Danh mục
Số lượt truy cập
1,110,262

GS. Huỳnh Công Ân - NHỮNG NGƯỜI MẸ TUYỆT VỜI

Saturday, May 7, 202212:29 AM(View: 1265)
GS. Huỳnh Công Ân - NHỮNG NGƯỜI MẸ TUYỆT VỜI

NHỮNG NGƯỜI MẸ TUYỆT VỜI

 

Tuỳ bút Huỳnh Công Ân

 

 

image001

 

 

Thật ra người mẹ nào cũng tuyệt vời, nhưng đối với riêng tôi, ba người mẹ sau đây đã để trong lòng tôi sự ngưỡng mộ vì đích thân tôi đã chứng kiến những hy sinh của họ cho con cái.

 

Trong những năm qua, đến ngày Mother’s Day tôi chỉ viết vài dòng trên tài khoản facebook hay trong nhật ký trên trang nhà của tôi để vinh danh chung mọi người mẹ. Năm nay, tôi xin mạn phép vinh danh ba người mẹ tôi biết.

 

Người đầu tiên là mẹ tôi. Tôi còn nhớ lúc tôi lên 6 hay 7 tuổi, mỗi khi tôi bệnh, trong lúc mê man tôi trông thấy những hình thù kỳ dị đang rượt đuổi tôi. Khi nghe tôi la hoảng trong cơn mê, mẹ tôi bế tôi vào giường của bà dù bà đang dỗ ngủ đứa em nhỏ nhứt lúc đó của tôi. Bà ôm tôi vào lòng và những hình thù kỳ dị kia biến mất, tôi cảm thấy an tâm trong vòng tay của mẹ.

 

Theo năm tháng lớn lên của tôi, mẹ tôi lúc nào cũng là chỗ dựa an ổn nhứt của tôi. Chính mẹ tôi là người dẫn tôi đến trường ngày đầu tiên tôi đi học giống như đoạn văn của Thanh Tịnh:

“Buổi sáng mai hôm ấy, một buổi mai đầy sương thu và gió lạnh. Mẹ tôi âu yếm nắm tay tôi dẫn đi trên con đường làng dài và hẹp. Con đường này tôi đã quen đi lại lắm lần, nhưng lần này tự nhiên tôi thấy lạ. Cảnh vật chung quanh tôi đều thay đổi, vì chính lòng tôi đang có sự thay đổi lớn: Hôm nay tôi đi học.”

 

Tôi còn nhớ những năm tôi học tiểu học, lúc đó tôi phải học hai buổi. Buổi sáng mẹ tôi cho tôi năm cắc để ăn xôi và buổi chiều 3 cắc để ăn nước đá bào si rô (còn gọi là nước đá nhận).

 

Khi tôi trưởng thành hay đã đi dạy, lần nào về tới nhà mẹ tôi đã làm sẵn cho tôi một dĩa cơm gà. Quần áo tôi được mẹ tôi giặt và ủi cẩn thận, mỗi khi ra khỏi nhà tôi đều ăn mặc tươm tất.

 

Suốt cuộc đời mẹ tôi không làm gì ngoài việc nhà, săn sóc chồng và 6 đứa con. Đứa nào ngoan thì đỡ cực, đứa nào hư thì thật là nhọc nhằn. Nhưng thiên chức làm mẹ không cho mẹ tôi bỏ mặc bất cứ đứa nào. Nhà tôi con trai đông, thời kỳ chiến tranh tất cả đều ở trong quân ngũ trừ thằng em út tôi còn nhỏ. Thế là, bà hết đi thăm đứa này ở phi trường Pleiku, đứa kia ở quân trường Nha Trang, đứa nọ ở tiểu khu Vĩnh Long…

 

Còn nhớ khi tôi bị thương trong một trận chiến và nằm ở bệnh viện Phan Thanh Giản, Cần Thơ. Đêm đó mẹ tôi có linh tính bất an, trằn trọc suốt đêm không ngủ. Sáng ra bà đi xe đò xuống đơn vị tôi hỏi thăm mới được biết tình trạng của tôi, bà vội vàng lấy một chiếc xe đò khác xuống Cần Thơ thăm tôi.

 

Khi thằng em kế tôi là một phi công trực thăng bị bắn rơi trên chiến trường An Lộc năm 1972 và mất tích. Nỗi thương nhớ con đã làm bà từ một người đàn bà đầy đặn, tốt tướng trở thành một bà già gầy rạc cho đến cuối đời.

 

Phần tôi, sau năm 1975 bị đi học tập cải tạo thì mẹ tôi cùng đi với vợ tôi lặn lội đến Ka Tum, Tây Ninh cũng như Rừng Lá, Hàm Tân để thăm tôi trong trại cải tạo.

 

Khi tôi ra nước ngoài, mẹ tôi lại lo đến hai đứa con tôi còn ở lại Việt Nam cũng như những đứa cháu nội khác.

 

Suốt đời mẹ tôi sống lo cho con cháu, nhường chỗ ngủ tốt, miếng ăn ngon cho chúng. Một người mẹ tuyệt vời của tôi, dù bà đã khuất bóng nhưng những hy sinh của bà chắc được con cháu ghi nhớ mãi.

 

Người mẹ tuyệt vời thứ hai tôi muốn nói đến là vợ tôi.

 

Vợ tôi là một người phu nữ không may mắn lấy tôi không đầy một tháng trước ngày 30/4/ 1975. Từ một giáo sư đệ nhị cấp dạy cả trường công lẫn trường tư, thu nhập khá cao trong xã hội lúc đó vì ở “bên thua cuộc” nên trở nên trắng tay. Tôi phải đi học tập cải tạo vì là sĩ quan biệt phái nên vợ tôi thay vì hưởng một cuộc sống sung sướng phải bương chải buôn bán nuôi con và thăm chồng.

 

Khi tôi được thả về, nàng đóng vai chính trong việc mở quán ăn kiếm sống cho gia đình bốn người vì tôi đi dạy lại với số lương ít ỏi không đủ sống trong thời kỳ gọi là” bao cấp”.

 

Khi ra nước ngoài vợ tôi cũng là lao động chính. Nàng may ngày may đêm để có tiền cho hai con ăn học. Tôi đi làm cho một hãng thịt nguội với số lương tối thiểu làm sao lo nối gia đình.

 

Đến khi hai con hoàn tất việc học và có việc làm ổn định thì vợ tôi cũng chưa thật sự an nhàn. Nàng lại phải lo đến đứa cháu ngoại đầu tiên khi tuổi đã ngoài 60. Đứa này ban đêm khóc hoài không ngủ, nàng phải bế nó suốt đêm để con gái ngủ an giấc vi ngày hôm sau phải lái xe đi làm xa.

 

Khi con gái tôi sanh đứa thứ hai thì vợ tôi đã ngoài 70. Nàng phải dành bốn đêm giữ đứa cháu ngoại nhỏ để mẹ nó ngủ đủ giấc sáng đi làm. Mỗi khi cháu bệnh bà ngoại phải thức cả đêm với nó.

 

Ôi tình mẹ thương con gái, hy sinh sự an nhàn của tuổi già cho con như vợ tôi có gì đủ xứng đáng để đền đáp?

 

Người mẹ tuyệt vời thứ ba tôi muốn đề cập đến là bà suôi, mẹ của con dâu tôi.

 

Dân gian có câu:”Cháu bà nội, tội bà ngoại” rất đúng. Cháu nối dòng cho bên nội nhưng bà ngoại lại là người cực với cháu hơn.

 

Tôi có ba đứa cháu nội, thằng nhỏ nhứt sinh ở nước ngoài, hai thằng lớn sinh trong nước.

 

Hai đứa lớn đều trải qua một lần bệnh ngặt nghèo. Có lần thằng lớn bị nhiễm trùng đường hô hấp nặng. Nửa đêm nó sốt cao và cả người run rẫy vì lạnh. Lúc đó vợ chồng tôi đang ở chơi Việt Nam. Chúng tôi và con dâu gọi taxi đưa nó vào bệnh viện Nhi Đồng 2. Thật tình mà nói tình trạng bệnh viện công ở Việt Nam sao bằng bệnh viện nước ngoài. Khi nhập viện, thay vì cháu tôi được nhân viên đẩy vào phòng bằng civière, họ đưa cho tôi một chiếc ghế bố cũ không được sạch sẻ tự vác vào phòng cho cháu. Vào tới phòng dành cho cháu, tôi muốn thối lui vì trước mắt là một cảnh hỗn độn, người bệnh nằm trên ghế bố, người nuôi bệnh nằm dưới đất. Khi di chuyển tôi phải cẩn thận từng bước để tránh đạp vào những người đang nằm la liệt khắp nơi. Khó khăn lắm tôi mới mở chiếc ghế bố cho cháu nhưng khi tôi trải chiếc nệm lên ghế bố và con dâu tôi đặt cháu nằm lên thì bỗng cháu gập người lại nôn mửa. Thì ra cháu không chịu được mùi hôi hám của chiếc nệm có lẽ từ lâu không được giặt giũ.

 

Con dâu tôi gọi điện cho mẹ nó từ quê lên chăm cháu ngoại phụ nó vì biết rằng vợ chồng tôi không quen với cảnh nuôi bệnh ở đây. Tảng sáng hôm sau, bà suôi tôi lên tới và vào ngay bệnh viện thay chúng tôi. Bà bỏ hết công việc buôn bán dưới quê để ở hơn một tuần trong bệnh viện nuôi cháu.

 

Lần sau, đứa cháu nội thứ hai của tôi bị một chứng bệnh cực kỳ nguy hiểm, số tiểu cầu trong cơ thể nó xuống thấp đến mức báo động.

 

Con trai tôi quyết định đưa cháu vào bệnh viện nhi đồng 2 thay vì bệnh viện tư vì ở đó dù không sạch sẻ, khang trang nhưng các bác sĩ chắc chắn nhiều kinh nghiệm hởn vì đã chữa trị biết bao nhiêu trẻ rồi. Lần nay vợ chông tôi đang ở Canada nên chỉ biết khóc và cầu nguyện cho cháu qua khỏi cơn nguy kịch. Lại cũng bà suôi tôi từ dưới quê bỏ mọi công việc tức tốc lên Sài Gòn để vào bệnh viện chăm nuôi cháu.

 

Vợ chồng tôi thấy ái ngại vì mình không chăm lo được chu đáo cho các cháu nội như bà suôi của chúng tôi. Nhưng nghĩ lại, người mẹ là người gần gũi nhứt với con gái mình nên không ai có thể hơn họ trong việc lo lắng cho con gái và cháu ngoại. Chúng tôi nợ bà suôi tôi trong việc chăm lo những đứa cháu mang dòng họ tôi.

 

Xin cảm ơn mẹ tôi, vợ tôi và bà suôi của tôi cũng như các bà mẹ trên khắp thế gian đã mang một sứ mệnh gian lao và cao cả là “làm mẹ”.

 

Viết nhân ngày Mother’s Day 2022

 

Huỳnh Công Ân

Monday, September 12, 2022(View: 593)
Thì đó. Còn có ai, và có gì thích hợp hơn, là Phong trào giáo dục Hướng Đạo, để làm công việc cần thiết này. Tạo cho xã hội những công dân, với những đức tính trên.
Monday, September 12, 2022(View: 657)
Như vậy, trong đầu tháng 9 năm nay hai ngôi sáng chói trong một thời gian dài, một tượng trưng cho một giòng họ quý tộc nước Anh và một trong phạm vi nhỏ hẹp hơn ở nước Việt Nam: điện ảnh...
Sunday, September 11, 2022(View: 767)
Tấm gương trong sáng, hiền đức uy nghi, và tấm lòng từ bi thương yêu chúng sanh của Sư Ông mãi mãi hằng hữu trong lòng mọi người.
Sunday, September 11, 2022(View: 631)
Năm năm lỗi hẹn đá vàng Trăng rằm vẫn sáng khăn tang cất rồi Tro người rải giữa biển khơi Sóng dâng từng đợt, lệ rơi từng dòng
Thursday, September 1, 2022(View: 7434)
Viết những dòng tâm can này vào ngày Nguyễn Văn Kỷ Ngọc Thuyền - bé Bi con tôi tròn 46 tuổi, trái tim thương tật của người cha Mai Quan Vinh chỉ khát khao duy nhất một điều
Wednesday, August 31, 2022(View: 1275)
Tôi phải thú thật một điều là chưa có tiệc sinh nhật nào tôi đi dự mà vui vẻ và thật tình như vậy. Người giới thiệu chương trình, ca sĩ lên hát và quan khách đều đến tham dự với sự mến thương và yêu quý Hạnh
Wednesday, August 31, 2022(View: 1141)
Xin cám ơn sự cống hiến và sức sáng tạo bền bỉ của nhà văn Lê Lạc Giao và trân trọng giới thiệu tác phẩm “Mùa Địa Ngục” với các bạn đọc gần xa.
Monday, August 29, 2022(View: 1172)
Trước đó, ngày thứ bảy 13/8/2022, cũng đã có buổi họp mặt liên khóa CHS NQ BH, trong khuôn viên Nhã Viên quán,
Saturday, August 20, 2022(View: 1028)
Nhà tôi có một quán nước ở mặt đường, và căn nhà trong hẻm, nằm giữa Xóm Chùa và Xóm Đạo, gần chợ Đồng Tâm. Thực ra, trước khi tiểu Vinh có mặt, thì ngôi Chùa không phải lúc nào cũng êm ả như dòng sông
Friday, August 19, 2022(View: 1296)
Mong sao truyền thống Tôn Sư Trọng Đạo sẽ mãi mãi trường tồn mọi lúc mọi nơi, để trở thành một trong những thước đo cho sự văn minh và phát triển của xã hội.
Friday, August 19, 2022(View: 1078)
Tình thầy trò sau hơn một nửa thế kỷ đã trôi qua vẫn đầm ấm dù đôi bên ngày nay đều tóc bạc như nhau.
Friday, August 19, 2022(View: 1130)
Chốc nữa ra mắt cố nhân sau 50 năm bặt tin xa vắng anh có nhận ra cô gái xinh xinh tuổi hai mươi ngày xưa anh từng tương tư và thề nguyền sẽ cưới làm vợ không nhỉ?
Friday, August 12, 2022(View: 1154)
Ngày tôi hát những câu ru con chết người đó má tôi đã cắt tóc, cạo đầu như dứt bỏ những thường tình mà một người phụ nữ phải có, để vượt lên thành một người phụ nữ tuyệt vời cao thượng nhất.
Wednesday, August 10, 2022(View: 1060)
Qua thời gian nước Ý đã để lại cho tôi nhiều kỷ niệm, tôi đã đến nước Ý hai lần nhưng nếu có cơ hội tôi muốn quay lại thăm nước Ý một lần nữa.
Wednesday, August 10, 2022(View: 3316)
Cùng với Hoàng Mai, em kính lời tri ân đến cô Nguyễn Khoa Diệu Dung và cô Hoàng Minh Nguyệt.
Tuesday, August 9, 2022(View: 998)
8 năm kể từ lần sang Cali năm 2014, nay tôi mới trở lại thủ đô của người tị nạn Việt Nam. Sau 4 lần đến đây, lần thứ năm này tôi không còn bỡ ngỡ với thành phố này
Monday, August 8, 2022(View: 897)
Viết như một nén hương gửi Giáo sư Nguyễn Ngọc Huy, nhân ngày 28 tháng 7 thay cho một người đồng môn nay đà quá vãng
Sunday, July 31, 2022(View: 1345)
Đến với Thầy Cô để được nhìn lại những ánh mắt khoan dung và độ lượng, đồng thời được nhắc nhở đến quý Thầy Cô kính mến không còn cũng như không đến được
Saturday, July 30, 2022(View: 1506)
Tạm biệt cô thầy, tạm biệt bạn bè Hai ngày vui quá ở trên xe Kính chúc mọi người đầy sức khỏe Hẹn gặp sang năm cũng dịp hè
Friday, July 29, 2022(View: 1258)
Anh là một hòn đá cương nghị, anh được đặt đúng chỗ và đúng thời điểm nên đã chuyển hướng cả một dòng âm nhạc mang bản sắc Việt Nam.