Danh mục
Số lượt truy cập
6,220,664

Nguyễn Thị Thêm - TẾT CHIA XA

16 Tháng Hai 201912:46 CH(Xem: 7098)
Nguyễn Thị Thêm - TẾT CHIA XA
Tết Chia Xa

 

Tôi bước vào bệnh viện. Trời lất phất mưa. Tôi rúm ró trong chiếc áo khoác. Bước vào đây dường như lạnh hơn.

Phải rồi, đến đây là đối diện với những nỗi đau xác thịt lẫn tâm hồn. Nỗi đau xác thịt của người thân làm tăng thêm nỗi đau trong trái tim người nhà thăm bệnh. Không khí nơi đây không trong lành. Bao nhiêu người bệnh đã thở ra. Bao nhiêu chất dơ bẩn đã bốc hơi. Bao nhiêu mùi của thuốc, của người chết quyện vào đây bảo sao không lạnh lẽo và nặng nề.

Tôi đi qua hành lang rồi vào thang máy. Thang máy đóng lại, giựt một cái mạnh rồi lên. Tôi lại liên tưởng đến hơi thở hắt ra của nội tôi. Cái hắt ra cuối cùng như tạt vào không gian lời chia ly không nói thành lời. Vị sư đứng trước đầu nằm của nội tôi cũng không tin người đã chết. Ông lấy một miếng bông đặt vào mũi bà rồi gật đầu xác nhận. Còn tôi, tôi lau từng giọt mồ hôi trên trán nội nên thấy thật rõ. Tôi đã biết rõ ràng  sự trả lại hơi thở cuối cùng cho thế gian nó mạnh ngần nào.

- Tới rồi cô.

Tôi theo người học trò bước ra khỏi thang máy đi dài dọc hành lang. Quẹo qua bên phải, bên trái rồi dừng trước của phòng. Trên một chiếc giường, em nằm đó thở mệt nhọc.

 

Em là học trò của tôi. Mà đúng hơn tôi coi em như  bạn. Tôi đã xác định như vậy với tất cả những người đã từng học tôi những ngày đầu tiên tôi đứng lớp. Bởi vì ngày ấy tôi còn quá trẻ, chưa kinh qua một trường chuyên môn dạy để làm thầy. Cho nên tôi không xứng đáng làm một cô giáo đúng nghĩa. Tôi đến với các em như một người chị, một người đi trước ôn bài và truyền lại cho các em. Lúc ấy, trong tôi nhiệt huyết có thừa, năng khiếu ăn nói khiến tôi cũng không đến nỗi làm ông hiệu trưởng thất vọng. Tôi thương hết thảy học trò và tôi sống hết mình trong những bài giảng trong lớp.

Không biết các học trò nhìn tôi ra sao, nhưng thật tình có một số em rất thương cô giáo trẻ. Mà em mà một trong những người học trò đó. Mấy chục năm đã qua, bao nhiêu biến cố, có một số học trò tôi không thể nhớ mặt, nhớ tên. Nhưng có một số em thì tôi vẫn nhớ rõ ràng.

Chẳng hạn hai cô học trò cùng bắt đầu tên bằng chữ H. (Hương và Hoàn). Hai em thấp hơn tôi một chút và ngày khai giảng cùng tôi đứng xếp hàng cuối cùng. Khi vào lớp, hai em bước vào dãy bàn cuối và tôi bước lên bục giảng. Tôi nhìn xuống nháy mắt cười làm quen với hai em. Và thế là thầy trò thương nhau đến bây giờ. Chẳng hạn có Ái Hoa thật dễ thương. Em xinh xắn nhỏ xíu ngồi ở bàn đầu. Như Nhật tuy con trai mà nhỏ nhẹ, dịu dàng, điệu như con gái. Như Nam, như Đến, như Liên phá phách, nghịch ngợm. Như Chút, như Phương Nam, như Thủy... rất xinh đẹp hiền ngoan. Còn em, em đặc biệt nhất cái lớp tôi hướng dẫn, vì em là một người Ấn Độ.

Em có nét đẹp của người Ấn, cặp mắt to, làn da ngâm, mũi cao và xinh xắn. Em rất hiền và chăm học, cũng như thân thiết với tất cả bạn trong lớp.

 

Vậy mà giờ em nằm đây, từng hơi thở mệt nhọc như kéo em gập người lại. Gặp em tôi cố ngăn hai giọt nước mắt chực rơi. Sợ em buồn, sợ em bị mệt, tôi cố mỉm cười và pha trò để em vui sau mấy chục năm không gặp lại. Phải rồi, có gần 50 năm chúng tôi đã chia xa. Mãi sau này mới gặp nhau trên Facebook.

- Gặp cô không mừng hay sao?

- Mừng thì cười đi .

- Nói to một chút cho cô nghe chứ.

Đại loại tôi chỉ nói với em như vậy và chỉ nghe những tiếng nói yếu ớt, thì thào thoát ra từ đôi môi khô héo của em. Hai bàn chân em sưng lên, hai bàn tay và cả khuôn mặt cũng bị sưng phù. Con gái em nói là hôm nay đỡ nhiều đã xẹp xuống rồi đó cô. Tôi xoa bóp bàn tay em mà thương quá là thương. Em đang  xuống tinh thần nhiều lắm. Em sợ bệnh và lo không thể về được tới nhà. Bởi vì nhà của em ở nước Pháp mà đây là nước Mỹ.

Em gái em gọi phone về cho mẹ em bên Pháp. Ngày nào bà cũng ngồi chờ tin con gửi về. Bà hỏi thăm bệnh trạng và lo cho con từng giây từng phút. Bà không thể nhớ đến tôi, nhưng vẫn rất mừng và cám ơn vì tôi còn nhớ và đến thăm con của bà.

Em là chị cả trong một gia đình rất đông con cái. Ba mẹ em từ Ấn Độ sang VN lập nghiệp. Sau 75 gia đình được về lại Ấn Độ để quy cố hương. Nhưng Ấn Độ không phải là giấc mơ cho các con cháu phát triển sự nghiệp. Mẹ em đã tìm cách đưa con sang Pháp định cư và lần hồi cả đại gia đình đoàn tụ bên nước Pháp.

Bây giờ các con em đã lớn,  lập gia đình và có nhà cửa riêng tư. Cách đây vài năm, người chồng của em đã mất. Em suy sụp tinh thần và phát hiện mình bị tiểu đường. Tiểu đường làm thận suy rất nhanh. Em biết rằng khi bước vào chương trình lọc thận (dialysis) thì không thể đi đâu được, mà em thì rất muốn được qua Mỹ một lần để thăm cô giáo và bạn bè cùng lớp trung học ngày xưa. Thế là em quyết định thực hiện ước mơ của mình.

 

Ngày em đến California cùng hai cô em gái là tôi đang ở Texas. Tôi rất áy náy là không thể gặp được em, ôm em một cái thân tình. Không ngờ, gần ngày về lại Pháp em bị xỉu phải đem đi cấp cứu. Bác Sĩ cho biết cần phải giải phẩu gấp để lọc thận mới cứu được em. Và vậy khi trở về nhà tôi mới có dịp vào thăm em ở bệnh viện này.

Suốt hơn 2 tuần điều trị, ban ngày em gái em ở bên cạnh chăm sóc và thông dịch vì em không thể nói tiếng Anh. Ba đứa con em từ Pháp thay phiên nhau qua Mỹ túc trực ban đêm để chăm sóc mẹ. Người bạn thân nhất của em là Hương mỗi ngày đưa gia đình em thay ca thăm viếng. Chồng Hương đưa rước các con em từ phi trường về nhà và ngược lại. Tình bạn của các em làm tôi kính phục và cảm động. Các em đã sống hết sức tốt với bạn bè. Dù trời mưa gió, lạnh lẽo, nhưng ngày hai bận Hương đến bệnh viện, ngồi bên em tâm sự, trò chuyện và an ủi bạn mình.

 

Cũng may là khi đi em có mua bảo hiểm du lịch, cũng như có bảo hiểm sức khỏe tại Pháp nên vấn đề chi phí không phải lo lắng chi nhiều. Ngày tôi đến thăm, em tuy rất yếu nhưng so với lúc mới vào đã khá hơn nhiều. Cho nên hội đồng Bác Sĩ đã đồng ý cho em được xuất viện. Ngày kế sẽ có Bác Sĩ và y tá từ Pháp qua để làm thủ tục đưa em về lại Pháp và vào bệnh viện gần nhà.

 

Em được đưa lên máy bay về Pháp. Con gái đi theo chung với mẹ. Em gái em phải mua vé đi chuyến khác. Tất cả đều về đến nơi an toàn. Em được đưa thẳng vào bệnh viện và tiến hành chăm sóc thật tốt như ở Mỹ.

Em về rồi hôm sau Hương ngã bệnh. Có lẽ những cố gắng quá sức đã khiến cơ thể Hương không chống chọi nỗi nữa. Em nằm vùi gần 2 tuần lễ mới thuyên giảm.

Những tin tức từ con em nhắn lại là em đã khỏe nhiều. Tâm thần và sức khỏe khá tốt. Có một lần em trò chuyện khá rõ với Hương. Nghe xong tôi cũng rất mừng.

 

Thế mà mồng bốn Tết năm nay tôi được tin em mất. Trong messages nhắn tin cho tôi, giọng Hương nghẹn ngào xúc động. Tôi ngồi nhớ lại ngày xưa thuở em đi học và ngày thăm em trong bệnh viện. Gương mặt và nụ cười khô héo của em làm tôi mấy lần đã khóc. Có gì hiện hữu trong cuộc sống này ngoài tình thương và kỷ niệm. Vĩnh biệt Bouganie.

 

Tôi bây giờ chưa già lắm mà học trò tôi một số đã ra đi. Tử sinh không tùy thuộc số tuổi hay sang hèn. Cái chết đến với mọi người tùy theo nghiệp mạng. Tôi cũng có một người học trò cùng lớp với em ấy và Hương. Cha Bao là một vị linh mục thật tốt ở Việt Nam. Họ đạo của cha nghèo và gặp nhiều khó khăn. Cha qua đây để vận động giúp cho con em giáo dân nghèo có phương tiện tới trường. Cha mơ ước xây dựng một số công trình cho nhà thờ. Lần đó tuy biết mình đang bệnh nặng nhưng cha Bao cũng cương quyết phải đi Mỹ để thực hiện mục vụ cuối cùng. Cha đến  ở nhà Nam người bạn cùng lớp thời Trung Học ở San Jose. Tôi được các em báo tin cha Bao đến Mỹ. Cô trò chưa kịp sắp đặt chương trình để gặp nhau, thì được tin cha đã chết. Cái chết bất ngờ, cô độc ngay trong phòng ngủ ở nhà Nam chỉ sau vài ngày đến Mỹ. Vì bệnh cha đã trở nặng mà chuyến hành trình quá xa và vất vả. Cha đã sức tàn lực kiệt.

 

Cha Bao được hội đồng công giáo ở San Jose lo lắng chu toàn. Đám tang về lại Việt Nam được tổ chức long trọng trong sự tiếc thương của tất cả giáo dân và cha xứ trong vùng. Cha Bao không nói nhiều về mình. Cha đơn giản, bình dị và vui tính với bạn bè như thuở còn đi học. Nhưng trong cha là một tâm hồn cao cả và hy sinh. Cha đã làm rất nhiều điều cho giáo dân cha chăn dắt. Cha đã tận tụy vì xứ đạo tới hơi thở cuối cùng dù nơi xứ lạ quê người.

 

Tết năm nay tôi buồn nhiều hơn vui. Một người thân đã nằm xuống vào những ngày cận Tết. Khăn tang và nước mắt em tôi cùng con cháu đã làm tôi xúc động khôn cùng. Bàn thờ ngày Tết nhang khói thảm sầu. Bức hình những người thân ra đi sao mà buồn quá.

Khi tôi còn ở nhà con trai ở San Diego được tin bác trai, ba của anh Ma Thành Tâm và Ngọc Huệ cũng mãn phần. Ôi những vành tang trắng ngày đầu năm Kỷ Hợi buồn làm sao.

 

Nguyện cầu.

Xin chấp tay lại nguyện cầu

Từ Bi Đức Phật trên cao độ dùm

Phóng hào quang rước hương linh

Được vể cõi tịnh an bình, thảnh thơi.

 

Thành Kính Phân Ưu cùng Gia đình Anh Tư Tâm và Ngọc Huệ.

Thành kính Phân Ưu cùng gia đình em Bouganie

 

Nguyễn Thị Thêm.

02/2019

 

26 Tháng Bảy 2021(Xem: 99)
. Chú dừng chổi và chợt hỏi mình ên: -Ông nội ơi! bài vở ở trường có phải là tạp niệm không ông nội?
26 Tháng Bảy 2021(Xem: 93)
Những cánh chim ẩn mình đã tung bay vào nắng sớm, cây cỏ sau vườn chổi dậy những mầm xanh…
26 Tháng Bảy 2021(Xem: 67)
Còn tôi. Già rồi bất lực. Một chút quà Như cát giữa biển khơi
25 Tháng Bảy 2021(Xem: 61)
Thế mà em vội bước sang sông Pháo nổ vu qui tắt lửa lòng Thời gian qua mãi nào trở lại Niệm khúc cho ai buổi tàn đông
24 Tháng Bảy 2021(Xem: 43)
Theo em ướt dấu trăng mờ Loanh quanh thấy bóng dại khờ trong nhau. Nợ em một nửa lời chào Để dành mai mốt biết đau với người.
23 Tháng Bảy 2021(Xem: 73)
Dấu chân vừa bước qua in dấu Bụi thời gian đã phủ mất rồi Nhìn quẩn quanh những điều tốt xấu Chỉ thấy toàn mờ mịt mây trôi.
15 Tháng Bảy 2021(Xem: 174)
Chương Trình Nhạc Tình Chọn Lọc với chủ đề "Mùa Phượng Vỹ" do Như Hương và bạn hữu tổ chức tại Herndon, Virginia ngày Chủ Nhật July 4th - 2021
14 Tháng Bảy 2021(Xem: 342)
Người yêu ấy có phải là tôi không? Chỉ có anh trả lời được. Tiếc thay anh đã chết không thể trả lời.
10 Tháng Bảy 2021(Xem: 289)
Giờ... Xa biền biệt phương nào Hương hoa bưởi vẫn dạt dào... Người ơi. Bài thơ mực tím mồng tơi. Nồng nàn giữ mãi nghìn lời nhớ thương.
10 Tháng Bảy 2021(Xem: 159)
GPS định vị trong chừng mực Khi trật đường em đã vội kêu lên Không quay đầu bão tố sẽ kề bên Con đường ấy một mình anh riêng lối.
09 Tháng Bảy 2021(Xem: 234)
Cuộc tình sao quá mong manh Còn đây màu mực tuổi xanh hẹn thề Bên giòng sông vắng chiều quê Chỉ còn anh đứng triền đê đợi chờ
05 Tháng Bảy 2021(Xem: 300)
Chị lúc nào cũng nhớ em, cám ơn em đã cho chị nhiều niềm vui trong những mùa tranh giải. Hãy yên bình trong thế giới của em nghe Phúc.
03 Tháng Bảy 2021(Xem: 453)
Quỳ lạy Chúa... Con là người ngoại đạo Nhưng trong con Thiên Chúa rất dạt dào Cầu xin Chúa giúp con bình tâm lại Vì lòng con luôn sóng cuộn dâng trào.
28 Tháng Sáu 2021(Xem: 767)
Ta về hỏi lại đồng môn Bao nhiêu người cũ mất còn biết không? Sĩ phu còn nợ non sông Hồn quê thổn thức nỗi lòng chia xa
27 Tháng Sáu 2021(Xem: 558)
Tôi đã làm một chuyến đi chơi xa bằng xe van kéo dài 16 ngày. tổng cộng 6.600 miles (10.560 km).
27 Tháng Sáu 2021(Xem: 514)
Nửa trăm năm vẫn chưa hề gặp lại Quên nhiều điều nhưng vẫn nhớ dòng sông Bến xưa giờ lá rũ buồn tê tái Tiễn tình xưa vào nỗi nhớ chùng lòng.
25 Tháng Sáu 2021(Xem: 351)
46 năm đã trở thành quá khứ Mà thời gian vẫn chưa đủ chôn vùi Xác chúng mình tro rải biển anh ơi! Hồn theo gió cùng trăng soi đầu núi.
24 Tháng Sáu 2021(Xem: 299)
Bóng dáng nhân từ Cha vẫn đó Hình dung hiền thục Mẹ còn đâu Nhớ thương há chỉ Ngày Từ Phụ Đau xót tàn canh ngấn lệ sầu
24 Tháng Sáu 2021(Xem: 456)
Rất muốn ngắm biển đêm bằng đôi mắt Tìm những điều ẩn ý dưới hoang mang Và muốn nghe giữa vô cùng tịch mịch Trăng lạc đường nên gió phải lang thang.
20 Tháng Sáu 2021(Xem: 723)
Tôi viết bài này để lật lại trang ký ức của mình và tri ân họ. Tri ân những người cha đã cho tôi nhiều ân sủng. Tri ân người chồng từng là lính bảo vệ đất nước và cho tôi một mái ấm gia đình.
19 Tháng Sáu 2021(Xem: 561)
Ước gì có một ngày như thế Bọn chúng mình, già mấy cũng thấy vui Lỡ mai kia đứa lìa đời Cũng có đám bạn già Ngồi trên xe lăn nắm tay nhau mà khóc.
12 Tháng Sáu 2021(Xem: 728)
Chiều buồn nợ áng mây bay Đêm về... Nợ bóng trăng lay hiên nhà Cuối cùng ta nợ cả ta Nợ điều đã hứa... Nhớ ra chưa làm.
11 Tháng Sáu 2021(Xem: 644)
Gió đem hương chan vào vườn cây trái Để hoa thơm quả ngọt chín tràn trề Hạ nồng nàn khắp núi sông đồng bãi Ơn gió hiền hòa dong ruỗi say mê.
11 Tháng Sáu 2021(Xem: 748)
Tôi ở Cali đồi núi khô khan, cây cỏ không xanh tươi. Dọc đường về hướng Florida cây xanh bát ngát. Một màu xanh mướt đẹp mắt và trải rộng tới chân trời.
10 Tháng Sáu 2021(Xem: 655)
Có gì đó ở Sài Gòn nhớ mãi Đi thật xa vẫn quay quắt hướng về Sài Gòn bây giờ tháng sáu nhiêu khê Sài Gòn đắp mền ủ mình trốn dịch.
06 Tháng Sáu 2021(Xem: 1724)
Sài Gòn cơn bệnh rồi sẽ qua Hòn Ngọc Viễn Đông lại điệu đà " Sài Gòn tốt bụng " câu cửa miệng Để thương để nhớ kẻ phương xa.
06 Tháng Sáu 2021(Xem: 851)
Florida với trái cây miền nhiệt đới như ở VN. Tôi là dân miệt vườn nên mơ ước được đi đến đó, tận tay hái những cây trái sai oằn như ở vườn nhà ngày xưa. Tôi nôn nao lắm Florida ơi!
16 Tháng Năm 2021(Xem: 730)
Mẹ ơi! Ơn nghĩa sinh thành biết chừng nào con đền đáp được. Con nguyện cầu cho mẹ khỏe mạnh, an lạc để sống đời với con.