Danh mục
Số lượt truy cập
6,037,994

Hồ Đình Nghiêm - THỔI NẾN TRỜI XA

30 Tháng Ba 201911:08 SA(Xem: 3285)
Hồ Đình Nghiêm - THỔI NẾN TRỜI XA
Thổi Nến Trời Xa
Hồ Đình Nghiêm




blank


Xưa nay, chúng ta quen nghe hai chữ “mưa Xuân”. Sẽ trái tai nếu hoán đổi ra “tuyết Xuân”. Bởi chăng chữ tuyết đã lỡ ăn nằm sâu đậm với Đông? Nhưng ở Montréal, tuyết rơi mù đầu Xuân vốn là chuyện thường ngày ở huyện.

Khách phương xa đến, thành phố này chào đón bằng diện mạo kỳ khôi Đông Xuân lẫn lộn. Nắng mưa là bệnh của trời, chẳng lẽ băng giá là bệnh của thằng què chân! Hắn bỏ cây gậy ra để rảnh tay ôm lấy hai người khách. Hơi ngạc nhiên khi nghe khách bảo: Bên chỗ bọn này cũng vậy thôi, cũng tuyết bay cũng gió lạnh, cũng bên tám lạng bên nửa cân. Một công thức hóa học được minh chứng: Lạnh + Lạnh = Ấm.

Ban đầu dự tính là mười người, sau nhô ra hai ba nhân mạng. Một bàn tròn xét thấy không đủ, lại kéo một vầng trăng cho đứng gần mới được phần thong dong. Tuyết đổ thầm lặng ngoài trời và người vây quanh hai vầng nguyệt dâng đầy tiếng nói cười không mỏi mệt. Một định đề toán học hiện hữu: Lạ + Lạ = Quen. Văn vẻ thì gọi: Trước lạ sau quen. Mà nhuốm chút thi ca thì kêu: Dường như chúng ta đã thấy nhau từ kiếp trước.

Chúng tôi nói tới điều khá hệ trọng, là văn chương vốn không có tuổi tác. Một bài thơ hay sống qua trăm năm là lẽ thường hằng. Và cảm nhận rằng, giữa những người làm thơ viết văn luôn tượng hình một sợi dây, nắm bắt để đi lần tới tình thân. Khác địa hình, xa châu lục mà có khi sum vầy ở đây là một bằng chứng.

Nhờ chị Nguyệt Mai (ở nơi xa xăm khác) trao tin: 25 tháng 3 là sinh nhật người tên duyên, mà duyên chẳng thích viết hoa ấy cùng anh Tùng đang sửa soạn đến nhà hàng, nên tôi vội vã ghé một gian hàng chuyên bán bánh ngọt để “rinh” thứ “râu ria” mà người ta chẳng thể quên mỗi khi hát bài happy birthday. Chủ nhân tiệm bánh là người châu Âu, bạn có quyền lựa thứ của Đan Mạch, của Phần Lan, của Thụy Sĩ, của Pháp… Sau rốt tôi chọn Ý bởi tôi thích tên gọi Tiramisu: Đón tôi nhé.

Tôi cùng Châu Ngọc Bích đón métro đến hẹn lại lên. Ngọc Bích có viết đôi bài vụn vặt gửi ở trang Phạm Cao Hoàng và được chị Duyên khen, được anh Hoàng Xuân Sơn khích lệ nên “nàng” coi tuyết bằng vung, một hai quyết phó hội. Dĩ nhiên “nàng” ngồi sát cạnh chị Duyên, Huế giao lưu tình cảm cùng Nam Định, nhỏ to xem chừng tâm đắc.


duyentungTừ trái: Châu Ngọc Bích, Duyên, Tùng, người đứng sau là Hoàng Xuân Sơn.  (Ảnh: Hồ Đình Nghiêm)

Như tất cả những cuộc hàn huyên, quá khứ là thứ được đá động tới nhiều, ngày ấy tôi ở đó, ngày nọ tôi vừa học xong, ngày kia tôi lên đường… Tựu trung, gom lại có thể hát nên khúc ca dài “Con đường xưa em đi” ở một thể điệu khác. Chất ngất tâm sự. “ta hỏng tú tài, ta đợi ngày đi”. Tìm bới kỷ niệm, tự dưng nghe nhớ hai câu thơ rất riêng một cõi Nguyễn Tất Nhiên:

nắng bờ sông như màu trang vở cũ
thuở học trò em làm khổ ai chưa.

Giống như một định luật hằng cửu không thể cưỡng chống về điều hợp, tan. Chân đi thời gian thong thả điểm và đồng hồ nhắc khéo chuyện chia tay nằm trên hai cây kim đi dần về ngày mới. Bịn rịn. Hứa hẹn. Chúc lành. Chúng tôi leo lên xe của anh Hoàng Xuân Sơn để được đi cùng anh chị Tùng Duyên về khách sạn. Đêm dịu dàng tuyết mỏng, cây cành cũng như tượng đá chừng thôi run thân, yên lặng cho tuyết bám thắp sáng “con đường nay chúng tôi đi”.

Xe đậu trước hotel “cõi tạm”. Ôm ấp nhau lần cuối, mơ tương lai gần gặp gỡ nhau ở chốn khác. “Người về ta chẳng cho về, ta nắm vạt áo ta đề câu thơ”. Có cần cực đoan như thế không? Có nên gây nhiễu sự một cách hàm hồ đến vậy? Bởi chăng trong tất cả chúng tôi vẫn thiết tha thích đón nhận những êm đềm, kín tiếng. Lòng chúng tôi mãi chứa trọn bao sầu khổ dịu dàng. Chúc ngủ ngon. Hoặc có mộng mị thì vẫn thấy một sum vầy khó dứt.


Hồ Đình Nghiêm

25.3. Ngày sinh nhật thực thụ.


Nguồn: https://tranthinguyetmai.wordpress.com

18 Tháng Mười 2020(Xem: 267)
Khi xe lửa rời bến, tôi đứng ở cửa sổ để nhìn lại Huế một lần cuối thì khói xe lửa tạt vào mặt tôi và từ đó bụi khói vào mắt tôi làm tôi chảy nước mắt suốt một đoạn đường dài.
18 Tháng Mười 2020(Xem: 438)
Cuộc đời rất ngắn ngủi của Chad sẽ nhắc nhở các bạn trẻ luôn đeo khẩu trang để tự cứu mình, giúp người chung quanh; cùng nhận ra cuộc đời khá mong manh trong, và cả sau đại dịch.
10 Tháng Mười 2020(Xem: 359)
Màu da ngâm ngâm hơi rám nắng, mũi không cao, mắt mí lót, mặt có những nốt tàn nhang li ti. Nụ cười cũng chẳng làm nghiêng nước nghiêng thành nhưng biểu cảm sự thành thực và thân thiện.
10 Tháng Mười 2020(Xem: 700)
Bạn có thể mất thu nhập, tạm thời mất tự do, nhưng nếu bạn bị mất mạng, tất cả mọi thứ đều kết thúc!
05 Tháng Mười 2020(Xem: 667)
Kết thúc năm đệ nhị B3, bạn lãnh thưởng hạng nhất. Phạm Thanh Thừa, đứa bạn chí thân cùng bạn, được phần thưởng hạng nhì. Tôi, Đỗ Công Luận, được phần thưởng hạng ba. Tam kiệt của lớp nhị B3.
05 Tháng Mười 2020(Xem: 461)
Nhưng không thấy Phúc trả lời, có ngờ đâu thời gian cuối tháng 7 là lúc Phúc HÔN MÊ 2 tuần ở bệnh viện!!!
04 Tháng Mười 2020(Xem: 464)
Những giọt nước mắt của mùa thu yêu thương và hoài niệm. Rồi mọi thứ sẽ qua, rồi tôi cũng sẽ đi vào hư vô. Mọi vật đều vô thường. Hãy nghĩ như vậy để yên vui.
28 Tháng Chín 2020(Xem: 632)
... Rồi theo anh theo chị vào Saigòn và được học trường tỉnh với giờ giấc đầy đủ và nay tôi bước vào trường trung học Pétrus Ký với một niềm tự hào.
27 Tháng Chín 2020(Xem: 619)
Hình như sự đoàn kết, và tinh thần trách nhiệm của các em trước tình huống không lường trước cũng là một bài học cho rất nhiều người lớn trong thời đại dịch.
19 Tháng Chín 2020(Xem: 633)
Nguyện cầu cho sân si con người dịu lại, thấy được sự vô thường của cuộc sống. Nguyện cầu cho lửa mau tàn, cho người dân trở về nhà sinh sống bình an. Nam Mô Cứu Khổ Cứu Nạn Quan Thế Âm Bồ Tát.
19 Tháng Chín 2020(Xem: 903)
Các trang mạng xã hội nếu được sử dụng một cách khôn ngoan, đúng mục đích, đúng lúc thì sẽ mang về niềm vui bất tận,
13 Tháng Chín 2020(Xem: 527)
Tôi nhớ ơn anh chị, và cả vợ chồng anh Hy, chịu đựng được chúng tôi, mà không đấm cho vỡ mồm, hộc máu mũi. Càng lâu, tôi càng thấm thía cái câu ‘ Bầu bí một giàn’ của anh Hy nói ngày xua.”
12 Tháng Chín 2020(Xem: 632)
Viết vài dòng này để tạ tội với dì tôi đã một thời mù đôi mắt vì tình lụy và nhất là tạ tội với ông Nghị Nguyễn Bá Kỳ vì tôi đã hiểu lầm ông. Hắt hơi là tình hận chứ không phải muốn hù dọa, khoe danh.
11 Tháng Chín 2020(Xem: 790)
Niềm vui lớn nhiều khi chỉ đơn giản tạo thành từ tấm lòng và sự quan tâm hàng ngày dành cho người khác.
11 Tháng Chín 2020(Xem: 469)
Chiều vàng Thu, chập chờn đôi cánh én, Triền National Parks lá ửng Thu hồng! Có phải Thu, ngoài song cửa đó không? Ta mong chờ, làn gió Thu dịu mát!
10 Tháng Chín 2020(Xem: 464)
Hầu như người Mỹ nào ít nhất cũng một lần nghe hay nói đến tên ông, Ernest Hemingway, nhà văn người Mỹ nổi tiếng đoạt giải Nobel văn chương năm 1954.
05 Tháng Chín 2020(Xem: 650)
Ngày cùng má đi dạo phố cũng là ngày cuối cùng tôi được hạnh phúc bên má, cũng là chuyến xe cuối cùng tôi được cùng má ngắm hoa.
05 Tháng Chín 2020(Xem: 560)
Tôi chắc mẹ tôi sẽ nhận ra tôi, bà nhận ra tôi bằng trái tim muôn kiếp của người mẹ. Còn tôi, tôi cũng sẽ nhận ra mẹ tôi, tôi nhận ra bà từ bản năng của thằng ăn hại.
04 Tháng Chín 2020(Xem: 877)
Người Mỹ thì sắp khép lại mùa hè rất buồn với ngày Lễ Lao Động (thứ hai đầu tháng 9 hàng năm) không đem lại niềm vui cho hầu hết mọi người.
29 Tháng Tám 2020(Xem: 695)
. Các Tăng Ni dù không được tập trung cầu nguyện như những mùa Vu Lan trước, nhưng năm nay bà Tâm tin tưởng Thầy, Sư Cô và các vị Sư sẽ trì chú tụng kinh nhiều hơn ở mỗi đêm.