Danh mục
Số lượt truy cập
5,887,324

Nguyễn Thị Thêm - TRỞ VỀ TUỔI ẤU THƠ

28 Tháng Bảy 20171:14 CH(Xem: 3640)
Nguyễn Thị Thêm - TRỞ VỀ TUỔI ẤU THƠ
Trở về tuổi ấu thơ


Sáng nay khi giật mình thức dậy, nắng đã lên cao.

Cái nắng oi nồng của mùa hè Cali vùng  Riverside sa mạc.

Đêm qua trong mơ tôi lại thấy mình quay về thời học trò ngây thơ. Ngôi trường làng của Sở Bình Sơn nghèo nàn. Ngôi trường chỉ có 4 lớp học với ông thầy Giáo Lượm thật già mà đẹp lão.

Tôi thấy tôi bước ra khỏi nhà với cái cặp lãnh thưởng hồi hè năm trước.

 Tôi không còn mang cái túi bằng vải bố của bao gạo mà má đã may tay. Tôi nhớ cái túi chỉ có một ngăn thôi, có sợi dây quàng cho tôi mang trên vai và một cái nắp đậy qua. Một bình mực tím lặt lè bên hông trong cái túi nhỏ má may dính vào.

Má cho tôi hai cái bánh chuối chiên má cắt làm bốn phần là để cho tôi, con Tám, con Thanh và con Tuyết. Con Thơ đã nghỉ học về bán mía ghim, kẹo bánh  với bà nội nó mấy tháng nay. Nếu không chắc má sẽ cho tụi tôi 3 cái. Như vậy tôi sẽ được nguyên cái bánh chuối chiên ngọt lừ ngon quá là ngon.

Tóc tôi lúc đó  đã cắt bum bê, không còn  húi cua con trai như hồi học lớp cô Ba Bột hay chị Duyên, chị Ngẩu. Tôi mặc quần dài đen áo bông cổ lá sen đàng hoàng chứ không còn mặc quần sọt áo sơ mi của anh Tám tôi để lại như mấy năm về trước.

Má tôi đã đi bán từ sáng sớm. Lúc ấy dưới con mắt của tôi, má thức khuya, dậy sớm, nấu nướng và đi bán vậy là thường.  Đôi quang gánh kẻo kẹt nặng oằn và cái dáng ốm yếu của má thoăn thoắt trên đường chẳng làm tôi xúc động. Bởi vì tôi còn quá nhỏ, chưa hiểu những nhọc nhằn của người lớn.Tôi mãi nghĩ đến nhóm bạn vui đùa và những trò chơi thật hứng thú.

Bây giờ mỗi khi nhìn thấy một người phụ nữ vất vả với đôi quang gánh ,  lòng tôi lại rưng rưng nhớ má quá đi. Tôi nhớ câu ca dao:

Nuôi con mới biết đêm dài

Có con mới biết công dày mẹ cha.

Thì ra khi đã trở thành cha mẹ, mình mới thấm thía công khó nhọc của hai đấng sinh thành.

 

Tờ mờ đất, sau tiếng kẻng báo thức vang lên trong làng, Khi những công nhân cao su dậy nấu cơm sớm đem đi ra lô. Má tôi lui cui với nồi xôi, nồi bắp thì tôi cũng bận bên những bài học thuộc lòng, ngữ vựng bằng tiếng Tây của thầy giáo Lượm. Tôi mãi xí xô xí xào đọc cho nhiều , cho lớn. Vì thầy kêu lên trả bài không thuộc thì có mà ăn roi mây bầm đít.

 

Ông thầy giáo già nỗi danh với ba bửu bối. Cây roi mây dài . Cái gốc dùng để cốc đầu mấy đứa ngồi trong lớp nói chuyện. Cái roi dùng đánh đít học trò khi không thuộc bài hay làm toán sai., Củ mây ngắn mà cái gốc to đùng để khẻ lên đầu ngón tay chúm lại của học trò, khi thầy bắt gặp tay hay sách vở bị dơ. mép tập bị cuốn lại. Một cái sơ mít dùng phạt quỳ gối vì không thuộc bài, đánh lộn hay bất cứ tội danh nào. Cho nên học trò trường làng học rất chăm vì  sợ uy lực của thầy

 

Tôi tung tăng đến trường như con chim sáo nhảy nhót trên cành cây ổi mỗi sáng trong vườn. Nắng trong veo như tuổi thơ của tôi đầy ắp trong lành và thơ ngây. Nhà con Thanh sát bên nhà tôi. Tôi ngang qua ngõ hú nó:

-Thanh ơi! Đi học.

Con Thanh ới một tiếng thật to rồi hiện ra trước cửa. Con Thanh đẹp nhứt xóm tôi đó nha. Nó có nước da ngâm ngâm, nhưng đôi mắt đen và đẹp hút hồn. Đôi mắt có quần đen quyến rũ. Đôi mắt đó khi lên lớp Nhứt học cô Ba Xuân, tôi thấy đôi mắt cô và con Thanh giống nhau quá đổi.

Qua khỏi nhà con Thanh là bước qua khoảng sân nhà con Tám.

_Ê! Tám ơi! Tám, đi học, đi học.

Con Tám hiện ra ở bậc thềm. Ờ! Mà sao thềm nhà con Tám Tây nó xây cao thiệt là cao. Nó có tới ba bậc thềm chứ ít sao, trong khi nhà con Thanh  chỉ hai bậc thềm và nhà tôi sân với thềm nhà chỉ ngăn cách nhau cái ngạch cửa.  Ba tôi hay ai đó tráng thêm một khoảng xi măng rộng trước nhà. Chiều chiều ba tôi với mấy bác trong xóm ngồi đó uống nước hay nghe vọng cổ từ cái máy hát dĩa to đùng ba tôi mua từ Sài gòn về.

Tôi lại nhớ quá tiếng ca của Hữu Phước hay Út Trà Ôn ngọt như mật khi xuống câu vọng cổ "Mùi muốn rụng rún luôn." Câu này là câu nói của dì Hai má con Thanh mỗi khi nhắc đến bài "Tình Anh Bán Chiếu " của nghệ sĩ Út Trà Ôn, hay "Nhớ Mẹ" của nghệ sĩ Hữu Phước.

Thời đó chỉ có máy hát dĩa nhựa quay dây thiều. Cho nên  chốc chốc là ba tôi lại trở vào nhà quay thêm mấy vòng. Nếu không  giọng ca đang mùi tận mạng tự dưng chảy dài nhảo nhoét rất tiếu lâm.

 

Con Tám con Thanh là dân Bắc Kỳ 54 thứ thiệt.  Sân nhà con Thanh có hai cây xoài to, trái sai và ngọt lắm. Nhà tôi không có trồng xoài vì ba tôi đã dùng cả khoảng sân trước để làm sân tập võ cho chú tôi. Tới mùa hột, nơi đó là sân má tôi thu mua hột cao su để bán cho thầu ở tận Sài Gòn.

 

Ông còn xây một hòn non bộ rất quy mô . Có ông Phật ở trên, có mấy bác tiều phu đi đốn củi. Có mấy mục đồng bên mấu con trâu cái sừng nhọn cong lên rất ngộ. Dưới hồ ba nuôi mấy con cá tai tượng. Ba nói cá này nuôi lâu trong đầu nó có ngọc. Không biết có thiệt không?  Nhưng tôi không thích ngắm mấy con cá đen thui xấu xí đó. Tôi chỉ say mê với cây, cảnh ba tôi trang trí bên trên. Nó đã vẽ ra cho tôi một khoảng trời thanh bình, yên ấm như trên tiên cảnh.

 

Tôi lại nhớ tới thằng Châu. Nó là em bạn dì nhà ở sát bên vách nhà tôi . Ba tôi đặt người xây hòn non bộ. Họ mua cát vớt từ suối lên để pha xi măng. Thằng Châu và một nhóm bạn đi xúc cát bán cho thầu. Hôm đó  sau khi hết giờ tụi nó rũ nhau đi tắm và giở lộp bắt cá đã gài sẳn nơi những hốc cây. Loay hoay thế nào cả bọn lên bờ không thấy thằng Châu. Khi tìm được nó đã chết đuối ở một nơi không sâu mà nó đặt lộp. Người ta nói nó bị ma da kéo cẵng nên người nhơn nhớt. Dì Bảy không đem nó vô nhà vì kiêng sao đó. Ba tôi cho gỗ đóng một cái hòm và ngày hôm sau đem nó đi chôn. Tôi đã khóc một buổi trời vì tội nghiệp nó.

 

Nó là thằng em họ lớn tuổi hơn tôi, chơi thân với tôi từ nhỏ và cũng tặng cho tôi một cái thẹo ngay môi còn dấu tới bây giờ. Nó chơi súng gỗ. kê sát mặt tôi và lẫy cò. Miếng gỗ được thả ra bật mạnh ngay môi trên của tôi. Máu chảy xối xả và tôi khóc rú lên. Nó bị một trận đòn, còn tôi thì mang thẹo.

 

Tôi, con Tám, con Thanh kéo nhau tới nhà con Tuyết để rũ đi học chung.

Con Tuyết ở khu nhà mấy thầy (vì ba nó làm thư ký trong văn phòng của sở) cũng cách nhà chúng tôi không xa mấy. Con Tuyết da nó ngâm ngâm, nhưng bác Sáu lại đặt tên nó là Bạch Tuyết. Tụi tôi gọi nó là Tuyết Đen.

 

Chúng tôi là những đứa bé con nhà nghèo quê mùa nên có những trò chơi trẻ con thật vui.  Tôi nhớ nhất những chiều mấy đứa tụ trước nhà con Tám, vì đó là trung tâm giữa những nhà chúng tôi. Má con Tám rất dễ, ba nó làm đội cai quản dân phu. Ông hiền ít nói nhưng rất thích trẻ con.

Mấy anh chị con Tám rất thương mấy đứa tụi tôi, thường bày trò chơi và dạy chúng tôi tập hát. Mấy đứa tôi cứ hát ca vang trời không hề biếtt mắc cở chút nào. Có lần má tôi gọi về la cho một trận. Vì má nói con gái mà hát hò như vậy vô duyên lắm.

Trong các trò chơi. Tôi hay dẫn đầu về đánh đủa, ô quan và nhảy dây. Con Thơ to con nên mấy trò chơi kéo co hay giựt lon là nó về đầu. Con Thành nhảy cao khá giỏi, chồng tay cở nào nó cũng qua vì nó cao hơn tụi tôi. Con Tuyết cũng rất tài về trò chơi trốn tìm và búng dây thun.  Những ngày hè, các anh tôi ở nhà còn bày ra trò chơi cắm trại ngay bờ ranh nhà tôi với con Thành. Mấy cây dừa che bóng mát, những nhánh cây khế, cây mận , cây ổi là nơi cột võng cho em bé ngủ. Mấy đứa làm mẹ làm con đi chợ nấu ăn, ru con vui lắm.

Trong mấy đứa, tôi và con Tám kết nhau nhất.
Tôi thân với con Tám kể từ lúc hai đứa còn học lớp bét tức lớp một bây giờ. Gia đình  nó là dân đi cư theo tàu há mồm vào Nam nên được hưởng những quyền lợi đặc biệt. Nó có những món ngon thật ngon của Mỹ mà chúng tôi không tìm đâu ra. Nhất là món sữa bột cứu trợ. Sữa đó dùng để uống mỗi buổi sáng nhưng con Tám lén gói mang đến trường cho tôi ăn ké.

Nó bảo tôi ngữa mặt lên, há miệng ra. Nó múc một muỗng đổ vào. Tôi ngậm miệng lại. Một mùi thơm ngọt ngào quyện vào đầu lưỡi. Thế là tôi không thể nói chuyện được, vì mở miệng ra sẽ bị sặc , sữa văng hết ra ngoài. Sữa sẽ thấm  nước miếng và đóng cục lại ở nóc họng. Cứ thế mùi thơm vị ngọt cứ từ từ tan dần theo nước miếng.

Ôi! cái hương vị ngọt ngào thuở ấu thơ cho tới chết tôi cũng không quên.

 

Gia đình con Tám là dân đạo gốc. Những người đạo hữu hay tập trung ở nhà nó đọc kinh. Hồi nhỏ, nhìn gia đình nó ăn mặc đẹp,  chị Gấm áo dài tha thướt đi lễ nhà thờ tôi hay hỏi má tôi:

-Sao mình không theo Đạo Thiên Chúa hả má?  Má tôi nói

-Tại gia đình mình theo đạo Phật và thờ Ông Bà.

-Đạo Phật không vui gì hết, Đi Chùa mặc áo vàng khè, xấu thấy mồ. Con muốn mặc áo đẹp như con Tám.

Má tôi vuốt đầu tôi và cười:

-Cái con nhỏ này chỉ thích điệu.

Con Tám thường dẫn tôi vào nhà thờ đọc kinh, học giáo lý và tập hát. theo sự hướng dẫn và đánh đàn của Cha và thầy Sáu.

Vào Lễ Giáng Sinh tôi với nó được ông trùm cho giả làm Thiên Thần.

Chúng tôi quỳ bên máng cỏ bên cạnh Chúa Hài Đồng. Tôi thích lắm vì được mặc áo đầm trắng có gắn hai cái cánh rất đẹp. Cốm được bỏ xung quanh tượng Chúa, và đương nhiên chúng tôi được ăn cốm thỏa thích

 

Bây giờ tôi cũng không biết con Tám còn sống hay đã chết. Nó đang ở đâu. Chiến tranh đã đẫy chúng tôi đi xa hơn là mình nghĩ.

Riêng con Tuyết sau khi học hết trường làng, nó về Biên Hòa học hết Tiểu học và học trường bán công Trần Thượng Xuyên. Tôi học hết Đệ nhất cấp ở Long Thành lên Ngô Quyền học đệ nhị cấp và đã ở trọ nhà nó.  Hai đứa tôi thương nhau như ruột thịt. Nó giúp đở tôi rất nhiều, và tôi coi đó như một gia đình thứ hai.

Rồi tôi ra trường ra đời và mất đi tung tích nó. Mấy chục năm sau, nhờ trang Web Ngô Quyền chúng tôi đã tìm ra nhau. Bây giờ hai đứa tôi cũng đã già, thỉnh thoảng nói chuyện xưa và cười quên cả thời gian.

 

Quê hương là hình ảnh không bao giờ phai nhạt. Dù nó đẹp hay xấu cũng là những ký ức đi theo con người. Những người bạn của tôi dù theo bên này hay bên kia cũng vẫn là những người bạn nối khố thân yêu.

 

Lâu lắm rồi tôi không trở về quê cũ. Nhưng tôi biết tất cả đã không còn như trong ký ức của tôi. Có lẽ tôi sẽ lạc lõng ngay trên quê hương mình. Ngay nơi mình sinh ra và lớn lên. Nhưng dù gì chăng nữa khi nhìn các cháu nội ngoại ngây thơ đùa giỡn tôi lại thấy hình bóng mình trong đó.

Thật đáng yêu và vô cùng thánh thiện hồn nhiên.

 

Nguyễn thị Thêm.

 

30 Tháng Năm 2020(Xem: 51)
Chúc mừng cháu hôm nay thành tựu Tốt nghiệp học sinh giỏi của trường Hết hè này cháu phải lên đường Sống tự lập đời sinh viên Đại học.
30 Tháng Năm 2020(Xem: 44)
Ngày Memorial Day, tôi treo lá cờ Hoa Kỳ trước nhà để tưởng niệm và tri ân. Trong nhà, tôi mua hoa và trái cây đặt lên bàn thờ ba tôi. Tôi đốt hương khấn nguyện cho hai người cha, hai người lính.
23 Tháng Năm 2020(Xem: 184)
Khi không thể bắt tay nhau vì sợ lây nhiễm, hãy cúi đầu trước nhau hay những ngón tay khép lại xá nhau trước khi bước vào cuộc họp. Sự khiêm cung cũng giảm đi những căng thẳng và ý nghĩ đen tối hại nhau.
22 Tháng Năm 2020(Xem: 144)
Nếu một ngày điều này có thật Thì con ơi! chuyện đó cũng thường Hãy tin đi ở cõi vô thường. Mẹ an lạc bình yên, siêu thoát.
15 Tháng Năm 2020(Xem: 166)
Để Mẹ ra đi lòng thanh thản. Vui cùng cây cỏ với trăng sao. Tự hào phủi sạch bao nghiệp chướng. Nhẹ nhàng hồn phách bay lên cao.
10 Tháng Năm 2020(Xem: 234)
Chúng ta đã bước vào tháng Năm. Tháng của an vui và hạnh phúc. Hãy chúc lành cho nhau và mong rằng nắng ấm tháng năm sẽ đem đến nhiều tin tốt hơn về dịch bệnh, kinh tế và chính trị. Chào mừng tháng Năm, tháng của những hy vọng.
09 Tháng Năm 2020(Xem: 178)
Năm nay Phật Đản chẳng đi chùa Dịch cúm hoành hành phải chịu thua Trong bếp rộn ràng nồi cháo nấm Ngoài sân tíu tít cháu chơi đùa
03 Tháng Năm 2020(Xem: 343)
Hôm nay thứ năm ngày 30/4/2020. Tôi thức dậy sau một đêm không ngon giấc. Tối qua trên iphone một mình cô độc, tôi nằm xem những bài viết, những video nói về ngày 30/4 mà thao thức.
02 Tháng Năm 2020(Xem: 372)
Tháng tư đói rạc nơi nơi Bo bo cho ngựa, nay người phải ăn Từ nay xuống kiếp lầm than Đọa đày dân Việt hàm oan tội gì?
02 Tháng Năm 2020(Xem: 407)
Thư bất tận ngôn! Xin chúc bạn: Ráng mà gầy dựng chút tương lai Phần ta, còn quãng đời hiu hắt Như khói hoàng hôn muộn cuối ngày.
02 Tháng Năm 2020(Xem: 253)
Nguyện Mẹ siêu sanh cõi vĩnh hằng Hương linh của mẹ được vinh thăng Theo chân Phật Tổ về Tịnh Độ Thoát vòng sinh tử dứt nghiệp căn.
26 Tháng Tư 2020(Xem: 496)
Nguyện Đức Phật A Di Đà tiếp dẫn hương linh Phật Tử Lê Văn Tới Pháp danh Nhật Minh tạ thế vào 20/4/2020 nhằm ngày 28/3 năm Canh Tý tại San Jose về cõi niết bàn.
24 Tháng Tư 2020(Xem: 354)
Thoát xa cõi tạm xô bồ Sát na hơi thở bên bờ tử sinh Con đường riêng chỉ một mình Giữa mùa dịch bệnh hành trình lẻ loi
18 Tháng Tư 2020(Xem: 1024)
Không ai muốn mình có một vết sẹo trên người cũng không ai muốn mình sống với những nỗi đau. Những ai gây ác nghiệp chắc chắn sẽ nhận hậu quả, mọi sự việc trên đời vẫn còn đang tiếp diễn. Chúng ta hãy chờ xem mọi việc sẽ phơi bày dưới ánh sáng mặt trời.
17 Tháng Tư 2020(Xem: 581)
Đám tang chị tôi đầy nước mắt Vỏn vẹn 10 người. Chồng, con, cháu chỉ được 8 người Nhà quàn hai người Đúng như luật lệ. Tôi đứng xa xa như người viếng mộ Tham dự chui tang lễ chị mình.
14 Tháng Tư 2020(Xem: 602)
Có lẽ hai ông Tổng thống và Thống đốc chỉ huy chiến tuyến chống dịch, trước những con số kinh khủng cũng đã tìm thấy mối đồng cảm trong cõi đời phù du này chăng?
13 Tháng Tư 2020(Xem: 469)
Có nhiều nơi ở miền Nam mình đã đi qua, đã ở đó, đã nghe nói tới hoặc đã đọc được ở đâu đó... riết rồi những địa danh đó trở thành quen thuộc; nhưng chắc ít khi mình có dịp tìm hiểu tại sao nó có tên như vậy?
11 Tháng Tư 2020(Xem: 644)
Bây giờ là những ngày đầu tháng tư. Như TT Trump đã tuyên bố. Đây là hai tuần lễ thương khó của nước Mỹ. Dịch Virus Vũ Hán sẽ lên đến cực điểm. Người dân phải hết sức bình tỉnh và nên ở nhà để tránh lây nhiễm
11 Tháng Tư 2020(Xem: 586)
Khó khăn băng suối vượt đéo. Lênh đênh sóng nước cùng trèo tới nơi. Hãy cùng cố gắng Bạn ơi Ngày tan đại dịch khắp nơi an bình
10 Tháng Tư 2020(Xem: 718)
Anh đã giấu niềm riêng vào lá Nên mùa thu rụng xuống ngập đường Em muốn nhặt mà rơi nhiều quá Thu đi rồi thương vẫn còn thương.
10 Tháng Tư 2020(Xem: 645)
Chiều nay trời Cali rất lạnh. Em Face time hôn anh giữa màn mưa "Nụ hôn tình yêu" anh đã chịu chưa. Tình ta đẹp trong giữa mùa đại dịch.
03 Tháng Tư 2020(Xem: 636)
Lạy Chúa! Bây giờ dịch chưa tiêu Lạy Phật! Người dân chết quá nhiều Ban ơn cứu rỗi cho nhân loại Phóng hào quang soi sáng mọi điều.
28 Tháng Ba 2020(Xem: 736)
Trung Cộng thiếu nước Mỹ hai cái cúi đầu. Cái cúi đầu thứ nhất xin lỗi đã đem dịch bệnh đến các tiểu bang của nước Mỹ. Cái thứ hai xin lỗi nước Mỹ vì đã vu khống dịch họa này là do quân đội Mỹ đưa Virus vào Trung Quốc. Sự thật bao giờ cũng là sự thật.
27 Tháng Ba 2020(Xem: 476)
Lạy Chúa, Phật, Trời xin xót thương. Người dân vô tội rất thê lương. Ra tay thu tóm con Wuhan. Đem lại bình an lẫn phú cường.
09 Tháng Ba 2020(Xem: 771)
Quê hương, ai cũng có quê hương Dạt dào, thổn thức những nhớ thương Về thăm, virus Corona rượt. Mừng quá! Máy bay rời phi trường.
09 Tháng Ba 2020(Xem: 837)
Tạm biệt Hóa An, tôi không biết mình còn có dịp trở về thăm. Tôi coi như đây là lần cuối trở về. Tình cảm dành cho Biên Hòa vẫn tràn đầy trong tôi. Con sông Đồng Nai quê hương của Mẹ tôi mãi mãi trong trái tim xa xứ.
20 Tháng Giêng 2020(Xem: 1062)
Tôi chợt nhớ những lá tre bỏ quên trong quyển sách, còn nằm yên trong phòng khách. Dường như có một sắp đặt nào đó rất thi vị, vì chiếc lá tôi mới ép vừa ‘đúng tuổi’** cho một cái gài sách tuyệt vời…
31 Tháng Mười Hai 2019(Xem: 1357)
đôi mắt nào của Chúa ở trần gian hãy phán đoán tâm hồn tôi, thánh thiện đôi mắt nào tuyệt vời linh hiển hãy tò mò thêm chút nữa, tình tôi!