Danh mục
Số lượt truy cập
6,009,051

Nguyễn Anh Tuấn, NQ K.6 - NỒI THỊT KHO

26 Tháng Tư 202011:10 CH(Xem: 1053)
Nguyễn Anh Tuấn, NQ K.6 - NỒI THỊT KHO


NỒI THỊT KHO!

Đến những người bạn Khóa 6, cùng tưởng nhớ đế người bạn hiền hòa Lê Văn Tới.

tuan-toi

Nhìn nắng tháng 4 chan hòa trên cành anh đào đầy hoa, nhưng không tạo nổi một mùa xuân trong tôi, không làm dịu được nỗi đau buồn khi nghe Tới đã lìa bỏ bạn bè chiều nay. Mấy phút trước tôi còn tin tưởng rằng Tới sẽ phục hồi vì tối hôm qua Tới còn text cho tôi và tôi còn text lại cho Tới lúc 9:06PM. "Tới ơi, nhận được text của Tới mừng quá Tới ơi! Ráng dưỡng sức nghe. Mọi người thương bạn lắm". Tới còn text lại "Cám ơn các bạn". Tôi vẫn còn tin tưởng sự cầu nguyện của nhiều người sẽ đem một sự huyền diệu nào đến. Nhưng miracle đã không đến. Miracle đã phụ lòng người.

Trưa nay 
nhận được tin từ Nam (con Tới) báo cho biết Tới đã ra đi lúc 2:18PM. Tôi vẫn không tin đó là sự thật, mà chỉ biết buộc miệng than lên "Oh no". Tôi bèn gọi cho Phẩm, cả hai thằng cùng nghẹn ngào.

Tới mất, đã để lại một khoảng trống có thật 
trong lòng những người bạn cùng khóa và các anh chị khóa đàn anh và các em khóa sau nầy. Tới lúc nào cũng nở nụ cười dễ dãi trên môi và sẵn sàng giúp bất cứ ai trong phạm vi của mình. Mở đầu cho một câu chuyện, Tới thường nhẹ nhàng nói "Tui nói cho bạn nghe , ...". Cái giọng nói đó, cái điệu nói đó, bây giờ đã trở thành xa vắng. 

Tới và gia đình qua Mỹ muộn màng, sau khi "được" đi "cải tạo" 5-6 năm trời, được Xương, người bạn thân và gần nhất, cũng như giúp đỡ Tới nhiều nhất, bảo lãnh qua Mỹ. Lỡ thầy, lỡ thợ, nhưng Tới đã vượt qua mọi khó khăn, xây dựng một cuộc sống mới trên vùng đất hứa nầy, và đã thành công. Cũng có một tổ ấm cho gia đình và con cái học thành tài. Nhưng, ở đời lúc nào cũng có cái chữ "nhưng" quái ác. Vì lao tâm, lao lực quá sức. Ngày mùng một tết âm lịch năm 2019, cả hai vợ chồng đều phải nhập viện. Tới nằm ở lầu 4, còn chị Xinh nằm lầu 3. Được Xương cho biết, hai vợ chồng tôi vào thăm Tới, lúc đó Tới hết còn bị cách ly (vì sưng phổi). Người gầy đến độ nhìn không ra. Sau đó, chúng tôi hỏi y tá đưa chúng tôi đến thăm chị Xinh. Người ta trùm cả đầu tới cổ chị kín mít, bằng plastic clear nhìn thấy được (giống như một phi hành gia). Bên trong cái cover bằng plastic nầy có một ống dẫn oxygen vào mũi. Chị thấy chúng tôi vào, mắt chị sáng hẵn ra, mừng lắm. Tôi còn nhớ mãi nụ cười lúc nào cũng xinh như tên chị và đầy hiền hòa đó. Chị không nói được. Cô y tá đưa cho chúng tôi cây viết và một tập giấy để bút đàm. Hỏi chị thấy như thế nào, chị viết khỏe. Ăn uống được không, "dạ được". Sau một lúc, chúng tôi chào chị đi về. Thấy chị có vẻ khỏe. Chúng tôi mừng. Nhưng vài ba ngày sau nghe tin chị mất, mà Tới vẫn còn nằm bịnh viện. Thấy xót thương chị Xinh và Tới quá!

Khoảng một tuần hay 10 ngày trước khi có lệnh "shelter-in-place" của Cali (03/16), Xương và tôi mời Tới đi ăn bánh xèo. Tới chỉ ăn được khoảng 1/3, rồi không ăn nữa. Tới bảo là mệt, không ăn nổi. Tôi đi order nước mía cho Tới và Xương. Thấy Tới uống được tôi cũng mừng. Ăn uống xong, Xương và tôi định dẫn Tới đi uống cà phê, nhưng Tới nói bị mệt, nên Xương đưa Tới về nhà. Dáng người dong dỏng cao, Tới bước 
ra khỏi cổng Century Mall mệt nhọc lên xe. Đó là lần cuối tôi nhìn thấy Tới.

Sau đó thì lệnh shelter- in- place, chỉ liên lạc với Tới qua phone. Một hôm, tôi nói với Tới là "tôi kho thịt kho nước dừa ngon lắm, tôi sẽ kho một nồi thịt đem xuống cho bạn nghe". Tới không trả lời, nhưng tôi nghe tiếng nghẹn ngào trong phone. Ngày hôm sau, tôi có nói chuyện với Nam và Xương để kho thịt cho Tới, thì Nam nói là "ba con chỉ ăn được các món ăn có nước và nhẹ". Thế là tôi không kho thịt nữa. Nồi thịt kho ân tình mà định đãi bạn không bao giờ thực hiện được. Có một vị mặn nào trên môi ...

Khi vợ chồng Tới, vợ chồng Phẩm và vợ chồng tôi đi thăm St. Petersburg ở Nga và Bắc Âu 6, 7 năm về trước, thấy Tới âu yếm nắm tay chị Xinh dìu nhau đi, cả một tình thương thật đầm ấm, và bây giờ hình ảnh đó được đem qua một nơi bình an, không còn khổ cực, đau đớn.

Dù biết cuộc đời là vô thường, người đến, người đi. Nhưng trong lòng vẫn có những nỗi xót xa.
 
"There are so many songs in me that won't be sung
I feel the bitter taste of tears upon my tongue"
(Yesterday I was Young)

Xin bấm vào link để thưởng thức:
Nguyễn Anh Tuấn, NQ khóa 6



13 Tháng Chín 2020(Xem: 111)
Tôi nhớ ơn anh chị, và cả vợ chồng anh Hy, chịu đựng được chúng tôi, mà không đấm cho vỡ mồm, hộc máu mũi. Càng lâu, tôi càng thấm thía cái câu ‘ Bầu bí một giàn’ của anh Hy nói ngày xua.”
12 Tháng Chín 2020(Xem: 208)
Viết vài dòng này để tạ tội với dì tôi đã một thời mù đôi mắt vì tình lụy và nhất là tạ tội với ông Nghị Nguyễn Bá Kỳ vì tôi đã hiểu lầm ông. Hắt hơi là tình hận chứ không phải muốn hù dọa, khoe danh.
11 Tháng Chín 2020(Xem: 469)
Niềm vui lớn nhiều khi chỉ đơn giản tạo thành từ tấm lòng và sự quan tâm hàng ngày dành cho người khác.
11 Tháng Chín 2020(Xem: 80)
Chiều vàng Thu, chập chờn đôi cánh én, Triền National Parks lá ửng Thu hồng! Có phải Thu, ngoài song cửa đó không? Ta mong chờ, làn gió Thu dịu mát!
10 Tháng Chín 2020(Xem: 130)
Hầu như người Mỹ nào ít nhất cũng một lần nghe hay nói đến tên ông, Ernest Hemingway, nhà văn người Mỹ nổi tiếng đoạt giải Nobel văn chương năm 1954.
05 Tháng Chín 2020(Xem: 270)
Ngày cùng má đi dạo phố cũng là ngày cuối cùng tôi được hạnh phúc bên má, cũng là chuyến xe cuối cùng tôi được cùng má ngắm hoa.
05 Tháng Chín 2020(Xem: 199)
Tôi chắc mẹ tôi sẽ nhận ra tôi, bà nhận ra tôi bằng trái tim muôn kiếp của người mẹ. Còn tôi, tôi cũng sẽ nhận ra mẹ tôi, tôi nhận ra bà từ bản năng của thằng ăn hại.
04 Tháng Chín 2020(Xem: 539)
Người Mỹ thì sắp khép lại mùa hè rất buồn với ngày Lễ Lao Động (thứ hai đầu tháng 9 hàng năm) không đem lại niềm vui cho hầu hết mọi người.
29 Tháng Tám 2020(Xem: 332)
. Các Tăng Ni dù không được tập trung cầu nguyện như những mùa Vu Lan trước, nhưng năm nay bà Tâm tin tưởng Thầy, Sư Cô và các vị Sư sẽ trì chú tụng kinh nhiều hơn ở mỗi đêm.
27 Tháng Tám 2020(Xem: 715)
Nhìn hình em bé một tay cầm viết chì, một tay kéo áo chùi nước mắt, chúng tôi cũng chạnh lòng thương em bắt đầu cuộc đời học trò trong "sương mù" của hoài nghi, với hình ảnh cô giáo mờ nhạt, ẩn hiện qua màn hình.
21 Tháng Tám 2020(Xem: 690)
Nếu thế kỷ trước, tiền nhân đã sống còn sau gần 18 tháng bị cúm Tây Ban Nha tấn công thì ngày nay, khoa học kỹ thuật phát triển hơn, chắc chắn là sẽ có một ngày cúm Tàu sẽ phải cuốn gói ra đi.
21 Tháng Tám 2020(Xem: 425)
Thế mà giờ đây. Hơn nữa năm qua tiệm phải đóng cửa vì dịch bịnh đã làm cho chị gần sạt nghiệp. Giờ đây chị lại một mình đứng hớt trên lề đường.
15 Tháng Tám 2020(Xem: 779)
Từ hoàn cảnh đau lòng của cô Alvarez ở đất nước Peru nghèo khó thuộc Nam Mỹ, chúng tôi bỗng liên tưởng đến những người dân lao động ở quê nhà đang có chiều hướng bị COVID-19 tấn công lần thứ hai (second round). Từ ngàn dặm, xin góp phần cầu nguyện cho đồng bào ở Việt Nam.
14 Tháng Tám 2020(Xem: 528)
Sau khi xem xét tất cả các điều kiện khách quan và thẩm định tình hình trong cộng đồng của chúng tôi, chúng tôi quyết định giữ các cô con gái của mình ở nhà, không cho các cháu đến trường trong thời điểm này.
09 Tháng Tám 2020(Xem: 607)
Con tạ ơn Thầy Cô đã cho chúng con qua sông yên bình, cho chúng con có căn bản đạo đức và kiến thức làm người hữu dụng. Ở nơi xa không thể về đốt hương tưởng niệm. Con xin kính gửi đến Thầy cô tất cả lòng kính yêu trân trọng nhất.
08 Tháng Tám 2020(Xem: 700)
Mùa thu hoạch năm 2020, các chủ nông trại có thể không thu được đồng nào nhưng họ đã gặt hái được niềm vui mà không có một số tiền nào, dù lớn đến đâu, có thể mua được.
02 Tháng Tám 2020(Xem: 853)
chuyện trò với con, lắng nghe con nói, để thấu hiểu, để cảm thông và để chia sẻ buồn vui với con. Qua đó, tạo cho con những dấu ấn kỷ niệm nhẹ nhàng để kết nối thêm tình cảm gắn bó giữa cha mẹ & con cái trong gia đình.
02 Tháng Tám 2020(Xem: 676)
Cũng như hết mùa hè mùa Thu sẽ đến. Cháu tôi không được đến trường nhưng vẫn được học online. Những đóa hoa của vườn hồng Portland cũng sẽ héo tàn, nhưng những nụ hoa mới sẽ mọc lên, thay thế và rực rỡ vào mùa Xuân tới.
31 Tháng Bảy 2020(Xem: 744)
Theo International Air Transport Association (IATA), vì di hại của COVID-19, ngành hàng không sẽ không trở lại mức độ bình thường cho đến năm 2024.
27 Tháng Bảy 2020(Xem: 784)
Ngày sinh nhật này có ý nghĩa lớn lao đối với em. Em sẽ dành cho chồng em những gì lãng mạn nhất để chuộc lỗi lầm..Đương nhiên em sẽ giấu kín như bưng chuyện ngày hôm qua, một ngày vô vị nhất trong cuộc đời em. Tất cả điều tồi tệ xảy ra vì em đã quá GHEN.