Danh mục
Số lượt truy cập
1,116,424

Nguyễn Anh Tuấn - NGÔ QUYỀN NGÀY THÁNG 7

Thursday, July 25, 20194:47 PM(View: 8396)
Nguyễn Anh Tuấn - NGÔ QUYỀN NGÀY THÁNG 7
NGÔ QUYỀN NGÀY THÁNG 7 

1aIMG_7073-X3

 

Nhìn màu áo trắng nhớ thương,
Ngày xưa thân ái vẫn thường khó quên?
(Thái Hưng Phạm Gia Hưng)

 

 

Một tuần đi qua từ ngày họp mặt Ngô Quyền, một tuần mà kỷ niệm hình như xa dần... 

 

Gặp lại thầy cô, vài bạn bè cũ, trong lòng có những rộn ràng. Thầy cô dù tuổi đã cao, nhưng không ngại đường xa về thung lũng hoa vàng, đó là một điều khích lệ và nói lên tình thầy cô dành cho đám học trò năm xưa. 

Bên cạnh những tình cảm đó, sao trong lòng vẫn thấy thiếu một cái gì như xa vắng, thì mới chợt hiểu rằng những người bạn cùng lớp năm xưa không về được "Bạn gần chưa tới, bạn xa không về".  Lại một lần nữa, các bạn cũ lớp 1A2 1968, Đỗ Cao Thông (Pháp), Nguyễn Thị Sang (Thụy Sĩ), Nguyễn Thị Kim Hoàng (Đức), Trần Thị Kim Ngân (Canada), Lâm Thị Mỹ Yến (Úc), Trương Thị Liên (Úc), Lê Đỗ Thụy Châu (Úc), lại vắng bóng.

Cứ mỗi năm vào đầu tháng 7, tuần lễ Ngày Độc Lập nước Mỹ (July 4th) là tôi lại mong chờ các hình bóng cũ. Tôi cũng được biết Thông và gia đình đã mua vé, nhưng vì bịnh đến quá bất ngờ, đành phải bỏ chuyến đi. Trong một email chúc Thông sớm lành bịnh tôi có kèm theo một bài viết năm xưa. Khi được email trả lời của Thông, lòng tôi thật bồi hồi, vì chỉ có tình bạn chân thật của ngày xưa và những lo lắng cho nhau khi tuổi về chiều mới viết được những câu văn thật ngắn, nhưng chứa đựng những tình cảm tràn đầy như sông nước Đồng Nai: "Tuấn ơi, mầy có biết là khi đọc bài của mầy tao khóc không?" Cái bồi hồi đó như cái rung động có thật trong lòng mà 5 năm trước, lần đầu tiên tôi đi qua vườn Luxembourg tưởng như mình trở lại cái thời của lớp đệ thất, đệ lục ngồi trong lớp say mê nghe thầy cô nói về vườn Luxembourg, nơi ông Anatole France đi học, ngang qua đây khi ngày còn bé.

 

"Tôi sẽ kể bạn nghe những gì tôi hồi tưởng lại hằng năm, bầu trời vần vũ mùa thu, những bữa ăn tối đầu tiên dưới ánh đèn, những chiếc lá úa vàng run rẩy trong các chòm cây. Tôi sẽ kể bạn nghe những gì tôi thấy khi đi ngang qua vườn Luxembourg vào những ngày đầu tháng Mười. Khi ấy trời đượm buồn nhưng đẹp hơn bao giờ hết, vì là thời điểm mà lá vàng rơi từng chiếc một lên bờ vai của những pho tượng trắng".

(Nguyên bản: Je vais vous dire ce que me rappellent, tous les ans, le ciel agité de l’automne, les premiers dîners à la lampe et les feuilles qui jaunissent dans les arbres qui frissonnent ; je vais vous dire ce que je vois quand je traverse le Luxembourg dans les premiers jours d’octobre, alors qu’il est un peu triste et plus beau que jamais ; car c’est le temps où les feuilles tombent une à une sur les blanches épaules des statues....
Le livre de mon ami - Anatole France)

 

 

Thì thôi, tôi trở về với hiện thực, nhất là năm nay miền Bắc Cali là đường về của những con chim xa đàn. 

Có Toản từ miền đất lạnh Utah, nơi đã tổ chức Winter Olympic năm 2002 ở Salt Lake City, có Lữ Công Tâm, có Võ Hải Vương người về từ South Carolina và đặc biệt là tôi có cơ hội gặp chị Nguyễn Thị Thêm. Tôi rất thích những bài viết của chị, người viết văn khỏe nhất và có lẽ là một trong những người viết văn hay nhất trong các cựu học sinh Ngô Quyền. Chị là người cùng năm với tôi, nhưng tôi không biết chị vì chị học ban "C". Tôi có dịp "biết" chị qua diễn đàn Ngô Quyền, nhưng đây là lần đầu lần tiên mới gặp chị. 

 

Tôi cũng thật cảm động khi thầy Phạm Gia Hưng tặng cho tôi quyển thơ "Quê Cũ Tình Xưa" với chữ ký và lời viết của thầy "Bản Đặc Biệt của em Nguyễn Anh Tuấn ". Dưới đó là chữ ký của thầy "Thái Hưng Phạm Gia Hưng ". Thầy làm cho tôi nhớ đến bài viết "Thầy Còn Nhớ Tôi Không?" của Toàn Phong Nguyễn Xuân Vinh. Hình bìa của quyến tập thơ với cầu Gành trên sông Đồng Nai. Có nhớ gì không những ngày rong chơi ở  cù lao Phố với thầy Phúc, với đám bạn năm xưa mà giờ đây chỉ còn lại dăm ba đứa. Xin cám ơn thầy Phạm Gia Hưng với món quà quý báo nầy.

 

Bên cạnh những tình cảm riêng tư, ta trở về với hoạt cảnh "Phượng Hồng" của các em khóa sau nầy, với quần xanh, áo trắng, với chiếc áo dài tha thướt, với sách vở cầm tay, đã đem tôi lại với lứa tuổi 17, 18. Hình như ai cũng có một "Phượng Hồng" nào đó về với mỗi chúng ta trong đêm đó. Tôi cũng có những mơ ước, cũng biết rung động trước chiếc áo dài trắng mà năm xưa mơ có được một lần được trao thư giữa sân trường . 

 

Em áo trng, trong sân trường ngày y
T
ôi hc trò, ch biết trm nhìn em.
Áo trng quá,
... m
à tôi thì kh kho
Áo trng đi ri
.. t
ôi ngơ ngn nhìn theo

(Nguyễn Anh Tuấn)

 

Chúng ta cũng nghe những tiếng hát học trò Ngô Quyền của Phẩm, của Quỳnh Thư, của Mia Mỹ, của Ngọc Dung, của nhiều anh chị (sorry tôi không nhớ tên) bên cạnh tiếng đàn guitar trầm bổng của Minh, như đưa chúng ta về với những mùa hoa phượng của một tuổi học trò, với sân trường ngày ấy.

 

Có cơ hội làm việc chung với các anh chị, các em trong BTC, Huỳnh Quan Minh (K.6), Phan Kim Phẩm (K.6), Nguyễn Thị Tường Lynh (K.6), Trương Kiến Xương (K.6), Nguyễn Văn Tới (K. 6), Nguyễn Thành Long (K. 8), Đào Thị Nam (K.13), Nguyễn Trần Diệu Hương (K.15), Liên Thất Hậu (K. 15), Phạm Quỳnh Thư (con gái thầy Phạm Ngọc Quýnh), mới thấy cái nổ lực, cái "nhất định phải làm được " của BTC. Bên cạnh đó, thầy Nguyễn Thất Hiệp, chị Bùi Thị Hảo (K. 4), em Nguyễn Thu Hương (K. 18) đã cho nhiều ý kiến thiết thực. Đặc biệt Họp Mặt Truyền Thống Ngô Quyền lần thứ 18 ở Bắc Cali là chúng ta có được một cổng trường Ngô Quyền "thật" do em Phạm Quỳnh Thư design và thực hiện. Cái cổng trường năm xưa, ngày nào có thầy Phạm Đức Bảo cầm cây roi mây đứng check phù hiệu của các học sinh. Tuy nghiêm khắc, nhưng thầy đã đem lại cái kỷ luật, cái không khí học đường. Cái hình ảnh đó đã trở thành thân thương và được nhớ hoài trong tâm khẩm của chúng ta. Cám ơn Quỳnh Thư.

 

Cuộc đời vẫn trôi đi và tình cảm Ngô Quyền lúc nào cũng vui và đẹp như hoa nở trong vườn trong sương mai. Nhìn lại bước đường đi qua, trong lòng có những hối hận khi mình làm buồn một số bạn vì cái tham, cái sân, cái si của mình. Nhìn lại cũng để tự sửa mình, làm cho đời đẹp hơn. Nhìn lại để cám ơn trời, cám ơn đời, cám ơn thầy cô, cám ơn các bạn, đã ban cho cuộc sống nhiều ý nghĩa hơn. 

 

Cảm ơn hoa đã vì ta nở,
Thế giới vui từ nỗi lẻ loi .

(Tô Thùy Yên)

 

Nguyễn Anh Tuấn

July 10, 2019

 

Saturday, September 24, 2022(View: 332)
Nếu trước 1954 thành phố Hà Nội được mệnh danh là nơi “ngàn năm văn vật” thì trong khoảng thời gian 1954-1975 Sài Gòn xứng đáng với danh hiệu “Hòn Ngọc Viễn Đông”.
Friday, September 23, 2022(View: 495)
Tháng 8 năm nay, khi chúng tôi đến Munich thì thành phố đang tưng bừng tổ chức giải tranh tài Âu châu để kỷ niệm 50 năm Thế Vận Hội Munich 1972.
Thursday, September 22, 2022(View: 417)
Đây là con sông Nhỏ của tuổi thơ sao?... Đâu là con thuyền của ba tôi?... Tôi chỉ thấy một cồn cát trơ trọi nằm giữa một lòng sông gần như khô cạn.
Thursday, September 22, 2022(View: 393)
Vậy mà hôm nay, duyên cớ gì bỗng dưng tôi đi bộ ngang qua cái tủ sách, tò mò mở xem và tìm thấy cuốn sách của ông đang nằm bơ vơ!
Thursday, September 22, 2022(View: 393)
Một lần nữa với nét mặt suy tư, ông nhắc với đám thanh niên rằng nhớ canh gác cẩn thận, ông sẽ suy nghĩ thêm và sáng mai sẽ có ý kiến.
Monday, September 12, 2022(View: 662)
Thì đó. Còn có ai, và có gì thích hợp hơn, là Phong trào giáo dục Hướng Đạo, để làm công việc cần thiết này. Tạo cho xã hội những công dân, với những đức tính trên.
Monday, September 12, 2022(View: 732)
Như vậy, trong đầu tháng 9 năm nay hai ngôi sáng chói trong một thời gian dài, một tượng trưng cho một giòng họ quý tộc nước Anh và một trong phạm vi nhỏ hẹp hơn ở nước Việt Nam: điện ảnh...
Sunday, September 11, 2022(View: 858)
Tấm gương trong sáng, hiền đức uy nghi, và tấm lòng từ bi thương yêu chúng sanh của Sư Ông mãi mãi hằng hữu trong lòng mọi người.
Sunday, September 11, 2022(View: 736)
Năm năm lỗi hẹn đá vàng Trăng rằm vẫn sáng khăn tang cất rồi Tro người rải giữa biển khơi Sóng dâng từng đợt, lệ rơi từng dòng
Thursday, September 1, 2022(View: 7536)
Viết những dòng tâm can này vào ngày Nguyễn Văn Kỷ Ngọc Thuyền - bé Bi con tôi tròn 46 tuổi, trái tim thương tật của người cha Mai Quan Vinh chỉ khát khao duy nhất một điều
Wednesday, August 31, 2022(View: 1322)
Tôi phải thú thật một điều là chưa có tiệc sinh nhật nào tôi đi dự mà vui vẻ và thật tình như vậy. Người giới thiệu chương trình, ca sĩ lên hát và quan khách đều đến tham dự với sự mến thương và yêu quý Hạnh
Wednesday, August 31, 2022(View: 1190)
Xin cám ơn sự cống hiến và sức sáng tạo bền bỉ của nhà văn Lê Lạc Giao và trân trọng giới thiệu tác phẩm “Mùa Địa Ngục” với các bạn đọc gần xa.
Monday, August 29, 2022(View: 1212)
Trước đó, ngày thứ bảy 13/8/2022, cũng đã có buổi họp mặt liên khóa CHS NQ BH, trong khuôn viên Nhã Viên quán,
Saturday, August 20, 2022(View: 1061)
Nhà tôi có một quán nước ở mặt đường, và căn nhà trong hẻm, nằm giữa Xóm Chùa và Xóm Đạo, gần chợ Đồng Tâm. Thực ra, trước khi tiểu Vinh có mặt, thì ngôi Chùa không phải lúc nào cũng êm ả như dòng sông
Friday, August 19, 2022(View: 1336)
Mong sao truyền thống Tôn Sư Trọng Đạo sẽ mãi mãi trường tồn mọi lúc mọi nơi, để trở thành một trong những thước đo cho sự văn minh và phát triển của xã hội.
Friday, August 19, 2022(View: 1121)
Tình thầy trò sau hơn một nửa thế kỷ đã trôi qua vẫn đầm ấm dù đôi bên ngày nay đều tóc bạc như nhau.
Friday, August 19, 2022(View: 1169)
Chốc nữa ra mắt cố nhân sau 50 năm bặt tin xa vắng anh có nhận ra cô gái xinh xinh tuổi hai mươi ngày xưa anh từng tương tư và thề nguyền sẽ cưới làm vợ không nhỉ?
Friday, August 12, 2022(View: 1185)
Ngày tôi hát những câu ru con chết người đó má tôi đã cắt tóc, cạo đầu như dứt bỏ những thường tình mà một người phụ nữ phải có, để vượt lên thành một người phụ nữ tuyệt vời cao thượng nhất.
Wednesday, August 10, 2022(View: 1089)
Qua thời gian nước Ý đã để lại cho tôi nhiều kỷ niệm, tôi đã đến nước Ý hai lần nhưng nếu có cơ hội tôi muốn quay lại thăm nước Ý một lần nữa.
Wednesday, August 10, 2022(View: 3459)
Cùng với Hoàng Mai, em kính lời tri ân đến cô Nguyễn Khoa Diệu Dung và cô Hoàng Minh Nguyệt.