Danh mục
Số lượt truy cập
6,115,150

Nguyễn Trần Diệu Hương - GÓP PHẦN TRẢ NỢ ÂN TÌNH

29 Tháng Mười Hai 201911:12 CH(Xem: 3414)
Nguyễn Trần Diệu Hương - GÓP PHẦN TRẢ NỢ ÂN TÌNH

Góp Phần Trả Nợ Ân Tình

Những ngày cuối năm, trời trở lạnh, người ta nghĩ đến những người homeless không nơi nương tựa, những người không may. Có khi nào bạn nghĩ đến những người đã mất một phần thân thể từ lúc còn rất trẻ? 

Có khi nào bạn tưởng tượng mình đang khỏe mạnh, đang ở độ tuổi ngoài 20 đầy sức sống, chợt thấy một cánh tay, hay một phần của chân biến mất, hay tỉnh dậy với bóng tối mịt mùng bao phủ suốt cuộc đời? Hay tệ hại hơn, cả đôi chân không còn, một mắt không còn, một hay cả hai bên tai không còn thu nhận được âm thanh của thế giới chung quanh?

Các chú, các anh thương phế binh đã sống như thế từ ít nhất là 45 năm qua, thầm lặng, cam chịu bên lề xã hội của "người thắng cuộc" .

Họ sống âm thầm, cam chịu, tự lo thân bằng tất cả khả năng của một thân thể khiếm khuyết. Một phần thân thể của họ đã hòa tan với cát bụi, đã biến mất trong bom rơi, đạn lạc từ những năm chiến tranh.

Có khi nào chúng ta tự hỏi mình đã cảm ơn những người đã hy sinh một phần thân thể để chúng ta có ngày hôm nay, để chúng ta được hưởng không khí tự do của miền Nam trong hơn 20 năm?

Đó là một món nợ ân tình mà chủ nợ không bao giờ đòi, nhưng chúng ta có bổn phận phải trả, trả đến hết cuộc đời.

Hàng năm, chúng tôi vẫn viết check ủng hộ các thương phế binh của QLVNCH.

Số tiền nhỏ nhoi, không thay đổi được số phận hẩm hiu, không đáng là bao so với sự hy sinh to lớn của họ; nhưng ít nhất cũng làm họ vui hơn vì vẫn được nhớ tới, vẫn được trân trọng. Một đốm lửa nhỏ giữa đêm đen không đem về được bình minh như mặt trời, nhưng vẫn đủ để người phải sống giữa đêm đen ấm lòng.

Đâu đó giữa một thành phố bị đổi tên, có những người tàn tật tuổi đã ngoài 60, bán vé số để mưu sinh. Ngày xưa họ là đồng đội, trẻ trung, hào hùng trong Quân lực Việt Nam Cộng Hòa, bây giờ họ là "đồng nghiệp”, nương nhau để sống.

 

blank 



Đầu năm dương lịch, những ngày cuối năm âm lịch, ngày Chủ Nhật 5 tháng 1 năm 2020, xin mời bạn đến San Jose, Center for the Performing Arts để nghe các tiếng hát của một thủa Sài Gòn (Lệ Thu, Thanh Thúy…), để nghe các ca sĩ trưởng thành sau chiến tranh (Trần Thái Hòa, Nguyên Khang…) hát về những ngày hào hùng ngày xưa khi các anh, các chú thương phế binh cầm súng bảo vệ tự do, để nghe những cam chịu, những vất vả nhọc nhằn của những người đã bỏ lại một phần thân thể của mình cho an vui của ông bà, cha mẹ, và cho cả sự thành công của chúng ta ngày hôm nay.

Và để cùng góp bàn tay thắp lên một ánh lửa giữa mùa Đông triền miên từ gần nửa thế kỷ qua cho các chú, các anh thương phế binh.




blank

 

 

Đầu năm dương lịch, những ngày cuối năm âm lịch, ngày Chủ Nhật 5 tháng giêng, xin mời bạn đến San Jose, Center  for the Performing Arts để nghe các tiếng hát của một thủa Sài Gòn (Lệ Thu, Thanh Thúy..), để nghe các ca sĩ trưởng thành sau chiến tranh (Trần Thái Hòa, Nguyên Khang..) hát về những ngày hào hùng ngày xưa khi các anh, các chú thương phế binh cầm súng bảo vệ tự do, để nghe những cam chịu, những vất vả nhọc nhằn của những người đã bỏ lại một phần thân thể của mình cho an vui của ông bà, cha mẹ, và cho cả sự thành công của chúng ta ngày hôm nay.

 

Và để cùng góp bàn tay thắp lên một ánh lửa giữa mùa Đông triền miên từ gần nửa thế kỷ qua cho các chú, các anh thương phế binh.

Thế hệ chúng tôi rất mê bài hát "Có bao giờ em hỏi" (thơ Duyên Anh , nhạc Phạm Duy) qua tiếng hát của Trần Thái Hòa:

 

Có bao giờ em hỏi quê hương mình ở đâu?
Có bao giờ em đợi tháng mấy trời mưa ngâu?
Có bao giờ em nói câu tình tự ca dao
Có bao giờ em gọi hồn ta về với nhau

 

Nhưng những câu cuối, chúng tôi có cảm tưởng Nhà Văn Duyên Anh viết cho những thương phế binh Quân lực Việt Nam Cộng Hòa:

Em bao giờ em khóc, ngơ ngác chuyện chiêm bao
Chưa kịp mê tam cúc, xuân hồng đã trôi mau
Chưa kịp hôn môi Tết, tháng Giêng son phấn sầu
Bây giờ em đã biết, em đã chết từ lâu.

 

 

Xin hãy cùng đến dự Đại Nhạc Hội "Xuân nhớ Người Thương Binh VNCH" vào ngày 5 tháng 1 để cùng góp bàn tay trả món nợ lớn, và để gởi một chút quà nhỏ về góp phần vào mâm cổ ngày Tết của một trong những người đã đóng góp một phần thân thể mình cho hơn hai mươi năm tự do của miền Nam.

 

Silicon Valley, cuối năm 2019

Nguyễn Trần Diệu Hương

 

Note: Chi phiếu ủng hộ xin ghi:

Pay order of: Hội HO cứu trợ TPB và QP VNCH

Memo: (Bắc CA)

 

Và xin gởi về địa chỉ:

 

PO Box 25554

Santa Ana, CA 92799

 

 

 

 

 

13 Tháng Hai 2021(Xem: 190)
Truyện “Lục Súc Tranh Công” nói về sáu con vật nuôi trong nhà tranh nhau để giành công trạng về mình. Đó là những con Trâu (Ngưu), Chó (Khuyển), Ngựa (Mã), Dê (Dương), Gà (Kê), Lợn (Thỉ). Mỗi con vật đều cho mình là có công trạng nhất trong nhà.
13 Tháng Hai 2021(Xem: 217)
Nguyện thế giới Hòa bình, chúng sinh An lạc. Kính chúc mọi người, mọi nhà một năm Tân Sửu Bình an Hạnh phúc.
12 Tháng Hai 2021(Xem: 213)
Thôi thì đừng hỏi lòng mình thêm nửa, ngoài kia Xuân vẫn đang về, vẫn dịu dàng thay mới đất trời, và tôi vẫn vậy, vẫn quẩn quanh chăm chút cho riêng mình một khoảng trời riêng.
11 Tháng Hai 2021(Xem: 326)
Thế giới sẽ đẹp hơn rất nhiều nếu ta biết cảm ơn và trân trọng những thành quả mà người khác đã làm cho ta. Chính lời cảm ơn giúp chúng ta sống hạnh phúc, nắm bắt được giá trị cuộc sống là gì
11 Tháng Hai 2021(Xem: 224)
Tuy đã chuẩn bị đầy đủ nhưng chuyến đi nầy phải nói là thất bại, nhưng thôi tạm xem như “mưu sự tại nhân, thành sự tại thiên” vậy.
03 Tháng Hai 2021(Xem: 283)
Nó đã nghĩ ra một điều khá lý thú. Hãy sống bình dị như con trâu, con vật biểu tượng cho năm Tân Sửu. Làm hết sức mình, kiểm điểm lại những gì mình đã hành động để sửa sai. Như con trâu lặng lẻ nằm nhai lại cỏ.
03 Tháng Hai 2021(Xem: 515)
Sự kiện thể thao này cũng là một thử nghiệm để đời sống từng bước trở về với một bình thường mới (new normalcy). Mong vô cùng, thử nghiệm này thành công
02 Tháng Hai 2021(Xem: 312)
Riêng Kim Tuấn, mùa xuân được ông nhắc tới nhiều nhất dù thi sĩ sinh ra trong bối cảnh lịch sử đen tối và cũng như tất cả các thanh niên thuở ấy ông luôn mang nặng nỗi đau thân phận là người con của “nước Việt buồn”
02 Tháng Hai 2021(Xem: 438)
Giữa bầu trời xám xịt của mùa đông, và bệnh hoạn, cũng có một chút màu xanh hy vọng , để người ta có nghị lực chiến đấu không những với đại dịch mà còn với những hậu quả về mọi mặt do cúm Tàu để lại.
02 Tháng Hai 2021(Xem: 355)
Thời gian không chờ ai. Cuộc đời vẫn bước dững dưng. Chớp mắt thôi đã thấy muôn trùng! Công dưỡng dục suốt một đời lận đận Nghĩa sinh thành vương vấn cả trăm năm”
25 Tháng Giêng 2021(Xem: 587)
Tôi ra đời ở một làng nhỏ, làng Trình Phố thuộc tỉnh Thái Bình. Tôi sinh ra và lớn lên theo chiến tranh giữa Việt Minh và quân Pháp. Dù còn nhỏ nhưng tôi sợ cả hai.
24 Tháng Giêng 2021(Xem: 433)
Thư này là lá thư thứ 49 nhưng lại là lá thư đầu tiên của năm 2021. Đáng lẽ là một thư vui, lạc quan, tràn đầy hy vọng và niềm tin.
22 Tháng Giêng 2021(Xem: 371)
Hôm nay nhìn NHỮNG MÙA THU ĐI MÙA THU CHO EM ướt hoen mi MẮT LỆ CHO NGƯỜI TÌNH lần cuối LỆ THU đành vĩnh biệt Cali Nguyện linh hồn Lệ Thu được an nghỉ nơi cõi vĩnh hằng.
22 Tháng Giêng 2021(Xem: 563)
Đa số dân cư ở Los Angeles là "essential workers", họ đến nơi làm việc, tiếp xúc với khách hàng, không thể làm việc từ nhà như ngành kỹ thuật, hay các ngành khác có thể "remote working"
17 Tháng Giêng 2021(Xem: 1047)
"Nhỏ ơi", mình sẽ cùng thấy lại một thời gọi nhau là "Nhỏ ơi" trong một khoảnh khắc nào đó dù thời gian đã có bề dày trên mắt, trong tâm hồn của mình....
16 Tháng Giêng 2021(Xem: 541)
Xin mời thưởng lãm tác phẩm mới nhất của Duyên để tưởng nhớ nữ danh ca Lệ Thu vừa qua đời tại CA (01/15/2021)
15 Tháng Giêng 2021(Xem: 579)
Nhưng chúng tôi luôn nhớ "trận đánh cuối cùng trước lúc kết thúc chiến tranh thường là trận đánh tổn thất nhân mạng nặng nề nhất" để kiên nhẫn đi hết phần cuối của đường hầm đại dịch đen tối, dài thăm thẳm
11 Tháng Giêng 2021(Xem: 471)
Mỗi con người Việt Nam khi ra đi đều mang theo mình hình ảnh quê hương và vô cùng trân trọng. Dẫu tôi có chết trên xứ người, thân xác có thành tro bụi, nhưng trái tim tôi vẫn yêu nơi này
04 Tháng Giêng 2021(Xem: 706)
Đại dịch COVID-19 không lấy đi người thân của Bella, nhưng đã cướp đi tuổi trẻ, tương lai của cô nữ sinh 19 tuổi, và đẩy cô vào cuộc đời nghèo khó, cơ cực giống như con đường mẹ cô đang đi...
31 Tháng Mười Hai 2020(Xem: 533)
Chỉ còn vài tiếng đồng hồ nữa là năm 2021 đến với chúng ta. Xin hãy mang đến niềm vui, an lành, hạnh phúc và thịnh vượng đến với thế giới này. CHÚC MỪNG NĂM MỚI