Danh mục
Số lượt truy cập
1,000,000

Huỳnh Văn Huê - MỘT CHÚT HƯƠNG XƯA - TRÂU HÓA THÀNH CỌP (Phần Cuối)

Saturday, October 15, 202210:54 AM(View: 5126)
Huỳnh Văn Huê - MỘT CHÚT HƯƠNG XƯA - TRÂU HÓA THÀNH CỌP (Phần Cuối)

Truyện năm Sửu & Dần

TRÂU HÓA THÀNH CỌP (phần cuối)

Huỳnh Văn Huê.


TrauHoaCop 3

(Hình ảnh sưu tầm trên mạng và ghép lại)

 

 



TRÂU HÓA THÀNH CỌP (phần cuối)


… Nó đâu biết rằng trong tiềm thức di truyền của các con trâu còn lại trong đàn kia cũng được nhắc nhở như thế, và chính vì vậy nên bọn đó mới e sợ nó mà tránh xa... .


  *     *     *


Con cọp (... thật) biến mất luôn từ dạo ấy, có lẽ do nó vốn đã tránh cháy rừng nơi nó sinh sống trước kia, nay đến đây lại thấy... lửa (!) nên bản năng của nó cũng e sợ một đám cháy rừng khác chăng !? Nhưng cái điều hiển nhiên trước mắt và có thể  đúng đắn nhất là ngay sau đó có biến cố xảy ra ở... Brazil và Colombia (?!) . Chính điều này đã khiến con cọp dữ kia càng không thể quay trở lại tìm... đàn trâu để mà thưởng thức món thịt trâu khoái khẩu nữa. Tại sao vậy ???. Vì năm đó hai quốc gia này mất mùa... cà phê. 

Khỏi nói, cà phê lên giá khủng, kết quả là từng đoàn xe rầm rập chở người “di dân tự do” lên Tây nguyên khai khẩn đất để trồng cà phê. Nhiều công ty nhanh chóng được thành lập: quốc doanh có, tư nhân có, đầu tư vốn rất lớn mở nông trại cà phê với diên tích cũng rất... lớn ! Người địa phương cũng đâu có chậm chân, cũng thi đua mở rộng diện tích canh tác giống cây này. Ngồi đâu đâu cũng nghe nói đến cà phê, dù không ngồi ở quán cà phê mà là ngồi ở quán... nhậu!

Hệ quả là nơi cái bản heo hút này như có phép lạ, nhanh chóng mọc lên quán hàng, nhà cửa - đèn điện sáng choang, người - xe nhộn nhịp ồn ào... . Nông hộ nhỏ thì dựa vào sức người: phát cây, gom lại rồi đốt, thế là khói lửa mịt mù. Nhà có kha khá vốn thì thuê máy cày máy xới, vậy thì suốt ngày tiếng máy gầm rú vang xa cả mấy ngọn đồi... . Làm việc cực nhọc để có tiền thì dân lao động cũng phải... hưởng thụ ! Thế rồi lại đến chuyện nhậu nhẹt hát karaoke sáng-trưa-chiều-tối bằng loa kẹo kéo mở hết volume nữa chứ! 

Cọp nào dám trở lại!! 

Nó đã vượt qua một dãy núi dài hùng vĩ để đến vùng rừng núi phía Tây bạt ngàn và hãy còn gần như nguyên sơ của một nước láng giềng.

Trở lại chuyện của con trâu hóa thành cọp Níu Tạp, nó ngày càng kiêu căng xem thường đồng loại của nó. Là trâu con nào cũng thích dầm mình dưới nước khi có dịp, riêng với nó thì không dám đụng tới nước, nó cố giữ cái màu mè đã tô trét trên mình nó để đồng loại nó phải e sợ (!?). 

Ngay cả khi đang ăn cỏ nếu gặp trời mưa nó vội vã tìm cho được chỗ trú ẩn. Nhưng làm sao nó giữ được cái vằn vện màu vàng vẽ phủ lên mình nó như lúc ban đầu ? Đồng loại chung quanh đã rõ chân tướng thật của nó rồi, nhìn những mảng màu vàng chỗ mất chỗ còn, chỗ đậm chỗ nhạt !!... . 

Nó đâu phải là con cọp... thật. Trên đầu nó vẫn còn mang cặp sừng của giống loài nó mà ?! Đồng loại của nó phần đông thì oán ghét và khinh miệt, chỉ có một số ít thì tỏ ra thương hại nhưng lại xem thường nó!

Nhưng ngay cả số lượng đồng loại nó còn hiện hữu nơi cái bản làng này cũng không còn nhiều. Một số mạnh khỏe - sức vóc thì được người dưới xuôi lên mua, nghe đâu họ đem về nuôi dưỡng “đặc biệt” một thời gian rồi đưa vào các “hội chọi trâu”. Kết cục thắng hay thua gì cũng được đem đi thịt hết ! Tức là một số cá thể ưu tú được tuyển chọn nhiều vòng, xong sau cùng cũng cho vào... lò mổ !!! Như thế đấy... . Rồi đến những bãi chăn thả ven rừng cũng không còn, chúng đã được phủ kín bởi những cây cà phê rồi. Chưa hết một số trâu còn lại cũng lần hồi được giết thịt để cung cấp cho các quán nhậu phục vụ món lẩu trâu đặc sản nữa chứ. Chỉ riêng con trâu Níu Tạp còn được giữ lại vì một số người cho rằng nó có góp công lao vào việc... đuổi cọp (!?)  

Thời gian qua nhanh, ông trưởng bản già được thay thế bởi một cậu trẻ tuổi đã được cho ăn học ở một cái trường học có tên gì đó... . Cậu trai trẻ “họa sĩ” A Tơn cũng đã rời bản làng đi vào phía Nam làm công nhân ở một tỉnh có nhiều khu công nghiệp rồi. Cà phê sau khi có cơn sốt lên giá khủng giờ lại đến lúc hạ nhiệt giảm giá khiếp!

Đến một ngày... . Bầy trâu khi trước không còn như trước nữa, ngoài lèo tèo mấy con nghé ngơ ngác trên các rẻo cỏ quanh nhà... . Nuối tiếc ánh hào quang cũ, cái thời mà vì đội lớp cọp nó được chung quanh nể sợ đã qua và đã không còn nữa. Con Níu Tạp vào một đêm không trăng đã tìm cách trốn thoát lên phía khu rừng còn sót lại, nó muốn đi tìm lại khung cảnh mà nó từng được nể trọng e sợ khi xưa chăng ??

Rừng giờ đã thưa thớt, thế nên nó phải càng đi sâu về hướng mặt trời lặn để mong gặp lại cánh rừng cũ... . Nó phải cố gắng đi, đi cho đến đích ! Càng vào sâu rừng càng rậm rạp hơn, và thảm kịch xảy ra... . Nó đã đụng độ với một bầy voi rừng lớn bé ước chừng 7-8 con. Nó tiến dần về phía bầy voi và cho rằng với bộ dạng cọp được tô vẽ trên thân mình của nó trước kia thì bầy voi sẽ sợ nó mà tránh đi, đây không phải là lúc nó tìm lại ánh hào quang cũ hay sao?

Nhưng không, qua mấy ngày lo băng rừng nhịn ăn nhịn uống nó bây giờ nếu bộ dạng phần nào còn giống... cọp thì là một con “cọp” ghẻ lở - tiều tụy - ốm đói !! Tiếng ré của con voi đầu đàn vang lên cảnh cáo, Níu Tạp bắt đầu thấy... chùng chân. Nhưng không kịp nữa rồi! Nó đã bị đàn voi hung dữ vì muốn bảo vệ lãnh thổ và nhất là bảo vệ cho đám voi con nên đã cùng nhau xúm lại giẫm đạp giày xéo nó đến chết!

Những người đi rừng còn kể lại, ai cũng biết rằng loài voi vốn ăn cỏ nên đâu có ăn thịt sống. Xác con trâu được bỏ lại, và các loài thú rừng ăn thịt đã đến phân xác nó thành nhiều mảnh rồi tha đi khắp nơi trong khu rừng. Bằng chứng là về sau này trong các lần đi rừng họ đều bắt gặp xương trâu trắng hếu rải rác đó đây... ./.


HUỲNH VĂN HUÊ (9 -2022)

Friday, April 12, 2024(View: 572)
lúc ấy tôi còn trẻ lắm so với phần lớn các đồng nghiệp của tôi ở trường Ngô Quyền. Do đó tôi kết bạn với hai người bạn đồng lứa với tôi là anh Trần Văn Phúc dạy sử địa và Nguyễn Phi Long dạy toán.
Thursday, April 11, 2024(View: 414)
Tôi thích hai chữ “Xóm Đạo” từ thuở biết yêu “thơ” vào những năm đầu bậc trung học. Bài thơ có hai chữ “Xóm Đạo” tôi đọc dầu tiên là bài “Tha La Xóm Đạo” của tác giả Vũ Anh Khanh
Wednesday, April 10, 2024(View: 481)
Tháng Tư lại về, nỗi buồn len lén con tim. Thương lắm người vì ngày này mà chịu nhiều khổ nạn tai ương, tủi nhục ngút ngàn, biết bao gia đình ly tán chia lìa, ngậm ngùi chua xót.
Wednesday, April 10, 2024(View: 678)
Từ tháng 4/1975 đến nay, đã gần nửa thế kỷ rồi, nhưng mỗi lần đến tháng tư, tôi cứ hay trăn trở và hồi tưởng lại những sự kiện xảy ra sau thời khắc lịch sử ấy.
Sunday, March 31, 2024(View: 1180)
Mỗi khi nghĩ về quê hương xứ sở, tôi lại luôn có nhiều cảm xúc và hoài niệm đẹp về những bữa cơm gia đình thơm ngon và đậm vị yêu thương như vậy.
Sunday, March 31, 2024(View: 842)
Hoàn cảnh của Ukraine hiện nay gần giống như VNCH ngày xưa khi mối bận tâm của Mỹ đặt vào cuộc chiến ở Trung Đông. Nhưng may mắn thay tên đao phủ thủ
Sunday, March 31, 2024(View: 784)
Bây giờ, tuổi đã nhiều, cuộc sống đã ổn định, tôi có thể tìm cho mình những bộ áo quần vừa ý, hợp thời, may cắt khéo léo. Tôi có điều kiện tìm hiểu trang phục thích hợp.
Sunday, March 31, 2024(View: 756)
Năm nào cũng vậy, người Việt Nam ở trong nước và ở nước ngoài, dù đang ở trong bất cứ hoàn cảnh nào cũng đều nhớ đến ngày tết âm lịch thường được gọi là tết Ta để phân biệt với tết Tây.
Wednesday, March 20, 2024(View: 1494)
Cuộc vui kéo dài mãi cho đến bốn giờ chiều mọi người mới lưu luyến chia tay ra về mang theo hình ảnh của buổi họp mặt ấm cúng trong tình đồng hương Biên Hòa, đồng môn Ngô Quyền
Tuesday, March 19, 2024(View: 1124)
Cuộc vui nào cũng tàn, điều thú vị là đã ghi lại kỷ niệm để tạo mong ước cho người tham dự sẽ có cuộc hội ngộ vui vẻ như vừa qua.
Monday, March 18, 2024(View: 1214)
Với nền giáo dục nhân bản và khai phóng, trong gần 20 năm tồn tại cùng Đệ Nhất và Đệ Nhị Cộng Hòa, Trường NQ sản sinh biết bao nhân tài cho đất nước.
Monday, March 18, 2024(View: 1186)
Như vậy, ngay tại khuôn viên của trường, Đạo làm Thầy, Đạo làm trò và Tinh thần Tôn Sự Trong Đạo đã được đề cao và xem trọng, như là một tiêu chí căn bản mang đậm ý nghĩa giáo dục của trường THCT.
Monday, March 18, 2024(View: 1056)
Từng đám mây xanh lợn lờ trôi dưới cánh của chiếc westjet, cuộc sống vốn dĩ phải ganh đua; rồi… tiền bạc, danh tiếng, hạnh phúc có mãi mãi theo ta xuống mồ chăng?
Saturday, March 16, 2024(View: 1085)
Trong những đêm cuối tháng 4 năm 1975, tôi thường trực đêm trong trung tâm giáo dục Hồng Bàng với các ban đồng nghiệp. Chúng tôi uống bia và đánh xập xám chướng để quên đi những lo âu
Saturday, March 9, 2024(View: 1378)
Năm nay xuân Giáp Thìn cây anh đào tật nguyền lại nở rộ từ những ngày chớm tết cho đến giờ này. Ông dự định sẽ mời vài người bạn thân ghé nhà để uống trà thưởng hoa như dạo nào…
Friday, March 1, 2024(View: 1128)
Anh hùng chỉ là người của một thời, một giai đoạn. Nhưng người tử tế đòi hỏi sự hy sinh thiệt thòi cả một đời! Miền Nam Việt Nam có thể không có nhiều anh hùng, nhưng những người có một tấm lòng và người tử tế thì không thiếu.
Friday, March 1, 2024(View: 1231)
Cũng đã khá lâu tôi có nghe vài người bạn kể rằng họ có xem một bộ phim Đại Hàn có tựa đề là “Bản Tình Ca Mùa Đông”. Tôi nghe rồi cũng bỏ qua chứ không quan tâm gì
Friday, March 1, 2024(View: 831)
Tôi cám ơn bác sĩ rồi theo con ra khỏi phòng mạch. Mọi sự vật trong toà nhà như sáng hẳn lên và rõ ràng, khi ra ngoài, tôi nắm lấy tay con gái, reo lên -Mẹ đã thấy được chiếc lá cây rung rinh trong gió… từng chiếc lá, không phải một khối xanh lay động như trước nữa.
Friday, March 1, 2024(View: 1052)
Trong tiếng Việt giàu đi với sang. Nhưng thời nay, giàu tiền thì nhiều nhưng mà sang thì không có mấy, đốt đuốc cũng khó tìm ra.Bởi sang nằm trong cốt cách, trong cách ứng xử, trong ngôn ngữ thể hiện,
Friday, March 1, 2024(View: 1130)
Cây ngọc lan nhân chứng cuối cùng của nhà xứ Tâng đã chứng kiến bao nhiêu cảnh vật đổi sao rời không còn nữa. Cảnh vật và con người trăm năm cũ nay chỉ còn là chuyện kể khúc còn, khúc mất mà thôi.