Danh mục
Số lượt truy cập
5,051,125

Gs Nguyễn Thị Hoa - Ấm Áp Một Ngôi Trường.

24 Tháng Hai 200912:00 SA(Xem: 58263)
Gs Nguyễn Thị Hoa - Ấm Áp Một Ngôi Trường.

 

ẤM ÁP MỘT NGÔI TRƯỜNG

 

Gs Nguyễn Thị Hoa

 

Tôi tưởng chừng sẽ không tìm thấy những kỷ niệm của trường khi sống ở Mỹ, nhưng sau hai lần gặp lại bạn bè, thân hữu và các học sinh cũ, tôi thấy ấm áp quá với những gì cựu học sinh Ngô Quyền đã mang đến cho nhau

 

- Thầy Tâm nè!

- Gì đó cô Hoa?

- Thầy có thấy qua khung cửa nhìn những chiếc lá phượng nhè nhẹ rơi dễ thương quá phải không?

- Wow! Hôm nay sao cô Hoa lãng mạn thế! Có tâm sự gì phải không?

- Ừ! Có chút chút.

Rời phòng làm việc, lần bước qua các dãy hành lang, tôi thường dừng lại vài ba phút ở mỗi lớp học. Âm thanh vẫn là giọng giảng bài của thầy cô, vẫn những gương mặt đang chăm chú lắng nghe, vài cái nhìn len lén của các cô cậu trao cho nhau, những cái gật đầu thích thú khi chúng nó hiểu ý nhau bằng những dấu hiệu riêng trong giờ học .Nét mặt u buồn của vài đứa học trò cho tôi biết chúng vừa bị thầy cô khiển trách, và cũng có những lúc lớp học ồn lên vì tiếng cười của thầy trò, thầy cô giáo chúng tôi thường tạo không khí thoải mái cho học sinh sau những giây phút tập trung học tập.

Bước nhẹ trong sân trường, ánh nắng thật dịu dưới những tàng cây to lớn, nhìn cánh hoa sao phất phơ rơi trước cơn gió, từng chiếc lá vàng bay bay, dơ hai cánh tay tôi đón bắt những tia nắng và rồi từng cánh hoa sao nhỏ nhắn xinh xinh nhẹ nhàng rơi vào lòng bàn tay, đưa lên mũi tôi ngửi được mùi thơm thoang thoảng của hoa. Ôi! Đẹp làm sao! Và bất chợt cho tôi biết thời tiết đang vào Thu.

Thế là đã qua rồi mùa Hè oi ả, qua rồi những giọt nước mắt khi các em học sinh lớp mười hai quyến luyến chia tay thầy cô, bạn bè, nắng sân trường. Hành trang của các em mang theo khi rời mái trường thân yêu là những lời dặn dò của thầy cô, những kỷ niệm vui buồn của tuổi học trò và những tình cảm dễ thương của tuổi vừa biết yêu. Còn tôi, khi không còn đứng trên bục giảng nữa, hành trang có lẽ nhiều lắm, liệu tôi có mang theo hết không?

Những lúc nhìn thấy tôi đăm chiêu và biết tôi đang nhớ về Việt Nam, chồng tôi thường hát bài Phượng Hồng, nhắm mắt lại tôi vẫn thấy được hình ảnh của các cô cậu học trò chở nhau trên chiếc xe đạp chạy lòng vòng trong sân trường, trên xe chất đầy những nhánh phượng đỏ thắm sắc hoa mà chúng len lén hái ở trước cổng trường. Cuối góc dãy hành lang những mái đầu chụm vào nhau thầm thì tâm sự. Khi những chiếc giày được ném lên cây phượng, rồi thì hàng loạt chiếc lá, cánh hoa đỏ rực và những búp hoa chưa kịp khoe sắc thi nhau rơi xuống sân trường, các em giành nhau nhặt, đứa thì ép hoa vào sách, đứa cài hoa lên tóc, bọn con trai thường lấy búp hoa chơi đá gà. Ngày cuối cùng của năm học, màu trắng của áo được điểm thêm bởi màu mực, hơn năm mươi ch ký màu tím, màu xanh các em để lại cho nhau, với thời gian có thể phai nhòa nhưng không bao giờ nhạt phai trong ký ức của các em. Riêng tôi, có lần sau mùa Hè nhận tấm thiệp trong đó có ép một con bướm thật đẹp và dễ thương được làm từ hoa phượng, không biết của ai đã gửi qua đường bưu điện.

 

 

Giờ đây trước cổng, hai cây phượng vỹ vẫn còn đó, nhưng sân trường đã vắng bóng mát của các cây sao, dầu. Nếu ai đã từng dạy và từng học ở đây sẽ ngậm ngùi luyến tiếc cho hình ảnh thân yêu của mái trường Ngô Quyền với các dãy hành lang quen thuộc, với tàn cây rộng lớn của các cây sao, dầu. Ngô Quyền vẫn còn là tên của trường nhưng hình ảnh cũ không còn nữa. Một chút gì xót xa trong tôi khi quay trở lại thăm trường sau chỉ mới một năm xa Quê Hương, ngỡ ngàng và xa lạ quá, may mà vẫn còn hai cây phượng trước cổng trường, nếu không tôi không nghĩ đó là ngôi trường mà tôi từng giảng dạy hơn hai mươi năm.

Rời Việt Nam, từ giã người thân, bạn bè, đồng nghiệp, các học sinh thân yêu của tôi, tôi tưởng chừng sẽ không tìm thấy những kỷ niệm của trường khi sống ở Mỹ, nhưng sau hai lần gặp lại bạn bè, thân hữu và các học sinh cũ, tôi thấy ấm áp quá với những gì cựu học sinh Ngô Quyền đã mang đến cho nhau dù đã sống xa quê hương, trường Ngô Quyền vẫn vĩnh viễn có trong lòng mọi người dù có đi đến đâu và ở nơi đâu.

 

 hoa nguyen

20 Tháng Mười 2018(Xem: 253)
Tôi bước ra khỏi cổng chùa. Chùa nằm trên một khu đất bằng phằng, nhưng sao tôi có cảm giác như mình đang lững thững bước xuống chân đồi.
19 Tháng Mười 2018(Xem: 211)
*Xin bấm vào phần Youtube bên dưới để thưởng thức: BIỂN TÔI VÀ EM - Nhạc Phạm Chinh Đông. Hòa Âm Lê Tú - Thiên Bảo trình bày.
05 Tháng Mười 2018(Xem: 402)
Chú thật là thương, thương ông nội vô cùng. Chú không còn thấy nhớ nhà mà lại thích được ở đây cùng ông nội hàng ngày tụng kinh lễ Phật.
28 Tháng Chín 2018(Xem: 496)
Thế là sau mấy ngày suy nghĩ, ba chú đồng ý đem con lên chùa làm thị giả cho ông nội. Chú Thảo rời gia đình từ lúc đó.
28 Tháng Chín 2018(Xem: 289)
*Xin bấm vào phần Youtube bên dưới để thưởng thức: MÙA THU TÔI VÀ EM - Nhạc Phạm Chinh Đông. Khánh Minh trình bày.
28 Tháng Chín 2018(Xem: 274)
Nhớ về kỷ niệm, anh miên man mơ tưởng lại thời cắp sách đến trường, rong chơi bè bạn, run rẩy khi chợt thốt ra lời tỏ tình vụng dại với cô bạn ngày xưa, anh chợt mỉm cười.
22 Tháng Chín 2018(Xem: 484)
Xin trân trọng giới thiệu tập thơ "NGUỒN THẬT" của tác giả Phong Châu. Một chàng rể khóa 5 của Ngô Quyền chúng ta.
15 Tháng Chín 2018(Xem: 551)
. Văn hóa VN mới sẽ bắt đầu lại từ những đứa bé học những hình vuông, hình tròn, hình tam giác hôm nay sao? Thật là đau lòng cho chữ Việt.
07 Tháng Chín 2018(Xem: 469)
*Xin bấm vào phần audio bên dưới để thưởng thức: MÙA HÈ TÔI VÀ EM - Nhạc Phạm Chinh Đông – Ca Sĩ: Hương Giang
26 Tháng Tám 2018(Xem: 756)
Rồi cũng sẽ có một ngày, vào lễ Vu Lan, con cháu sẽ quỳ xuống như ta bây giờ mà cầu nguyện cho ta. Lúc ấy trong tâm tưởng chúng, tất cả những gì tốt hay xấu mà ta đã làm sẽ hiện
25 Tháng Tám 2018(Xem: 490)
Dương Thiệu Tước tuy không còn nữa nhưng những Đêm tàn Bến Ngự, Tiếng Xưa vẫn là những viên ngọc quý, ..
23 Tháng Tám 2018(Xem: 1567)
Bài viết sau đây chỉ là kinh nghiệm của chính tôi khi làm khải đạo tâm thần, cá nhân, và hướng nghiệp tại thành phố Portland thuộc tiểu bang Oregon trong khoảng thời gian từ năm 1978 tới năm 2007.
12 Tháng Tám 2018(Xem: 586)
Suy từ cổ chí kim, từ Đông sang Tây, người tài hoa là người bạc mệnh, kẻ hồng nhan thường đa truân. Nhìn vào làng nhạc nước ta, nhạc sĩ Đặng Thế Phong là điển hình rõ nét nhất.
07 Tháng Tám 2018(Xem: 565)
Với tôi, giá trị tư tưởng lớn nhất của Tác Phẩm “Có Một Thời Nhân Chứng” của nhà văn Lê Lạc Giao chính là cách Ông đặt lại vấn đề: “Nạn Nhân hay Nhân Chứng”
07 Tháng Tám 2018(Xem: 1130)
Đời là cõi tạm không dài Thế nên sống trọn kiếp này... an nhiên Trần ai, tan hợp muộn phiền Nên đừng gieo nghiệp, gieo duyên mặn nồng
04 Tháng Tám 2018(Xem: 800)
Những nốt nhạc vui đã vang lên trong lòng mỗi chúng ta. Hãy hòa lời ca để bản hợp ca NQ bay lên cao, vang rộng và ý nghĩa nhất.
21 Tháng Bảy 2018(Xem: 1267)
Cuộc đời gió thoảng, mây bay Tri ân trân trọng cô thầy hôm nay. Bụi phấn theo gió tung bay Lời thầy dạy dỗ giữ hoài trong tim.
15 Tháng Bảy 2018(Xem: 910)
Chiến thắng World Cup 2018 của Le Coq Gaulois chẳng những làm cho người tuổi trẻ ở Pháp có một giấc mơ về tương lai như Mbappé đã từng ấp ủ giấc mơ của mình năm anh 6 tuổi