Danh mục
Số lượt truy cập
5,278,403

Hoàng Duy Liệu - ANH CÓ BỒ CHƯA?

08 Tháng Mười Hai 20173:34 CH(Xem: 2457)
Hoàng Duy Liệu - ANH CÓ BỒ CHƯA?

Anh có bồ chưa?

anh co bo chua 1

Đang chập chờn ngủ gà ngủ gật trên chuyến xe đò Biên Hòa- Vũng Tàu tui bỗng giựt mình ngơ ngác mở mắt nhìn quanh, hình như có tiếng con gái thoáng nhẹ bên tai:
- Anh có bồ chưa ?
Chưa kịp tìm ra câu trả lời cho hợp tình hợp lý thì tui đã kịp nhận ra đó là con bé ngồi bên cạnh đang tán tỉnh cái thằng bé phía bên kia chứ không phải hỏi tui. Hứ! Già mà ham ha.
Lạ ha! Gái tán trai dai như đĩa.

Nhắm nghiền mắt lại tuồng như cố ngủ tiếp cuộc hành trình nhưng thật ra tui cố vểnh tai lên mà theo dõi chuyện hiếm thấy trên đời.

Cái băng có 3 ghế ở khoảng giữa xe, lúc xe rời bến chỉ có mình tui ngồi sát bên cửa sổ. Đến quãng Tam Hiệp thì có thêm một đứa con gái cùng một người đàn ông trung niên bước lên. Cái màn khó hiểu bắt đầu từ lúc này.
Người đàn ông chỉ cái ghế kế bên tui nói như ra lệnh:
- Con ngồi đây chú ra phía đàng sau!
Nói xong anh ta chen vô giữa 2 chị đàn bà rồi ngồi ngay sau lưng con bé. Hai chú cháu đi chung với nhau sao lại ngồi riêng rẻ khi còn nhiều ghế trống kế bên nhau? Hay là cái ông chú đó thích bà nào ở phía sau? Tui quay đầu lại ngó.
Oh No ! Không lẽ nào . . . trừ phi chú thích thịt mở.
Tuy hơi thắc mắc nhưng là chuyện của người ta chẳng dính dáng chi đến mình nên tui tạm bỏ qua mà ngắm phố xá hai bên đường cho qua ngày tháng dìa quê. Con bé khoanh tay trước bụng ngồi im lặng một quãng khá dài, gương mặt đã không mấy đẹp lại thêm vẽ trầm tư tuồng như không có ai trên cõi đời này trước mặt.

Xe đến ngã ba Vũng Tàu thì có thêm một đứa con trai có vẻ như sinh viên lên ngồi vào cái ghế trống còn lại sát bên con bé hồi nảy. Xe máy lạnh chẳng có bụi bậm nắng nôi gì mà thằng bé này cứ giữ nguyện cái khăn che mặt cùng cặp kiếng mát đen thùi không chịu tháo ra. Lại thêm một chuyện hơi là lạ.

Trời đỗ cơn mưa tui ngủ thiếp đi cho đến khi nghe tiếng con bé bên cạnh thốt lên cái câu hỏi ở trên:
- Anh có bồ chưa?
À thì ra con bé này đang trổ tài tán tỉnh anh chàng thư sinh bên cạnh một cách tới bến qua những câu hỏi cùng những lời mời mọc có nhiều ẩn ý du dương như:
- Anh cho em số của anh nha.
- Tối nay anh hướng dẫn em tham quan Vũng Tàu được không ?
- Anh không có xe hả? Không sao em sẽ đón anh bằng xe của chú em ….
- Em mới ở quê lên ...
Này nọ.

Bây giờ thì tui đã tỉnh ngủ hẳn và tính tò mò trổi dậy ầm ì theo mưa. Cái anh chàng này từ nãy đến giờ chẳng những mặt mày che kín mít như là điệp viên Không Không Thấy mà còn ậm ừ trả lời cho những lời ve vãn của con bé thì tại sao cô nàng lại cứ hăm hở như thế kia?

Một thoáng nhìn qua thì tui cũng có thể biết được là cái chị nhỏ này thuộc dạng con nhà đại lý bánh tráng hay màn hình mặt phẳng gì đó. Vậy thì thằng bé sinh viên không chịu là cũng phải thôi. Còn trai trẻ ai lại không thích phấn đấu xây mộng đời trên những núi bự đồi cao nhấp nhô uốn lượn…
Nhưng cái cô nàng bé bỏng kia? Gì mà tán sát một anh chàng gầy gò, mặt mũi chẳng thấy đâu quần áo cũng xềnh xoàng lại chẳng có nổi một cái xe Honda?


Long Thành. Từ nãy giờ ngồi im thinh thít cái ông chú bỗng dưng đứng lên ra lệnh tiếp:

- Xuống !
Con bé lắc tay thằng bé van nài cú chót trước khi xách giỏ đi theo ông chú:
- Nhớ gọi cho em nha!
Thằng bé lại ... ậm ừ.

Bà Rịa. Thằng sinh viên xuống xe lầm lủi đi dưới cơn mưa phùn lất phất. Cặp kiếng đen vẫn còn che hai mắt. Xe vừa lăn bánh trở lại tui nghe tiếng của cái chị nào đó thì thầm từ phía sau:
- Dân mỗ nội tạng!
Trời !
Vừa van vái cho thằng bé an toàn bình yên dưới thế, tui vừa thoang thoáng nỗi buồn.

Chú cháu nó chê nội tạng của mình.

Hoàng Duy Liệu
( Vũng Tàu 2017)

15 Tháng Ba 2019(Xem: 845)
Duy trì và bảo vệ truyền thống dân tộc, tìm về cội nguồn là ước muốn và tâm huyết của tất cả những người VN yêu nước. Cám ơn các em, cám ơn những gì các em đã góp tay chung sức làm hôm nay.
15 Tháng Ba 2019(Xem: 102)
Tôi được về với đất Biên Hòa và làm rể Biên Hòa, đến nay là đúng 50 năm (1969 - 2019), chưa biết hết mọi nơi mọi chuyện.... Người Biên Hòa đã đem đến cho tôi nhiều cảm tình. Và cuối cùng… Biên Hòa đã tặng cho tôi một người vợ hiền lành… nhu mì…
15 Tháng Ba 2019(Xem: 131)
. Anh đã liều mạng với sóng to gió lớn nơi biển cả có đầy dẫy hải tặc mà tìm cách từ giã “Thiên Đường Xã Hội Chủ Nghĩa” để ôm chân “Đế Quốc Đầu Sỏ” và tình nguyện chịu cho bọn Tư Bản đang “giẫy chết” bóc lột anh.
05 Tháng Ba 2019(Xem: 330)
Sau đó, nàng thuyên chuyển nhiệm sở theo chồng, cố loại ra khỏi tim óc của mình những vùng đất quê hương đầy kỷ niệm, nơi nàng đã sống vui vẻ trong quá khứ...
28 Tháng Hai 2019(Xem: 203)
Theo đà diễn tiến cho đến nay thì vào cuối năm nay NGƯỜI TA sẽ tuyên bố chấm dứt chiến tranh Triều Tiên, Mỹ rút quân về và Trump & Kim sẽ chia nhau Nobel Hòa Bình kịp lúc cho ngày bầu cử ở Mỹ.
24 Tháng Hai 2019(Xem: 119)
... Sau khi thấy có vẻ đã hết người mua rầm rộ như ban đầu, người chủ trò của gánh xiếc ra lệnh cho con Đỏ đem rổ tiền vào cho ông bầu.
18 Tháng Hai 2019(Xem: 419)
tôi có may mắn được gia nhập vào Nhóm Dễ Thương, hầu hết là cựu học sinh trường Trung học Ngô Quyền, Biên Hòa, thông qua một người cũng chẳng có dính dáng gì với vùng đất Biên Hòa,
17 Tháng Hai 2019(Xem: 649)
Suốt thời gian đi đường, bầu không khí không được vui lắm. Đến các bến phà thầy Kim mua hết món này đến món khác mời ăn, chỉ có "em gái kỳ đà" thưởng thức ngon lành,
17 Tháng Hai 2019(Xem: 202)
Xin mời thưởng thức 1 tác phẩm tuyệt vời, mới nhất của Hạnh Phạm
16 Tháng Hai 2019(Xem: 268)
Nguyện cầu. Xin chấp tay lại nguyện cầu Từ Bi Đức Phật trên cao độ dùm Phóng hào quang rước hương linh Được vể cõi tịnh an bình, thảnh thơi.
14 Tháng Hai 2019(Xem: 168)
Sau khi thấy có vẻ đã hết người mua rầm rộ như ban đầu, người chủ trò của gánh xiếc ra lệnh cho con Đỏ đem rổ tiền vào cho ông bầu.
12 Tháng Hai 2019(Xem: 330)
Nơi đây là chốn dung thân của nửa quãng đời còn lại. Đất nước nầy chính là nơi các thế hệ cháu chắt được sinh ra. Từ tận đáy lòng, chúng tôi tri ân nước Mỹ và xin nhận nơi nầy làm quê hương thứ hai.
12 Tháng Hai 2019(Xem: 195)
Cuối năm, lại nói chuyện về thời gian, và ở vào lứa tuổi này tôi thấy dễ chịu bình yên khi nhớ về quê nhà. Vâng, chỉ bằng hai tiếng ấy thôi là đã chất chứa đủ bao nhiêu điều...
12 Tháng Hai 2019(Xem: 369)
Hồng tự hỏi bài thơ này nói lên tâm sự của anh Văn hay tâm sự của chính mình đây? Nàng lặng lẽ vào phòng nằm khóc một mình, ước sao có một bờ vai ấm áp để tựa đầu....
11 Tháng Hai 2019(Xem: 1025)
Tôi cầu mong cho bà cụ có một đời sống khá hơn sau khi đã vào được quốc tịch Mỹ, và chợt nghe mắt mình cay cay không phải vì bụi phấn của ngày xưa mà là bụi đời của bây giờ...
05 Tháng Hai 2019(Xem: 350)
Hy vọng năm 2019 năm con heo mọi người, mọi nhà đều được hưởng lây tính thoải mái, vô lo của nó mà cuộc sống an lạc hơn. Xã hội cơm no áo ấm, giảm bớt tranh chấp hòa nhã với nhau. Như vậy thế giới sẽ hòa bình
04 Tháng Hai 2019(Xem: 411)
Nàng đã đeo sợi dây chuyền này hằng ngày và hãnh diện được những cặp mắt tò mò của bạn bè cùng lớp len lén nhìn, bên cạnh cũng không thiếu ánh mắt lém lỉnh của những người bạn thân chung nhóm.
27 Tháng Giêng 2019(Xem: 1861)
Lúc đó, Tết không chỉ đến ở thời khắc giao mùa giữa năm mới, năm cũ âm lịch, mà những người dân bình thường còn vui như Tết quanh năm vì họ được công pháp quốc tế, được pháp luật của nước mình bảo vệ.
26 Tháng Giêng 2019(Xem: 450)
Bài viết sau đây chỉ là kinh nghiệm và nhận định chủ quan về việc học và dạy học tại Việt Nam và tại Hoa Kỳ của chính tôi. Do đó có thể rất chủ quan, hạn hẹp và có nhiều thiên kiến.
26 Tháng Giêng 2019(Xem: 413)
Hồng ngồi yên lặng, mặc cho Ngọc khóc trôi gối trôi mền...lòng dâng lên một tình cảm khó tả, vui không ra vui, buồn không ra buồn, một chút bâng khuâng, một chút hờn giận...