Danh mục
Số lượt truy cập
6,014,910

Hồng Bạch - Nhớ Về Một Người Bạn.

02 Tháng Ba 200912:00 SA(Xem: 55961)
Hồng Bạch - Nhớ Về Một Người Bạn.

 

 

 

Nhớ Về Một Người Bạn

 

 

Cũng lâu lắm rồi, tôi không có dịp viết lại những dòng chữ đã lắng đọng tận trong tâm tư, những cảm nghĩ của thời niên thiếu mà trải qua bao năm tháng tôi tưởng đã bị nhạt nhòa vì tuổi đời chồng chất, vì cuộc sống bận rộn bon chen, và vì cuộc đời đầy phiền toái trắc trở. Nhưng thật ra những kỷ niệm thời thơ ấu ấy, những tình cảm trân quí thuở học trò vẫn còn nguyên vẹn, tình bạn vẫn thắm thiết như ngày xưa.

            Nhớ lại ngày xưa, chúng tôi là hai đứa bạn thân rất thân, bạn bè ai cũng cho là vậy mà, vì đi đâu và làm gì dường như lúc nào cũng có mặt cả hai chúng tôi. Tôi còn nhớ nhất là những giờ tan học sớm, hai đứa chúng tôi thường đi bộ dung dăng dung dẻ từ trường xuống chợ, rồi từ chợ về nhà khoảng đường cũng khá xa, đó là một trong những con đường chính của tỉnh Biên Hòa, có lẽ nhờ vậy mới có được “mình hạc xương mai” mà khỏi cần tập thể dục, chúng tôi vừa đi vừa nói chuyện huyên thuyên từ việc học đến chuyện bạn bè, nhất là lớp của chúng tôi là lớp vừa con trai và con gái học chung nên có rất nhiều hiện tượng “vua phá phách” và vì vậy có nhiều chuyện để nói lắm, rồi nói sang chuyện gia đình, chuyện nắng mưa, không biết chuyện ở đâu mà lúc nào chúng tôi cũng có. Đôi lúc có dư vài đồng trong túi thì chúng tôi mới dám đi xe “lam”, mà có khi cũng tại vì đôi guốc gỗ của tôi bị đứt quai mà bạn tôi không thể nào sửa chữa nổi thì chúng tôi mới quyết định đi xe “lam” về nhà vì thuở học trò “hàn vi” tiền bạc rất là eo hẹp. Cũng vì vậy nên chúng tôi lúc nào cũng đắn đo trong vấn đề chi tiền, chẳng hạn như nếu muốn đi chụp hình thì phải nhịn ăn quà sáng cả tuần lễ mới đủ tiền chụp hình. Rồi khi lấy hình, xem xong thấy hình mình không đẹp, thì lại cằn nhằn cho là ông thợ chụp hình chơi xấu không biết cách chụp hình, thêm nỗi tiếc tiền nữa. Không biết các bạn có giống tụi này không vậy? Muốn đi “xi nê” cũng phải nhịn quà cả mấy hôm, nói tóm lại nếu muốn gì thêm ngoài những việc bình thường mỗi ngày thì phải “bóp bụng”.

Nhớ lại tôi thấy thương chúng tôi hồi đó quá, cực khổ như vậy mà rất vui vẻ yêu đời chẳng thấy tội nghiệp chút nào cả. Buổi trưa chúng tôi thường đi học sớm rồi tụm năm tụm ba dưới những gốc cây dương mát rượi để cùng kể cho nhau nghe những bài nhạc nào mới nhất, mới được ca sĩ ưa thích nhất trình bày trên radio buổi trưa trước khi đi học. Cũng hay thích đứng la cà gần phòng hiệu trưởng để ngắm nhìn các thầy cô rồi bình luận hôm nay cô Trí mặc áo dài màu xanh rất đẹp, cô Lan mới đổi kiểu tóc hay thầy Hiệp hôm nay có vẻ nghiêm quá “coi chừng” nghe. Nhưng rồi chúng tôi cũng không quên hối hả nhau lo dò lại bài chứ nếu không may thì bị con zero như chơi, vì tôi ngán ăn “hột vịt” lắm, có thầy dễ dãi thì tặng con số một để phòng thân.

Ngoài giờ học trong trường chúng tôi thường gặp nhau cuối tuần. Ngày chủ nhật, tôi đến nhà bạn hay bạn tôi đến nhà tôi nói là để làm bài học bài, thật ra học thì cũng có học nhưng chúng tôi nói chuyện “tầm phào” thì nhiều, hay họp các bạn lại ca hát vui đùa thật hồn nhiên. Bạn tôi thì có khiếu về ca nhạc, lại có giọng ca trong trẻo, cũng là ca sĩ có hạng trong trường đó, mà lại rất dạn dĩ, được yêu cầu là hát ngay không có yểu điệu thục nữ như thường tình, rất là điệu nghệ.

 

 

            Chúng tôi tuy tương đắc với nhau như vậy nhưng thật ra điểm bất đồng thì cũng nhiều. Này nhé, nói về hình dáng thì bạn tôi có dáng người cao cao, khuôn mặt dễ nhìn có thể nói là đẹp, tánh tình phóng khoáng vui vẻ hoạt bát nên có nhiều kẻ nam nhi thích làm quen, tuy nhiên bạn tôi cũng dè dặt lắm. Còn tôi thì trái lại, có dáng người nho nhỏ, tôi không thích nói chữ “thấp” đâu nhen, rất nhút nhát rụt rè, nói năng không được lưu loát gì mấy khi có người lạ. Vậy mà không hiểu sao bây giờ tôi thay đổi nhiều quá, ông xã của tôi lại cho là tôi hay thích nói nhiều, nhất là khi tôi nổi giận thì có bao nhiêu chữ nói hết bấy nhiêu. Chúng tôi đôi khi cũng hờn giận nhau kỹ lắm, thế là bạn bè đều biết cả, vì không thấy chúng tôi đi chơi chung, ai ai cũng

hỏi thăm. Thật là buồn cười! Chẳng ai chịu làm quen trước đến khi không ai chịu nổi sự im lặng nên chúng tôi đành phải làm huề với nhau.

            Nhưng rồi những ngày tháng ngồi trong lớp học cũng đi qua mau. Hồi đó thì chúng tôi cho là sao lâu quá, nhưng rồi chúng tôi cũng theo dòng đời mà khôn lớn. Bạn tôi lập gia đình khi còn đi học, tiểu đăng khoa trước rồi mới đại đăng khoa mà. Đó là một sự cách mạng trong học đường lúc bấy giờ, vì ít có ai có thể đã có gia đình mà còn cắp sách đến trường vì họ rất ngại và sợ “kỳ”. Nhưng bạn tôi thì khác, rất cương quyết và mạnh dạn cắp sách đến trường đều đều cho đến khi đậu bằng tốt nghiệp trung học và rồi bạn tôi đi dạy. Còn tôi thì cũng có việc làm và vừa đi học, sau đó tôi cũng có một thời đi dạy.

            Chúng tôi thỉnh thoảng cũng liên lạc nhau, tôi thường đến thăm bạn tôi vì bạn tôi ngoài việc đi dạy học còn lo cho gia đình nên rất bận rộn, chúng tôi vẫn thân nhau như ngày xưa còn học chung lớp. Chúng tôi thường giúp đỡ lẫn nhau trong những lúc hoạn nạn khó khăn. Đôi khi bạn tôi thấy tôi còn lẻ loi một mình thì cũng ráng làm “bà mai” mấy lần, nhưng có lẽ vì tôi “cao số” hay “nặng bóng vía” không biết, mà vụ nào cũng không thành, thì thôi đành nựng đỡ mấy đứa con của bạn tôi…

Vì ra đi bất chợt nên tôi không có giữ địa chỉ của bạn tôi, bởi có khi nào tôi nghĩ là sẽ cần địa chỉ đâu, tôi thất lạc tin tức của bạn tôi từ khi đó. Sau gần ba mươi năm xa cách, tình cờ gặp được người bạn dạy cùng trường với bạn tôi, tôi mới liên lạc được với người bạn cũ thân thương ngày nào. Lần đầu tiên nghe tiếng nói của nhau trên điện thoại viễn liên, chúng tôi không cầm được xúc động và đã kể thật nhiều với nhau những chuyện đã trải qua trong cuộc đời của hai chúng tôi. Bạn tôi không nghĩ là tôi vẫn còn sống vì đã mấy chục năm qua, có biết bao nhiêu người về thăm quê nhà mà sao không có tôi, có lẽ tôi đã gửi thân xác ở biển Đông rồi chăng? Cũng “xém chút” thôi. Thật là không còn vui mừng nào hơn!

 

 

            Như tôi đã nói ở trên, chúng tôi thân nhau như vậy nhưng lúc nào cũng rất khác biệt nhau về nhân dáng cũng như hoàn cảnh. Bạn tôi thì hối hả lập gia đình sớm, còn tôi thì thủng thẳng từ từ cho nên hơn ba mươi mới “chịu” nên gia thất. Bạn tôi giờ đã có mấy tiểu thư và công tử, và còn được gọi là bà ngoại nữa, còn tôi thì đã lập gia đình hơn hai chục năm mà chẳng có được mụn nào để nựng nịu cho vui nhà vui cửa. Đôi khi cũng rất cô đơn, nhưng tôi không cảm thấy đơn độc vì tôi vui với cái vui của bạn tôi khi nghĩ tới tôi vẫn còn một người bạn lúc nào cũng thông cảm và hiểu tôi. Biết được bạn tôi đang sung sướng hạnh phúc bên cạnh các con cháu, không còn vất vả nữa là điều tôi rất mừng. Chúng tôi thường chúc lẫn nhau là hãy ráng giữ gìn sức khoẻ để hẹn có ngày sẽ gặp lại tha hồ mà hàn huyên tâm sự, vì bây giờ tuổi của chúng tôi hai người cộng lại cũng đã hơn một trăm rồi, đâu còn trẻ trung gì nữa.

            Cho dù cuộc đời của tôi có nhiều chuyện không được toại nguyện cho lắm, những chuyện không như ý thì nhiều mà điều mong ước thì ít khi tới. Nhưng thật ra nói thì nói vậy chứ những chuyện vui mừng tới rồi lại đi nhanh làm cho mình mau quên, còn chuyện không vừa ý thì mình cứ nhớ hoài cho nên thấy khổ, tại vì mình mơ ước nhiều quá mà không được bao nhiêu. Cho nên nói đi thì phải nói lại, tôi cũng rất cám ơn Trời Phật và cám ơn cuộc đời đã cho tôi một cuộc sống bình an bên cạnh những người thân thương, cho dù tôi không được thành tựu nhiều nhưng cũng có cái ăn cái mặc. Nhìn lên thì không bằng ai mà ngó tới ngó lui thì cũng vẫn có nhiều người vất vả hơn tôi. Tôi cũng cám ơn cuộc đời đã cho tôi một người bạn rất tâm giao, chúng tôi đã cùng trải qua thời thơ ấu vui vẻ hồn nhiên và cùng chia sẻ ngọt bùi với nhau trong những lúc thăng trầm của cuộc đời. Cuối cùng đã cho tôi tìm lại được người bạn thân thương tưởng chừng như không bao giờ có thể gặp lại.

 Hồng Bạch  

chsNQLớp Tứ Hai 65 – Mùa hè 2004

           

19 Tháng Chín 2020(Xem: 219)
Nguyện cầu cho sân si con người dịu lại, thấy được sự vô thường của cuộc sống. Nguyện cầu cho lửa mau tàn, cho người dân trở về nhà sinh sống bình an. Nam Mô Cứu Khổ Cứu Nạn Quan Thế Âm Bồ Tát.
19 Tháng Chín 2020(Xem: 521)
Các trang mạng xã hội nếu được sử dụng một cách khôn ngoan, đúng mục đích, đúng lúc thì sẽ mang về niềm vui bất tận,
13 Tháng Chín 2020(Xem: 204)
Tôi nhớ ơn anh chị, và cả vợ chồng anh Hy, chịu đựng được chúng tôi, mà không đấm cho vỡ mồm, hộc máu mũi. Càng lâu, tôi càng thấm thía cái câu ‘ Bầu bí một giàn’ của anh Hy nói ngày xua.”
12 Tháng Chín 2020(Xem: 307)
Viết vài dòng này để tạ tội với dì tôi đã một thời mù đôi mắt vì tình lụy và nhất là tạ tội với ông Nghị Nguyễn Bá Kỳ vì tôi đã hiểu lầm ông. Hắt hơi là tình hận chứ không phải muốn hù dọa, khoe danh.
11 Tháng Chín 2020(Xem: 544)
Niềm vui lớn nhiều khi chỉ đơn giản tạo thành từ tấm lòng và sự quan tâm hàng ngày dành cho người khác.
11 Tháng Chín 2020(Xem: 183)
Chiều vàng Thu, chập chờn đôi cánh én, Triền National Parks lá ửng Thu hồng! Có phải Thu, ngoài song cửa đó không? Ta mong chờ, làn gió Thu dịu mát!
10 Tháng Chín 2020(Xem: 234)
Hầu như người Mỹ nào ít nhất cũng một lần nghe hay nói đến tên ông, Ernest Hemingway, nhà văn người Mỹ nổi tiếng đoạt giải Nobel văn chương năm 1954.
05 Tháng Chín 2020(Xem: 378)
Ngày cùng má đi dạo phố cũng là ngày cuối cùng tôi được hạnh phúc bên má, cũng là chuyến xe cuối cùng tôi được cùng má ngắm hoa.
05 Tháng Chín 2020(Xem: 281)
Tôi chắc mẹ tôi sẽ nhận ra tôi, bà nhận ra tôi bằng trái tim muôn kiếp của người mẹ. Còn tôi, tôi cũng sẽ nhận ra mẹ tôi, tôi nhận ra bà từ bản năng của thằng ăn hại.
04 Tháng Chín 2020(Xem: 631)
Người Mỹ thì sắp khép lại mùa hè rất buồn với ngày Lễ Lao Động (thứ hai đầu tháng 9 hàng năm) không đem lại niềm vui cho hầu hết mọi người.
29 Tháng Tám 2020(Xem: 408)
. Các Tăng Ni dù không được tập trung cầu nguyện như những mùa Vu Lan trước, nhưng năm nay bà Tâm tin tưởng Thầy, Sư Cô và các vị Sư sẽ trì chú tụng kinh nhiều hơn ở mỗi đêm.
27 Tháng Tám 2020(Xem: 781)
Nhìn hình em bé một tay cầm viết chì, một tay kéo áo chùi nước mắt, chúng tôi cũng chạnh lòng thương em bắt đầu cuộc đời học trò trong "sương mù" của hoài nghi, với hình ảnh cô giáo mờ nhạt, ẩn hiện qua màn hình.
21 Tháng Tám 2020(Xem: 754)
Nếu thế kỷ trước, tiền nhân đã sống còn sau gần 18 tháng bị cúm Tây Ban Nha tấn công thì ngày nay, khoa học kỹ thuật phát triển hơn, chắc chắn là sẽ có một ngày cúm Tàu sẽ phải cuốn gói ra đi.
21 Tháng Tám 2020(Xem: 474)
Thế mà giờ đây. Hơn nữa năm qua tiệm phải đóng cửa vì dịch bịnh đã làm cho chị gần sạt nghiệp. Giờ đây chị lại một mình đứng hớt trên lề đường.
15 Tháng Tám 2020(Xem: 838)
Từ hoàn cảnh đau lòng của cô Alvarez ở đất nước Peru nghèo khó thuộc Nam Mỹ, chúng tôi bỗng liên tưởng đến những người dân lao động ở quê nhà đang có chiều hướng bị COVID-19 tấn công lần thứ hai (second round). Từ ngàn dặm, xin góp phần cầu nguyện cho đồng bào ở Việt Nam.
14 Tháng Tám 2020(Xem: 574)
Sau khi xem xét tất cả các điều kiện khách quan và thẩm định tình hình trong cộng đồng của chúng tôi, chúng tôi quyết định giữ các cô con gái của mình ở nhà, không cho các cháu đến trường trong thời điểm này.
09 Tháng Tám 2020(Xem: 702)
Con tạ ơn Thầy Cô đã cho chúng con qua sông yên bình, cho chúng con có căn bản đạo đức và kiến thức làm người hữu dụng. Ở nơi xa không thể về đốt hương tưởng niệm. Con xin kính gửi đến Thầy cô tất cả lòng kính yêu trân trọng nhất.
08 Tháng Tám 2020(Xem: 758)
Mùa thu hoạch năm 2020, các chủ nông trại có thể không thu được đồng nào nhưng họ đã gặt hái được niềm vui mà không có một số tiền nào, dù lớn đến đâu, có thể mua được.
02 Tháng Tám 2020(Xem: 925)
chuyện trò với con, lắng nghe con nói, để thấu hiểu, để cảm thông và để chia sẻ buồn vui với con. Qua đó, tạo cho con những dấu ấn kỷ niệm nhẹ nhàng để kết nối thêm tình cảm gắn bó giữa cha mẹ & con cái trong gia đình.
02 Tháng Tám 2020(Xem: 781)
Cũng như hết mùa hè mùa Thu sẽ đến. Cháu tôi không được đến trường nhưng vẫn được học online. Những đóa hoa của vườn hồng Portland cũng sẽ héo tàn, nhưng những nụ hoa mới sẽ mọc lên, thay thế và rực rỡ vào mùa Xuân tới.