Danh mục
Số lượt truy cập
6,060,763

Nguyễn Thị Thêm - TÂM HƯƠNG TIỄN BIỆT

09 Tháng Tám 202011:56 SA(Xem: 1262)
Nguyễn Thị Thêm - TÂM HƯƠNG TIỄN BIỆT
Tâm Hương Tiễn Biệt

 
Đốt nén tâm hương vĩnh biệt Thầy
Hương linh siêu thoát về phương Tây.
Học trò Ngô Quyền đồng lễ tạ.
Rưng rưng nước mắt vọng phương này.

 

Hôm nay ngày thứ bảy 8/8/2020, thứ Hai là ngày viếng tang Thầy Hà Tường Cát tại Feek Family, phòng số 5 Westminster California. Con không thể đến để cùng các bạn đốt hương kính bái và tiễn đưa Thầy. Con ngồi ở đây, chỉ biết viết những dòng chữ thô thiển để tưởng nhớ về Thầy. Con nguyện cầu hương linh Thầy siêu thoát về nơi đất Phật.

Chúng con rất kính phục Thầy, với vóc dáng gầy gầy cương nghị, đôi mắt sáng như muốn soi thấu, đi tìm một điều gì đó, thầy đã khiến chúng con nhỏ bé khi đối diện với Thầy. Làm Tổng Thư Ký một tờ báo hải ngoại không phải dễ, nhất là tờ Người Việt, một tờ báo lớn nhất nhì Cali. Thế mà Thầy vẫn trụ ở đó vững chắc. Thầy thật tài giỏi vô cùng.

Con cũng không ngờ những bài hát du ca mà thời sinh viên, hướng đạo con cất cao giọng tự tin và đầy nhiệt huyết có sự đóng góp của Thầy. Thầy khiến con vô cùng ngưỡng mộ lúc con còn trẻ tận đến bây giờ. Con không thể tin người năng động đầy nhiệt huyết trong công tác xã hội từ trước tới giờ vẫn ở trước mặt con. Một người Thầy bình dân, từ ái, nụ cười tỏa sáng trong mỗi lần họp mặt Ngô Quyền.

 

Bây giờ Thầy đã đi rồi. Nói gì chăng nữa cũng chỉ là hư không. Thầy đã thong dong gát lại tất cả để được tự do, không bị những phiền não về chính trị, xã hội khuấy nhiễu, nhức đầu.

Cám ơn Thầy, cám ơn những gì Thầy để lại cho chúng con. Cám ơn Cô Kim Dung đã tận tình săn sóc thầy suốt bao năm đau yếu.

Con nguyện đức Phật A Di Đà tiếp dẫn hương linh Thầy con, Phật Tử Hà Tường Cát, pháp danh Quang Tường về miền Cực Lạc.

Con thành kính chia buồn cùng cô Kim Dung và gia đình về sự mất mát to lớn này.

 

Con viết chưa xong lại được tin Thầy Phan Thanh Hoài lại cũng ra đi

Đây là một đoạn ngắn trong Email của Tô Anh Tuấn:

"...Đối với việc ra đi của Thầy Hà Tường Cát và Thầy Phan Thanh Hoài ngoài ơn Thầy trò đối với chúng ta hai Thầy là tấm gương mẩu mực trong đời. Đối với Hội hai Thầy còn là những người góp công sức to lớn trong việc thành lập và phát triển Hội bao nhiêu năm nay."

 

Trời ơi! Sao mà tháng 8 nhiều biến cố đến với chúng con như thế. Bên VN cô Đào Thị Nga cũng mất, các bạn Ngô Quyền đã đến dự lễ tang Cô tổ chức tại nhà riêng. Tang lễ Thầy Hà Tường Cát chưa tổ chức thì Thầy Phan Thanh Hoài cũng tiếp nối ra đi. Con xin lỗi, con không có hân hạnh được học cô Nga và con cũng chưa gặp mặt Cô. Nhưng đối với con Cô cũng là người Thầy cho con kính trọng. Con xin gửi đến gia đình Cô lời Phân Ưu chân thành nhất. Cầu nguyện hương linh Cô được an nhàn về nơi Phật Quốc.

Con nhắm mắt lại nhớ về Thầy Hoài. Con nhìn thấy Thầy Hoài chống gậy đến bên con cười cười:

- Thế chị nhớ gì về tôi?

Con sẽ cúi đầu, một phút suy nghĩ và thành thật thưa?

- Thưa Thầy con nhớ Thầy và cây gậy chống.

Thầy khẻ mỉm cười:

- Thế chị chả nhớ những gì tôi dạy chị sao?

Thưa Thầy, con xin lỗi. Con đã quên hết từ sau những biến cố trong đời. Trí óc con mù mờ về những kỷ niệm đẹp nhất của tuổi học trò. Những bài dạy của Thầy con đã trả lại cho ngôi trường và mảnh đất VN thân yêu. Con chỉ mang theo mình tư cách của một người đã được giáo dục tốt đẹp dưới thời VNCH. Kiến thức của một học sinh tú tài Ban C cũng bị vùi dập dưới làn roi quất đến rách da của thời bao cấp và hợp tác xã nông nghiệp.

 

Con nhớ đến Thầy nhiều nhất và sâu đậm nhất là dáng cao, gầy và… nụ cười. Nụ cười hiền thật hiền với cách nói từ tốn rất lịch sự. Có lẽ không ai biết, trong trái tim con, con coi Thầy như một người cha. Con xưng con với Thầy tự nhiên với tư cách một người con gái. Bởi vì từ Thầy con thấy hình bóng của Ba con. Một người cha đáng kính, nụ cười hiền và đẹp, đôi mắt cương quyết nhưng bao dung… Từ khi tham dự hội ngộ Ngô Quyền lần đầu tiên, gặp Thầy con đã có ý nghĩ như vậy. Khi Thầy yếu dần, đi dự tiệc phải mang gậy chống, đôi mắt con theo từng bước gậy chống để lo lắng và kính yêu. Con lo cho Thầy, con cầu nguyện, con mong ước Thầy sức khỏe để mỗi năm con còn được thấy Thầy, được cung kính đến nắm tay Thầy, cúi đầu chào Thầy và đôi mắt thường xuyên theo dõi hành động Thầy từ xa.

Cây gậy chống là cái chân thứ ba đã giữ cho Thầy yên tâm mỗi bước đi. Nhưng nhìn nó con lại nhói đau vì biết Thầy không khỏe, đi đứng khó khăn. Dù vậy, mỗi năm Thầy vẫn cố gắng đến gặp mặt học trò. Có lần đi dự họp mặt ở Bắc Cali, thầy vẫn chống gậy để lên xe cùng chúng con xuôi ngược đường dài. Thầy không biết đâu, thấy Thầy vẫn chống gậy đi một cách vui tươi con cảm động lắm. Con thương kính Thầy nhưng con không biết làm gì hơn, chỉ yên lặng dõi nhìn theo Thầy.

Rồi Thầy phải đến dự bằng xe lăn. Thầy yếu nhiều, nụ cười không còn tươi vui mà héo úa gắng gượng. Thầy ôm bó hoa trên tay. Hoa thay chúng con tri ân, nhưng hoa không xoa dịu được sự đau đớn đang hành hạ Thầy. Thầy đến với con gái, có học trò chăm chút. Thầy về với con gái có học trò khắn khít tiễn đưa. Năm 2018 ngày ra mắt Ngô Quyền Toàn Tập dù đang điều trị và dưỡng bệnh thầy vẫn đến dự cùng chúng con. Con đâu biết đó là lần cuối cùng con được nhìn thầy. Năm 2019 hội ngộ tổ chức tại San Jose, Thầy không đi được. Con đã làm mấy câu thơ nhớ Thầy:

nho-thay-1-



 
Học trò Ngô Quyền ở khắp thế giới cũng giống như con đang nhớ về các Thầy. Nguyện ở trên cao, Thầy Hà Tường Cát, Thầy Phan Thanh Hoài, cô Đào Thị Nga nhận ở chúng con tấm lòng tri ân thương tiếc.

Con lại nghĩ đến con sông, những con sông xinh đẹp trên đất nước VN. Con sông Đồng Nai mình không có nhiều bến để đưa rước khách. Con chỉ biết có con đò Hóa An ngày xưa xuôi ngược nhiều kỷ niệm trong con. Con sông Đồng Nai là hình ảnh quê hương Biên Hòa mình. Bến sông như ngôi trường Ngô Quyền thân yêu. Và những ông lái đò là những người Thầy, người Cô đưa từng lứa tuổi học trò vượt qua sự ngu dốt để trưởng thành. Trường NQ mình đã có những người học trò thành đạt ở xứ người. Các Thầy Cô rất xứng đáng được chúng con trao tặng những cành hoa tri ân trang trọng.

 

Con tạ ơn Thầy Cô đã cho chúng con qua sông yên bình, cho chúng con có căn bản đạo đức và kiến thức làm người hữu dụng.

Ở nơi xa không thể về đốt hương tưởng niệm. Con xin kính gửi đến Thầy Cô tất cả lòng kính yêu trân trọng nhất.

 
Từ đây mỗi mùa họp mặt.
Không thấy hình bóng hai Thầy.
Chiếc ghế hôm nào để trống.
Con nhìn mắt sẽ cay cay.
 
Con sông bên bồi bên lở
Người ta đục khoét từng ngày.
Nước sông đục ngầu muốn khóc.
Một thời êm ả nay đâu.
 
Con đò bây giờ đã mục.
Những mảnh ván nằm chơ vơ
Nhớ nhung từng đàn trò nhỏ
Qua sông vẫn nhớ con đò.
 
Ông lái bây giờ già lắm.
Gậy chống, tóc đã bạc phơ
Ngồi nhìn con sông vẫn nhớ.
Thương ơi! Từng đám học trò.
 
Một chiều bến vang tiếng mỏ.
Ông lái một mình trên đò
Học trò hương đèn quỳ bái
Tiễn Thầy qua bến hư vô.
 
NguyễnThị Thêm.
8/2020
 
28 Tháng Mười Một 2020(Xem: 69)
Xin cúi đầu tri ân Tiên Tổ Những Anh Hùng Liệt Nữ Việt Nam Mũi Cà Mau đến Ải Nam Quan Xương máu thành phù sa bồi đắp.
28 Tháng Mười Một 2020(Xem: 81)
Cám ơn với tất cả lòng trân trọng cuộc đời này, hạnh phúc này. Kính chúc những người tôi yêu thương thật nhiều sức khỏe, an lành và hạnh phúc.
27 Tháng Mười Một 2020(Xem: 250)
Mưa rơi trên lá vàng thu Tiếng mưa như tiếng mẹ ru thuở nào Giọt thánh thót, giọt nghẹn ngào Tràn dâng nỗi nhớ, lời ca dao buồn
21 Tháng Mười Một 2020(Xem: 212)
Mong rằng nhà giáo sẽ được tôn vinh thật sự, chứ không phải tạo ra để tặng hoa và liên hoan. Hãy tôn trọng những Thầy Cô đứng đắn đứng trên bục giảng và cũng nên thẳng thắn nhìn vào nền giáo dục để xây dựng, củng cố văn hóa Việt Nam..
21 Tháng Mười Một 2020(Xem: 201)
Nguyện cầu Trời, Phật, ơn trên...? Làm cho thế giới trở nên An Lành.. Cản ngăn kẻ ác tung hoành. Giúp người yêu nước hoàn thành ước mơ.
21 Tháng Mười Một 2020(Xem: 267)
Một nén hương lòng tiễn đưa nhau Tử sinh tái hợp có gì đâu Cánh hoa phiền muộn giờ khép lại Phiến lá sầu chìm giữa mưa ngâu.
15 Tháng Mười Một 2020(Xem: 651)
Vì đại dịch COVID-19, chừng như nhân loại đang phải có một thời gian ngủ đông như loài gấu trắng ở Bắc cực. Hy vọng đây là lần “ngủ đông” duy nhất của loài người trong thế kỷ 21.
15 Tháng Mười Một 2020(Xem: 345)
đêm tàn lạnh giấc mơ hoa tiếng mưa ngày cũ xót xa nỗi niềm hàng cây trút lá ưu phiền tiễn thu lặng lẽ, đầy thềm gió mưa....
14 Tháng Mười Một 2020(Xem: 351)
Lá bàng ở sân xoay vòng rồi rơi xuống. Đời mụ cũng như chiếc lá vàng còn nằm ở trên cây sẽ rụng bất cứ khi nào. Tại sao mụ phải sợ.
14 Tháng Mười Một 2020(Xem: 345)
Từ ấy đông Biên Hòa trở lạnh Trăm năm sông vẫn mịt mờ sương Lối quen sao đường về lạc hướng Người ơi người quanh quất buồn tênh.
14 Tháng Mười Một 2020(Xem: 314)
Năm nay bầu bán thật là buồn Virus giờ này chẳng chịu buông Xã hội hô hào binh với chống Gia đình tranh chấp ghét và thương
08 Tháng Mười Một 2020(Xem: 628)
Anthony và chủ các nhà hàng khác vẫn cầu nguyện và hy vọng ở một mùa xuân năm tới khí hậu ấm lên, và sẽ có thuốc ngừa đại dịch. Người ta có nghị lực tranh đấu để tồn tại nhờ hy vọng ở một ngày mai tươi sáng hơn. Sau cơn mưa trời lại sáng...
07 Tháng Mười Một 2020(Xem: 393)
Những thứ này xa lắc rồi. Mấy ai còn nhớ đâu, nhưng có khi lại thấy chúng gần, thật gần… tưởng chừng như mới đâu đây thôi, như hôm nay tôi ngồi viết bài này. Chạm tay vào dĩ vãng, sao thấy ngậm ngùi quá!
01 Tháng Mười Một 2020(Xem: 357)
Tin hay không tin có ma tùy bạn. Nhưng xin các bạn đừng ghét ma vì họ rất tội nghiệp. Các bạn đừng chọc phá hay làm bạn với ma quỷ. Hãy để ma sống yên bình với thế giới của riêng họ.
01 Tháng Mười Một 2020(Xem: 333)
Hóa mã... cô cười vui tợn nhỉ? Thành ngưu... cậu nhảy thích ghê mà! Bù cho thuở nọ... ta còn bé Chỉ chộ hình ma đã khóc òa!
01 Tháng Mười Một 2020(Xem: 344)
Đêm Halloween đốt hương em thủ thỉ Ma năm nay không xin kẹo "Trick or Treat Ba ngày tới bầu Tổng Thống định kỳ Mà kết quả sao lần này đáng sợ.
24 Tháng Mười 2020(Xem: 454)
Tên thanh niên không thèm ngoái đầu nhìn lại, nó ôm con gà ngồi ở yên sau. Chiếc xe rồ máy lao ra khỏi cổng. Chị Mận đứng yên như trời trồng miệng lẩm bẩm: - Không biết sáng giờ nó ăn uống gì chưa?
24 Tháng Mười 2020(Xem: 380)
Căn nhà như chiếc áo rách toang Mưa tuôn, gió thổi sẽ tan hoang Tôi thân các cháu chờ người cứu Xin trời thương xót kiếp cơ hàn.
18 Tháng Mười 2020(Xem: 610)
Khi xe lửa rời bến, tôi đứng ở cửa sổ để nhìn lại Huế một lần cuối thì khói xe lửa tạt vào mặt tôi và từ đó bụi khói vào mắt tôi làm tôi chảy nước mắt suốt một đoạn đường dài.
18 Tháng Mười 2020(Xem: 552)
vẫn cằm vuông. vẻ cương nghị nét phong trần, theo thời gian, phủ dầy vai áo chiếc chemise carreaux thầy thường mặc như một chọn lựa dấn thân ngày tuổi trẻ cho tuổi trẻ lần cuối cùng tôi gặp lại thầy, đã quá tám năm...
18 Tháng Mười 2020(Xem: 471)
Thế đành... dang dở... âu đành thế Thôi vậy... ngậm ngùi... cũng vậy thôi Bạn hỡi! Hãy quên đi bạn hỡi Đời vui như thuở mới vui đời!
10 Tháng Mười 2020(Xem: 662)
Màu da ngâm ngâm hơi rám nắng, mũi không cao, mắt mí lót, mặt có những nốt tàn nhang li ti. Nụ cười cũng chẳng làm nghiêng nước nghiêng thành nhưng biểu cảm sự thành thực và thân thiện.
10 Tháng Mười 2020(Xem: 639)
Thôi nhé! Nghìn thu em ngủ yên Nỗi đau chị không muốn khêu thêm Tiễn em bàn phiếm buồn rưng rức Những dòng chữ viết cũng ưu phiền.
09 Tháng Mười 2020(Xem: 630)
Thôi thì trước mặt sông sâu Lá xuôi dòng nước biệt sầu thế gian Đẹp thay chiếc lá thu vàng Bềnh bồng trên nước thênh thang giữa trời...
04 Tháng Mười 2020(Xem: 770)
Những giọt nước mắt của mùa thu yêu thương và hoài niệm. Rồi mọi thứ sẽ qua, rồi tôi cũng sẽ đi vào hư vô. Mọi vật đều vô thường. Hãy nghĩ như vậy để yên vui.
30 Tháng Chín 2020(Xem: 786)
Dĩ vãng chợt về ta đứng lặng. Chuyện của ngày xưa, thu của Thu. Ta đến giữa mùa thu lá vàng. Ta đi màu sắc vẫn ngập tràn. Giữ mãi trong tim vàng, tím, đỏ Như giữ một thời đã sang trang.
30 Tháng Chín 2020(Xem: 740)
Người đi vượt chốn ba đào Mùa thu ở lại ngắm sao nguyên cầu Thời gian cõi tạm bao lâu? Mùa thu ở lại ngậm sầu lá rơi! Mong người đến chốn đúng nơi Thành tâm chung sức giúp đời an yên
24 Tháng Chín 2020(Xem: 834)
Trăng viễn xứ trở về trên bến đợi Lòng thuyền xưa rời bến đã lâu rồi Trăng viễn xứ mờ mờ trên bến cũ Lòng thuyền nào đã chứa nửa vầng trăng?!