Danh mục
Số lượt truy cập
5,818,888

LPQ - SÂN GA XƯA

28 Tháng Chín 20198:13 CH(Xem: 1082)
  • Tác giả :
LPQ - SÂN GA XƯA

SÂN GA XƯA


san-ga

1.
Đã gần bốn mươi năm hắn mới bước vào thăm lại ga xưa.

Một buổi tối cuối tuần sân ga thưa vắng bóng người. Đi quanh một vòng sân ga cố tìm lại một chút gì còn vương trong ký ức, nhưng hắn chỉ nhìn ra duy nhất còn sót lại là mảng tường nhỏ quét vôi màu vàng ve phía ngoài căn phòng của trưởng ga ngày xưa giờ vẫn còn như cũ.

Bước vào một quán cà phê cóc bên cạnh nhà ga khi cơn mưa hạ bất chợt đổ xuống, hắn đăm chiêu ngồi nhớ lại bao kỷ niệm lãng mạn của tuổi học trò...
   
“... Bỏ mặc mưa về, bỏ chiều phai.
         Bỏ mặc hư vô, bỏ ngậm ngùi...”.

Biên Hòa ngày xưa là một tỉnh lỵ nhỏ nằm cạnh Sài Gòn có tuyến đường sắt chạy qua trung tâm. Ga xe lửa Biên Hòa mặc dù qui mô nhỏ chỉ là trạm dừng, đi của các chuyến tàu chợ nhưng lại nằm ngay trung tâm, vả lại thời chiến tranh có sân bay quân sự Biên Hòa rất lớn, lính “ta” lính “tây” rất đông, việc vận chuyển hành khách và hàng hóa mua bán qua ga rất nhộn nhịp nên không ai gọi là ga xép mà gọi là ga nhỏ Biên Hoà. Nhưng với người dân trong tỉnh nhỏ nầy lại thường hay gọi gần gũi hơn là ga Biên Hùng, vì ngay đường ngắn dẫn vào nhà ga có rạp hát chính của tỉnh lỵ tên là rạp hát Biên Hùng.

Ngày đó giữa thập niên 60-70 mỗi lần cúp cua nghỉ học, hắn cùng mấy thằng bạn thường chui qua cái lỗ chó phía sau trường trung học Ngô Quyền rồi đi bộ dọc dài theo đường ray xe lửa, băng qua phía ngoài nhà ga xuống đình Lân Thị để tắm rạch và câu cá. Ga xe lửa vô tình trở thành điểm hẹn của những cậu học trò mơ mộng đầy tinh nghịch.

Khi vào đại học, hàng ngày hắn xuống Sài Gòn bằng xe lửa, sáng tinh mơ đi và tối về. Khoảnh khắc nhớ nhất là mỗi khi tàu rúc còi để qua cầu Gành là hắn vội rời băng ghế gỗ để ra đứng ở đầu nối giữa hai toa tàu. Vừa nhìn thân tàu lắc lư vừa hít lấy hít để làn gió mát lạnh từ sông Đồng Nai len qua các vòm cầu sắt thổi tạt vào mặt và hắn thường hay nhắm mắt lại tưởng tượng gương mặt cô bé học trò trường trung học Kiểu Mẫu Thủ Đức quen nhau trên tàu rồi cười một mình ên.

Một buổi chiều tối mùa Noel cuối năm 73, trên chuyến tàu muộn khởi hành từ ga Sai Gòn về Biên Hoà, mọi khi đi tàu hắn thường lên toa đầu rồi đi dọc dần xuống các toa sau để tìm người quen, chợt nhìn thấy một cô nữ sinh tóc thắt bím mặc đồng phục huy hiệu trường ngồi một mình tì tay trên thành ghế nhìn ra ngoài ô cửa. Bước chân dừng lại, hắn đến ngồi cạnh bên và làm quen.
- Em học trường Kiểu Mẫu hả?
- Dạ!
- Sao hôm nay em đi từ Sài Gòn về?
- Dạ em theo bạn đi xuống Sài Gòn để lựa mua quà tặng Noel.
- Hèn chi anh thấy tàu tối mà còn học trò về trễ...

Sau vài ba câu chuyện có lẽ thấy anh sinh viên nói chuyện cũng hài hước có duyên nên cô bé vui vẻ bắt chuyện và cười tủm tỉm hoài, trước khi tàu dừng lại sân ga hắn cũng vừa kịp viết vào tấm thiệp Noel có hình cái chuông vàng cột nơ đỏ với dòng chữ “Tặng nhỏ, chuyến tàu làm quen. Giáng sinh 73”.

Hắn và cô bé đang học lớp đệ tam (lớp 10) quen nhau như vậy. Và sau đó hắn trở thành thầy dạy kèm tại nhà cho cô bé là con gái của một vị Trung tá VNCH, mẹ và hai em trai của cô bé đều xem hắn như người trong gia đình, chỉ có ngài Trung tá thỉnh thoảng về thăm nhà vẫn giữ khoảng cách và gọi hắn bằng anh chứ không kêu tên hắn như người mẹ. Có những buổi hắn từ SG về sớm, xuống ga Thủ Đức ngồi hàng giờ trong sân ga chờ đón cô bé tan học ra rồi cả hai lên xe lửa về nhà. Ăn cơm tối chung với gia đình, đôi khi mẹ của cô bé hay nhẹ nhàng nhắc lại câu nói: “Mẹ mong tụi bây luôn bên nhau như vầy”. Sau những buổi dạy, ra ngồi ngoài phòng khách nơi bày biện đầy các kỷ vật binh nghiệp của Trung tá, hắn thường đàn và hát chung với cô bé các bài nhạc Trịnh Công Sơn, đặc biệt cô bé rất thích nghe hắn vừa đàn vừa hát bài “Đại Bác Ru Đêm”. Trước nhà có hai cây sứ, buổi tối trước khi hắn ra về cô bé thường hay ngắt một bông hoa sứ trắng cài vào ghi đông xe đạp của hắn và luôn mĩm cười “anh thầy về ngủ ngon!”. Hắn đạp xe từ nhà cô bé gần hãng Dầu leo dốc Kỷ Niệm về đến nhà còn mang theo mùi hoa sứ thơm vào giấc ngủ muộn.

2.
Biến cố tháng 4/75, các trường học tạm đóng cửa, riêng trường trung học Kiểu Mẫu Thủ Đức thì đóng cửa hẳn, cô bé đang học dang dở lớp 12 cũng nghỉ học luôn. Hắn vẫn lui tới nhà của cô bé thăm gia đình, ở nhà chỉ còn bốn mẹ con và vú Sáu, những buổi tối không khí lặng buồn nhất là mỗi khi hắn nhìn thấy người mẹ ngồi nơi phòng khách cũ nhìn các con và nhớ đến chồng đang đi cải tạo ở xa mà nước mắt lăn dài. Cuộc sống ngày càng khó khăn, cũng như bao gia đình quân nhân chế độ cũ, gia đình cô bé cũng bán dần tư trang, đồ đạc trong nhà để sống, bữa cơm hàng ngày độn khoai và thịt cá vơi dần, vơi dần.

Một buổi chiều cuối năm 78 khi chiến sự với Kampuchia xảy ra, hắn từ SG đạp xe về tới nhà dự định tối sẽ đến thăm gia đình cô bé, thì anh hắn đưa một lá thư và nói “con TT có đến nhà gửi mày lá thư nầy”. Trong thư chỉ viết ngắn gọn vài dòng nói là bốn mẹ con không sống nổi ở thành phố, bán nhà dọn về quê và sẽ đi thật xa, “vĩnh biệt anh thầy”, và hắn không còn biết tin tức gì về cô bé học trò nữa.
Từ đó, hắn không còn thiết tha vào ga đi xe lửa, hay nói đúng hơn là hắn sợ cái cảm giác mỗi khi đi giữa các toa tàu, quay quắc nhớ nụ cười cô bé và cảnh người lên xuống tiễn đưa. Mỗi khi từ Sài Gòn về nhà Biên Hoà hắn vẫn đạp xe dọc theo đường tàu, từ Bình Triệu qua Thủ Đức rồi qua cầu Gành về ngang ngôi nhà cũ của cô bé. Nỗi nhớ về những kỷ niệm đẹp của gia đình cô bé dành cho hắn, nhất là cảm giác rung động khó tả những lúc hai đứa ngồi đàn hát bên nhau hay chở nhau đi dạo vòng phố, qua vòng xoay nhà thờ rồi vào chợ ăn cháo đêm, vừa chở vừa cùng hát đưa nhè nhẹ:

...”môi nào có còn thơm, cho ta phơi cuộc tình
   tóc nào có còn xanh, cho ta chút hồn nhiên...” 

Hắn ra trường đi dạy học rồi lập gia đình, lăn xả làm thêm đủ nghề để mưu sinh, bao nhiêu kỷ niệm xưa theo năm tháng cũng dần phôi pha. Bẵng đi ba mươi tám năm sau, trên trang facebook của hắn bỗng hiện ra dòng tin nhắn “chào thầy, em là học trò xưa, thầy còn nhớ em không? em là TT đây!”. Tưởng rằng đã quên, bao hình ảnh ngày xưa lại ùa về...

Cô bé của hắn giờ đang sống tại Mỹ hạnh phúc cùng với gia đình, đã có con và cháu ngoại. Thì ra lúc gia đình dọn nhà về quê là tìm đường vượt biên và may mắn được tàu vớt rồi sang Mỹ định cư, ngài Trung tá sau khi học tập cải tạo về cũng theo diện H.O sang Mỹ đoàn tụ với gia đình.

Cách nay hai năm, TT lần đầu tiên về lại Việt Nam họp lớp cùng bạn bè trường cũ sau nhiều năm xa quê hương, TT gặp lại hắn và có đưa cho hắn xem lại tấm card Giáng sinh xưa mà TT đã giữ kỹ cho tới ngày này, và đó cũng là lần cuối cùng TT và hắn gặp lại nhau. Vì sau đó về lại Mỹ, một năm sau TT đột ngột qua đời vì bạo bịnh.

3.
Cơn mưa cũng vừa tạnh, hắn rời quán cà phê cóc bên sân ga ra về. Hôm nay hắn nhớ cũng đúng tròn một năm ngày mất của TT “cô bé học trò xưa”. Hắn về Biên Hòa thăm lại sân ga Biên Hùng, để nhớ lại những chuyến tàu trong ký ức đã gắn liền mối duyên tình học trò ngây thơ của hắn với TT.

Đâu đó hắn chợt nghe bài hát phát ra bên đường trên lối ra từ nhà ga xưa:
... ”Em đi bỏ lại con đường
   Bờ xa cỏ dại, vô thường nhớ em...” 


LPQ
(Mùa mưa 2018)
26 Tháng Ba 2020(Xem: 38)
*Xin bấm vào phần audio bên dưới để thưởng thức THÁC GHỀNH NHỚ NHAU - Nhạc & Lời: Phạm Chinh Đông Tuần Ngọc hòa âm - Hương Giang trình bày
21 Tháng Ba 2020(Xem: 112)
con yêu dấu! thôi đừng âm thầm khóc bên nấm mộ mẹ đâu có đó… mẹ là ngàn ngọn gió lay động khắp không gian đang tìm về quê cũ nhìn kìa… con tuyết trắng sáng ngời đẹp như muôn vạn hạt kim cương
21 Tháng Ba 2020(Xem: 51)
Nghiêng lòng mình xuống mà nghe quê nhà tình tự, mà nắm níu khất thực từng dấu chân hoài niệm, mà say cho thỏa cơn say tháng chạp bạt ngàn...
21 Tháng Ba 2020(Xem: 50)
Mùa Xuân như đang mở hội trong lòng bà - một “Kiếp Hoa” năm nào… và may mắn đã tìm được một bến đậu bình yên.
17 Tháng Ba 2020(Xem: 127)
Tình hình kinh tế toàn cầu đang điêu đứng. Thị trường chứng khoán Mỹ đang lao dốc thê thảm kể từ khi dịch Coronavirus xuất hiện Hôm nay thứ sáu 13 năm 2020, ông Trump tuyên bố tình trạng khẩn cấp quố
09 Tháng Ba 2020(Xem: 348)
Tạm biệt Hóa An, tôi không biết mình còn có dịp trở về thăm. Tôi coi như đây là lần cuối trở về. Tình cảm dành cho Biên Hòa vẫn tràn đầy trong tôi. Con sông Đồng Nai quê hương của Mẹ tôi mãi mãi trong trái tim xa xứ.
18 Tháng Hai 2020(Xem: 303)
Tôi đã đi qua nhiều nơi trên thế giới nhưng không nơi nào giống như Quê Hương Ba Miền của tôi.
15 Tháng Hai 2020(Xem: 235)
Tháng Hai là tháng đặc bìệt trong năm chỉ có 28 ngày, nhưng tháng Hai năm nay 2020 lại có 29 ngày. Cho nên những người được sinh vào ngày 29 tháng Hai năm nay, phải đợi đến năm 2024 mới được ăn mừng sinh nhật
15 Tháng Hai 2020(Xem: 320)
Phụ nữ được sinh ra để làm đẹp cho đời, xây dựng cuộc sống, giúp ích cho xã hội. Hãy sống trọn vẹn bằng tình yêu cho gia đình và mạnh dạn bước ra khỏi những bi quan và đau khổ.
11 Tháng Hai 2020(Xem: 382)
Hôm nay, còn là mùa Xuân, nhắc lại vài nét tập tục và vài món ăn mang tính đặc thù của miền sông nước Biên Hòa ..
02 Tháng Hai 2020(Xem: 215)
Nếu năm rồi chúng ta chưa có cơ hội cho nhiều hơn nhận, chưa trao hoặc không trao nụ cười cho ai cả thì trong năm mới chúng ta thử thay đổi cách sống để cuộc đời thêm nở hoa, bạn nhé!
21 Tháng Giêng 2020(Xem: 516)
Nhờ nắm bắt được bí mật này của loài chuột đồng mà ông tôi bẫy hết bầy chuột này đến bầy chuột khác từ cánh đồng làng của mình sang đến các làng lân cận.
20 Tháng Giêng 2020(Xem: 628)
Tôi chợt nhớ những lá tre bỏ quên trong quyển sách, còn nằm yên trong phòng khách. Dường như có một sắp đặt nào đó rất thi vị, vì chiếc lá tôi mới ép vừa ‘đúng tuổi’** cho một cái gài sách tuyệt vời…
16 Tháng Giêng 2020(Xem: 825)
mai này thân Thầy sẽ về với cát bụi, nhưng mãi mãi Thầy vẫn là tấm gương sáng, là ngọn đại đăng soi đường dẫn lối cho chúng con trên bước đường tu tập.
01 Tháng Giêng 2020(Xem: 613)
Kính chúc Thầy Cô, quý đồng hương, cùng bạn bè một năm mới luôn được dồi dào sức khỏe. Thân tâm an lạc
29 Tháng Mười Hai 2019(Xem: 1340)
Xin hãy cùng đến dự Đại Nhạc Hội "Xuân nhớ Người Thương Binh VNCH" vào ngày 5 tháng 1 để cùng góp bàn tay trả món nợ lớn,
23 Tháng Mười Hai 2019(Xem: 922)
Một năm sắp hết. Xin gửi đến tất cả những người thân yêu của tôi: Gia Đình, Thầy Cô, Bạn chung trường, chung lớp, bạn ảo trên khắp thế giới mà tôi chưa một lần biết mặt lời cám ơn trân trọng
23 Tháng Mười Hai 2019(Xem: 767)
Nhiều thứ quá để mang ơn và nhớ ơn. Xin cầu chúc tất cả những người thân quen trong đời luôn được vui, khỏe và bình an cho mùa Xuân này và nhiều mùa Xuân sau nữa.
17 Tháng Mười Hai 2019(Xem: 653)
Với riêng tôi, thơ Du Tử Lê là “những con chữ như người”: nó là những bóng/hình của Du Tử Lê, những con chữ lầm than mà ông đã cưu mang bằng máu và lệ của chính mình.
16 Tháng Mười Hai 2019(Xem: 4428)
Kinh ngạc thay, với một ghe cả ngàn lần nhỏ hơn, cả triệu lần mong manh hơn tàu lớn nầy mà sao ghe có thể vượt qua được những sóng gió của biển cả. Tin hay không, tôi nghĩ đã có một Đấng Thiêng Liêng nào đó đưa đường dẫn lối