Danh mục
Số lượt truy cập
5,883,053

GS. Huỳnh Công Ân - ĐÊM GIÁP NƯỚC

10 Tháng Tư 202012:25 SA(Xem: 351)
GS. Huỳnh Công Ân - ĐÊM GIÁP NƯỚC
ĐÊM GIÁP NƯỚC
 
Huỳnh Công Ân


linh VNCH

 

Hôm nay là ngày thứ 16 của chiến dịch. Chúng tôi đã ở Nha Mân hết 11 ngày để yểm trợ việc xây đồn Ngã Ba, ở Xẻo Mát 3 ngày để lục soát một vùng bị bom B52 cày nát và ở đây đến bao giờ không biết cũng để yểm trợ địa phương quân cất lại đồn Giáp Nước vừa chiếm lại được sau một năm lọt vào tay Việt Cộng. Chúng tôi đã 5 lần đổ bộ bằng trực thăng và hàng chục lần lội đi lục soát và xua đuổi V.C. ra xa chỗ xây đồn. Hai bộ trây -di tôi mang theo đã rách nát vì nước bùn khi mặc vào trông như ăn mày. Râu tóc ra dài như Lỗ Bỉnh Sơn. Bọn lính của tôi cũng không hơn gì. Có đứa chỉ còn cái quần đùi.

 

Em! Giờ này chắc em đang trên đường về nhà sau buổi học chiều. Em nói cười ríu rít như tiếng hót của những con chim sơn ca trên những cành me dọc theo con đường đẹp nhứt của thành phố Trà Vinh. Em nghĩ đến ngày mai em lại cắp sách đến trường vui bên thầy, bên bạn. Ôi ngày mai của em êm đẹp và trong sáng như những buổi chiều chưa tắt nắng ở Đầu Bờ. Còn ngày mai của anh đen tối như đêm trừ tịch. Giữa lòng đất địch, trong nanh vuốt tử thần đang rình rập đâu đây, nghĩ đến ngày mai là một việc xa vời em ạ.

 

Đại Bàng đã phân chia chỗ đóng quân xong. Trung đội tôi án ngữ một phần bờ sông đối diện với một vườn cây rậm rạp bên kia. Trách nhiệm thật nặng nề, lại còn phải cho một tiểu đội qua bên sông làm tiền đồn nữa. Tôi và trung sĩ Long đôn đốc cho lính đào hầm kỹ lưỡng. Tôi bảo Long: ”Ở mặt này mình không sợ bị tấn công, chỉ ngại pháo kích.” Tôi cho lính phát quang xạ trường, còn Long tập hợp các tiểu đội trưởng chia gác. Sắp đặt xong các công việc, tôi xuống mé sông tắm rửa và thay một bộ đồ khô. Thằng đệ tử và thằng mang máy lui cui nhóm lửa nấu cơm chiều. Mùi thơm bốc lên từ mấy con tôm nướng mà thằng đệ tử ban trưa mò được dưới sông làm tôi chợt nhớ đến những bữa ăn với Sa ở Tri Tân.

 

Em! Những bữa cơm đạm bạc nhưng đậm đà ân tình mà chính tay em nấu nướng cho anh sau những ngày hành quân vất vã bao giờ cũng để lại những dư vị nồng nàn trong hồn anh. Suốt khoảng đời chinh chiến, có lẽ những giây phút sung sướng nhứt là lúc ngồi bên em được em âu yếm gắp bỏ vào chén anh từng con tép rang-xứ Trà Vinh từ xưa đến nay vẫn có tiếng nhiều tôm, tép - Ôi tình yêu chất phác của một cô con gái nhỏ tỉnh lẻ soi sáng lòng tôi như hỏa châu trong đêm tối chiến trường.

 

Một tiếng ầm vang lên ở phía đồn và tiếp theo là những tiếng nổ khác. V.C. đang pháo kích bằng súng cối 60 ly vào đồn nhưng tất cả đạn đều rơi xuống sông làm nước bắn tung toé trông đẹp mắt. Để ý tiếng départ, tôi đoán chừng vị trí đặt súng cối của V.C. ở chỗ đóng quân đêm qua của chúng tôi, nghĩa là cách đồn vào khoảng 500 thước nhưng có tới hai con sông chắn ngang. Vì trời sắp tối nên cả bên đồn cũng như bên chúng tôi đều không có lệnh truy kích. Duy khẩu 4-2 trong đồn phản pháo trả đủa. Những tiếng nổ xé trời của khẩu súng cối cực lớn này nghe giống như tiếng nổ của đại bác 105 ly. Tôi lẩm bẩm: ”Bọn chúng báo hiệu sẽ tấn công bọn mình đêm nay”.

 

Tiếng súng đã im. Chúng tôi tiếp tục bữa cơm chiều. Sau một ngày lội ruộng nhọc nhằn, chỉ với một bọc cơm sấy, vài con tôm nướng mà tôi ăn thấy ngon miệng. Dùng cơm xong, chúng tôi tráng miệng bằng bánh ngọt và nước trà. Những thứ này cả cà phê và đường nữa, tôi vừa gởi mua ngoài chợ trong chuyến liên lạc hồi sáng. Tối nói với trung sĩ Long: ”kể ra giữa chốn hoang dã này bọn mình vẫn sống phong lưu: sáng cà phê, chiều nước trà, bánh ngọt. Như vậy dù ngày mai có ra sao mình cũng không ân hận phải không cậu?” Gã trung đội phó-có gương mặt dữ tợn với hàm răng hô và bộ râu quai nón rậm nhưng thật ra rất hiền lành - gật gù ra chiều tán đồng câu nói của tôi.

 

Bây giờ nắng đã tắt hẳn sau rặng tre phía Tây. Đại Bàng (Tiểu đoàn trưởng) và lão thiếu tá cố vấn đi quan sát vị trí phòng thủ của các đại đội. Đại Bàng giới thiệu với lão cố vấn tôi là một giáo chức sắp biệt phái về dạy học lại. Lão cố vấn cười nói: ”Thế là anh sắp được đứng ngoài cuộc chiến rồi đó.” Lão chỉ một cái hầm không có lỗ châu mai hỏi tôi lính đào hầm như vậy làm sao tác xạ được. Tôi giải thích rằng họ ngồi ló đầu trên miệng hầm và tì súng trên nấp hầm để bắn. Lão lắc đầu nói: ”Tôi chưa thầy kiểu hầm này bao giờ.” Tôi thầm nghĩ:” Còn nhiều cái lạ khác trong cuộc chiến này mà ông sẽ phải gặp”.

 

Đại Bàng dặn dò tôi cẩn thận vì chắc chăn đêm nay địch sẽ đánh rồi ông cùng lão thiếu tá cố vấn đi sang phòng tuyến trung đội khác. Tôi gọi hạ sĩ nhứt Ken chuẩn bị dắt tiểu đội của y qua sông nằm tiền đồn. Tôi chỉ rõ vị trí cho y và không quên dặn y không được đóng trong căn nhà bên kia sông mà phải nằm ở ngoài, mỗi người ở một góc cây. Tôi dặn y nếu địch ít thì thanh toán, nếu địch đông thì lặng lẽ qua sông rút về. Khi đám tiền đồn trên đường qua bên sông tôi bảo thằng mang máy báo cáo cho Thẩm Quyền (đại đội trưởng) biết vị trí của đám “ăn sương” (tiền đồn) để tránh việc tác xạ lầm. Tôi lấy làm yên bụng vì nghe Thẩm Quyền cho biết bên cạnh đám tiền đồn của tôi còn có trung đội thám báo của tiểu đoàn.

 

Trời đã sụp tối. Tôi ra lệnh tắt tất cả lửa và hút thuốc phải ngụy trang. Tên lính gác phiên đầu đã ra ngoài vọng. Tôi ngã mình trên chiếc võng cạnh thằng đệ tử và vói tay vặn nhỏ chiếc radio treo ở đầu võng. Tiếng hát Khánh Ly trong một ca khúc của Trịnh Công Sơn văng vẵng như tiếng khóc của người tình trong buổi chia tay.

 

Em! Làm sao anh quên được buổi sáng hôm nào em tiễn anh vào Quân vụ Thị trấn để anh thật sự xa em dấn thân vào cuộc chiến. Hôm đó em đã khóc nhiều, anh lấy khăn tay ra lau nước mắt cho em. Và thốt lên những lời an ủi:”Thôi em đừng khóc nữa, âu đó cũng là phần số của anh”. Đêm nay, trong khi anh cuộn mình trong chiếc võng mỏng manh không đủ chống lại cái lạnh lẽo của thời tiết cuối đông thì có lẽ em còn đang ngồi học bài dưới đèn khuya. Đối với anh, hình ảnh đó là đẹp nhứt. Chúng ta chưa có gì với nhau nên em chưa là chinh phụ chông đèn ngồi bên song cửa hằng đêm chờ chinh phu trở lại. Em còn trẻ quá, những xúc động ban đầu dễ quên đi và hình ảnh buổi tiễn đưa chỉ còn là một kỷ niệm. Cổ lai chinh chiến kỷ nhân hồi. Làm sao anh bắt em phải giữ mãi hình bóng anh trong tim em khi khói lửa chiến chinh vẫn còn mù mịt và ngày về của anh quả thật xa vời. Và cho dù anh có về đi nữa thì chắc gì anh còn nguyên vẹn như lúc ra đi.

 

Tiếng ngáy của thằng đệ tử nghe rất rõ bên kia và một giọng nói cất lên ở máy: ”Phương Dung 1, đây Phương Dung, tối nay lệnh Bắc bình đống đa (báo động) thường lệ từ 12 giờ đến 1 giờ, nghe rõ trả lời.” Thằng máy vẫn ngủ ngon lành. Tôi bực mình văng tục: ”Đ.M. bảo trực máy mà ngủ rồi.” Tôi chồm người xuống với tay nhấc ống liên hợp: ”Phương Dung, đây Phương Dung 1, tôi nhận được 5 trên 5”. Bên kia: ”Thôi xuống máy đi.” Tôi tắt máy, đứng dậy ra phía vọng gác dặn lính đương phiên chuyền miệng giờ báo động cho những người sau.

 

Nửa đêm thằng đệ tử lay tôi dậy:”Tới giờ báo động rồi thiếu uý”. Tôi gọi thằng truyền tin dậy mở máy đoạn xách gậy đi một vòng kiểm soát. Tiêu lệnh trong giờ báo động thường lệ là mọi người phải thức giấc, súng đạn sẵn sàng ra hố cá nhân. Thế mà cũng có đứa nằm ngủ yên đợi đến khi bị đập vào mông mới chịu ngồi lên. Tôi ra mé sông quan sát phía bên kia. Tôi không thấy gì cả chỉ nghe tiếng sóng nước lách tách. Tôi bảo thầm: ”Bọn tiền đồn chắc không đứa nào dám ngủ”. Tôi trở lại võng ngồi. Thằng máy báo cáo cho tôi những gì nó nhận được ở ban chỉ huy. Bọn thám báo cho hay có nghe tiếng chân nhiều người bên sông. Thẩm Quyền dặn tất cả mọi người trong đại đội rán thức chuẩn bị sẵn sàng chiến đấu. Trong lòng tôi nẩy sinh lo âu. Hai đêm trước, cũng vào giờ báo động nửa đêm chúng tôi nghe tiếng cú kêu mà rợn tóc gáy. Đêm nay, tuy không có tiếng cú nhưng tin “V.C.” về làm mọi người không khỏi phập phồng. Nhưng suốt một giờ đồng hồ không có gì xảy ra nên chúng tôi được lệnh dứt báo động. Tôi trở ra vọng gác dặn đi dặn lại thằng gác phải quan sát kỹ lưỡng, rán đừng ngủ gục rồi mới yên tâm cho lệnh mọi người tiếp tục nghỉ ngơi.

 

Tôi giựt mình thức giấc vì một tiếng lựu đạn nổ và tiếp theo là nhiều tiếng súng A.K. xen lẫn tiếng súng M.16. Theo phản ứng thường lệ, tôi chụp lấy cái nón sắt, rút khẩu col ra khỏi vỏ và hô: ”Ra hố mau”, đồng thời chạy ngay ra hố. Thằng đệ tử xách cây súng trường và thằng ôm máy C.10 khom người chạy theo. Khi ba thầy trò ra tới hố, tôi bốc ống liên hợp lên liên lạc với đại đội trưởng. Tiếng Thẩm Quyền ở đầu dây bên kia trầm tĩnh cho hay V.C. đã về và đang đụng độ với đám tiền đồn. Tôi gọi sang hạ sĩ I Ken hỏi chúng về đông không. Ken đáp không rõ nhưng bọn y đã băn gục mấy tên. Tôi lại hỏi bên mình có sao không. Y đáp bình yên. Tôi dặn coi chừng bị lộ mục tiêu chúng hốt hết. Đám tiền đồn sử dụng lựu đạn nhiều hơn súng. Những tiếng nổ kinh hồn do nhưng quả B.40 chạm vào cây làm điếc tai chúng tôi. Những lằn đạn đan nhau trên không trung trông đẹp mắt. Có vài trái B.40 rơi xuống sông.

 

Bỗng tôi thấy nóng rát ở vai và bụng và cảm thấy như có ai nhấc bổng mình lên quăng xuống hố. Tôi ngất đi sau khi mơ hồ nghe một tiếng nổ lớn sau lưng. Tôi tỉnh dậy ngay sau đó và biết mình đã bị thương. Tôi lấy tay sờ vào bụng và vai thì cảm thấy ươn ướt. Đúng là máu. Sờ tiếp đầu, mặt, tay và chân tôi không thấy gì cả. Tôi tự nhủ có lẽ không đến nỗi nào. Bây giờ tôi mới nhớ ra khẩu súng và đôi dép đã văng đâu mất.

 

Tôi cố định tỉnh tỉnh thần để xem còn ai bị thiệt hại gì không. Tiếng la hét của thằng Nghiệp mang máy và tiếng rên la của thằng Ê, xạ thủ M. 79 làm tôi chú ý hơn hết. Thằng Nghiệp kêu: ”Thiếu uý đâu rồi, em bị thương chắc chết thiếu uý ơi.” Tôi hỏi: ”Mày bị thương ở đâu?”. “Em bị ở mặt hu...hu...hu “. Tôi nói: ”Để tao bật lửa lên xem vết thương mày ra sao”. Tôi đánh diêm xem xét thấy nó chỉ bị trầy trịa sơ ở mặt không có gì nặng lắm. Tôi thừa biết tính nó rất nhát nên an ủi: ”Mày không sao, im đi kẻo bọn chúng nghe tiếng la bắn thêm qua bên đây nữa!”. Nghiệp nhìn tôi: ”Thiếu uý cũng bị thương nữa?”. Tôi thấy máu ở vai và bụng đã thấm ướt áo. Tôi dơ que diêm trong hầm tìm khẩu súng. Xong tôi quay đàng sau hỏi: “Ê ơi, mày có sao không?”. Thằng Ê không trả lời chỉ rên. Tiếng Long đáp thay: ”Nó bị nặng nhứt vì không chịu xuống hầm, còn tôi cũng bị thương ở tay nữa thiếu uý”.

 

Tôi gọi máy về đại đội xin y tá. Đoạn tôi gọi thằng Bảy đến thế thằng Nghiệp lo cái máy C.10. Một lát sau y tá chạy xuống băng bó cho mọi người. Tôi hỏi nó về tình trạng thằng Ê. Y tá lắc đầu: ”Nặng lắm chắc không qua khỏi, còn thiếu uý chỉ bị hai miểng ở vai và bụng không sao”. Tôi gắng gượng ngồi lên miệng hầm hô hào bọn lính giữ vững phòng tuyến. Bây giờ tôi mới nhớ đến thằng đệ tử. Không biết nó ở đâu mà nãy giờ không thấy lên tiếng, e rằng nó chết mất. Tôi gọi khẽ trên nó mà không nghe nó trả lời. Thằng Ê đang chống chọi với tử thần bằng những tiếng rên la thật lớn. Tôi bảo y tá kéo nó vào giữa kẻo bọn V.C. Nhận ra vị trí mà bắn sang. Nhưng muộn rồi, tôi nghe một tiếng “tốc” rồi tiếng thằng Nghiệp la: ”Tụi nó départ, nhào xuống hầm thiếu uý”. Tôi thụt xuống kịp nghe tiếng ầm phía sau lưng và tiếp theo là nhiều tiếng nổ khác.

 

Đột nhiên tôi nghe có tiếng động dưới sông. Tôi vội vàng ngồi lên miệng hầm quát: ”Ai?”. Tiếng hạ sĩ I Ken từ dưới sông vọng lên: ”Tụi tui tiền đồn đây, thiếu uý.” Có lẽ bọn chúng về đông nên đám hạ sĩ I Ken phải lội sông rút về. Tôi bảo họ chia ra bố trí ở các hầm. Đoạn tôi thông báo cho Thẩm Quyền biết tiền đồn đã về. Bọn thám báo của tiểu đoàn cũng đã rút về trước. Thế là phóng lựu M.79, súng cối bên chúng tôi thi nhau nã qua sông cùng một lúc với đại bác yểm trợ của pháo binh diện địa. Khi đại bác im tiếng thì đến phiên các phi tuần trực thăng oanh kích dữ dội đám tàn quân V.C. đang rút lần ra xa.

 

Trời dần dần sáng rõ, tiếng súng thưa lần rồi im hẵn. Thẩm Quyền gọi máy bảo tôi tập trung đám bị thương đem lại phía sau đại đội chỉ huy chờ trực thăng tới tải thương. Tôi kiểm điểm thấy trung đội mình bị thương 5 người: tôi, trung đội phó Long, thằng mang máy, thằng Ê và thằng đệ tử của tôi nữa. Hồi khuya, khi biết bị thương, thằng đệ tử hoảng sợ bò tuốt ra sau trốn trong một buội rậm nên không nghe tôi kêu. Đợt pháo kích sau làm Đại Bàng và vài người trong bộ chỉ huy tiểu đoàn bị thương. Thắng Mười dìu tôi ra bãi đáp trực thăng. Tôi cảm thấy ê ẩm ở bụng và vai.

 

Tiếng reo hò bên kia sông của bọn lính đi lục soát tìm thấy chiến lợi phẩm vang lên đồng thời với tiếng máy bay trực thăng tải thương kêu lạch tạch đâu đây. Những âm thanh đó không cắt đứt được dòng cảm nghĩ của tôi: “Không biết Sa có hay tin mình bị thương để đến bệnh viện Phan Thanh Giản thăm mình không?”.

 (Tun báo Khi Hành, s 66, năm 1970)

15 Tháng Năm 2020(Xem: 602)
Coronavirus không chỉ lấy đi sinh mạng của con người, mà còn lấy đi cả một "nơi chốn đi về" thân thương, gần gũi với chúng tôi gần 30 năm qua.
10 Tháng Năm 2020(Xem: 469)
Xin đừng quên cầu nguyện cho những bà Mẹ được an toàn trước Coronavirus. Cũng xin gởi đến bông hồng tươi thắm nhất cho những bà mẹ trẻ đang làm việc ở “tuyến đầu”, không thể ôm hôn con mình mỗi tối.
03 Tháng Năm 2020(Xem: 290)
Hôm nay thứ năm ngày 30/4/2020. Tôi thức dậy sau một đêm không ngon giấc. Tối qua trên iphone một mình cô độc, tôi nằm xem những bài viết, những video nói về ngày 30/4 mà thao thức.
03 Tháng Năm 2020(Xem: 470)
Giữa bất an, và lo buồn của mùa... mắc dịch, vẫn có những điều làm người ta vui hơn, an tâm vì dù tình hình có xấu đến đâu đi nữa, vẫn có những tấm lòng.
28 Tháng Tư 2020(Xem: 293)
45 năm đã trôi qua, nhưng những ngày cuối tháng 4 oan nghiệt đó không bao giờ phai nhòa trong tâm khảm của tôi.
27 Tháng Tư 2020(Xem: 387)
Ngày xưa, thời niên thiếu của tôi đã từng được âm nhạc miền nam gieo vào trong dòng máu và nhịp đập trái tim mình đầy tràn những tình cảm yêu thương, để có được...
26 Tháng Tư 2020(Xem: 368)
Thế là tôi không kho thịt nữa. Nồi thịt kho ân tình mà định đãi bạn không bao giờ thực hiện được. Có một vị mặn nào trên môi ...
26 Tháng Tư 2020(Xem: 452)
Nguyện Đức Phật A Di Đà tiếp dẫn hương linh Phật Tử Lê Văn Tới Pháp danh Nhật Minh tạ thế vào 20/4/2020 nhằm ngày 28/3 năm Canh Tý tại San Jose về cõi niết bàn.
26 Tháng Tư 2020(Xem: 664)
Xin gởi đến lời chúc "true survivor" cho tất cả những thiên thần áo trắng, và những bệnh nhân COVID-19 đang đứng giữa hai bờ sinh tử.
25 Tháng Tư 2020(Xem: 385)
Còn văng vẳng đâu đây tiếng chuông ngân vang, vang động đến trường trung học Ngô Quyền, trường cũ còn đây nhưng anh đã bỏ lại bạn bè
25 Tháng Tư 2020(Xem: 878)
Xin được ghi lại chuyện này như một nén hương lòng thành kính tưởng nhớ đến anh Thủy, đến đồng đội của anh, và tất cả những người lính Việt Nam Cộng Hòa đã "vị quốc vong thân".
18 Tháng Tư 2020(Xem: 976)
Không ai muốn mình có một vết sẹo trên người cũng không ai muốn mình sống với những nỗi đau. Những ai gây ác nghiệp chắc chắn sẽ nhận hậu quả, mọi sự việc trên đời vẫn còn đang tiếp diễn. Chúng ta hãy chờ xem mọi việc sẽ phơi bày dưới ánh sáng mặt trời.
17 Tháng Tư 2020(Xem: 1190)
Virus Wuhan cũng cướp đi niềm vui "Eggs Hunting", niềm vui trẻ thơ với những quả trứng nhựa đủ màu, trong đó có kẹo, có chocolate hình quả trứng, tượng trưng cho "phục sinh"
12 Tháng Tư 2020(Xem: 460)
Bàn thờ của tôi lúc này là giường của bệnh nhân mang đầy đủ ý nghĩa trọn vẹn. Làm linh mục là để cứu đời, làm bác sĩ là để cứu người. Còn có gì đẹp hơn trong hai tước vị đó ở đời này.
12 Tháng Tư 2020(Xem: 1110)
Đối với hầu hết người Việt lưu vong, tháng 4 sẽ mang đến nhiều buồn đau ngoài những tác hại mà virus Wuhan đã gieo rắc cho nhân loại.
11 Tháng Tư 2020(Xem: 606)
Bây giờ là những ngày đầu tháng tư. Như TT Trump đã tuyên bố. Đây là hai tuần lễ thương khó của nước Mỹ. Dịch Virus Vũ Hán sẽ lên đến cực điểm. Người dân phải hết sức bình tỉnh và nên ở nhà để tránh lây nhiễm
09 Tháng Tư 2020(Xem: 422)
Sau nhiều lần đột quỵ tưởng như không còn hiện hữu trên thế gian nầy, cũng như niềm an ùi của những ngày còn lại của cuộc sống nầy, là được gần gủi bên mấy con chó thân thương trong khoảnh khắc bình an
07 Tháng Tư 2020(Xem: 365)
Chúng ta cầu nguyện cho nước Mỹ chiến thắng trận dịch này vì nếu Mỹ ngã gục và Trung Quốc lên làm siêu cường số 1 thế giới này sẽ oằn oại dưới ách đô hộ của người Tàu.
07 Tháng Tư 2020(Xem: 849)
ước gì chúng tôi có một cái cọc và một sợi dây đủ lớn để giữ lại nền kinh tế của Mỹ và của cả thế giới khỏi rơi tự do trong cơn đại dịch COVID-19, và giữ lại được những bệnh nhân đang đứng chênh vênh ở hai bờ sinh tử.
03 Tháng Tư 2020(Xem: 539)
Tôi không thể nào quên được ngày xưa tôi đã từng có một thời niên thiếu như thế. Tôi cũng sẽ kể lại cho con tôi là tôi đã từng sống trong một nước Việt Nam Cộng Hòa văn minh và nhân bản như thế trong quá khứ,