Danh mục
Số lượt truy cập
5,777,455

Nguyễn Anh Tuấn - NGÔ QUYỀN NGÀY THÁNG 7

25 Tháng Bảy 20194:47 CH(Xem: 1319)
Nguyễn Anh Tuấn - NGÔ QUYỀN NGÀY THÁNG 7
NGÔ QUYỀN NGÀY THÁNG 7 

1aIMG_7073-X3

 

Nhìn màu áo trắng nhớ thương,
Ngày xưa thân ái vẫn thường khó quên?
(Thái Hưng Phạm Gia Hưng)

 

 

Một tuần đi qua từ ngày họp mặt Ngô Quyền, một tuần mà kỷ niệm hình như xa dần... 

 

Gặp lại thầy cô, vài bạn bè cũ, trong lòng có những rộn ràng. Thầy cô dù tuổi đã cao, nhưng không ngại đường xa về thung lũng hoa vàng, đó là một điều khích lệ và nói lên tình thầy cô dành cho đám học trò năm xưa. 

Bên cạnh những tình cảm đó, sao trong lòng vẫn thấy thiếu một cái gì như xa vắng, thì mới chợt hiểu rằng những người bạn cùng lớp năm xưa không về được "Bạn gần chưa tới, bạn xa không về".  Lại một lần nữa, các bạn cũ lớp 1A2 1968, Đỗ Cao Thông (Pháp), Nguyễn Thị Sang (Thụy Sĩ), Nguyễn Thị Kim Hoàng (Đức), Trần Thị Kim Ngân (Canada), Lâm Thị Mỹ Yến (Úc), Trương Thị Liên (Úc), Lê Đỗ Thụy Châu (Úc), lại vắng bóng.

Cứ mỗi năm vào đầu tháng 7, tuần lễ Ngày Độc Lập nước Mỹ (July 4th) là tôi lại mong chờ các hình bóng cũ. Tôi cũng được biết Thông và gia đình đã mua vé, nhưng vì bịnh đến quá bất ngờ, đành phải bỏ chuyến đi. Trong một email chúc Thông sớm lành bịnh tôi có kèm theo một bài viết năm xưa. Khi được email trả lời của Thông, lòng tôi thật bồi hồi, vì chỉ có tình bạn chân thật của ngày xưa và những lo lắng cho nhau khi tuổi về chiều mới viết được những câu văn thật ngắn, nhưng chứa đựng những tình cảm tràn đầy như sông nước Đồng Nai: "Tuấn ơi, mầy có biết là khi đọc bài của mầy tao khóc không?" Cái bồi hồi đó như cái rung động có thật trong lòng mà 5 năm trước, lần đầu tiên tôi đi qua vườn Luxembourg tưởng như mình trở lại cái thời của lớp đệ thất, đệ lục ngồi trong lớp say mê nghe thầy cô nói về vườn Luxembourg, nơi ông Anatole France đi học, ngang qua đây khi ngày còn bé.

 

"Tôi sẽ kể bạn nghe những gì tôi hồi tưởng lại hằng năm, bầu trời vần vũ mùa thu, những bữa ăn tối đầu tiên dưới ánh đèn, những chiếc lá úa vàng run rẩy trong các chòm cây. Tôi sẽ kể bạn nghe những gì tôi thấy khi đi ngang qua vườn Luxembourg vào những ngày đầu tháng Mười. Khi ấy trời đượm buồn nhưng đẹp hơn bao giờ hết, vì là thời điểm mà lá vàng rơi từng chiếc một lên bờ vai của những pho tượng trắng".

(Nguyên bản: Je vais vous dire ce que me rappellent, tous les ans, le ciel agité de l’automne, les premiers dîners à la lampe et les feuilles qui jaunissent dans les arbres qui frissonnent ; je vais vous dire ce que je vois quand je traverse le Luxembourg dans les premiers jours d’octobre, alors qu’il est un peu triste et plus beau que jamais ; car c’est le temps où les feuilles tombent une à une sur les blanches épaules des statues....
Le livre de mon ami - Anatole France)

 

 

Thì thôi, tôi trở về với hiện thực, nhất là năm nay miền Bắc Cali là đường về của những con chim xa đàn. 

Có Toản từ miền đất lạnh Utah, nơi đã tổ chức Winter Olympic năm 2002 ở Salt Lake City, có Lữ Công Tâm, có Võ Hải Vương người về từ South Carolina và đặc biệt là tôi có cơ hội gặp chị Nguyễn Thị Thêm. Tôi rất thích những bài viết của chị, người viết văn khỏe nhất và có lẽ là một trong những người viết văn hay nhất trong các cựu học sinh Ngô Quyền. Chị là người cùng năm với tôi, nhưng tôi không biết chị vì chị học ban "C". Tôi có dịp "biết" chị qua diễn đàn Ngô Quyền, nhưng đây là lần đầu lần tiên mới gặp chị. 

 

Tôi cũng thật cảm động khi thầy Phạm Gia Hưng tặng cho tôi quyển thơ "Quê Cũ Tình Xưa" với chữ ký và lời viết của thầy "Bản Đặc Biệt của em Nguyễn Anh Tuấn ". Dưới đó là chữ ký của thầy "Thái Hưng Phạm Gia Hưng ". Thầy làm cho tôi nhớ đến bài viết "Thầy Còn Nhớ Tôi Không?" của Toàn Phong Nguyễn Xuân Vinh. Hình bìa của quyến tập thơ với cầu Gành trên sông Đồng Nai. Có nhớ gì không những ngày rong chơi ở  cù lao Phố với thầy Phúc, với đám bạn năm xưa mà giờ đây chỉ còn lại dăm ba đứa. Xin cám ơn thầy Phạm Gia Hưng với món quà quý báo nầy.

 

Bên cạnh những tình cảm riêng tư, ta trở về với hoạt cảnh "Phượng Hồng" của các em khóa sau nầy, với quần xanh, áo trắng, với chiếc áo dài tha thướt, với sách vở cầm tay, đã đem tôi lại với lứa tuổi 17, 18. Hình như ai cũng có một "Phượng Hồng" nào đó về với mỗi chúng ta trong đêm đó. Tôi cũng có những mơ ước, cũng biết rung động trước chiếc áo dài trắng mà năm xưa mơ có được một lần được trao thư giữa sân trường . 

 

Em áo trng, trong sân trường ngày y
T
ôi hc trò, ch biết trm nhìn em.
Áo trng quá,
... m
à tôi thì kh kho
Áo trng đi ri
.. t
ôi ngơ ngn nhìn theo

(Nguyễn Anh Tuấn)

 

Chúng ta cũng nghe những tiếng hát học trò Ngô Quyền của Phẩm, của Quỳnh Thư, của Mia Mỹ, của Ngọc Dung, của nhiều anh chị (sorry tôi không nhớ tên) bên cạnh tiếng đàn guitar trầm bổng của Minh, như đưa chúng ta về với những mùa hoa phượng của một tuổi học trò, với sân trường ngày ấy.

 

Có cơ hội làm việc chung với các anh chị, các em trong BTC, Huỳnh Quan Minh (K.6), Phan Kim Phẩm (K.6), Nguyễn Thị Tường Lynh (K.6), Trương Kiến Xương (K.6), Nguyễn Văn Tới (K. 6), Nguyễn Thành Long (K. 8), Đào Thị Nam (K.13), Nguyễn Trần Diệu Hương (K.15), Liên Thất Hậu (K. 15), Phạm Quỳnh Thư (con gái thầy Phạm Ngọc Quýnh), mới thấy cái nổ lực, cái "nhất định phải làm được " của BTC. Bên cạnh đó, thầy Nguyễn Thất Hiệp, chị Bùi Thị Hảo (K. 4), em Nguyễn Thu Hương (K. 18) đã cho nhiều ý kiến thiết thực. Đặc biệt Họp Mặt Truyền Thống Ngô Quyền lần thứ 18 ở Bắc Cali là chúng ta có được một cổng trường Ngô Quyền "thật" do em Phạm Quỳnh Thư design và thực hiện. Cái cổng trường năm xưa, ngày nào có thầy Phạm Đức Bảo cầm cây roi mây đứng check phù hiệu của các học sinh. Tuy nghiêm khắc, nhưng thầy đã đem lại cái kỷ luật, cái không khí học đường. Cái hình ảnh đó đã trở thành thân thương và được nhớ hoài trong tâm khẩm của chúng ta. Cám ơn Quỳnh Thư.

 

Cuộc đời vẫn trôi đi và tình cảm Ngô Quyền lúc nào cũng vui và đẹp như hoa nở trong vườn trong sương mai. Nhìn lại bước đường đi qua, trong lòng có những hối hận khi mình làm buồn một số bạn vì cái tham, cái sân, cái si của mình. Nhìn lại cũng để tự sửa mình, làm cho đời đẹp hơn. Nhìn lại để cám ơn trời, cám ơn đời, cám ơn thầy cô, cám ơn các bạn, đã ban cho cuộc sống nhiều ý nghĩa hơn. 

 

Cảm ơn hoa đã vì ta nở,
Thế giới vui từ nỗi lẻ loi .

(Tô Thùy Yên)

 

Nguyễn Anh Tuấn

July 10, 2019

 

21 Tháng Giêng 2020(Xem: 306)
Nhờ nắm bắt được bí mật này của loài chuột đồng mà ông tôi bẫy hết bầy chuột này đến bầy chuột khác từ cánh đồng làng của mình sang đến các làng lân cận.
20 Tháng Giêng 2020(Xem: 314)
Tôi chợt nhớ những lá tre bỏ quên trong quyển sách, còn nằm yên trong phòng khách. Dường như có một sắp đặt nào đó rất thi vị, vì chiếc lá tôi mới ép vừa ‘đúng tuổi’** cho một cái gài sách tuyệt vời…
16 Tháng Giêng 2020(Xem: 583)
mai này thân Thầy sẽ về với cát bụi, nhưng mãi mãi Thầy vẫn là tấm gương sáng, là ngọn đại đăng soi đường dẫn lối cho chúng con trên bước đường tu tập.
01 Tháng Giêng 2020(Xem: 386)
Kính chúc Thầy Cô, quý đồng hương, cùng bạn bè một năm mới luôn được dồi dào sức khỏe. Thân tâm an lạc
29 Tháng Mười Hai 2019(Xem: 1088)
Xin hãy cùng đến dự Đại Nhạc Hội "Xuân nhớ Người Thương Binh VNCH" vào ngày 5 tháng 1 để cùng góp bàn tay trả món nợ lớn,
23 Tháng Mười Hai 2019(Xem: 645)
Một năm sắp hết. Xin gửi đến tất cả những người thân yêu của tôi: Gia Đình, Thầy Cô, Bạn chung trường, chung lớp, bạn ảo trên khắp thế giới mà tôi chưa một lần biết mặt lời cám ơn trân trọng
23 Tháng Mười Hai 2019(Xem: 543)
Nhiều thứ quá để mang ơn và nhớ ơn. Xin cầu chúc tất cả những người thân quen trong đời luôn được vui, khỏe và bình an cho mùa Xuân này và nhiều mùa Xuân sau nữa.
17 Tháng Mười Hai 2019(Xem: 490)
Với riêng tôi, thơ Du Tử Lê là “những con chữ như người”: nó là những bóng/hình của Du Tử Lê, những con chữ lầm than mà ông đã cưu mang bằng máu và lệ của chính mình.
16 Tháng Mười Hai 2019(Xem: 4145)
Kinh ngạc thay, với một ghe cả ngàn lần nhỏ hơn, cả triệu lần mong manh hơn tàu lớn nầy mà sao ghe có thể vượt qua được những sóng gió của biển cả. Tin hay không, tôi nghĩ đã có một Đấng Thiêng Liêng nào đó đưa đường dẫn lối
16 Tháng Mười Hai 2019(Xem: 556)
Giáng Sinh là niềm vui và hạnh phúc. Xin cám ơn đất trời, cám ơn nước Mỹ, cám ơn tình người, tình quê hương, tình nhân loại. MERRY CHRISTMAS. CHÚC MỪNG GIÁNG SINH ĐẾN VỚI TẤT CẢ CÁC BẠN.
12 Tháng Mười Hai 2019(Xem: 469)
Vậy là cứ tạm cho là tôi có hai ngôi nhà. Trong ký ức để nhớ, để sống. Ngôi nhà thời thơ ấu với gia đình cha mẹ, anh chị em..Ngôi nhà thứ hai là một ngôi nhà nhỏ đẹp nơi xứ lạ.
05 Tháng Mười Hai 2019(Xem: 682)
Năm 2020 sẽ có "New Dubai Festival" tin chắc Dubai sẽ có nhiều mới lạ hơn cho người thăm viếng. Vườn hoa sẽ mở cửa và sẽ không còn thấy những cần cẩu dọc ngang khắp mọi nơi.
25 Tháng Mười Một 2019(Xem: 737)
Tạ Ơn Thầy Cô biết bao nhiêu cho đủ. Con xin kính chúc Thầy Cô sức khỏe khang an và gia đình hạnh phúc. Nguyện ơn trên gia hộ cho các Thầy Cô yêu dấu của con.
08 Tháng Mười Một 2019(Xem: 1035)
Về tới khách sạn đã hơn 10 giờ đêm. Chúng tôi phờ phạc về phòng. Tắm rửa và lên giường, ngủ say không biết trời trăng mây nước. Một ngày tại Dubai nhiều mới lạ. Ngày mai thêm một hành trình mới : DUBAI CITY TOUR
04 Tháng Mười Một 2019(Xem: 514)
Tuy nhiên, một chuyến du lịch Âu Châu sẽ cho chúng ta khám phá những công trình kiến trúc cỗ cũng như được biết lối sinh hoạt của người dân ở cựu lục địa này
01 Tháng Mười Một 2019(Xem: 771)
Ngày lễ Halloween, khi những con ma giả lũ lượt đi xin kẹo, cười giỡn trên đường. Tôi đốt nhang trên bàn thờ Phật, bàn thờ gia tiên rưng rưng nước mắt nguyện cầu.
18 Tháng Mười 2019(Xem: 716)
Tôi bỗng ngộ ra một điều ngộ nghĩnh: Đâu phải chỉ có mấy ông nhà thơ, mấy ông nhạc sĩ mới nhuộm buồn được mùa Thu,
15 Tháng Mười 2019(Xem: 598)
Tàu rời bến và trực chỉ ga Strasbourg của vùng Alsace Lorraine, nơi nhiều lần đổi chủ giữa Pháp và Đức. Chúng tôi tới ga Paris de l’Est lúc 8:30 tối
13 Tháng Mười 2019(Xem: 900)
Đừng lo! Mùa thu sẽ đến. Một mùa thu thật tuyệt vời cho những người biết sống biết yêu thiên nhiên và có một tấm lòng.
28 Tháng Chín 2019(Xem: 927)
Đâu đó hắn chợt nghe bài hát phát ra bên đường trên lối ra từ nhà ga xưa: ... ”Em đi bỏ lại con đường Bờ xa cỏ dại, vô thường nhớ em...”