Danh mục
Số lượt truy cập
5,408,298

Một Góc Thầy Trò 2 - Trương Đức Hoàng.

07 Tháng Năm 200912:00 SA(Xem: 66715)
Một Góc Thầy Trò 2 - Trương Đức Hoàng.



Năm 2001, anh Trương Đức Hoàng, Trưởng Khối Xã Hội Học Tập - Ban Điều Hành Học sinh Ngô Quyền 1972-73, từ Úc về Việt Nam thăm cô Đinh Thị Hòa ở Tân Mai, Biên Hòa.

 

Anh được anh Nguyễn Hồng Phúc, một người bạn cùng lớp thời Trung học đưa anh đến thăm Cô giáo dạy Pháp văn khi anh còn học đệ lục (lớp Bảy).

 

Chỉ vài năm sau, cô Hòa đã yếu hơn trước, và anh Phúc đã thành người thiên cổ. 

 

Gần đây, qua website của CHS NQ, anh Hoàng tìm lại được nhiều bạn bè và đàn em của thời mới lớn ở trường Ngô Quyền yêu dấu của chúng ta. Anh E-mail cho đàn em (Nguyễn Trần Diệu Hương, cũng là học trò của cô Hòa và rất kính thương Cô) để chia sẻ những xúc cảm rất chân thành của anh đối với cô Hòa, quý Thầy Cô, và tất cả CHS NQ trên toàn thế giới.

 

Cả người gởi và người nhận đều đồng ý chia sẻ cái E-mail có nội dung “mời người lên xe tìm về quá khứ” với quý Thầy Cô và tất cả CHS Ngô Quyền (nhất là những anh chị có sinh ngữ chính là Pháp văn, -Nous aimons notre école et tous nos maitres & amis-) và cũng để gọi là một nén hương lòng tưởng nhớ đến hai anh Nguyễn Hồng Phúc và Dương Ngọc Mai, cùng tất cả các Thầy Cô và CHS NQ đã về với “hạc nội mây ngàn”.

 

Kính mời Thầy Cô, mời anh chị, mời bạn cùng đọc thư của anh Trương Đức Hoàng để thấy tình nghĩa Thầy Trò (chắc đã trở thành “đồ cổ” ở Việt Nam hiện nay), và để tìm lại hinh ảnh “con dốc Ngô Quyền trần ai khoai củ” mà hầu hết chúng ta đã gò lưng đạp xe mỗi ngày để đến ngôi trường Trung học Ngô Quyền thân yêu, bây giờ chỉ còn trong trí tưởng…

 

 


 blank

 Ban Điều Hành Học Sinh Ngô Quyền niên khóa 1972-1973

Từ Trái qua phải: Nguyễn Văn Lịnh, Phạm Kim Ngọc, Đinh Quang Bình, Trương Đức Hoàng, Nguyễn Văn Tất, Lê Phong Quan, Nguyễn Văn Vinh, Diệp Hoàng Mai, Nguyễn Thị Thu Vân, Lê Thị Thanh Loan và Huỳnh Thị Mộng Hoàn.

 

 

…Khi ở chợ về, anh mới rủ anh Phúc đi thăm cô Đinh Thị Hòa. Lúc đó, tụi anh đèo nhau trên một chiếc xe đạp "đòn dông" (có thanh sắt nằm ngang giữa tay cầm và yên xe, mình có thể ngồi lên thanh sắt này). Ban đầu, anh Phúc chở anh từ chợ Biên Hòa về. Khi qua khỏi rạp hát Biên Hùng một chút, gần quán hủ tíu "Cây Trứng Cá", anh kêu anh ấy ra phía trước ngồi, vì anh muốn hai đứa thay phiên nhau đạp cho đở mỏi. Hơn nữa, anh sợ anh Phúc ốm "cà tong cà teo", đạp lên dốc không nổi. Aí dè khi lên dốc, một phần vì xe anh Phúc hơi cao, một phần lúc anh rướn người để đạp xe, anh Phúc nghiêng qua một bên; anh không kềm được và chiếc xe lật ngang làm hai đứa té "chổng gọng". Thiệt tình, khi đó tụi anh quê ơi là quê, nhứt là cảnh hai ông già gần 50 tuổi quần áo dính đầy đất cát, trông không giống ai hết!

Anh Phúc mới cự nự:"Tao nói mày để tao chở vì tao quen rồi mà mày cứ giành, thôi bây giờ tới phiên tao". Anh cũng không muốn anh ta chở mình để lên con dốc "trần ai khoai củ" đầy kỷ niệm này (có lẽ tất cả CHS NQ đều nhớ đoạn đường từ rạp hát Biên Hùng đến trường của mình?). Cuối cùng tụi anh dắt chiếc xe đạp và đi bộ...lên dốc. Khi về nhà, anh Phúc đã lấy xe Honda của người em để chở anh. Tụi anh chất bánh trái lên xe rồi đi thăm Cô Hòa trong khu phố mới ở Tân Mai.

Khi mới gặp tụi anh, Cô không biết hai đứa là ai. Cô chỉ nhớ lại khi được tụi anh tự giới thiệu. Nhìn lại Cô mình sau hơn 33 năm xa cách, anh đã không cầm được nước mắt. Vẫn giọng nói khoan thai đó, vẫn ánh mắt hiền từ và nụ cười dịu dàng đó, nhưng sao anh thấy Cô tiều tụy quá! Anh đã nhìn Cô mình qua màn nước mắt để nghe Cô kể chuyện đi xe đạp và té gãy tay trước đó mấy tháng. Bây giờ anh đang ngồi đây gõ phím mà vẫn nghe rưng rưng khi nhớ về kỷ niệm xưa!

Anh học với cô Hòa năm đệ lục 4 (lớp Bảy) và còn nhớ rất nhiều kỷ niệm đối với Cô. Hồi đó lớp của anh phá phách hơn quỉ nữa (chứ không phải đứng sau quỉ và ma đâu!). Vào một buổi chiều, trong giờ học Pháp văn với Cô, vì tụi anh phá và làm ồn quá, Cô la rầy không được và đã lặng lẽ khóc. Lúc đó, tự nhiên cả lớp im phăng phắc, có lẽ vì sợ và ái ngại. Khi nhìn hai hàng nước mắt lăn dài trên má của Cô, anh thấy thương Cô vô cùng và tự hứa, từ rày về sau, mình sẽ không làm bất cứ một điều gì để cho Cô buồn. Sau một lúc lâu, Cô mĩm miệng cười như tha thứ đám học trò nghịch ngợm của mình, anh và lũ bạn đã thở phào nhẹ nhỏm. Cho đến bây giờ, anh vẫn còn nhớ hình ảnh "thánh thiện" của Cô mình trong ngày hôm đó.

Năm 2002, anh về Biên Hòa và thăm Cô một lần nữa nhưng Cô đã dọn đi. Từ đó đến nay, anh không biết tin tức gì của Cô nữa. Hôm trước, khi đọc Tuyển tập CHS NQ 2006, anh thấy hình của Cô chụp chung với các Thầy Cô khác (năm 2005) mà ứa nước mắt. Anh cũng không tin ở mắt mình, vì trong vòng có 4 năm mà cô thay đổi quá nhiều, dáng Cô gầy gò và héo hắt hơn trước.

 

Biết rằng thời gian qua rất nhanh và không ai thoát khỏi qui luật của tạo hóa là có sinh thì có diệt, nhưng anh vẫn ray rức, trăn trở hoài. Cách nay hai năm, anh Phúc đã mất vì bị bịnh ung thư cổ. Đến bây giờ, anh vẫn còn nhớ lời anh ấy nói qua điện thoại khi anh gọi về: "Khi nào về Biên Hòa, mày cứ vô đây ở với tao". Năm rồi, anh Dương Ngọc Mai trong lớp anh cũng đã ra đi vì bịnh ung thư.

Hương ơi, dù cho Cô Hòa, quí Thầy Cô và những đứa con của trường Trung học Ngô Quyền có ở phương trời nào, anh cũng cầu chúc cho mọi người bình yên và hạnh phúc...

 

 

blank

Lễ ra mắt Ban Điều Hành Học Sinh Ngô Quyền niên khóa 1972-1973 

Từ trái qua phải: Nguyễn Trí Dũng, Trần Văn Sĩ, Trương Đức Hoàng, Nguyễn Văn Lịnh, Nguyễn Văn Tất, Nguyễn Văn Vinh, Diệp Hoàng Mai, Lê Phong Quan, Lê Thị Thanh Loan, Nguyễn Thị Thu Vân, Huỳnh Thị Mộng Hoàn, Đinh Quang Bình. 

18 Tháng Năm 2019(Xem: 405)
Đường về Bắc Cali năm nay sẽ ghi thêm trong ký ức mỗi người những kỷ niệm để đời mãi không phai. Ghi tên tham dự ngay các bạn nhé. Hẹn gặp nhau ngày đại hội Ngô Quyền lần thứ 18 tại San Jose
17 Tháng Năm 2019(Xem: 426)
Đau lòng nghe chuyện về quê cũ Chạnh nhớ em Nhàn, hẹn với tôi Nếu có kiếp sau xin hãy đợi Sẽ cùng sum họp nhé! Nhàn ơi!
17 Tháng Năm 2019(Xem: 264)
Đôi dòng tâm sư ân tình Nguyện cầu Em được An Bình, Tâm Thân. Chắp tay khấn nguyên lâm râm. Ơn Trên Em được Hồng Ân thật nhiều.
17 Tháng Năm 2019(Xem: 366)
Phật tâm ở mỗi con người, Quay về Chánh Pháp tìm nơi an nhàn. Bánh xe chuyển Pháp rõ ràng, Quy y Tam Bảo lạc an cuộc đời.
16 Tháng Năm 2019(Xem: 270)
Thủy triều xuống sóng xa bờ câm nín Thôi hát ca để lại tâm sự buồn Xa bờ sóng mãi vấn vương Bờ xa sóng gởi, tình thương đất trời.
15 Tháng Năm 2019(Xem: 546)
Chữ Nhẫn mang theo suốt cuộc đời Tâm thanh thản sống thật an vui Kiếp người ngắn ngủi từ bi Nhẫn Cực lạc nẻo về được thảnh thơi.
10 Tháng Năm 2019(Xem: 1103)
Lúc đang yêu, Tiếng Lòng hăm hở, Suốt canh thâu, thổn thức khôn cùng. Khi hết yêu, trầm lắng lạnh lùng, Như tắt nghẻn, mịt mùng xa vắng!
10 Tháng Năm 2019(Xem: 293)
Con sẽ tiếc sao hẹn lần hẹn lữa Mất mẹ rồi, quà cáp cũng bằng thừa Mother's Day con đã nhớ hay chưa. Về bên mẹ chỉ một ngày cũng đủ.
08 Tháng Năm 2019(Xem: 1151)
Lâu quá không về, thăm làng xưa, Vẫn nhớ âm thầm, trong nắng mưa. Bao rặng tre xanh, còn hay mất ? Tình Quê ơi! Thương mấy cho vừa.
07 Tháng Năm 2019(Xem: 303)
Lỡ mang trọn kiếp anh hào Thì thương với nhớ gởi vào biển khơi Miên man nhìn giọt sương rơi Đợi người tựa kiếm mặt trời mùa Đông...
04 Tháng Năm 2019(Xem: 237)
Đã biết rồi, thế gian này mênh mông Vầng trăng vẫn trên cao ngự trị Thức giấc những đêm dài mộng mị Hối hận lắm rồi, quay lại về không.
04 Tháng Năm 2019(Xem: 460)
Một ngày như thể mọi ngày Đường trần ánh nguyệt khi đầy khi vơi Cần chi thêu dệt, vẽ vời Chén thề dưới nguyệt, mấy người còn ghi?
04 Tháng Năm 2019(Xem: 297)
Mẹ con tôi nhìn nhau, đưa các cháu về với cội nguồn, thăm quê cha đất tổ khó như vậy hay sao? Làm sao thuyết phục cháu tôi bây giờ.
28 Tháng Tư 2019(Xem: 444)
Tôi giật mình thức giấc. mệt mõi rã rời. Đồng hồ trên đầu nằm chỉ 4:45 am. Trời đã gần sáng. Ngày chủ nhật cuối cùng của tháng tư đen 2019.
27 Tháng Tư 2019(Xem: 1342)
Thương hoa ngắn ngủi, cuộc đời mình, Mến người Hoa Đào, Phú Sĩ Sơn . Đã ghi vào tôi, bao cảm xúc, Thấy người, thương sao Nước Non mình!
27 Tháng Tư 2019(Xem: 309)
Mối tình đầu đến bây giờ, Mỗi khi Xuân tới thẫn thờ nhớ Hoa. Nhìn Hoa Đào nhớ thiết tha. Tuổi vàng còn vẫn xót xa tiếc hoài.
26 Tháng Tư 2019(Xem: 335)
Xin nắng đừng phai trên cầu hò hẹn Để cho mình gặp lại cố nhân xưa Nắng vẫn vàng, mây chạy, gió đong đưa Ngàn tâm sự ngân nga trong nỗi nhớ...
26 Tháng Tư 2019(Xem: 441)
Ta buồn. Lòng ta tràn bi phẩn Thương cảm quần nhân sống ngậm ngùi Bất lực, ta gào lên thảng thốt “Trả ta về với cát bụi! Đi thôi “
26 Tháng Tư 2019(Xem: 317)
Thế nhé, mình ơi hồi âm đi Kể chuyện tình yêu thật lâm ly KBC miệt dưới gửi cho lẹ Tháng tư gợi nhớ thuở phân kỳ.
20 Tháng Tư 2019(Xem: 526)
Tôi không còn trẻ để buồn vui quá khứ. Mọi sự việc trong tôi bây giờ là hãy quên những gì quên được. Sống vui vẻ từng ngày cho con cháu vui theo. Quê hương Việt Nam vẫn mãi mãi nằm trong trái tim tôi.
20 Tháng Tư 2019(Xem: 424)
Núi cao trùng điệp muôn phương Có hình bóng mẹ nhớ thương đứng nhìn. Mẹ già giữ chữ kiên trinh Một nàng Tô Thị điển hình ngày nay.
13 Tháng Tư 2019(Xem: 423)
Tháng Tư đen anh âm thầm nằm xuống Lá cờ vàng sẽ phủ kín quan tài Bạn bè anh sẽ đồng loạt nghiêm chào "Vĩnh biệt Ó Đen. Bay lên đi Lý Tống."
06 Tháng Tư 2019(Xem: 630)
Con ước ao, mai kia khi con qua đời. Con của con sẽ nhớ về con được một phần mười con nhớ về má như bây giờ là con đã toại nguyện trong lòng.
06 Tháng Tư 2019(Xem: 463)
Chiều nay ra đứng vườn sau. Nhìn xa ngọn núi một màu nhớ thương Mây xanh bàng bạc vấn vương Hương linh của mẹ ngàn phương chứng dùm
27 Tháng Ba 2019(Xem: 480)
Nước mắt chảy xuôi, đá cũng ăn năn Mẹ mừng lắm. Niềm vui vô cùng tận Vòng tay ôm con Hai trái tim nồng ấm. Quấn quít bên nhau Ý nghĩa một Gia Đình.
22 Tháng Ba 2019(Xem: 538)
Năm mươi năm, tôi làm người lưu lạc Tôi ra đi, lòng nuối tiếc ngậm ngùi Cám ơn Rạch Nò! nuôi tuổi thơ tôi lớn Tiếng bìm bịp kêu ... còn trong ký ức xa xôi
22 Tháng Ba 2019(Xem: 652)
Người góa phụ bước ra khỏi cỗng. Đến nghĩa trang thăm viếng mộ chồng. Trời tháng ba Cali, hoa vàng nở rộ " Em vẫn sống vui. Anh có mừng không?"