Danh mục
Số lượt truy cập
6,265,023

AnDNHạ - Cánh Vạc Về Trời

Tuesday, February 2, 202110:16 PM(View: 1770)
AnDNHạ - Cánh Vạc Về Trời



Nếu tôi có một bông hoa cho mỗi lần tôi nghĩ về mẹ tôi , thì tôi đã có thể bước đi trong khu vườn của tôi mãi mãi.”  

If I had a flower for each time I thought of my Mother , I can wark in my garden for ever.”   “Unknown

 

                              canh vac                    

                                                             
 
Cánh Vạc Về Trời


Năm cùng tháng tận. Khi thốt lên bao giờ tôi cũng thoảng chút giật mình... Mới hay, những gì bất chợt nhận ra đã thuộc về hôm qua mới tha thiết làm sao! 

Mùa đông năm nay có vẻ như lạnh và ủ dột hơn năm rồi, có hôm bước ra bên ngoài sửa lại mấy chậu bông nhỏ bị gió lùa làm ngã nghiêng, cái lạnh có khi làm tôi rùng mình mấy lượt. Cũng vậy, cứ vào khoảng tháng 10 âm lịch là tôi rải hột vạn thọ, bông sẽ nở rộ vừa kịp tết, không biết năm nay đám hột vạn thọ tôi ươn có lạnh quá mà ngủ vùi luôn dưới lớp đất, quên không thèm nẩy mầm lên đón tết với tôi?

 

Tết sắp về rồi sao? Cảm giác nhớ nhà trỗi dậy... cựa quậy... 

Nhớ nhất trong tôi là những cái tết thuở tuổi lên 5 lên 10... tôi như đang trở về chạy chơi suốt những mùa tết tuổi thơ có đủ đầy ba má anh chị em... Tết tròn vẹn sum vầy là cái tết đầy đủ hạnh phúc nhất trong cuộc đời của ai đã tha hương rồi mới nhận ra. Phải vậy không?

 

Nhớ tôi loăng quăng chạy ra chạy vào trong bếp, ngó ngược lại phía sau dòm má, tôi nhón miếng mứt dừa còn bày trên cái mâm má chưa kịp cất vào thố... lát lát chạy vào, má không để ý, lại nhón thêm trái mứt tắc ngậm im trong miệng chạy vụt lên nhà trên rồi mới nhai chóp chép ngon lành... nhớ quá chừng cái cảm giác ngon thấu dạ thấu lòng khi ăn vụng đồ ăn của má.

 

Nhớ từng cái nia trải đầy củ kiệu, củ cải, củ hành đặt trên mấy cái ghế xếp tròn má đặt trước sân, nhớ giọng má nói như để tự mình nghe khi khom lưng xốc lại cho đều mấy thứ đang phơi: “trời hanh nắng vầy chắc chừng một ngày là ráo khô hết...”  nhớ má bận rộn lo toan nhưng vẫn thấy má vui thầm với niềm vui bếp núc.

 

Nhớ tiếng nổ lách tách của mấy cây củi ngo chụm mồi lửa chưa cháy hết tỏa thơm một mùi dễ chịu... nhớ bếp lò bập bùng lửa đỏ, dáng má lui cui cời lửa cho than cháy đều. Nhớ mâm cơm chiều cuối năm nghi ngút khói, những món ăn giản dị nhưng chan đầy lòng yêu mến má đặt vào trong đó cho cả nhà...

 

Nhớ ba tôi chỉnh tề khoan thai bước qua ngạch cửa nhà mình đi một vòng hết con đường, rồi trở về đứng trên khoảng sân còn lưu lại những nét phấn vẽ nguệch ngoạc của mấy đứa con nhỏ mình vẻ chơi chiều nay, nhớ hình như ba cười, chắc tại mấy cái ô để chơi nhảy lò cò con ba vẻ xéo xẹo, tay con ba còn non nớt quá mà... nhớ ba đứng ngó má sau khi đã chờ nhang tàn với lòng mong mõi trời đất chứng giám, má thu dọn bàn thờ cúng giao thừa với tất cả sự cẩn trọng thành kính... nhớ má cũng chờ ba từ tốn đặt bước chân đầu năm vào lại căn nhà của mình.

 

Nhớ má tới lui khẻ khàng trong đêm 30 ngó coi trong nhà còn sơ sễnh gì mang ý nghĩa không tốt cho ngày mai mồng 1 không? Nhớ chú chim non ngước mỏ cất tiếng hót ríu rít đầu năm bên mái hiên nhà, nhớ giọt nắng lúng liếng duỗi dài làm thềm nhà rộn rã bước chân qua, nhớ vết bụi mờ lạ lẫm để lại trên chiếc bàn màu nâu cũ gần cửa sổ có nắng sớm rọi vào có gió chiều thổi qua, mà mỗi lần tết về má tôi đều thay mới bằng những tấm màn ren hoa rất đẹp... 

 

Kể không xiết, nhớ không hết. Ừ, nhớ không hết!

Và tôi ước ao thời gian xin trôi ngược lại, cho tôi còn thấy ba cười, má cười, cả nhà cười. Ngã nghiêng cả miền thương nhớ. Nhưng ở đâu ra cái sự quay ngược này? Ở đâu ra? Vì vậy mà tôi vẫn tầm tả nhớ thương ... 

Tháng 12 năm cũ tôi ôm vào đời hai tiếng mồ côi!

 

Giờ này bên nhà không khí tết chắc đã bắt đầu xập xình ồn ả lắm rồi, con biết tìm đâu ra mỗi buổi chiều xưa còn ba còn má để con ngóng vọng về? Cái lạnh cuối năm ùa về trên cây lá, thấm đẫm bàn tay run rẫy nụ cười, cái lạnh tỏa ra trong giọng nói của mọi người: “qua noel là tết tới nơi rồi!” .

Ừ, tết tới nơi rồi. Tôi đón mùa vui như bao người. Nhưng vẫn có một lối rẽ ngược vào con đường riêng vắng, ở đó tôi vói vịn vào không gian hư ảo để gặp... để tưởng nhớ... để ngậm ngùi.

 

Ngày tháng mười hai. Tôi ngồi cân đo đong đếm... dè dặt níu giữ, sợ thời gian trôi rớt qua kẻ tay. Ký ức như một dây đàn đang căng trong tôi, thương nhớ là phím đàn vừa gẩy lên, ngân nga vang vọng lơ lững trong khoảng không rộng lớn giửa thiên đàng và nhân gian... tôi mơ ước chạm tay một lần vào bàn tay già nua vẫy nhớ...

Thời gian không chờ ai. Cuộc đời vẫn bước dững dưng. Chớp mắt thôi đã thấy muôn trùng! 

 

Công dưỡng dục suốt một đời lận đận 

Nghĩa sinh thành vương vấn cả trăm năm” 

 

AnDNHạ

    cánh vạc 1                                   

                                   
 
Monday, September 20, 2021(View: 173)
Ngày đó tôi mê khuôn mặt ông tiến sĩ này. Mặt trắng bóc như trứng gà, mắt đen láy, môi màu đỏ đậm. Màu nào cũng là màu nguyên thủy, đâu ra đó. Mặt ông tiến sĩ trông không như mặt người thường làm cho lũ trẻ chúng tôi cảm thấy xa cách.
Monday, September 20, 2021(View: 129)
Nhưng đối với tôi, biểu tượng của Nha Trang vẫn là một bãi biển dài nhiều cây số, một trong những bãi biển đẹp nhứt của thế giới. Tuy nhiên, tôi vẫn thích bãi biển Nha Trang trước năm 1975 với cát trắng và những hàng dương thơ mộng mà nay chỉ còn trong ký ức của tôi.
Saturday, September 18, 2021(View: 131)
Hôm nay, đối với sự suy nghĩ của HN, đời sống cũng như tâm trạng trong lành của Thầy Không Chiếu như thế nào ở đời sống này, thì khi Thầy xả bỏ thân huyễn để sang đời sống khác,
Saturday, September 18, 2021(View: 200)
Tôi tìm dãy phòng và số phòng của anh không khó khăn gì. Đứng trước phòng số 4103 tôi sửa lại điệu bộ làm duyên làm dáng và chuẩn bị sẵn một nụ cười tươi như những đóa hồng này và đẩy cánh cửa bước vào.
Monday, September 13, 2021(View: 194)
Thật ra khi Jenny ca ngợi cậu bé người Nhật và cậu bé VN, cô gọi đó là những người có trái tim nhân ái tuyệt vời, nhưng cô đâu biết, chính cô cũng là người có trái tim thật từ bi.
Saturday, September 11, 2021(View: 319)
Vào cuối tháng mười năm 2008, tôi lần đầu bay về Nam Bán Cầu (Down Under) để thăm hai nước Tân Tây Lan và Úc.
Friday, September 10, 2021(View: 534)
Hai mươi năm trôi qua, ký ức của người lớn có thể đã nhạt nhòa, nỗi đau không còn mới, nhưng với các em, dù năm mươi năm nữa trôi qua, đến cuối cuộc đời, các em vẫn còn nỗi đau...
Saturday, September 4, 2021(View: 397)
Ngày xưa ở Việt Nam, người đóng vai chọc cười khán giả được gọi là anh hề, ngày nay người ta gọi là diễn viên hài hay nghệ sĩ hài.
Saturday, September 4, 2021(View: 710)
Con đường này đã gắn liền với tuổi thơ của tôi. Đường Trịnh Hoài Đức (THĐ) không dài lắm, độ chừng 2 km, bắt đầu từ Công trường Sông Phố và kết thúc ở bùng binh Biên Hùng.
Wednesday, September 1, 2021(View: 293)
nhưng ai cũng cần ăn hiền ở lành cho con cháu được nhờ phước đức cha mẹ ông bà để lại. Đó là gia tài vô giá, là tài khoản an toàn nhất.
Tuesday, August 17, 2021(View: 658)
Bây giờ, tháng Tám nhân dịp giỗ đầu của anh xin được thắp nén hương lòng gửi đến người Anh, Tiểu Sư Thúc ngày nào đã ra đi quá sớm khi biết bao hoài bão, nguyện ước chưa thành.
Tuesday, August 17, 2021(View: 508)
Chúng tôi sẽ giữ lời hứa với em cố gắng duy trì Website Ngô Quyền. Những người trẻ Ngô Quyền sẽ tiếp nối đàn anh giữ gìn và phát triển hội AHCHSNQ lớn mạnh.
Monday, August 16, 2021(View: 946)
Anh Phúc đã về thế giới khác, nhưng ở đâu đó, có lẽ anh vẫn nhìn xuống, tiếp thêm nghị lực cho những người đang vác ngà voi cho một tương lai tươi sáng hơn của quê nhà.
Sunday, August 15, 2021(View: 808)
Phúc ơi thôi đã thôi rồi, Nước mây man mác ngậm ngùi lòng ta...
Monday, August 9, 2021(View: 464)
Ông chỉ muốn chúng nó biến mất trong đầu óc ông để ông ngủ yên tối nay và thoải mái tận hưởng những ngày du lịch một đất nước lạ đời và thăm lại các người thân sau bao nhiêu năm dài xa cách.
Sunday, August 8, 2021(View: 570)
Thành phố Sai Gòn bây giờ là một thành phố ma (ville fantôme). Nhà nhà đóng cửa, đường phố không một bóng xe, không một bóng người.
Thursday, August 5, 2021(View: 530)
Năm 1971, tạp chí Sáng Tạo của cố nhà văn Mai Thảo xuất hiện những vần thơ của một người tự cho mình là “kẻ hoang đàng”, “tên vô đạo”, “bất tín đồ trong tình yêu” – Nguyễn Tất Nhiên.
Wednesday, July 28, 2021(View: 663)
Những cánh chim ẩn mình đã tung bay vào nắng sớm, cây cỏ sau vườn chổi dậy những mầm xanh…
Tuesday, July 27, 2021(View: 533)
Đà Lạt là một thành phố mộng mơ của thanh niên và thiếu nữ thời đó. Nhưng ngày nay tất cả đều chỉ còn trong dĩ vãng.
Monday, July 26, 2021(View: 717)
. Chú dừng chổi và chợt hỏi mình ên: -Ông nội ơi! bài vở ở trường có phải là tạp niệm không ông nội?