Danh mục
Số lượt truy cập
1,026,089

Nguyễn Thị Thêm - MÙA THU CHƯA TRỞ LẠI

Sunday, October 13, 20196:00 PM(View: 7934)
Nguyễn Thị Thêm - MÙA THU CHƯA TRỞ LẠI
Mùa Thu Chưa Trở Lại NTT

 


Khi trong diễn đàn Cô Gái Việt, Minh Châu Trời Đông của tôi rộn ràng làm thơ về Sắc Màu Mùa Thu đầy thi vị và quyến rũ thì nơi tôi ở mùa hè vẫn còn ngự trị.

Khi các bạn tôi trao nhau những bài thơ thật hay, những hình ảnh thu vàng thay lá. Những hàng cây xanh đỏ tím vàng. Những ngọn đồi thơ mộng có nai vàng ngơ ngác. Những con đường tuyệt đẹp đủ sắc màu chạy dài ngút tầm mắt. Tôi thèm thuồng nhìn ra sân nắng. Lòng tự hỏi : Mùa Thu ơi! Em ở đâu rồi?


Nơi đây Thu chưa đến
Lá vẫn còn xanh um
Con đường vắng người tình
Đi không hề trở lại.

Mùa hè Cali nắng trên 100 độ. Cái nắng khủng khiếp của vùng đất gần sa mạc. Sân cỏ sắp bị cháy vàng. Chỉ một khoảnh cỏ ở sân trước thôi mà cũng không thể nào cho nó tươi tốt ngước mặt nhìn đời.

Thời tiết cứ như một người đàn bà đổi tánh trở nên hung dữ, lúc nào cũng có thể nỗi giận và la hét. Buổi sáng ra sân sau tưới nước cho những cây trồng và những chậu  hoa. Buổi trưa nhìn nó phơi mình dưới sức nóng sa mạc tội nghiệp hết sức. Căn nhà sân sau nhỏ tí xíu. Dạo trước nơi đây trồng cỏ, cỏ chịu nắng không nỗi cháy xém xác xơ. Công ty nước ấn định lượng nước tiêu dùng giới hạn nên không dám tưới thường xuyên. Thế là sân sau bị trải đá sỏi hết cho khỏi tưới. Dưới cái nắng nóng chang chang gần núi, nhìn ra sân sau sỏi, đá bàng bạc một vùng thương thớ. Núi bao bọc vây quanh chập chùng nếp gấp. Sau dãy núi đó là gì:  biển, quê hương, nhà cửa hay những hoài niệm cố hương?

Sao nơi đây nhìn đâu cũng thấy núi. Khu nhà như bị núi vây bốn bên. Cảm giác con người mình co cụm lại. Thời tiết có lẽ cũng vì vậy khắc nghiệt hơn. Cái nóng như sự bộc phát giận dữ của không gian bị giam cầm. Tôi đã đi qua những con đường, con đường trải rộng mút tầm mắt. Con đường bao bọc bởi rừng và cây xanh. Con đường thênh thang không có lấy một ngọn núi nào. Đi qua những con đường đó tâm hồn mình nhẹ nhàng thanh thoát. Nó như gợi cho tôi một niềm vui, một sự gắn bó với thiên nhiên. Một tình cảm trao ra bình dị, hài hòa thân thương. Con người nơi ấy chắc hiền hòa, cởi mở và hiếu khách.

Tôi đi máy bay thích ngồi ngay cửa sổ. Mỗi khi máy bay hạ cánh lòng lại lâng lâng rộn rã niềm vui. Tôi thường chụp hình cảnh vật qua khung cửa nhỏ đó. Khi về lại Cali cũng vậy. Tôi nôn nao "Home Sweet Home". Nhưng lần nào cũng thế, khi máy bay về gần tới phi trường LAX hay phi trường Ontario tôi lại ngậm ngùi thương quá Cali. Bởi vì sau màn cửa kính máy bay là đồi núi chập chùng, núi tiếp núi trắng xóa một màu. Vùng đất  khô khan thiếu nước, thiếu màu xanh của cây cối, sông ngòi tươi mát.

 

Mấy hôm nay trời có dịu nắng. Buổi sáng ra tập thể dục, gió  se lạnh sao mà yêu thế này. Tôi hít thật sâu hương thơm buổi mai. Tôi lật tung mấy tấm vải che nắng cho cây thì thầm với chúng: "Hết nóng rồi các con. Mùa Thu sắp về". Bạn có tin rằng cây cối có những tần số hiểu được con người. Chúng biết lắng nghe, chúng biết thay đổi.

Có dạo em dâu tôi hăm he một cây cam trồng mấy năm không ra trái, hẹn với nó mùa tới không có trái sẽ chặt không thương tiếc. Thế là năm đó cây ra trái và xum xuê tới bây giờ. Tôi cũng đã giận dỗi nói chuyện với một chậu quỳnh chẳng hề ra hoa. Thế rồi sau đó quỳnh cũng cho tôi mấy cành thật đẹp. Mấy năm nay em tôi trồng một cây bưởi ổi. Chăm chút thế nào cũng chẳng có một trái để chưng. Em tôi tính đào lên bỏ trồng cây khác. Nhưng nghĩ thế nào lại thôi. Hẹn với nó sang năm sẽ tính tội. Năm nay cây có 6 trái bưởi to đùng nằm khuất trong lá. Khi ngắm nghía dàn thanh long em tôi đã vô tình phát hiện ra. Thì ra cây bưởi cũng biết nghe lời. Cũng biết sợ.

Cho nên đừng tưởng cây cối vô tình. Gió thoảng mây trôi, vạn vật vô tri, tình người bạc bẽo. Hãy yêu thương tất cả, năng lương tình yêu và nhân ái sẽ cảm hóa mọi vật, mọi người. Tôi thương lắm và rất xót cho cây nằm phơi mình dưới sức nóng trên dưới 100 độ thế này.

 

Buổi sáng thức dậy, xuống nhà nhìn ra sân sau, gió thổi phần phật. Cơn gió Santa Ana đang thổi về đây mãnh liệt. Những cành cây cong mình dưới sức gió. Trời khô khan không dễ chịu chút nào. Mọi thứ như đang báo hiệu một sự bất thường. Cầu mong đừng có một cơn bão lửa, một đám cháy rừng kinh khiếp như năm vừa rồi.

Gió cuốn mọi thứ, gió thổi tung mọi thứ. Gió khô khan, gió đang giận dữ.

Chậu hoa trang trí trên cao, bị lật nhào, rớt xuống nền đá bể toang. Những nhánh hoa lăn vòng vòng theo gió cuốn.

Gió nóng và khô đang kéo vào miền Nam Cali chúng tôi. Cường độ gió Santa Ana thổi mạnh sẽ làm ngã cây cối. Dây điện sẽ tiếp xúc với cây cỏ khô và sẽ có hỏa hoạn. Sự thiệt hại khôn lường

Con dâu tôi từ San Diego gọi về, hỏi nơi má ở có bị cúp điện hay không? Con đã đi mua nước và chuẩn bị mọi thứ khi tình hình xấu nhất có thể xảy ra. Nơi tôi cũng được đặt trong tình trạng báo động đó.

Công ty điện Southern California Edison cảnh cáo rằng họ có thể cúp điện đối với gần 174,000 khách hàng tại 9 quận, gồm cả Los Angeles.

Tôi theo dõi trên báo online Thì từ hôm Thứ Tư, PG&E đã cúp điện khoảng 600,000 khách hàng tại Vùng Vịnh San Francisco -- nơi mà gió giựt tới 70 dặm một giờ vào sáng Thứ Năm -- cũng như khu vực làm rượu ở phía bắc San Francisco, Thung Lũng Nông Nghiệp Miền Trung và dãy núi Sierra Nevada. Nơi mà vụ cháy rừng vào tháng 11 năm ngoái đã cho rằng các đường dây điện của PG&E đã giết chết nhiều người và thiêu hủy toàn bộ thị trấn Paradise.

Sự lo sợ của mọi người đã thành sự thật. Một đám cháy đã bùng lên lúc khoảng 9 giờ tối  ở Los Angeles do gió Santa Ana gây ra. Đám cháy dọc theo xa lộ 210 tràn lên mặt đường. Lửa cũng vượt xa lộ 5. Khói mù mịt cho nên một số xa lộ phải tạm thời đóng lại. Đám cháy Saddleridge, vốn khởi sự ở Sylmar, đã thiêu rụi hơn 4,600 mẫu, tính tới 3 giờ sáng ngày Thứ Sáu.

Lệnh ban ra bắt buộc di tản ở khu vực Granda Hills, Porter Ranch và Oakridge Estates. Một số nhà bị cháy ở khu Granada Hills và Sở Cứu Hỏa Los Angeles nói một số nhà khác đang bị đe dọa.

Một đám cháy cũng xảy ra gần khu nhà mobile home ở Calimesa, nằm cách thành phố Los Angeles chừng 65 dặm (khoảng 104 km) về phía Đông, thiêu hủy mấy chục căn nhà nơi này.

Đó, bạn thấy không? Mùa thu chưa về mà mùa cháy đã đến. Gió mùa thu của tiểu bang khác đầy thi vị và nên thơ. Gió của miền Nam Cali của chúng tôi là ngọn gió Santa Ana thổi về nóng, khô và nguy hiểm.

Tại sao là gió Santa Ana mà không là một ngọn gió khác. Gió cũng có tên và cái tên rất quen thuộc mà bất cứ người VN nào cũng biết. Đó là tên một nơi đông người Việt Nam nhất. Mỗi khi cần đến vùng thủ đô của người Việt Tị Nạn Cộng Sản. Người hỏi: -Đi đâu? Người trả lời sẽ là:-Đi lên Santa Ana, hay Orange County hoặc Little Sài Gòn.

Vâng ba cái tên thân mật đó đã theo gót chân người Việt bay đến khắp nơi trên thế giới. Để mỗi năm vào những ngày lễ lớn, người Việt Nam lưu vong hẹn nhau về đây vui chơi và sum họp. Mùa đông tuyết lạnh lẽo người Việt về đây tìm nắng ấm Cali. Những người già yêu Cali vì khí hậu không quá khắc nghiệt. Người trẻ yêu Cali vì nơi đây ấm áp và có nhiều nơi để thăm viếng. Hội đoàn thích tổ chức họp mặt tại đây vì nơi này dường như là điểm hẹn. Little Sài Gòn, Santa Ana, Orange County ai muốn gọi thế nào cũng được, để nói một địa danh đầu tiên đặt cái mốc định cư thành công của người Việt tha hương tại Mỹ.

Miền Nam Cali có tiếng nhờ thức ăn ngon nhất. Phố sá đông vui do người Việt làm chủ. Nơi có nhiều người Việt thành công và góp mặt trên  thương trường và chính trường của Mỹ. Một nơi mà những người có tâm huyết với quê hương hướng về với sự tự hào. Nơi có tượng Trần Hưng Đạo, có đài Chiến Sĩ Việt Mỹ, có nhiều thứ khởi đầu cho sự thành công, sự dấn thân và tinh thần yêu quê hương đất nước.

Gió mùa thu của miền Nam Cali chúng tôi chưa thực sự tới. Tôi đang chờ trời chuyển mùa để đem sự dịu mát thổi vào nơi đây. Để mỗi sáng tôi ra sân với chiếc áo khoác nhẹ nhàng hưởng sự mát lạnh khí trời. Để tôi có thể ngắm những chiếc lá đổi màu thật đẹp. Để tôi ung dung đi giữa hai hàng cây, chụp một tấm hình gửi cho con tôi ngoài đại dương mênh mông. "Con ơi! Cali mình đã vào thu". Để nhắc nhở cho con tôi biết mình đã đến nơi này tròn 28 năm. Vâng 28 năm thời gian thật nhanh để con tôi trưởng thành, để cháu tôi ra đời và cũng để chúng tôi mang hai lần vành khăn tang trắng.

 

Nơi này đã là quê hương của chúng tôi. 28 lần Xuân Hạ Thu Đông. 28 lần chúng tôi đón lễ Halloween, Thanks Giving, Christmas, Tết Dương Lịch, Tết Nguyên Đán. Tôi đã vào ra rất nhiều lần những bệnh viện để đón những đứa cháu chào đời và tiễn mẹ chồng, tiễn chồng ra đi. Tôi đã nhận ở đất nước này, tiểu bang này vô vàn ân huệ. Cho nên tôi trân trọng những cái đẹp, nhận biết những cái xấu trong đời sống xã hội, chính trị, văn hóa lẫn thời tiết. Tất cả những điều đó làm nên một nước Mỹ giàu đẹp, tự do và hấp dẫn. Lôi cuốn mọi di dân trên thế giới. 

Tiểu bang chúng tôi ở rất khan hiếm nước, hay bị lắc lư do động đất, nạn cháy rừng thường xuyên. Nhưng nơi đây cũng thật an bình, tuyệt vời trong suy nghĩ của tôi. Đi chơi nơi đâu tôi cũng nhận ra một điều là ở Mỹ tuyệt vời nhất. Nhất là miền Nam Cali của chúng tôi. Cái nôi, mái nhà của những người Việt xa xứ.

Mùa thu sẽ về, mọi chướng ngại sẽ qua. Gió Santa Ana thổi về hàng năm không thể tránh, không thể cản cũng không thể thay đổi. Cái quan trọng là mình phải biết nó nguy hiểm mức độ nào để chuẩn bị đối phó với những tình huống  xấu nhất. Đời sống con người cũng vậy. Những khó khăn, trở ngại chỉ là luật tự nhiên của sự sống. Làm đúng, làm tròn trách nhiệm với tổ quốc, gia đình và bản thân mới là thế đứng mạnh nhất của một người có tâm trên cõi đời này.

Đừng lo! Mùa thu sẽ đến. Một mùa thu thật tuyệt vời cho những người biết sống biết yêu thiên nhiên và có một tấm lòng.

Nguyễn Thị Thêm.

 

Tuesday, June 28, 2022(View: 302)
Người bỗng về theo mùa nhuốm heo may Chút hương thầm xin là gió cứ bay Theo áng mây về cuối trời xa thẳm Đừng cho lòng rung lại những tàn phai…!
Tuesday, May 24, 2022(View: 868)
Ta hãy gặp nhau dù một ngày Biết đâu ta chẳng có ngày mai Để mà mừng rỡ tay nắm chặt Nhắc chuyện ngày xưa thuở áo dài.
Tuesday, May 10, 2022(View: 557)
Gió đưa Áo Mẹ Lên Trời Con còn dong duổi áo phơi bụi trần Thiên đường cách mấy bước chân Hay là địa ngục cũng lần tới đây Cù lao chín chữ cao dầy...
Friday, May 6, 2022(View: 773)
. Khác với người phương Tây, Việt Nam chúng tôi có rất ít các viện dưỡng lão. Khi Cha Mẹ tới tuổi già, con cái luôn muốn được sống kề cận để chăm sóc..
Friday, May 6, 2022(View: 826)
Các bạn ơi! Sẵn sàng nhé.... Mong đa số đều có ý tưởng đoàn kết, yêu thương và có trách nhiệm để tiếp tục phụ lái con thuyền NQ ra biển lớn.
Sunday, May 1, 2022(View: 1125)
Xin bấm vào phần Youtube bên dưới để thưởng thức: ĐIỀU CHƯA BÀY TỎ - Thơ Tưởng Dung, Nhạc Phạm Chinh Đông- Trình bày & Ca sĩ: KaNa Ngọc Thúy
Sunday, May 1, 2022(View: 1427)
Xin bấm vào link ở trên hoặc vào giữa hình bìa Giai Phẩm Xuân bên dưới và kéo xuống để xem toàn bộ nội dung Giai Phẩm Xuân NQ 1965
Friday, March 11, 2022(View: 843)
tiệc Tân Niên 2022 của Hội Ái Hữu Biên Hòa vẫn ngọt lịm tình người đồng hương xứ bưởi, với sự tham dự của nhiều thầy cô, cựu học sinh Trung Học Ngô Quyền cùng gia đình và thân hữu.
Saturday, March 5, 2022(View: 2304)
Kính chuyển hình ảnh Tiệc Mừng Xuân Nhâm Dần Hội Ái Hữu Biên Hòa Tổ chức lúc 10:30 Ngày 27/2 /2022 Tại nhà hàng Paracel Seafood.
Friday, March 4, 2022(View: 2262)
Xin mời thưởng thức video " HƯƠNG BƯỞI GỌI NGƯỜI VỀ" Lấy ý tưởng từ 2 bài thơ "Dỗ Dành Hương Bưởi" và "Những Chiếc Ghế Còn Bỏ Trống" của Trần Kiêu Bạc.
Thursday, February 24, 2022(View: 1162)
vậy là đúng như mẹ em nói tuổi nào cũng có số mệnh của nó, nhiều khi chỉ ngẫu nhiên mà hoạn nạn rơi vào tuổi Dần rồi gây ra ấn tượng và mang tiếng thêm cho người mang tuổi Dần mà thôi
Tuesday, February 1, 2022(View: 1198)
Bài sẽ bàn về tục ngữ ca dao dinh dáng ít nhiều đến hổ,
Friday, January 28, 2022(View: 1732)
Nhưng các loại hoa quả chưng ngày Tết và dịp Tết Trung Thu người ta không thể thiếu bưởi. Bài này tôi chỉ xin bàn về quả bưởi thôi.
Thursday, January 27, 2022(View: 1665)
Hai năm nay chỉ ưu tư vì Covid nên làm gì có xuân thủy tiên. Gửi cho em vài hình thủy tiên cũ, với tựa đề "Xuân này em không về.." Chúc mừng năm mới các em.
Saturday, January 22, 2022(View: 1739)
Tôi ra về lòng vui biết bao Thầy Cô vẫn khỏe như độ nào Ước gì dẹp sạch con Covid Lột khẩu trang tháng bảy gặp nhau.
Thursday, December 2, 2021(View: 1522)
Tạ ơn thời có lắm điều Sách dày ghi được bao nhiêu cho vừa; Bao niềm vui mới nên thơ Theo lòng cảm tạ bất ngờ hiện ra Khi ta nhìn khắp gần xa Thấy chân hạnh phúc thăng hoa dạt dào!
Sunday, October 24, 2021(View: 1789)
Sau hai năm gián đoạn vì đại dịch COVID-19, một nhóm CHS Ngô Quyền niên khóa 1986 - 1987 đã tổ chức Họp mặt vào ba ngày October 08/09/10 năm 2021 tại Arizona.
Saturday, September 4, 2021(View: 3330)
Con đường này đã gắn liền với tuổi thơ của tôi. Đường Trịnh Hoài Đức (THĐ) không dài lắm, độ chừng 2 km, bắt đầu từ Công trường Sông Phố và kết thúc ở bùng binh Biên Hùng.
Wednesday, September 1, 2021(View: 3177)
Yêu nhau trọn vẹn sắt son Xuân đi đông đến vẫn còn bên nhau Anh xin nguyện ước một câu Đôi ta vẫn mãi bên nhau suốt đời
Friday, August 27, 2021(View: 3439)
Bước chân buồn lặng lẽ trôi Hắt hiu một bóng, luân hồi phù vân Câu kinh nhật tụng vọng âm Một người ở lại thế trần quạnh hiu.
Monday, August 16, 2021(View: 3661)
một nén hương thắp cho người bạn thời thơ ấu, vào ngày giỗ đầu. tháng 8, năm 2021.
Saturday, August 14, 2021(View: 3186)
Thương ai tóc rối tơi bời Tình ơi một kiếp rong chơi ta bà Lạy người yên nghỉ nơi xa Sợi buồn ta giữ trăng tà nhớ ai.
Saturday, August 14, 2021(View: 3041)
Mùa VU LAN Nhìn màu hoa nhớ MẸ Nhớ cả TRÁI RỪNG đã trôi vào cổ tích nhớ thương.
Saturday, August 14, 2021(View: 3266)
Chiều nay em đã đi rồi Bên bờ bến vắng bồi hồi nhớ nhung Triều dâng ngọn sóng ngập ngừng Chờ em quay lại nơi từng bên nhau
Sunday, August 8, 2021(View: 3129)
Phận con chữ hiếu chưa tròn Chưa ngày chăm sóc, mỏi mòn cách xa Cho con cúi lạy xin tha Một lời sám hối xót xa cõi lòng
Saturday, August 7, 2021(View: 3253)
Gửi dấu yêu vào dạt dào gió lộng Tơi tả bay khăn áo lụa xuân thì Làm lạc mất hình ra xa khỏi bóng Gần cuối đời nước mắt vẫn tràn mi.
Sunday, August 1, 2021(View: 3236)
Có lúc tưởng mình chỉ là cái bóng Yêu nồng nàn lại chẳng thể gần nhau Anh... Lặn lội phương xa nhiều lận đận Em... Ẩn mình vào ốc nhỏ long đong.