Danh mục
Số lượt truy cập
6,256,481

Tưởng Dung - THÁNG TÁM GIỖ ANH - TRẦN HỮU PHÚC

Tuesday, August 17, 20211:00 AM(View: 564)
Tưởng Dung - THÁNG TÁM GIỖ ANH - TRẦN HỮU PHÚC
 

THÁNG TÁM GIỖ ANH - TRẦN HỮU PHÚC

TranHuuPhuc



Khi bắt đầu viết những dòng này thì giỗ đầu của anh đã qua mất 10 ngày rồi. Cái cảm giác bàng hoàng, sững sờ đến hụt hẫng… lúc nghe anh Tô Anh Tuấn báo tin, đã một năm trôi qua vẫn như còn nguyên hiện đến bây giờ.

Tôi nhớ giọng anh Tuấn lúc ấy dồn dập, thảng thốt trên phone: “Dung ơi, Phúc chết rồi!”. Tôi đã không tin tai mình nên hỏi lại: “Cái gì anh Tuấn nói gì nói lại đi. Ai chết?” Anh Tuấn lặp lại giọng rõ ràng: Phúc chết rồi Dung ơi! Trời đất. Tôi lặng người. Tại sao? Tại sao? tôi hỏi mà tim như thắt lại. “Cô có coi email không? Tui mới đọc email Phẩm gửi báo tin sáng nay. Cô về mở ra coi đi, Phúc mất cả tháng rồi mà không ai biết hết.”

 

Anh Phúc mất ngày 5 tháng 8 ở Đức mà mãi đến cuối tháng 9 bạn bè Ngô Quyền mới biết tin. Quả thật đây là một cú shock quá lớn đối với hai anh em chúng tôi. Anh Phúc là một người rất nhiệt tình, lạc quan, chuẩn mực trong cách suy nghĩ, quan niệm sống, rất tâm huyết với Hội và trang web NQ. Anh cũng là người rất nghiêm túc trong vấn đề giữ gìn sức khỏe.

Gặp anh trong 2 lần Đại hội NQ và một lần với chị Phấn, chị của anh từ VN sang thăm, anh dẫn chị sang Mỹ đến nhà tôi và rủ cùng đi Disneyland để cho chị Phấn có bạn. Trông anh lúc nào cũng hồng hào, mạnh khỏe, năng động. Khi nghe chúng tôi khen, anh khoe: “Đó là nhờ anh có bí quyết “trường sinh bất tử” mới được vậy. Đừng lo, từ từ anh sẽ chỉ cho Ngọc Dung sau.”

Thế mà anh nỡ vội ra đi quá sớm, quá đột ngột!

Anh Tuấn sau khi báo tin còn nói thêm về dự tính sắp tới là sẽ thực hiện một chương trình tưởng niệm đặc biệt trên trang nhà và tập họp một số bạn bè tại Thiền Đường Tánh Không của anh để tưởng niệm, cầu nguyện cho anh Phúc được ấm lòng, mãn nguyện chốn vĩnh hằng… Lúc nghe anh Tuấn nói, thực sự tâm trí tôi như đang ở một cõi nào khác, tôi không muốn tin đó là sự thật và câu hỏi tại sao? tại sao? cứ quanh quẩn mãi trong đầu cho đến lúc anh Tuấn cúp phone cũng là lúc tôi thấy mình đang khóc! 

Đối với tôi, anh Phúc là một người anh tinh thần rất thân thiết và trân quý, tuy anh ở rất xa nhưng vẫn luôn cùng với anh Tuấn đồng hành, chia sẻ, hết lòng động viên hỗ trợ tôi trong các sinh hoạt của Ngô Quyền từ ngày đầu thành lập và cũng là người đồng nảy sinh ý tưởng, đưa ra kế hoạch thực hiện trang Web Ngô Quyền.

Trong suốt thời gian làm “cố vấn” cho Ban Điều Hành website anh đã không quản ngại thời gian, công sức, bất kể ngày đêm giúp chúng tôi giải quyết biết bao vấn đề phức tạp trong việc điều hành trang nhà theo đúng tôn chỉ, chủ trương của Hội trong tinh thần xây dựng, ôn hòa không để mất lòng nhau. Điều mà anh Tuấn và tôi thực sự không đủ khả năng gánh vác.

Lần đầu gặp anh trong buổi tiệc Hội Ngộ Trùng Phùng 2006, anh xã tôi có dịp làm quen với anh và trò chuyện với nhau rất tâm đắc, hôm đó cũng là ngày có trận Word Cup, hai ông đứng bàn luận một hồi về 2 đội đang tranh tài và cuối cùng phát hiện ra thêm là cả 2 cùng "mê" đá banh và đọc truyện kiếm hiệp của Kim Dung. Lần ghé nhà tôi để đi Disneyland cả 2 lại có cơ hội bàn luận về chuyện Kim Dung rất hào hứng.

 
anh PhucAnhSinh


Sau đó, anh Phúc đã đề nghị với anh xã cho tôi ra phụ giúp anh Tuấn một tay để lo cho trang Web Ngô Quyền được hình thành, phát triễn. Biết tôi đã có lúc là học trò của anh Hoàng, anh ruột của anh, anh bảo tôi phải gọi anh là Sư Thúc mới... phải đạo. Vì vậy, trong email anh hay gọi tôi là Tiểu Sư Điệt và xưng là Tiểu Sư Thúc cho đúng luật… giang hồ hành hiệp.  

Rất ít bài viết ký tên Trần Hữu Phúc, khi làm thơ thì anh lại dùng tên Phan Ngọc Phúc. Anh thường viết các bài Phiếm Luận về Thời Cuộc, Thể Thao hàng tuần, hàng tháng cho trang nhà, đăng trên các nhật báo và các trang web khác với bút danh Trần Nguyên – Người Xứ Bưởi. Cứ mỗi lần viết bài Phiếm Luận - Thể Thao về đá banh là anh dặn tôi: Nhớ đưa cho Sinh đọc trước nha rồi cho anh ý kiến. Và lần nào anh xã tôi cũng phán: "Xuất sắc, chính xác, không chê vào đâu được."

Thế nên nghe tin anh Phúc mất anh xã tôi cũng bần thần mất mấy ngày và thở dài nói "Tội nghiệp quá!" mỗi khi nghe tôi nhắc tới anh.

Một điều mà rất ít hoặc chưa ai biết là những Lá Thư Ngô Quyền của các lần Họp Mặt hàng năm được gửi ra đều đặn từ lúc chuẩn bị chương trình cho đến ngày họp mặt đều chính do anh soạn thảo khởi đầu.

Anh luôn đặt việc xây dựng và phát triển trang web NQ lên ưu tiên hàng đầu và lấy đó làm chỉ nam để hướng dẫn, động viên anh Tuấn và tôi làm cho hình thức, nội dung trang nhà ngày càng phong phú và đa dạng hơn.

Dù ở rất xa nửa vòng trái đất nhưng lúc nào anh cũng gần gũi với Đại gia đình Ngô Quyền, là người behind the scene vô cùng quan trọng; không có sự khích lệ, sách tấn của anh chắc tôi và anh Tuấn cũng không có đủ sức mạnh và không có đủ tinh thần hăng hái vượt biết bao trở ngại để thực hiện và phát triển trang website Ngô Quyền vững mạnh cho đến hôm nay.

Lá thư cuối cùng của anh gửi cho tôi với lời dặn dò kèm theo bài biên khảo như sau:

 

On Thu, Jul 9, 2020 at 9:14 AM Huu Phuc <nqbhvn@yahoo.com> wrote:

Gửi ND và chị Thêm bài viết còn nóng hổi. Nhớ cho lên trang web NQ để dân NQ và độc giả biết có thuôc chữa trị và phòng ngừa bịnh dịch cúm Vũ Hán

Thân mến 

THP

 

Biên khảo 

Trần Nguyên / Người Xứ Bưởi

Khúc quanh lịch sử:

Thuốc Hydroxychloroquine hiệu quả nhất chống lại được COVID-19 theo thử nghiệm mới

Đã được tôi post lên Web và gửi đi ngay cuối tuần cùng bài viết khác của các cây bút Ngô Quyền như thông lệ.

Sau đó, là khoảng thời gian mọi sinh hoạt dường như đình trệ do căng thẳng với dịch bệnh Covid ngày càng gia tăng và hai cái tang lớn của ĐGĐNQ trong tháng 8: sự ra đi của Thầy Phan Thanh Hoài và Thầy Hà Tường Cát, tôi ngạc nhiên sao không thấy anh Phúc nói năng gì, thường thì anh đã phone hoặc email đề nghị, căn dặn tôi nhắc nhở các anh chị trong BCH nên làm những gì cho hai vị Thầy khả kính mà anh rất quan tâm và quý mến. (Như lần tổ chức 49 ngày Tưởng Niệm Thầy Hiệu Trưởng Phạm Đức Bảo là cũng từ ý kiến của anh mà ra.). Tôi có phone cho anh để lại lời nhắn và text message nhưng không thấy anh trả lời. Rồi những bận rộn của đời sống hàng ngày khiến tôi quên bẵng đi.

Nào ngờ trong thời gian này anh đang ở “bên bờ sinh tử” và đã lặng lẽ ra đi không lời từ biệt!

Anh là một người rất lạc quan, nhiệt tình với quan niệm sống là phải luôn hoạt động và rèn luyện làm sao để giữ cho tinh thần lẫn thể xác được ”trẻ mãi không già”.

Anh nhắc chúng tôi nhớ ăn uống, ngủ nghê thật điều độ, dặn tôi đừng thức khuya làm việc nhiều quá, phải dành thời giờ nghỉ ngơi. "Sức khỏe là quan trọng nhứt, Đừng có ráng quá nghen ND". Anh khoe mỗi ngày đi làm, trong giờ break anh dành khoảng mười lăm phút ngồi trong xe nhắm mắt một chút xem như take a nap cho tinh thần tỉnh táo rồi mới trở lại làm việc. - Chỉ 15 phút nhắm mắt nghỉ ngơi thôi nhưng nó giúp tinh thần minh mẩn và sức khỏe tốt hơn nhiều lắm đó ND ơi! –

Bởi thế chúng tôi làm sao tin được định mệnh có thể mang anh đi một cách nhanh chóng đến vậy! Đau lòng, xót xa, thương cảm cũng đành chấp nhận, vì sự ra đi nào cũng đều do “định luật trời dành”.

Chúng tôi tôn trọng nỗi đau thương, sự mất mát quá lớn lao của chị Phúc và hai cháu nên sau khi liên lạc và biết gia đình muốn giữ sự riêng tư, thầm lặng về sự ra đi quá đột ngột của anh cho đến khi nguôi ngoai, khuây khỏa, chúng tôi đã cùng quyết định ngưng việc thực hiên các chương trình tưởng niệm cho anh ngay lúc đó.

Bây giờ, tháng Tám nhân dịp giỗ đầu của anh xin được thắp nén hương lòng gửi đến người Anh, Tiểu Sư Thúc ngày nào đã ra đi quá sớm khi biết bao hoài bão, nguyện ước chưa thành.

Xin mượn hai câu thơ anh đã ngẫu hứng viết sau lần Hội ngộ trùng phùng 2006:

Chân bước đi lòng còn ở lại,
Muốn thì thầm hai chữ: đừng quên.


Để nói lên sự luyến thương và lòng tri ân vô bờ của Tiểu sư điệt, của đứa em đã được anh hướng dẫn, nâng đỡ tận tình và đồng hành trên con đường “vác ngà voi” qua biết bao ghềnh thác trong những tháng năm qua.

 

Và vì từ nay làm sao còn nghe được giọng nói rộn rã, thân tình của anh với câu nói quen thuộc mỗi lần bắt phone: “Ngọc Dung hả? Anh Phúc nè.”

Nguyện cầu cho anh sớm tìm được sự thanh thản, an nhiên cõi vĩnh hằng.

Anh có linh thiêng xin che chở, nâng đỡ, phù trì cho Chị và hai cháu được mọi sự an lành, hạnh phúc, có thêm nghị lực, để tiếp tục vững bước trên con đường lữ hành trần thế, khi cuộc sống đã không còn có anh bên cạnh. 

Xin cho Ban Vác Ngà Voi có thêm những cánh tay nối dài từ các lớp đàn em để cùng chung vai, tiến lên nối gót đàn anh tiếp tục duy trì, phát huy truyền thống đoàn kết, thương yêu và "giữ lửa Ngô Quyền" luôn sáng rực trong lòng mỗi người chúng ta như anh đã và mãi hằng mong ước.

15 tháng 8, 2021

Tưởng Dung

Saturday, September 4, 2021(View: 315)
Ngày xưa ở Việt Nam, người đóng vai chọc cười khán giả được gọi là anh hề, ngày nay người ta gọi là diễn viên hài hay nghệ sĩ hài.
Saturday, September 4, 2021(View: 565)
Con đường này đã gắn liền với tuổi thơ của tôi. Đường Trịnh Hoài Đức (THĐ) không dài lắm, độ chừng 2 km, bắt đầu từ Công trường Sông Phố và kết thúc ở bùng binh Biên Hùng.
Wednesday, September 1, 2021(View: 181)
nhưng ai cũng cần ăn hiền ở lành cho con cháu được nhờ phước đức cha mẹ ông bà để lại. Đó là gia tài vô giá, là tài khoản an toàn nhất.
Tuesday, August 17, 2021(View: 426)
Chúng tôi sẽ giữ lời hứa với em cố gắng duy trì Website Ngô Quyền. Những người trẻ Ngô Quyền sẽ tiếp nối đàn anh giữ gìn và phát triển hội AHCHSNQ lớn mạnh.
Monday, August 16, 2021(View: 801)
Anh Phúc đã về thế giới khác, nhưng ở đâu đó, có lẽ anh vẫn nhìn xuống, tiếp thêm nghị lực cho những người đang vác ngà voi cho một tương lai tươi sáng hơn của quê nhà.
Sunday, August 15, 2021(View: 733)
Phúc ơi thôi đã thôi rồi, Nước mây man mác ngậm ngùi lòng ta...
Monday, August 9, 2021(View: 406)
Ông chỉ muốn chúng nó biến mất trong đầu óc ông để ông ngủ yên tối nay và thoải mái tận hưởng những ngày du lịch một đất nước lạ đời và thăm lại các người thân sau bao nhiêu năm dài xa cách.
Sunday, August 8, 2021(View: 491)
Thành phố Sai Gòn bây giờ là một thành phố ma (ville fantôme). Nhà nhà đóng cửa, đường phố không một bóng xe, không một bóng người.
Thursday, August 5, 2021(View: 455)
Năm 1971, tạp chí Sáng Tạo của cố nhà văn Mai Thảo xuất hiện những vần thơ của một người tự cho mình là “kẻ hoang đàng”, “tên vô đạo”, “bất tín đồ trong tình yêu” – Nguyễn Tất Nhiên.
Wednesday, July 28, 2021(View: 611)
Những cánh chim ẩn mình đã tung bay vào nắng sớm, cây cỏ sau vườn chổi dậy những mầm xanh…
Tuesday, July 27, 2021(View: 460)
Đà Lạt là một thành phố mộng mơ của thanh niên và thiếu nữ thời đó. Nhưng ngày nay tất cả đều chỉ còn trong dĩ vãng.
Monday, July 26, 2021(View: 658)
. Chú dừng chổi và chợt hỏi mình ên: -Ông nội ơi! bài vở ở trường có phải là tạp niệm không ông nội?
Sunday, July 25, 2021(View: 397)
Nhưng nói thật từ tận đáy lòng, tới lúc này, tôi vẫn yêu mến tất cả những người xếp đã từng “đi qua đời tôi” kể cả bà xếp dữ, vì nhờ có xếp dữ tôi mới chỉnh đốn lại mình cho được hoàn hảo hơn.
Friday, July 16, 2021(View: 666)
Ngày tôi còn nhỏ, thành phố Sài Gòn không quá đông dân như ngày nay. Quận 4 của tôi còn nhiều đồng ruộng nhìn mút mắt.
Thursday, July 15, 2021(View: 1182)
Thật buồn thay, kể từ tháng 7/2019, sau một thời gian dài tồn tại, rạp Biên Hùng- một biểu tượng văn hóa lâu đời của Biên Hòa - đã chính thức bị xóa sổ.
Thursday, July 15, 2021(View: 1162)
(Viết thay, là nén hương lòng cho giỗ đầu của NQK8 Trần Hữu Phúc) (Để tưởng nhớ Ba, người đã dạy con coi đá banh từ năm lớp bốn)
Wednesday, July 14, 2021(View: 750)
Người yêu ấy có phải là tôi không? Chỉ có anh trả lời được. Tiếc thay anh đã chết không thể trả lời.
Tuesday, July 13, 2021(View: 443)
Thế là anh đúng hẹn lại đến. Tháng sáu 2021 mùa hè rực rỡ càng thêm rực rỡ vì có anh.
Sunday, July 4, 2021(View: 513)
Bức tranh Đàlạt mà mẹ cô đã vẽ, giờ đây như có ai lấy mực bôi vào. Không còn nữa những con đường hoa anh đào, không còn nữa vườn hoa của mẹ!
Sunday, July 4, 2021(View: 536)
Cám ơn nước Mỹ đã cho gia đình chị Bông cơ hội sống và làm việc để có cuộc sống tốt đẹp như hôm nay. Nước Mỹ thật đáng yêu.