Danh mục
Số lượt truy cập
6,218,846

GS. Lê Quý Thể - CHUYẾN ĐI NAM MỸ

11 Tháng Hai 202112:10 SA(Xem: 1413)
GS. Lê Quý Thể - CHUYẾN ĐI NAM MỸ


Chuyến đi Nam Mỹ

image001

Cũng như những chuyến đi khác, chuyến đi Nam Mỹ đầu tháng hai năm 2018 đã được tôi chuẩn bị nhiều tháng trước. Chuyến đi nầy gồm hai giai đoạn: giai đoạn đầu là hai tuần ở trên tàu đi vòng quanh mũi Nam Mỹ và giai đoạn hai là một tuần để thăm di tích Machu Picchu nằm trên đỉnh cao của xứ Peru, giai đoạn hai là trọng tâm của chuyến đi nầy của tôi để thăm một trong bảy kỳ quan của thế giới. Tất cả các loại vé cũng như khách sạn đều được tôi chuẩn bị đầy đủ qua các mạng từ nhiều tháng trước khi khởi hành.

Một giờ sáng ngày thứ nhất tôi đáp phi cơ của hảng Latam Airlines bay thẳng từ thành phố Los Angeles đến thành phố Santiago của nước Chile. Chuyến bay trên mười giờ và lúc đến phi trường đã có nhân viên của hảng du lịch chờ sẳn và chở tôi đến bến tàu Valparaiso nằm trên bờ biển Thái Bình Dương cách phi trường gần 120 cây số. Một thời gian ngắn sau đó tôi check in và lên tàu nhận phòng, đây là một phòng mini suite có balcony của hảng Princess. Một nhân viên đàn ông ngưởi Phi phụ trách phòng niềm nở chào đón tôi với một chai champagne ướp lạnh.

Cruise Nam Mỹ nầy kéo dài 14 ngày du lịch bằng đường biển vào đầu tháng hai cũng là một tháng vào mùa hè ở vùng Nam Bán Cầu. Tàu chạy dọc theo bờ biển của nước Chile thuộc Thái Bình Dương ở phía tây rồi vòng qua mũi Nam Mỹ và Cap Horne để đến nước Argentina nằm trên bờ biển Đại Tây Dương ở phía đông. Đây là một tàu cruise có tên Coral của hảng Princess với sức chứa trên ba ngàn du khách và nhân viên. Tàu khởi hành lúc 6 giờ chiều của ngày thứ nhất và dừng chân ban ngày tại 6 cảng khác nhau và thời gian còn lại là di chuyển cả ngày lẫn đêm. Hai ngày cuối cùng tàu sẽ neo tại cảng Buenos Aires cùa nước Argentina để du khách có thời gian đi thăm thành phố.

Bảy ngày đầu tàu có ghé hai cảng nhưng tôi vẫn ở trên tàu. Suốt ngày ăn ngủ và tối xem nhạc kịch, đây là thời gian tôi thấy cần thiết để cơ thể và tâm trí được thư giãn sau một thời gian làm việc. Trong khoảng thời gian nầy tàu có dừng một giờ để du khách ngắm băng đá của Amalia Glacier thuộc nước Chile và một giờ để du khách ngắm Cap Horn ở cực Nam của Nam Bán Cầu.

Ngày thứ tám tôi lần đầu rời tàu để đi tham quan đảo Falklands nằm ngoài khơi của nước Argentina. Sau gần mười tuần tranh chấp bằng vũ lực giữa Argentina và nước Anh năm 1982 đảo nầy vẫn thuộc chủ quyền của nước Anh. Đi vòng quanh đảo tôi có cảm giác như đi thăm một vùng đồng quê nào đó ở nước Anh. Đời sống của cư dân ở đây quá bình dị nhưng họ có vẻ rất thỏa mản với những gì họ có. Mọi người đều có công ăn việc làm, hệ thống y tế miễn phí cho tất cả mọi người dân, con cái học hành hoàn toản miễn phí từ cấp tiểu và trung học và được cấp học bổng để đến nước Anh hay bất kỳ một nước nào khác để tiếp tục học về chuyên khoa hay những cấp bậc cao hơn và cư dân dường như không để ý đến những gì xẩy ra ngoài hòn đảo bé nhỏ của họ.

Ngày thứ mười hai tàu ghé Montevideo thủ đô cùa nước Uruguay. Tuy là một nước nhỏ với dân số khoảng bốn triệu người nhưng trình độ bóng tròn của họ không thua kém trình độ bóng tròn của các nước lớn kế cận như Brazil hay Argentina. Dân Uruguay xem bóng tròn như một tôn giáo, họ có thể sống chểt với đội tuyển quốc gia của họ. Một sân vận động to lớn nằm giữa trung tâm thành phố với nhiều phòng triển lãm những thành tích quốc tế của đội tuyển quốc gia trong đó tôi thấy hai cúp vô địch bóng tròn thế giới những năm 1930 và 1950 cùng hai cúp vô địch bóng tròn thế vận hội những năm 1924 và 1928.

Sáng ngày thứ mười ba tàu đến cảng cuối cùng ở Buenos Aires của nước Argentina. Khi nóí đến Argentina chắc ai cũng sẽ nghĩ đến bản nhạc “Don’t cry for me Argentina” do ca sĩ Madonna hát trong phim “Evita”. Tôi đã sắp hàng cả giờ để được nhìn ngôi mộ của nhân vật thực sự ngoài đời là bà Eva Perón, đệ nhất phu nhân của tổng thống Juan Perón. Bà được người dân Argentina ngưỡng mộ vì đã đấu tranh giành quyền bầu cử cho phụ nữ, đảm bảo lợi ích cho người dân lao động và thành lập các bệnh viện cũng như các trại mồ côi. Nhưng đó là nhân vật nổi tiếng của quá khứ, nhân vật nổi tiếng ngày nay là Maradona (vừa qua đời tháng 11 năm 2020 sau khi mổ óc). Argentina năm lần vô chung kết và hai lần đoạt cúp vô địch bóng tròn thế giới và có rất nhiều cầu thủ giỏi như Messi... nhưng Maradona vẫn là thần tượng của mọi người dân của nước nầy. Nếu hỏi một người nào đó ai là tổng thống của nước họ, chưa chắc họ biết, nhưng nếu hỏi ai là Maradona thì mọi người mê bóng tròn trên thế giới đều biết. Hiện nay vẫn có nhiều tranh cải ai là cầu thủ bóng tròn giỏi nhất thế giới từ trước đến nay: Pelé của Brazil hay Maradona của Argentina? Đó là câu hỏi dành cho những người ham mộ bóng tròn còn đối với những người thích nghe nhạc thì sao? Argentina có tango. Nhạc và các điệu nhảy tango đã có trong huyết quản của mọi người dân Argentina. Tôi xem hai buổi trình diễn các điệu nhảy tango của những cặp nam nữ trong các y phục sặc sở cổ truyền của những người dân quê Argentina. Các điệu nhảy với những bước đi và quay người quá tuyệt vời được trình diễn liên tục trong hai giờ mà sao thấy thời gian trôi quá nhanh.

Từ Argentina chỉ cần vài bước là đến nước Brazil, nước đã năm lần vô địch bóng tròn thế giới. Tôi muốn đến nước Brazil hay Ba Tây để thăm quê hương của Pelé và xem Tượng Chúa Kitô Cứu Thế, một trong bảy kỳ quan cùa thế giới tại Rio de Janeiro. Nhưng có lẽ chính phủ Ba Tây không thích chính phủ và dân chúng nước Mỹ nên đã có những điều kiện nhập cảnh quá khó khăn. Phải xin nhập cảnh ít nhất trước hai thàng với giấy tờ chứng minh đầy đủ về vé máy bay đến và đi, khách sạn tạm trú, lý do nhập cảnh và lệ phí visa nhập cảnh lại quá cao, trên 600 dollars Mỹ trong khi công dân nhiều quốc gia khác chỉ mất vài chục dollars mà thôi. Chưa hết công dân Mỹ đến phi trường  phải trả lời nhiều câu hỏi của hải quan Ba Tây và có lúc bắt buộc phài lăn tay mười ngón. Thôi đành phải để một dịp khác vậy.

***

Trên đường đến di tích Machu Picchu tôi dừng chân một đêm tại Santiago và hai đêm tại Lima. Đến Santiago của Chile vào tối ngày thứ mười bốn và hôm sau gần như có một ngày tròn để tham quan thành phố. Tuy thời gian ở lại Santiago quá ngắn nhưng tôi cũng được hướng dẫn đến thăm một nông trại và được xem những tay chăn bò biểu diễn cởi ngựa và những cặp nam nữ ca hát và nhảy múa tango trong những giờ nghỉ giải lao của họ (cố nhiên đây là những diễn viên đóng vai trò của những người ở thôn quê).

Tối ngày thứ mười lăm tôi bay đến Lima. Lima là thủ đô của nước Peru và là một thành phố nằm sát bờ biển Thái Bình Dương. Theo người hướng dẫn nói thì cô sinh đẻ ở Lima nhưng chưa bao giờ thấy trời mưa ở đây. Trong chương trình tham quan thành phố có một bữa ăn trưa và cô hướng dẫn chọn cho tôi một nhà hàng ngoài trời rất sang trọng sát bờ biển với những tiếp viên rất lịch sự chào đón tôi. Khi nói đến nước Peru tôi liên tưởng ngay đến một ông làm tổng thống gần ba nhiệm kỳ bốn năm và cuối cùng bị truất phế trong lúc ra nước ngoài, đó là ông Fujimori, một người sinh đẻ ở Peru gốc Nhật Bản. Ông phải lánh nạn ở Nhật Bản một thời gian và trở thành công dân Nhật Bản vì cha mẹ là người Nhật Bản rồi có lẽ ông quá ỷ y quay lại Nam Mỹ và bị bắt ở Chile và bị dẫn độ về Peru để lãnh án tù, một trong nhiều tội trạng của ông là tội tham nhũng. Tham nhũng có thể coi như một đại dịch lan tràn khắp các nước trên thế giới và nước Mỹ cũng không phải là một ngoại lệ.

Sáng sớm ngày thứ mười bảy tôi bay tới phi trường Cusco để bắt đầu một tour ba ngày khởi đầu từ lúc đến cho tới lúc rời phi trường nầy. Tour nầy bao gồm mọi di chuyển giữa phi trường, khách sạn và Machu Picchu cọng thêm hướng dẫn tham quan quanh vùng Cusco vào chiều ngày đầu và Machu Picchu vào trọn ngày kế. Trong suốt thời gian nầy có năm người hướng dẫn viên và tài xế lo cho một mình tôi. Trước hết Cusco nằm ở cao độ 3.400m đã từng là thủ phủ của Đế Chế Inca tồn tại từ thế kỷ 13 đến thế kỷ 16 trước khi những nhóm thám hiểm người Tây Ban Nha đến và xua đuổi họ vào rừng và họ tàn dụi lần.

Trên đường từ phi trường Cusco về khách sạn anh hướng dẫn viên giải thích vì ở độ quá cao không thích hợp với đa số du khách nên cần nghĩ ngơi khoảng hai giờ đề cho cơ thể thích ứng với bầu không khí loảng và ít oxy nầy rồi anh sẽ quay lại. Lúc đến khách sạn người quản lý tỏ vẻ lo lắng cho sức khỏe  của tôi và khuyên tôi nên uống một ly lá khô ngâm nước nóng trong bữa ăn trưa để tránh người khỏi bị choáng váng vì thiếu oxy (tôi không hỏi nhưng tôi đoán là lá coca). Thật sự thì tôi không có một cảm giác khó chịu nào nhưng cũng theo lời khuyên của họ tôi nằm nghỉ gần hai giờ rồi tắm rửa để chuẩn bị cho chuyến tham quan buổi chiều.

Cusco được xem là thủ đô lịch sử của Peru và được UNESCO công nhận là di sản thế giới năm 1983. Tôi theo người hướng dẫn đi tham quan quanh thành phố và cuối cùng đến đỉnh cao của thành phố. Đây là pháo đài của người Inca được bao quanh bởi những bức tường xây bằng đá, phía dưới những bức tường nầy là những khối đá vuông vức mà kích thước lớn hơn chiều cao của con người và khối đá nầy chồng lên khối kia vừa vặn khít khao không kẻ hỡ, khó mà tưởng đó là thành quả của bàn tay con người làm nên.

Rạng sáng hôm sau tôi được đưa đến trạm xe bus để cùng hàng trăm du khách khác bắt đầu một ngày đi tham quan di tích Machu Picchu. Đoàn xe bus chỉ chạy một phần của đoạn đường để đến nhà ga xe lửa. Sau đó xe lửa sẽ vượt đường dốc để đến Machu Picchu nằm trong lòng chảo cao 2,430m cùa dãy núi phía đông nam của Peru. Tôi chọn toa xe lửa loại bao quanh trên trần và xung quanh bằng kiếng nên có thể quan sát phong cảnh đồi núi cũng như những đường hầm trên đường đến Machu Picchu.

Tôi mở iphone để đọc lại lịch sử của Machu Picchu ghi trên mạng Wikipedia:

“Hầu hết các nhà khảo cổ học tin rằng Machu Picchu được xây dựng như một dinh thự cho hoàng đế Inca Pachacuti (1438–1472). Người Inca xây dựng dinh thự này vào khoảng năm 1450 nhưng đã bỏ hoang chỉ sau đó một thế kỷ vào thời điểm Tây Ban Nha chinh phục Nam Mỹ. Mặc dù được biết đến ở địa phương, nó không được người Tây Ban Nha biết đến trong thời kỳ thuộc địa và vẫn chưa được biết đến với thế giới bên ngoài cho đến khi sử gia người Mỹ Hiram Bingham đưa nó ra thế giới vào năm 1911.

“Machu Picchu được xây dựng theo phong cách cổ điển của người Inca, với những bức tường đá khô được đánh bóng. Ba cấu trúc chính của nó là Intihuatana, Đền thờ Mặt trời và Căn phòng của Ba cửa sổ. Hầu hết các tòa nhà bên ngoài đã được xây dựng lại để cung cấp cho khách du lịch cái nhìn tốt hơn về cách chúng xuất hiện thuở ban đầu. Đến năm 1976, 30% Machu Picchu đã được khôi phục và việc trùng tu vẫn tiếp tục.

“Machu Picchu được tuyên bố là Thánh địa lịch sử của Peru vào năm 1981 và là Di sản thế giới của UNESCO vào năm 1983. Năm 2007, Machu Picchu được bình chọn là một trong Bảy kỳ quan thế giới mới trong một bình chọn những kỳ quan thế giới qua mạng lưới toàn cầu để tìm ra bảy tuyệt tác kiến trúc nghệ thuật khác bên cạnh Bảy kỳ quan thế giới cổ đại của văn minh nhân loại.”

Lúc xe lửa ngừng ở trạm đến thì trời bắt đầu đổ mưa. Tôi nhận ra người hướng dẫn với tấm bảng có tên tôi và anh cho biết thời tiết sẽ rất xấu suốt chiều đó và hỏi tôi có muốn tiếp tục cuộc hành trình hay không. Tôi quyết định mặc áo mưa để theo anh. Bây giờ nếu hỏi đến thăm di tích Machu Picchu tôi đã nhìn thấy gì thì tôi chỉ nhớ đường quá trơn trượt lên cao xuống thấp, mắt chỉ nhìn vào đường đi, vừa bước vừa sợ trượt té.

Cuối cùng thì tôi cũng lên được xe lửa để quay trở về. Người hướng dẫn đón tôi ở nhà ga xe lửa và đưa tôi về khách sạn ở Cusco, tôi bước vào phòng thì đồng hồ chỉ đúng 12 giờ khuya.

Rạng sáng hôm sau tôi được đưa trở lại phi trường Cusco để chấm dứt tour ba ngày. Sau khi làm thủ tục máy bay thì hay tin phi trường đóng cửa vì thời tiết xấu, tất cả các loại máy bay đều cấm lên xuống. Tôi phải chờ hết giờ nầy đến giờ kia và cuối cùng cũng bay được đến phi trường Lima vào lúc gần 2 giờ chiều. Lima chỉ là trạm transit trên đường từ Cusco về Los Angeles, máy bay trở về Los Angeles của tôi đã rời phi trường Lima 2 giờ trước đó. Sau khi lanh quanh ở phi trường hai ba giờ mà không tìm được chuyến bay nào để về, tôi vào một tiệm ăn vừa ăn tối vừa xử dụng WiFi để tìm những chuyến bay khác. Cuối cùng tôi mua được vé một chiều về Los Angeles vào rạng sáng hôm sau và máy bay transit ở Miami. Tôi phải text cho người đưa đón ở Los Angeles biết tôi về trể và cho biết giờ đến khi tôi tới Miami. Đây là lần đầu tiên tôi lâm vào tình trạng nầy, phải trả thêm cả ngàn dollars cho chuyến đi nhưng đành phải chịu vậy. Tôi đang ngồi ăn thì tự nhiên thấy người ta chạy nhốn nháo cả lên. Nhân viên trật tự lùa khách về hai bên và nhân viên an ninh dẫn chó vào thám thính khắp vùng. Lại chuyện gì nữa đây, không lẽ phi trường lại đóng cửa vì một tên khủng bố gài bom đâu đó. Sau hơn một giờ lục lọi nhân viên an ninh rút lui và phi trường trở lại bình thường. Tôi bước lên máy bay trở về nhà vào lúc một giờ sáng.

Tuy đã chuẩn bị đầy đủ nhưng chuyến đi nầy phải nói là thất bại, nhưng thôi tạm xem như “mưu sự tại nhân, thành sự tại thiên” vậy.

Lê Quý Thể

2/2021

Chuyện bên lề: Hôm 23/1/2021 tôi đã được chích mũi vaccine thứ nhất của hãng Moderna. Tuy đã có hẹn trước nhưng tôi phải chờ hơn một giờ mới tìm được một chỗ đậu xe trong bãi đậu xe của Disleyland Park và hơn ba giờ sắp hàng dưới cơn mưa tầm tả, rất may tôi không bi cảm hàn. Không biết thuốc có hiệu quả gì không vì tôi không thấy một triệu chứng gì khác lạ. Mũi vaccine thứ hai sẽ vào cuối tháng 2 nầy, hy vọng lần tới sẽ suông sẻ hơn.

 

16 Tháng Bảy 2021(Xem: 256)
Ngày tôi còn nhỏ, thành phố Sài Gòn không quá đông dân như ngày nay. Quận 4 của tôi còn nhiều đồng ruộng nhìn mút mắt.
15 Tháng Bảy 2021(Xem: 407)
Thật buồn thay, kể từ tháng 7/2019, sau một thời gian dài tồn tại, rạp Biên Hùng- một biểu tượng văn hóa lâu đời của Biên Hòa - đã chính thức bị xóa sổ.
15 Tháng Bảy 2021(Xem: 632)
(Viết thay, là nén hương lòng cho giỗ đầu của NQK8 Trần Hữu Phúc) (Để tưởng nhớ Ba, người đã dạy con coi đá banh từ năm lớp bốn)
14 Tháng Bảy 2021(Xem: 318)
Người yêu ấy có phải là tôi không? Chỉ có anh trả lời được. Tiếc thay anh đã chết không thể trả lời.
13 Tháng Bảy 2021(Xem: 114)
Thế là anh đúng hẹn lại đến. Tháng sáu 2021 mùa hè rực rỡ càng thêm rực rỡ vì có anh.
04 Tháng Bảy 2021(Xem: 222)
Bức tranh Đàlạt mà mẹ cô đã vẽ, giờ đây như có ai lấy mực bôi vào. Không còn nữa những con đường hoa anh đào, không còn nữa vườn hoa của mẹ!
04 Tháng Bảy 2021(Xem: 216)
Cám ơn nước Mỹ đã cho gia đình chị Bông cơ hội sống và làm việc để có cuộc sống tốt đẹp như hôm nay. Nước Mỹ thật đáng yêu.
28 Tháng Sáu 2021(Xem: 402)
Ôi! nói chung là những người nào còn người bạn đời bên cạnh, phải “tuyên dương” đối phương tối đa, phải cùng nhau lập được một ngày “Wife or Husband”.
27 Tháng Sáu 2021(Xem: 529)
Tôi đã làm một chuyến đi chơi xa bằng xe van kéo dài 16 ngày. tổng cộng 6.600 miles (10.560 km).
20 Tháng Sáu 2021(Xem: 708)
Tôi viết bài này để lật lại trang ký ức của mình và tri ân họ. Tri ân những người cha đã cho tôi nhiều ân sủng. Tri ân người chồng từng là lính bảo vệ đất nước và cho tôi một mái ấm gia đình.
20 Tháng Sáu 2021(Xem: 402)
Lâu lắm rồi nụ cười của ông mới mở rộng hết ga như vậy, ông nghĩ “chuyến về Cali này thật hên, ông sẽ được hồi sinh lại quá khứ trong ngày lễ QLVNCH...”
20 Tháng Sáu 2021(Xem: 525)
Nhân ngày lễ Từ Phụ (Father’s Day), tôi xin mạn phép nhắc nhở các bậc làm cha hãy cùng với người mẹ cố gắng tạo cơ hội cho các con mình có một nghề nghiệp vững chắc để tự nuôi thân.
20 Tháng Sáu 2021(Xem: 467)
Nhìn các con lễ phép chào đón khách với nụ cười tươi tắn, thân mật, anh thầm cảm tạ Ơn Trên đã ban cho anh một diễm phúc tuyệt vời mà không phải người cha nào khi quyết định bước thêm bước nữa có được.
20 Tháng Sáu 2021(Xem: 365)
Tôi sẽ không viết những điều ai cũng biết về Trần Thiện Thanh, chỉ xin kể lại những “kỷ niệm” của riêng tôi với chàng ca nhạc sĩ lắm tài nhiều tình này.
11 Tháng Sáu 2021(Xem: 728)
Tôi ở Cali đồi núi khô khan, cây cỏ không xanh tươi. Dọc đường về hướng Florida cây xanh bát ngát. Một màu xanh mướt đẹp mắt và trải rộng tới chân trời.
11 Tháng Sáu 2021(Xem: 488)
Nhưng Tí vẫn là đứa con bé bỏng trong vòng tay của chị. Đứa con ước ao một món quà thuở nhỏ, mà mãi đến giờ, và sẽ không bao giờ, chị có thể tặng cho con.
11 Tháng Sáu 2021(Xem: 601)
Ngày mai tôi sẽ lái xe ra biển và ném thỏi son này thật xa để nó theo dòng nước trôi ra đại dương. Không còn lý do gì để giữ kỷ niệm này nữa.Một gút mắc của cuộc đời vừa được tháo gỡ. Chưa ra biển mà nghe lòng mênh mông.
06 Tháng Sáu 2021(Xem: 837)
Florida với trái cây miền nhiệt đới như ở VN. Tôi là dân miệt vườn nên mơ ước được đi đến đó, tận tay hái những cây trái sai oằn như ở vườn nhà ngày xưa. Tôi nôn nao lắm Florida ơi!
01 Tháng Sáu 2021(Xem: 743)
Chuyến đi Á Châu vào cuối tháng 11 và đầu tháng 12 năm 2019 có thể là chuyến đi qua nhiều nước cuối cùng của tôi.
01 Tháng Sáu 2021(Xem: 784)
Hơn 70 năm đã trôi qua kể từ khi tôi mài đủng quần ở các trường Cao Văn, Nguyễn Văn Khuê và Chu Văn An, tôi vẫn không quên công lao những người thầy đã truyền cho tôi những kiến thức