Danh mục
Danh sách tác giả
TIN TỨC MỚI
05 Tháng Năm 2018
Đây là tổng hợp các danh sách Mạnh Thường Quân từ năm 2016 đến 2018 được xếp theo thứ tự tên người bảo trợ nhiều nhất.
14 Tháng Mười 2016
Bộ sưu tập Bài Viết, Video, Hình ảnh của Thầy Hiệu trưởng Phạm Đức Bảo
23 Tháng Mười Một 2015
THANKGIVING 2015 Ngô Quyền Tri Ân Thầy Cô Thực hiện: Nguyễn Thị Thêm
16 Tháng Bảy 2015
VIDEO Đài FreeVN.net - 2 giờ 15 phút : NGÔ QUYỀN HỌP MẶT TRUYỀN THỐNG 2015
19 Tháng Năm 2018
Việc nắm được quy luật dấu hỏi và dấu ngã của lớp từ láy và lớp từ Hán Việt sẽ giúp ta giảm được nhiều lỗi chính tả. Có những lỗi chính tả chúng ta viết sai mà không biết mình viết sai.
19 Tháng Năm 2018
Thầy đang mong mỏi từng ngày để được hưởng niềm vui tương ngộ vào tháng 7 sắp tới. Đó là niềm hạnh phúc của một người Thầy đã giã từ bục giảng ...
19 Tháng Năm 2018
.... lòng nhân đạo và tri ân của con người. Thật là đáng quý. Cuộc sống vẫn rất đẹp nếu ta biết mở rộng tâm hồn để nhìn về mọi phía với sự lạc quan.
19 Tháng Năm 2018
Google Maps là một công cụ tuyệt vời giúp khám phá các địa điểm xung quanh. Nhưng ứng dụng Google Maps thực ra còn hơn cả một bản đồ đơn thuần, với rất nhiều tính năng mạnh mẽ,
19 Tháng Năm 2018
Cảm ơn thi sĩ về Ánh sáng Ngôn ngữ một lần trong “xứ sở chiêm bao”, qua đó con đường cổ tích đi đến xứ chiêm bao ấy được khơi mở ra cho những ai có tâm và có sự chuẩn bị trước để bước vào.
19 Tháng Năm 2018
Tôi chỉ đơn thuần viết những cảm nghĩ chân thật của mình về cơ hội được biết anh và cám ơn anh đã gửi cho tôi những bài thơ tuyệt vời
18 Tháng Năm 2018
Ngoài trời mưa gió đã qua, Nắng Hè rực rỡ sắc Hoa học trò. Tung tăng đây đó hẹn hò, Vui cùng bè bạn mừng cho "tuổi vàng".
18 Tháng Năm 2018
Đợi nhau mưa gió bao mùa Em đi từ độ nắng thưa gọi hè Tháng Năm Rời Rã Tiếng Ve Đỏ màu mắt phượng nghiêng che tình sầu...
18 Tháng Năm 2018
Thoảng xưa tiếng mẹ ru buồn Nghẹn lòng con thắp nén hương nguyện cầu Mẹ ơi giờ ở trời cao Xin an vui với trăng sao Vĩnh Hằng Điệp vàng trổ rực tháng Năm Vàng lòng nhớ mẹ lệ thầm lặng rơi.
18 Tháng Năm 2018
Rời cung điện, trăng cũng vừa lên, Chuyện xưa còn đó, nhớ hay quên? Một ngày đông vui, rồi tan biến?! Để dòng sông kia, mãi buồn tênh.
16 Tháng Năm 2018
Bộ ảnh Chân Dung chs Ngô Quyền thế hệ đầu tiên Layout sau cùng để xin được Thầy cô và các bạn cùng check lại trước khi in
15 Tháng Năm 2018
Layout sau cùng để xin được Thầy cô và các bạn cùng check lại trước khi in các ý kiến đóng góp xin gửi về toanhtuan@yahoo.com trước ngày 18 tháng 5, 2018
15 Tháng Năm 2018
NGÔ QUYỀN TOÀN TẬP: Bộ ảnh PHỤ LỤC Chương 1: DỰNG LẠI TRƯỜNG XƯA Layout sau cùng để xin được Thầy cô và các bạn cùng check lại trước khi in
13 Tháng Năm 2018
Làm sao quên được nghĩa cao dày Mẫu tử tình thâm đâu dễ phai Lặng lẽ Mẹ đi về cõi tịnh Trần gian huyễn cảnh có riêng ai?
Số lượt truy cập
4,606,301

Quảng thị Hoa - ÔI! NHỮNG NẺO ĐƯỜNG-

03 Tháng Mười Một 20176:17 CH(Xem: 978)
Quảng thị Hoa - ÔI! NHỮNG NẺO ĐƯỜNG-
Ôi! những nẻo đường

Dẫu biết trong cuộc đời chúng ta, ai cũng phải có rất nhiều nẻo đường lớn nhỏ để đi qua. Có khi là những con đường đất gồ ghề đầy bụi đỏ. Những con đường làng nắng cháy rát da. Những ngã ba, ngã tư, ngã sáu và rất nhiều lối rẽ trong cuộc đời mà chúng ta phải cần đối diện… Như những quyết định lớn nhỏ trong đời sống… Những khúc quanh lịch sử ảnh hưởng không ít thì nhiều và ai cũng phải có lần đương đầu.

 

Biết thế nhưng sao đa số chúng ta vẫn không quên đường xưa lối cũ. Vì vậy đã có rất nhiều nhạc sĩ tài danh đã đã dùng những lời ca, ý nhạc tạo thành bài hát để đưa chúng ta vào kỷ niệm. Những kỷ niệm đó, có lẽ khi chuyến ra đi cuối cùng trong đời ta cũng sẽ mang theo chớ không để lại.

 

Không nơi nào đẹp bằng nơi có những ngày thơ ấu. Những ngày cắp sách đến trường. Cơm cha, áo mẹ, công thầy … Tôi mong là không quá lời với sự suy nghĩ này. Bởi với tôi, nếu còn được hỏi :

“Nơi nào đẹp và đầy kỷ niệm?” Tôi sẽ không ngần ngại mà trả lời: ”Thành phố Biên Hòa, sông Đồng Nai và Quốc Lộ 1”

 

Sáu mươi năm cuộc đời… Vậy là tôi có được thêm gần 2 năm bonus. Ngần ấy tuổi mà tôi vẫn còn nhớ mãi những ngày của năm Tiểu học trường Đồ Chiểu, xóm Hãng Dầu, đình Phước Lư, Cầu Tàu… rồi Trung học Ngô Quyền. Con đường Quốc Lộ 1, tôi đã đi mòn không biết là bao nhiêu đôi guốc.

 

Ngày còn làm học trò tiểu học. Đi 5 ngày mỗi tuần. Ngày hai bận, từ xóm Hãng Dầu đến trường tiểu học Đồ Chiểu. Ngay ngã ba bùng binh, một bên là đường Hàm Nghi ( trước 75) và một bên là quốc lộ 1 dẫn thẳng đến bùng binh Biên Hùng. Leo lên con dốc để đến Ngô Quyền và đài Kỷ Niệm.

 

Nắng chang chang như có thể đốt được mọi thứ. Vậy mà chúng tôi (những người bạn thân từ tiểu học rồi đậu đệ thất Trung học Ngô Quyền) vẫn đầy ắp tiếng cười. Giờ nhớ lại, tiếc thời thơ dại qua mau, những ngày chưa biết thế nào là khổ đau hay mệt mõi.

 

Đây là những con đường đưa chúng tôi đến trường để học lễ, học văn. Để trả ơn cha mẹ, trả ơn thầy cô. Những người đã bỏ công sức nuôi nấng và dạy dỗ, mong mỏi chúng tôi được thành nhân chi mỹ

 

Nếu cuộc đời cứ trôi đi như những ước vọng bình thường: Ăn học, thi cử rồi làm việc mưu sinh cho chính bản thân và cho gia đình của mình … Thì ngày giờ này, chúng ta làm gì có khung trời kỷ niệm để mà tưởng nhớ, vấn vương.

 

Nhắc đến tuổi học trò thì nhớ thời cắp sách đi học. Nhắc đến kỷ niệm gia đình thì nhớ nơi đã nuôi nấng chúng ta khi còn thơ dại. Giờ thì căn nhà cũ, những gốc cây xưa trước nhà hay sau nhà đã thay đổi hình dáng và đổi chủ không biết bao lần rồi.

 

Ngày còn nhỏ, chúng tôi thật là may mắn là nội, ngoại ở cùng tỉnh lỵ. Nên việc thăm viếng hai bên thật là dễ thực hiện. Khi còn nhỏ chúng tôi theo ba má. Nhưng khi lớn như các anh chị tôi có xe gắn máy được tha hồ tung tăng đi thăm viếng một mình. Còn tôi vì tuổi còn nhỏ không có dịp đi xe gắn máy, nhưng được đi với gia đình thì vẫn là những kỷ niệm khó quên.

 

Nhà ông bà nội tôi ở Bình Long. Từ Biên Hòa phải qua núi Bửu Long, Tân Phú rồi vào con đường làng. Nhà ông bà nội nằm sau cổng ấp chiến lược. Trên đường đi đúng vào dịp thu hoạch mía để nấu làm đường. Mía chở bằng xe bò. Chúng tôi đã xin vài cây mà ăn liền tại chỗ. Ngày còn nhỏ, răng tốt, ăn mía thật là ngon và ngọt vô cùng.

Vừa đến cổng ấp chiến lược đã nghe tiếng bà nội “Tụi nó dìa ông ơi !." Chúng tôi nhìn thấy ngay ông nội ra đứng trước sân để đón. Sau khi mừng con, cháu, bà nội đội nón lá đi ra sau nhà hái rau tươi vô nấu canh chua. Bà nội kho tiêu những con cá mới vớt lên ở những con rạch sát sân sau nhà. Cá tươi, rau tươi nó ngon vô cùng. Ngày còn nhỏ ba tôi thường thực hiện những chuyến viếng thăm ông bà nội cuối tuần. Để được thưởng thức cá tươi, rau tươi và hạnh phúc với những niềm vui gia đình từ ông bà nội.

 

Khi chiến tranh ngày thêm khốc liệt, nơi ông bà nội ở đã trở thành "vùng xôi đậu", không còn an ninh.  Các anh trai tôi đã là những thanh niên trai tráng, ông bà nội không muốn ba đem chúng tôi về thường.

 

Ba tôi kể lại, lần cuối cùng về thăm quê, ba tôi bàn với ông bà nội là muốn đem chú Út (em trai út của ba tôi đang sắp sửa thi Tú tài) về Biên Hòa ở luôn với ba má tôi cho an toàn. Không để chú đi về quê mỗi tuần như bây giờ rất nguy hiểm.

 

Bà nội cũng sợ mấy ông VC đêm về sẽ bắt chú Út vào bưng, như rất nhiều thanh niên ở vùng này. Nhưng cũng lại quá thương con, không muốn rời xa. Bà nội hẹn với ba tôi là thư thả chờ qua hè rồi hãy đem chú Út đi. Sau đó ở lại Biên Hòa luôn để học thi Tú Tài.

 

Câu chuyện trong gia đình chỉ bàn bạc có thế. Nghĩ là chỉ ở nhà mình biết mà thôi. Chiều đó chúng tôi về lại Biên Hòa. Chú Út đi theo chơi, vì gia đình tôi qua tuần sau thì có tiệc rất vui.

 

Nhưng không ngờ. Sáng hôm sau Ông Chú Bảy  (Em trai của ông nội tôi) đã bị giết một cách dã man. Ông Chú Bảy là một nông dân hiền lành, không có gia đình nên ông nội tôi cho ở gần vựa lúa căn nhà sau. Không ai biết nguyên nhân gì ông Chú Bảy bị thủ tiêu. Nhưng gia đình tôi biết đó là hành động như một lời nhắn gửi và dằn mặt gia đình.

 

Từ đó chú Út tôi ở lại Biên Hòa với gia đình tôi. Chúng tôi hết còn dịp về quê thăm ông bà nội. Bà nội tôi vì sợ hãi và khủng hoảng tinh thần nên sinh bệnh, không bao lâu thì mất. Ông nội quá buồn bực và bất an. Ông bỏ hết nhà cửa ruộng vườn. Đem theo bộ lư hương bằng đồng. Vài vật dụng cá nhân dấu ở chiếc xe ngựa. Ông giả đò làm một chuyến đi về tỉnh Biên Hòa chơi vài ngày thăm con cháu rồi trở lại. Nhưng đó là chuyến đi cuối cùng của đời ông. Ông đã ở lại luôn với gia đình Bác Hai tôi. Sau đó, vì thương nhớ bà nội. Lo buồn vì bỏ lại mồ mả tổ tiên. Tuổi già sức yếu ông nội cũng đi theo bà nội tôi vài năm sau đó.

 

Năm tôi đậu vào Đệ Thất Ngô Quyền (1968), chiến tranh leo thang, dầu sôi lửa bỏng. Quê nội tôi đã không còn đường về. Quê ngoại tôi không còn ai là người thân để có lý do về thăm. (Hai người anh của má tôi nghe nói đã bị Tây xử tử vì tội đi theo Việt Minh, không tìm được xác). Má tôi cũng không dám về quê mình, còn các anh tôi đang vào tuổi lính. Kể như quê nội, quê ngoại chúng tôi đã không còn nẻo đường về.

 

Từ đó chúng tôi chỉ còn biết quanh quẩn ở thành phố Biên Hòa. Vô tư với những ngày tuổi trẻ đầy hoa mộng. Không để ý đến chiến tranh vẫn đang khốc liệt. Sự sống và sự chết cận kề. Đạn pháo đêm đêm vẫn vọng về thành phố. Chúng tôi là những đóa hoa mới nở. Áo trắng, xe đạp, niềm vui thời con gái. Mộng mơ với đời đẹp như thơ. Chưa lần biết nghĩ: Các anh chiến sĩ đang mặc đồng phục màu lá rừng kia đang đối diện với lằn tên mũi đạn để chúng tôi hàng ngày tung tăng trên phố. Áo đẹp, xe xinh, hàng quán đầy những thức ăn ngon. Để chúng tôi hưởng trọn vẹn thời hoa bướm, các anh đã phải gát bút nghiên, cố chôn vùi đi những ước mơ tương lai cho chính mình để đi vào binh nghiệp.

 

Ngày ấy vô tư, tự cho mình vô tội. Ngụy biện để che dấu mặc cảm tội lỗi của mình. Bây giờ thì quá muộn để nói lời cám ơn các anh- Những người cựu quân nhân VNCH. Những Thương Phế Binh còn đang vất vưởng tại quê nhà.- Cám ơn tất cả những con dân Biên Hòa ... đã yêu thương và giữ gìn từng từng tấc đất, từng kỷ niệm chắt chiu.

 

Dù ta có đi xa bao nhiêu, đã ở những nơi có đời sống tốt đẹp nhất, phong cảnh nỗi tiếng nhất, ta vẫn giữ trong tim một hình ảnh quê hương. Chúng ta đa số vẫn giống như nhau khi nói về Biên Hòa. Con sông Đồng Nai vẫn vương vấn yêu thương với tình cảm nồng nàn chân thật nhất. Cuộc đời con người biến chuyển, vật đổi sao dời, sông Đồng Nai vẫn thế . Nước vẫn chảy êm đềm và người Biên Hòa vẫn luôn nhớ và nghĩ đẹp về nhau . Bởi con người thật của Biên Hòa là tượng trưng cho hình ảnh dễ thương, hiền hòa và trung thành với xứ sở. Nơi đã có rất nhiều anh hùng, những bậc tài danh lỗi lạc đã làm rạng danh hai chữ Biên Hòa.

 

Tôi đã đi qua rất nhiều nẻo đường, đã tiếp xúc nhiều người và đến nhiều địa danh khác nhau. Nhưng trong tôi vẫn hiện lên quê nhà ngày thơ ấu. Con sông Đồng Nai và những kỷ niệm của một thuở ngây thơ.

 

Chúng tôi luôn rất hãnh diện là người Biên Hòa.

 

Quảng thị Hoa 

19 Tháng Năm 2018(Xem: 129)
.... lòng nhân đạo và tri ân của con người. Thật là đáng quý. Cuộc sống vẫn rất đẹp nếu ta biết mở rộng tâm hồn để nhìn về mọi phía với sự lạc quan.
19 Tháng Năm 2018(Xem: 133)
Cảm ơn thi sĩ về Ánh sáng Ngôn ngữ một lần trong “xứ sở chiêm bao”, qua đó con đường cổ tích đi đến xứ chiêm bao ấy được khơi mở ra cho những ai có tâm và có sự chuẩn bị trước để bước vào.
18 Tháng Năm 2018(Xem: 161)
Rời cung điện, trăng cũng vừa lên, Chuyện xưa còn đó, nhớ hay quên? Một ngày đông vui, rồi tan biến?! Để dòng sông kia, mãi buồn tênh.
13 Tháng Năm 2018(Xem: 220)
"Lễ Mẹ" tháng năm đã về rồi Con buồn nhớ Má lệ thầm rơi Ví dầu con có bao nhiêu tuổi. "Mồ côi" con má vẫn ngậm ngùi.
11 Tháng Năm 2018(Xem: 199)
Nào ai biết ai... đang nguyện gì? Đăm chiêu, trầm lặng... Đấng Vô Vi. Mong được an lành, Phước lộc cả, Thế giới hoà bình, mọi nhà an vui.
04 Tháng Năm 2018(Xem: 289)
Hương linh mẹ có về chứng giám Mỗi tháng Tư tang trắng Việt Nam Con quỳ, bàng bạc khói nhang Cúng cơm cho mẹ, cúng ngàn sanh linh.
03 Tháng Năm 2018(Xem: 267)
Hồn đi... Hoa trôi... sẽ về đâu?! Chìm trong bóng đêm, chắc u sầu! TRO, cũng không còn lơ lửng nữa, Nửa mảnh trăng gầy, chìm đáy sâu!
28 Tháng Tư 2018(Xem: 356)
Gửi đến em một chút tình riêng lẻ Những người con nước Việt dã xa quê Cô Gái Việt Nam vẫn ước muốn quay về Tô điểm lại bức tranh quê giờ tan nát.
28 Tháng Tư 2018(Xem: 274)
Tàu rít xa... đêm buồn trăn trở, Nghe côn trùng... rời rã tâm can! Đêm K3, đẫm ướt lệ từng hàng! Ngàn giấc mộng, đang mơ về một hướng . Tháng tư buồn, nhớ về K3 càng buồn hơn!
21 Tháng Tư 2018(Xem: 361)
Rưng rưng, nước mắt lưng tròng. Hương trầm em đốt, thinh không anh về Chứng cho phu phụ trọn thề, Hương linh siêu thoát. đường về Tây Phương.
21 Tháng Tư 2018(Xem: 353)
THẦY GHÉ BẾN, thả thuyền theo dòng chảy, Mặc nhân gian: cay đắng, ưu phiền, Đã hết rồi, tục lụy nhân duyên, Cõi Vĩnh Hằng kính chúc Thầy vui miền Cực Lạc.
15 Tháng Tư 2018(Xem: 524)
*Xin bấm vào phần Youtube bên dưới để thưởng thức: Họp mặt đón Mùa Hoa Anh Đào--Tư gia chị Hillary Hạnh Dzương (4/7/18) Kiều Oanh thực hiện youtube
15 Tháng Tư 2018(Xem: 458)
Xin bấm vào phần Youtube bên dưới để thưởng thức: THÁNG TƯ NẮNG - Thơ Tưởng Dung, Nhạc Phạm Chinh Đông- Hòa Âm: Đỗ Hải – Ca sĩ : Thúy An
14 Tháng Tư 2018(Xem: 433)
Một viễn ảnh rất gần và kinh khủng. Khiến người có tâm, thao thức, đắng lòng. Tháng tư về. Núi cao, biển cả mênh mông Có hồn thiêng sông núi. Xin soi đường dẫn lối.
28 Tháng Ba 2018(Xem: 397)
Em sẽ vào quán, gọi món sushi anh thích. Một tô udon thêm một tách trà xanh, Để thấy anh cười, trong mỗi muỗng canh Và ấm áp thấy rằng mình hạnh phúc.
24 Tháng Ba 2018(Xem: 441)
Hoa bán mọi nơi trong ngày nhà giáo. Có bông hoa nào bằng tất cả tấm lòng. Trân trọng, tri ân Kính dâng lên thầy cô mình không? Hỡi những người học trò. Mầm non đất nước.
24 Tháng Ba 2018(Xem: 388)
Một chuỗi dài... như mới đây thôi, Hãy gắng mà vui, tiếc chi đời. Cuộc sống vô thường, rồi tan biến, Cầm bằng như: gió thoảng, mây trôi.
15 Tháng Ba 2018(Xem: 428)
VIÊN QUANG mờ xa... thấy nữa đâu? Chênh chếch đầu non, mảnh trăng sầu! Chỉ thấy bụi trần, chen nắng, gió, Dòng đời mòn mõi... mãi chìm sâu!
11 Tháng Ba 2018(Xem: 542)
Tôi xin trân trọng tri ân, Tôi xin cố gắng giữ gìn sức khỏe của mình để được vui với gia đình và bạn bè dài lâu. Tôi sẽ sống tốt hơn để xứng đáng với tình yêu thương ấy.
11 Tháng Ba 2018(Xem: 767)
Tám tháng ba vừa đến. Những món quà muôn phương. Tuy ảo nhưng dễ thương. Bạn bè cùng chúc tụng. Xin cám ơn nhiều lắm. Cuộc đời này thật vui. Sẽ giữ mãi nụ cười. Đón mừng ngày sinh nhật.
02 Tháng Ba 2018(Xem: 652)
Một ngày hành hương nhiều lợi ích cho bản thân tôi. Ý nghĩa HÀNH HƯƠNG TU TẬP đã làm chuyến đi mang một sắc thái đúng nghĩa nhất mà tôi đã có duyên được thực hành
02 Tháng Ba 2018(Xem: 644)
Em hỡi em, Cô thiếu nữ Việt Nam Hãy yêu mến, bảo tồn văn hóa Việt Bài thơ này gửi đến em tha thiết Xin hãy mặc chiếc áo dài truyền thống Việt Nam
01 Tháng Ba 2018(Xem: 666)
Từ dạo phân ly... tôi cũng đi, Khung trời kỷ niệm, thương nhớ gì? Phương xa vẫn nghĩ rằng Em đã... Mãi mãi... Em là em của tôi.
23 Tháng Hai 2018(Xem: 652)
Dù Xuân có đi nhưng tuổi Xuân vẫn nằm trong trái tim mỗi người. Nếu chúng ta biết giữ lấy cho mình và mang đến cho những người xung quanh thì hạnh phúc biết mấy.
22 Tháng Hai 2018(Xem: 677)
Tết đến rộn ràng quê hương ta Tết vui cùng khắp nẻo gần xa. Từ Âu sang Á. Người dân Việt Đón Tết hân hoan khắp mọi nhà
22 Tháng Hai 2018(Xem: 744)
Nắng lên cao, bao người về lần lượt, WESTERN INSURANCE, pháo vang đón Xuân nồng. Bai ca Xuân... gợi nhớ mênh mông, Tình ca ấy, làm sao quên được
17 Tháng Hai 2018(Xem: 874)
Tự dưng trong đầu tôi hiện lên hình ảnh ông Phật thật hiền với một nụ cười. Tâm tôi cũng vang lên những câu tụng niệm hàng ngày của các vị tăng: Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật
17 Tháng Hai 2018(Xem: 752)
Hôm nay là ngày lễ tình nhân. Chẳng hoa, quà cáp như mọi lần. Sao em lại nhớ anh nhiều thế Hương linh anh hỡi. Biết hay không?!