Danh mục
Số lượt truy cập
5,414,133

Hoàng Duy Liệu - DÀI DÒNG VỀ CHIẾN TRANH QUAN THUẾ GIỮA MỸ TÀU.

03 Tháng Sáu 20193:38 SA(Xem: 229)
Hoàng Duy Liệu - DÀI DÒNG VỀ CHIẾN TRANH QUAN THUẾ GIỮA MỸ TÀU.

Dài dòng về chiến tranh Quan Thuế giữa Mỹ Tàu.

mytrung

Tháng tới June-2019 thì dần dà người dân Mỹ sẽ phải tốn thêm tiền khi đi mua sắm hay ăn uống do thuế nhập cảng của hàng hoá từ Tàu tăng lên 25% nếu chiến cuộc cứ tiếp diễn.

Như chúng ta đều biết thuế đánh vào hàng hóa nhập cảng thì người tiêu thụ phải trả chứ không phải nhà sản xuất hay nhập cảng. Tất cả họ chỉ tăng giá bán lên thôi. 
Cả hai xứ Tàu Mỹ dân chúng đều phải tốn thêm tiền vậy thì chơi nhau làm chi cho tốn công của thì giờ? Thoạt nhìn tổng quát thì có vẽ như huề tiền chẳng có kẻ thắng người bại nhưng nếu nhìn xa rộng hơn thì Mỹ sẽ thắng lớn nếu có đủ thời gian duy trì cuộc chiến cho đến ngày cuối.

Tuỳ theo cách tính toán thì đại khái một gia đình có 4 người sẽ phải tốn thêm trên dưới US$ 1000.00 cho một năm. Đó là số tiền phải trả thêm lên cho những thứ mua sắm hàng ngày từ một củ Tỏi, cái áo thung I LOVE New York cho đến cái TV hay Iphone.... Những thứ mà nếu mua ít hơn hay không mua liền ngay bây giờ cũng chẳng đến nổi nào.

Mà nếu có trả thêm thì cũng không sao vì cuối năm chính phủ Mỹ có thể dùng số tiền thuế tăng thu đó mà giảm thuế cho toàn dân mỗi người $1000.00 thì tiền ta lại về túi mình. Người hiểu biết chút đỉnh về kinh tế học thì đều nhớ đồng tiền là vật chạy lòng vòng tùy theo người nắm giữ mà hiệu quả khác nhau.

Trong khi người dân Tàu thì lại ở trong một hoàn cảnh khác. Đa số hàng hóa nhập cảng từ Mỹ mà không mua không được lại toàn là những thứ tối cần thiết cho sự sống còn hàng ngày như thực phẩm, thuốc men, dầu hỏa, phần mềm công nghệ ... 
Do đó cho dù giá cả có tăng cao cách mấy cũng phải è cổ ra mà chịu thôi. Người Mỹ có thể không mua cái i phone mới vài ba năm nhưng người Tàu sẽ cảm thấy chới với nếu không có luá gạo đậu nành hay sữa Ensure, dụng cụ Y khoa tân tiến hoặc Google, Intel ...

Còn nếu nhìn thêm về khía cạnh kỹ nghệ hay quân sự thì là đại thảm họa. Không có chip điện tử thì sẽ không có cái gì nhúc nhích được ngoại trừ cô em khiêng đạn.

Thành phần cầm quyền lại chỉ thích làm việc theo lối Dân chết mặc dân Tiền thầy bỏ túi ... mang qua Mỹ ! Hy sinh đời bố cũng cố đời con ở xứ người thì đấu đá cái nổi gì.

Thật ra thì chuyện thuế má này chỉ là một trận công đồn nhỏ xíu trong một chiến lược An Toàn cho nước Mỹ đã có kế hoạch từ lâu và nay là thời điểm của ngày ra quân toàn diện mà nước Mỹ còn có rất nhiều vũ khí chưa mang ra. Hơn mười mấy năm về trước đã có lác đác vài người đưa lên báo cái viễn ảnh này nhưng đa số quần chúng gạt qua một bên cho đó là chuyện phong thần.

Nhiều người tự hỏi nếu đã biết như thế từ bao năm mà vẫn không chịu làm gì cho đến mãi bây giờ? 
Chuẩn điểm nằm ở chỗ Thói quen và Tâm Lý.

Đầu tiên Mỹ dụ cho Tàu mở cửa hội nhập quen dần với đời sống văn minh tư bản. Giúp cho có công ăn việc làm khác nhàn nhã mà thu nhập lại nhiều hơn là mặc áo Mao đi cày ruộng. Từ từ đưa dân Tàu ra khỏi lủy tre làng để thấy để thèm đời sống của thế giới hiện đai. Quen có iphone, wifi hay mỗ nội soi rồi thì làm sao mà chịu được cái cảnh phải trở về với cái loa phường hay cái cưa rỉ xét cưa từng khúc xương , viên thuốc tể ! Ăn quen quá rồi giờ bảo nhịn như ông Tập vừa mới khuyên dân Tàu hãy trở về lại cái thời Vạn lý trường chinh thì đúng là chuyện phong thần hoang tưởng. Đó là chưa bàn đến chuyện chính sách hay chế độ của Tàu không thể nào vận hành trơn tru được theo phong cách tự do công bằng bình đẳng.

Mỹ có đồng minh giàu có sẳn sàng góp vốn chơi chung còn Tàu thì có ai không \?

Trong giai đoạn này Mỹ chỉ muốn các quốc gia khác tăng gia sản xuất thay thế vị trí của Tàu mà người tiếp tay lại là những ông bự gốc Tàu. Đại gia Tàu mang hãng xưởng qua VN hay các nước lân cận để tránh cái Made in China. Mỹ biết cái chiêu trò này nhưng nhắm mắt làm ngơ vì sẽ có cái lợi lớn hơn là Tình trạng thất nghiệp của công nhân Tàu lại thêm món hời qua cái thế cạnh tranh đưa đến việc giảm giá khi hàng hóa bán ra ở Mỹ.

Sau đó thì sẽ tuần tự nhi tiến đẩy cho chiến trận theo lẽ tự nhiên thông thường như ở Nga, ở Trung Đông. Mỹ Âu cứ ngồi yên mà hưởng lợi nhìn đối thủ tự tan rả chia năm xẻ bảy khỏi còn phải lo cái chiêu dân đông lấy thit đè người ... Hãy nhìn vào việc Quốc hội Mỹ đồng ý 100% cho việc bán vũ khí tân tiến cho Taiwan vừa qua. Một việc hầu như chưa có tiền lệ.

Thế thì tại sao đảng Dân Chủ của Mỹ lại chống đối việc làm của ông Trump? 
Dễ hiểu thôi. Ho ghen tức và bực tức vì hoàn cảnh và thời thế đã đưa họ vào cái thế chầu rìa không được hưỡng công mặc dù họ cũng đã và đang đóng góp phần lớn. Ông Obama không phải vì ngu hay hèn yếu mà đi cúi đầu bị làm nhục khắp năm châu. Cả đảng Cộng Hòa cũng sẽ không được kể công vì những người xây dựng chiến lược dài lâu cho nước Mỹ không muốn một đảng nào dành trọn chiến công sẽ đưa đến độc đảng và độc tài. Khi thời thế đến độ chín mùi Họ dùng người ngoại đạo (Trump) để dẹp thằng bá đạo (Tàu cộng).

Vật giá có lên xuống bất thường, xã hội có vài đổi thay nhưng chúng ta người dân Mỹ cứ hãy ung dung tự tại mà sống mà giúp cho nước Mỹ thắng "Cuộc chiến " này. Tình trạng đã quá rõ ràng như ván bài sắp sẵn. Chỉ đừng vì một chút thiếu hiểu biết mà bỏ cuộc chơi quá đã ngàn năm một thuở tiễn em đi này.

Có người sẽ lại hỏi Còn xứ Vệ thì sao? Xin thưa rằng câu trả lời tùy theo ở chỗ hiểu biết và hành xử như thế nào về mấy chữ Made in Vietnam.

Hoàng Duy Liệu
Nhớ người đã qua 2019

08 Tháng Sáu 2019(Xem: 202)
Tới Toronto, tôi lại phải làm thông dịch cho những người định cư ở thành phố này để làm thủ tục nhập cảnh vào Canada và sau cùng là cho tôi.
07 Tháng Sáu 2019(Xem: 493)
Sanh lão bệnh tử là qui luật thường tình của một kiếp người, miễn sao có một đời sống tốt đẹp từ đôi bàn tay của mình, để không hổ thẹn khi phải xuôi tay
02 Tháng Sáu 2019(Xem: 197)
Bày ra bông hồng trắng, bông hồng đỏ mà chi? Nhiều lúc chúng ta quên chúng ta còn cha mẹ ở ngay trong nhà, trong thành phố, trong một tiểu bang xa, hay cả trong một nhà dưỡng lão.
31 Tháng Năm 2019(Xem: 179)
Ba ơi! Tháng Sáu bên này là lễ của cha. Con ngồi viết những dòng này mà nước mắt rơi ướt cả bàn tính. Ba hiển hiện trước mắt con với nụ cười bao dung và hiền hòa.
29 Tháng Năm 2019(Xem: 227)
Vợ tôi cho hay ba người bạn của tôi được thả về đã được cho dạy học lại vì các trường học đang thiếu thầy giáo. Nàng nói hy vọng tôi sẽ được thả ra một ngày không xa với lý do tương tự.
16 Tháng Năm 2019(Xem: 530)
Như một nén hương lòng, tôi viết một vài kỷ niệm lên đây trong bao nhiêu kỷ niệm với Má tôi để vơi đi nỗi niềm nhớ Má luôn có trong tâm tưởng.
15 Tháng Năm 2019(Xem: 291)
Trong lúc tuyệt vọng vì không phương cách nào sinh sống và lo cho vợ con thì cô bảy tôi giúp cho tôi ra đi.
09 Tháng Năm 2019(Xem: 226)
Hình ảnh của bà mẹ, trong Huyết Âm Mẹ, một bài thơ hay và cảm động mà mỗi lần đọc tôi đều bị rùng mình ớn lạnh:
06 Tháng Năm 2019(Xem: 282)
Nhưng khóa học chưa khai giảng thì tôi nhận được sự vụ lệnh biệt phái trở về Bộ Giáo Dục và tôi trở lại trường Ngô Quyền dạy học.
28 Tháng Tư 2019(Xem: 409)
Hôm nay, ngồi viết những giòng chữ này, ôn lại chuyện buồn vui quá khứ, những biến chuyển trong đời mình… những năm tháng dài, từ vinh hoa đến hoạn nạn, thoáng qua như một vở tuồng trên sân khấu.
28 Tháng Tư 2019(Xem: 493)
Tôi giật mình thức giấc. mệt mõi rã rời. Đồng hồ trên đầu nằm chỉ 4:45 am. Trời đã gần sáng. Ngày chủ nhật cuối cùng của tháng tư đen 2019.
26 Tháng Tư 2019(Xem: 327)
Sự lạc quan của Cha hiệu trưởng không đủ sức trấn tỉnh tôi trước một tương lai mình không đoán được!
20 Tháng Tư 2019(Xem: 576)
Tôi không còn trẻ để buồn vui quá khứ. Mọi sự việc trong tôi bây giờ là hãy quên những gì quên được. Sống vui vẻ từng ngày cho con cháu vui theo. Quê hương Việt Nam vẫn mãi mãi nằm trong trái tim tôi.
20 Tháng Tư 2019(Xem: 370)
Bài thơ này tôi lấy cảm hứng từ bài "Tám phố Sài Gòn" của thi sĩ Nguyên Sa làm để tặng những người Trà Vinh thân thương của tôi.
20 Tháng Tư 2019(Xem: 284)
Hồng vào phòng đóng cửa, cho dĩa CD vào máy. Tiếng đàn đệm guitar và giọng trầm buồn của Quang vang lên làm nàng đau nhói theo từng câu ca lời nhạc:
14 Tháng Tư 2019(Xem: 2058)
... bài hát nổi danh của nhạc sĩ Phạm Duy là "Giàn thiên lý đã xa" (xem Tài liệu 2) được đổi tên thành "Giàn mai trắng đã xa", bởi vì bên cạnh cư xá sinh viên có một giàn "mai Phục Sinh" màu trắng:
14 Tháng Tư 2019(Xem: 1577)
Phải có một ngày quê cha đất tổ của em phục sinh. Và tháng tư sẽ không bị tô đen trên lịch, trong lòng của cả triệu người Việt Nam phải sống đời lưu lạc.
09 Tháng Tư 2019(Xem: 365)
Và như vậy lần này tôi sẽ được nhìn rõ Trà Vinh hơn bao giờ hết vì tôi sẽ ở và dạy học ở đó một thời gian bao lâu tôi cũng không biết.
08 Tháng Tư 2019(Xem: 364)
Cuộc sống càng ngày càng được ổn định. Nàng vui với những thành công lớn lẫn nhỏ của hai con, của cả Đông. Hình bóng Quang cũng nhạt phai theo năm tháng...
06 Tháng Tư 2019(Xem: 704)
Con ước ao, mai kia khi con qua đời. Con của con sẽ nhớ về con được một phần mười con nhớ về má như bây giờ là con đã toại nguyện trong lòng.