Danh mục
Số lượt truy cập
5,413,306

Thy Lệ Trang - VÀI CẢM NGHĨ VỀ ANH DƯƠNG QUÂN NHÀ THƠ ĐỒNG HƯƠNG BIÊN HÒA

19 Tháng Năm 201812:25 SA(Xem: 1658)
Thy Lệ Trang - VÀI CẢM NGHĨ VỀ ANH DƯƠNG QUÂN NHÀ THƠ ĐỒNG HƯƠNG BIÊN HÒA

VÀI CM NGHĨ V ANH DƯƠNG QUÂN

Nhà Thơ đng hương BH

 

Thy Lệ Trang

 DuongQuan 1Nhà Thơ Dương Quân


Viết về một nhà thơ đã là điều khó, viết về một nhà thơ có uy tín, nổi tiếng lại càng khó hơn. Từ lâu, tôi chỉ biết anh Dương Quân qua các trang web và qua lời kể của bạn bè. Anh có một thời tuổi trẻ thành công thật đáng khâm phục. Con đường học vấn và họan lộ của anh nhẹ tênh, dễ dàng như những bài thơ anh làm thời trung học.

 

Năm 1967, tôi vừa bước vào năm Đệ Ngũ thì bài thơ Hương tình Cà Mau (*) của anh đã được ngâm trên ban Mây Tần qua làn sóng phát thanh Sài Gòn. Người miền Nam không ai lạ gì ban Mây Tần và người sáng lập là nhà thơ Kiên Giang Hà Huy Hà. Được nhà thơ Hoa trắng Thôi Cài Trên Áo Tím ghé mắt xanh và giới thiệu hẵn nhiên là thơ phải đặc biệt. Cho đến bây giờ, những người đã thưởng thức thơ DQ đều khen bài thơ Hương tình Cà Mau mượt mà, ngọt ngào và đầy hình ảnh thơ mộng và trù phú của một vùng sông nước miền Nam.

 

Khi tham gia trang web Ngô Quyền và Ái Hữu Biên Hòa tôi mới biết anh Dương Quân là người đồng hương BH. Khoảng năm 2013,  tôi làm thơ xướng họa rất hăng say. Công việc làm không khó nên mỗi sáng tôi thường copy một bài thơ của bạn hữu đem theo. Họa thơ và chơi Cryptograms là hai điều mê say của tôi. Tôi thường thủ thỉ với bạn bè:

 

Mỗi ngày họa một bài thơ

Mỗi ngày chơi một puzzle giải khuây.

 

Tôi đã họa nhiều bài thơ của các thi huynh và thi hữu Biên Hòa như anh Trần Kiêu Bạc, Trầm Vân, Đỗ Công Luận, Hà Thu Thủy... Bài thơ đầu tiên của anh DQ tôi họa là bài Lục Bát Nhớ và Quên. Thông thường tác giả của bài thơ được họa thường gửi email cho người họa với đôi dòng cám ơn. Nhưng với thi huynh này thì không. Cô bạn thân của tôi vốn quen biết rộng nên đã cảnh báo "Ông này tánh khó chịu, quạu quọ lắm mày à".

 

Thật ra nhìn lại quảng đời của anh DQ, tôi đã có sự ngấm ngầm cảm thông. Từ một Đốc Sự Hành Chánh, một công chức Đệ nhị VNCH, đến một giảng viên Cao Đẳng, Đại Học... sau biến cố năm 75 chỉ còn lại hai bàn tay trắng và nỗi buồn. Trở thành người cáu kỉnh, khó chịu là cũng có can trường rồi.

 

Một lần, tôi nhận được mail mời họa- tôi nhớ không lầm là của anh Hạ Thái Trần Thế Phiệt- nhưng thơ Xướng lại là của anh Dương Quân. Có nhiều người họa, tôi cũng nhào vô tham gia. Dĩ nhiên chỉ được lời cám ơn của thi huynh Hạ Thái.

 

Thời gian lặng lẽ trôi qua, tôi vẫn xướng họa đều đặn, vẫn gửi bài cho Ngô Quyền, AH Biên Hoà và các website bạn. Đến một hôm, thi huynh Nguyên Hoàng ở Florida gửi email cho tôi: "TLT, anh DQ khen thơ TLT dạo này khởi sắc và tiến bộ nhanh quá”.

 

Được khen và người khen là một thi huynh có uy tín làm tôi sung sướng vô cùng. Lời khen của anh cũng làm tôi cảm thấy bớt lẻ loi hơn. Trong hội AHBH chỉ có một mình tôi làm thơ Đường Luật nên nhiều khi tôi có cảm giác bị bỏ rơi, lạc lõng. Sau đó khá lâu, tôi lại đọc được bài thơ của anh trên ĐĐ, một lần nữa cũng do thi huynh Hạ Thái bỏ lên. Bài Giấc Xưa có một cấu trúc lạ giống như dạng thơ mới  nhưng lại là bài Đường luật.

               GIẤC XƯA

 

 Anh rước em về thuở cổ sơ

Buổi hồng hoang những triệu năm thừa

        Đất, Trời, Mây, Gió

            Thèm tơ nắng

        Hoa, Cỏ, Sông, Hồ

             Khát bụi mưa

Em- Lãng du trên tầng tuyết vỡ

Anh- tham thiền dưới bóng trăng đưa

              Vô minh

       Sao ý tình ngây ngất

Bờ mộng đã tràn khắp Cõi thơ.

 

Dương Quân

 

 

Tôi vốn thích những ý tưởng lạ nên đã mê bài thơ này. Khi họa, tôi lại nhớ đến câu chuyện "Tiểu Ngạ quỷ bên bờ sông Nại Hà" Tôi thích lời văn và khung cảnh ma quái trong chuyện. Nhất là  cảnh tên tiểu ngạ quỷ ngồi bên bờ sông Nại Hà đã bao năm, tóc râu dài bạc trắng... bay phất phới từ đầu sông đến cuối sông... để chờ người yêu... nên tôi đã đem hình ảnh đó vào bài họa:

 

 

                    BẾN ĐỢI...

 

Yêu nhau dù chỉ mới quen sơ

Chờ đợi ngàn năm cũng chẳng thừa

            Trái cấm thèm thuồng:

             Say cõi mộng...

             Địa đàng khao khát:

             Đẫm mây mưa...

Đài hồn- bát ngát hương mờ tỏa

Cầu Ṇại- bềnh bồng khói trắng đưa

             Tóc bạc,

           úa đời bên bến đợi...

Luân hồi, thỏa dạ nối tình thơ

 

       Thy Lệ Trang.

 

 

Sau  lần đó, anh DQ thỉnh thoảng gửi cho tôi bài xướng để tôi họa và gửi đăng trên AHBiên Hòa. Anh ít làm thơ Đường nhưng những bài thơ của anh thật hay và thật có ý nghĩa. Anh  thường viết về thân phận và quê hương. Sau này tôi mới được biết thêm sức khỏe của anh rất yếu, cơn bệnh tim làm anh mệt thường xuyên. Cộng thêm bệnh gout hoành hành đau nhức khôn tả. Chính vì lý do đó mà anh hay vắng mặt trên vườn thơ Biên Hòa.

 

Tôi cũng không dám email cho anh nhiều vì biết anh cần nghỉ ngơi, yên tịnh. Cách đây cũng khá lâu, tôi gửi mail cho anh mới biết anh vừa ra bệnh viện. Trong mail hồi âm anh nói đùa "khi nào không nhận được thư anh, TLT nhớ làm bài thơ phúng điếu nha" . Chao ôi chỉ là lời đùa cho vui cũng đủ làm tôi bùi ngùi. Tôi cũng chẳng hơn gì anh đâu, cơn heart attack năm nào vẫn còn ám ảnh. Nhưng lời anh nói đã cho tôi cảm hứng viết bài thơ Cát Bụi

 

Đâu biết rằng ai sẽ khóc ai

Đường trần mờ mịt bóng trăng phai...

.......................................................

Mới đây anh gửi cho tôi hai bài thơ xuân để họa và để góp mặt trên báo xuân Biên Hòa. Cuối thư anh viết:

 

“Hy vọng chỉ còn năm nay anh em mình  còn xướng họa. Ai biết được gì... sang năm...” Khi bài họa gửi đi rồi tôi có ý định viết một bài về anh DQ. Tôi không là nhà bình thơ nên không dám phân tích, bình luận thơ anh.

Tôi chỉ đơn thuần viết những cảm nghĩ chân thật của mình về cơ hội được biết anh và cám ơn anh đã gửi cho tôi những bài thơ tuyệt vời để tôi có dịp họa và tạo thêm trang thơ của tôi có thêm hương sắc đậm đà. Mong anh có nhiều sức khỏe và an lành.

 

 

 

(*) Phụ chú

 

HƯƠNG TÌNH CÀ MAU

 

Thuở ấy một lần xa phố cũ

Tôi rời đô thị đến An Xuyên

Chân trời cuối Việt xa thăm thẳm

Không có người thân, chẳng bạn hiền

 

Là chuyến độc hành không tiễn biệt

Hành trang chỉ một xách tay vừa

Nhưng sao thấy nặng niềm nhung nhớ

Trời thủ đô buồn trong nắng thưa

 

Tôi đến An Xuyên lòng khắc khoải

Những trưa gà gáy gọi hoàng hôn

Những chiều gió biển đùn mây xám

Gợi tiếng sầu dâng tận đáy hồn

 

Những bước chân mòn qua phố vắng

Những con đường cũ nặng suy tư

Hững hờ rượu lạt , cà phê đắng

Khói thuốc nào say buổi tạ từ

 

Khi cánh chim bay là xoá dấu

Cành khô cũng mất vết chia ly

Chỉ đau là tiếng kêu quằn quại

Hẹn ước nào ai tiếc được gì

 

Sự nghiệp vẫn đi tim trước mắt

Nụ cười không nở cuối mùa thương

Mai sau ai biết về thân phận

Sỏi đá thà cam vạn nẻo đường

 

Dẫu thế, Cà Mau không phụ khách

Có rừng, cũng có đất phù sa

Cầu tre, nước chảy cô nghiêng nón

Tình gái An Xuyên vẫn đậm đà

 

Gặp em vào buổi ban sơ ấy

Chung chuyến đò qua ghé bến quê

Tôi chép câu hò đem đến tặng:

“Cà Mau đi dễ, khó quay về”

 

Em hẹn chèo ghe ra họp chợ

Tôi chờ, trưa nắng, bóng sông trôi

Cắm sào, che nón, em cười nụ

Lòng ngỡ rằng em nói vạn lời

 

Nhà em có mảnh vườn cau nhỏ

Uống nước trời mưa, gạo giã tay

Tuổi mẹ như vừng xôi nếp mọt

Cha già như trái chín trên cây

 

Hái rau đem bán lo tiền chợ

Mót củi rừng thưa, nhúm bếp cơm

Cha mẹ tuổi già, con gái muộn

Tảo tần ngày tháng đáp công ơn

 

Em từ Tắc Thủ qua Kênh Xáng

Xuống khỏi Dòng Kè ra Tắc Vân

Tôi dưới Tân Thành lên chợ quận

Mua quà xin gửi biếu song thân

 

Mỗi lần tan chợ, ghe xuôi nước

Áo trắng em về khuất cuối sông

Tôi tự hỏi lòng sao chẳng gửi

Cho em trọn cả trái tim hồng

 

Trở lại Tân Thành thương Tắc Thủ

Đường dài sông rộng, nắng chang chang

Mái chèo có mỏi bàn tay yếu?

Má đẫm mồ hôi có võ vàng?

 

Mơ ước trời luôn thêu nắng đẹp

Mưa hoà, gió thuận khắp nơi vui

Đất lành, hoa nở trên gai góc

Cho gái Cà Mau điểm nụ cười

 

Từ đó tôi yêu miền cuối Việt

Yêu đôi mắt đẹp, cổ tay tròn

Áo bà ba trắng, môi cười nụ

Yêu gái Cà Mau vẹn sắt son.

 

        Dương Quân (1967)

             

08 Tháng Sáu 2019(Xem: 188)
Tới Toronto, tôi lại phải làm thông dịch cho những người định cư ở thành phố này để làm thủ tục nhập cảnh vào Canada và sau cùng là cho tôi.
07 Tháng Sáu 2019(Xem: 470)
Sanh lão bệnh tử là qui luật thường tình của một kiếp người, miễn sao có một đời sống tốt đẹp từ đôi bàn tay của mình, để không hổ thẹn khi phải xuôi tay
03 Tháng Sáu 2019(Xem: 204)
Tháng tới June-2019 thì dần dà người dân Mỹ sẽ phải tốn thêm tiền khi đi mua sắm hay ăn uống do thuế nhập cảng của hàng hoá từ Tàu tăng lên 25% nếu chiến cuộc cứ tiếp diễn.
02 Tháng Sáu 2019(Xem: 176)
Bày ra bông hồng trắng, bông hồng đỏ mà chi? Nhiều lúc chúng ta quên chúng ta còn cha mẹ ở ngay trong nhà, trong thành phố, trong một tiểu bang xa, hay cả trong một nhà dưỡng lão.
31 Tháng Năm 2019(Xem: 163)
Ba ơi! Tháng Sáu bên này là lễ của cha. Con ngồi viết những dòng này mà nước mắt rơi ướt cả bàn tính. Ba hiển hiện trước mắt con với nụ cười bao dung và hiền hòa.
29 Tháng Năm 2019(Xem: 214)
Vợ tôi cho hay ba người bạn của tôi được thả về đã được cho dạy học lại vì các trường học đang thiếu thầy giáo. Nàng nói hy vọng tôi sẽ được thả ra một ngày không xa với lý do tương tự.
16 Tháng Năm 2019(Xem: 517)
Như một nén hương lòng, tôi viết một vài kỷ niệm lên đây trong bao nhiêu kỷ niệm với Má tôi để vơi đi nỗi niềm nhớ Má luôn có trong tâm tưởng.
15 Tháng Năm 2019(Xem: 277)
Trong lúc tuyệt vọng vì không phương cách nào sinh sống và lo cho vợ con thì cô bảy tôi giúp cho tôi ra đi.
09 Tháng Năm 2019(Xem: 216)
Hình ảnh của bà mẹ, trong Huyết Âm Mẹ, một bài thơ hay và cảm động mà mỗi lần đọc tôi đều bị rùng mình ớn lạnh:
06 Tháng Năm 2019(Xem: 282)
Nhưng khóa học chưa khai giảng thì tôi nhận được sự vụ lệnh biệt phái trở về Bộ Giáo Dục và tôi trở lại trường Ngô Quyền dạy học.
28 Tháng Tư 2019(Xem: 407)
Hôm nay, ngồi viết những giòng chữ này, ôn lại chuyện buồn vui quá khứ, những biến chuyển trong đời mình… những năm tháng dài, từ vinh hoa đến hoạn nạn, thoáng qua như một vở tuồng trên sân khấu.
28 Tháng Tư 2019(Xem: 490)
Tôi giật mình thức giấc. mệt mõi rã rời. Đồng hồ trên đầu nằm chỉ 4:45 am. Trời đã gần sáng. Ngày chủ nhật cuối cùng của tháng tư đen 2019.
26 Tháng Tư 2019(Xem: 325)
Sự lạc quan của Cha hiệu trưởng không đủ sức trấn tỉnh tôi trước một tương lai mình không đoán được!
20 Tháng Tư 2019(Xem: 573)
Tôi không còn trẻ để buồn vui quá khứ. Mọi sự việc trong tôi bây giờ là hãy quên những gì quên được. Sống vui vẻ từng ngày cho con cháu vui theo. Quê hương Việt Nam vẫn mãi mãi nằm trong trái tim tôi.
20 Tháng Tư 2019(Xem: 368)
Bài thơ này tôi lấy cảm hứng từ bài "Tám phố Sài Gòn" của thi sĩ Nguyên Sa làm để tặng những người Trà Vinh thân thương của tôi.
20 Tháng Tư 2019(Xem: 284)
Hồng vào phòng đóng cửa, cho dĩa CD vào máy. Tiếng đàn đệm guitar và giọng trầm buồn của Quang vang lên làm nàng đau nhói theo từng câu ca lời nhạc:
14 Tháng Tư 2019(Xem: 2057)
... bài hát nổi danh của nhạc sĩ Phạm Duy là "Giàn thiên lý đã xa" (xem Tài liệu 2) được đổi tên thành "Giàn mai trắng đã xa", bởi vì bên cạnh cư xá sinh viên có một giàn "mai Phục Sinh" màu trắng:
14 Tháng Tư 2019(Xem: 1576)
Phải có một ngày quê cha đất tổ của em phục sinh. Và tháng tư sẽ không bị tô đen trên lịch, trong lòng của cả triệu người Việt Nam phải sống đời lưu lạc.
09 Tháng Tư 2019(Xem: 364)
Và như vậy lần này tôi sẽ được nhìn rõ Trà Vinh hơn bao giờ hết vì tôi sẽ ở và dạy học ở đó một thời gian bao lâu tôi cũng không biết.
08 Tháng Tư 2019(Xem: 362)
Cuộc sống càng ngày càng được ổn định. Nàng vui với những thành công lớn lẫn nhỏ của hai con, của cả Đông. Hình bóng Quang cũng nhạt phai theo năm tháng...