Danh mục
Số lượt truy cập
4,908,250

Thơ Dương Quân - NGÀY GIỖ GIÁP NĂM

04 Tháng Năm 20178:31 CH(Xem: 3208)
Thơ Dương Quân - NGÀY GIỖ GIÁP NĂM


NGÀY GIỖ GIÁP NĂM

       (Viết cho Hiền thê NHN)




phan-uu_dts



      Từ ngày em bỏ trần gian

Em về trên chốn thiên đàng viễn du

      Cảnh tiên hư ảo, mịt mù

Vô thanh, vô sắc, vô ưu... vô cùng

      Ngậm ngùi, thương tiếc, nhớ nhung

Một năm qua, đã nghìn trùng biệt ly

      Hôm nay, khấn nguyện em về

Giáp năm, ngày giỗ đầm đìa giọt châu

      Này đây, hương khói nhiệm màu

Khói lay mà ngỡ quyện vào tóc em

      Này đây, di ảnh dịu hiền

Em ngồi, vương chút muộn phiền dáng thơ

      Con em đứng cạnh bàn thờ

Lệ rơi sùi sụt bao giờ, nỉ non

      Chồng em, người đã vô hồn

Kể từ hôm hỏa thiêu em, lìa trần

      Hôm nay, ngày giỗ giáp năm

Con em xin lạy xả tang Mẹ hiền

     Chập chờn ngọn nến, ánh đèn

Em về chưa? Hở!

Có thiêng em về.

      Một năm!

      Dài  giấc ngủ mê

Cõi tiên? Hay cõi nào kia?

      Cõi nào?

      Từ em ngừng thở, tối nao

Trăng non vụn vỡ, mắt trào lệ cay



      Từ em khép lại mi dày

Em vào yên nghỉ, xuôi tay, hững hờ

      Một năm. Anh tắt lời thơ

Đảo điên, khờ khạo, thẩn thờ, ỉ ôi



      Nhân sinh hữu hạn, kiếp người

Trước sau, ai cũng về nơi Vĩnh Hằng

      Hữu hình, hữu hoại man man

Trầm luân - hoa nụ hoa tàn như nhau

      Mới đây,

      Vừa mới hôm nào

Còn nghe giọng nói ngọt ngào của em

      Rằng: mong anh được bình yên

Trăng gầy vẫn giữ lời nguyền hương xưa

      Năm mươi năm

      Thưở hẹn hò

Hoa hoàng lan, ngát ngõ chờ dưới trăng



      Năm mươi năm

      Một giấc nồng

Tương lai sụp đổ, vợ chồng cách chia



      Rừng sâu khỉ vượn tràn về

Phố phường tan nát, thôn quê não nùng

      Chồng em tù ngục giam cầm

Nước khe rữa ruột, tím bầm lưỡi lê

      Mười năm đói lạnh ê chề

Đêm đêm em khóc vỗ về con thơ

      Dãi dầu sớm nắng, chiều mưa

Lên voi, xuống chó, trở cờ thế nhân



      Tà tâm, trọc phú đổi lòng

Áo cơm em vợ qua sông phản thùng

      Sự đời, rối tựa bòng bong

Giặc ngoài cướp của, giặc trong cướp nhà

      Mười năm, bão tố can qua

Bìm leo, giậu đỗ mịt mờ cỏ cây

      Trước sau cũng hết kiếp này

Giỗ em, giòng lệ thấm đầy gối chăn

      Hương đưa, mùi nhớ vô ngần

Quanh đây, vẳng tiếng thì thầm em ru

      Hương đưa, mùi nhớ mơ hồ

Hơi quen chồng vợ, ngẩn ngơ tấc lòng

      Làm sao giữ lại mùi hương

Làm sao níu lại đoạn đường ái ân

      Hóa sinh - ghé trạm phong trần

Tiền thân vô định - hậu thân mịt mờ. 

      Khấn em, em đã về chưa?

Anh linh lãng đãng, hương đưa dật dờ

      Biết đâu?

      Nào những bến bờ

Gió trăng biền biệt, bơ vơ thiên hà

      Về đâu?

      Em quanh đây, hay đã vời xa?

Em bây giờ

Chỉ một hủ tro!

Là đây tất cả, nghĩa ân xưa

Không còn nghe, thấy, không hình bóng

Em có về theo

Sợi khói mờ?

Chỉ là tưởng tượng, chỉ là KHÔNG

Vô lượng, vô biên, cõi mịt mùng

Vằng vặc, trùng trùng, thiên cổ ảo

Về đâu sương khói, giữa mông lung

Xin em linh hiển hãy về đây

Ngày giỗ giáp năm, lệ đã đầy

Anh đốt trầm hương xin khấn nguyện

Tỏ lòng ân hận, bấy lâu nay



Cho anh lời xin lỗi muộn màng

Anh từng thiếu sót nghĩa Tào Khang

Biết bao tệ bạc, bao lầm lỡ

Em có người chồng chẳng giỏi giang



Anh lo việc nước, nhẹ tình nhà

Gánh vác, chu toàn nợ quốc gia

Công vụ ngày ngày luôn bận rộn

Mặc em cáng đáng chuyện gần xa



Có những đêm thâu anh trở về

Chờ anh nguội lạnh bữa cơm khuya

Hẩm hiu vài món ăn đơn bạc

Anh nghẹn ngào, nhưng khó nói ra



Tiền lương công chức chẳng bao nhiêu

Giờ giấc đa đoan, trách nhiệm nhiều

Anh để gia đình thường thiếu thốn

Cơm nhà, cá mặn, chén canh rau.



Nhưng chẳng bao giờ em thở than

Thương chồng bóp bụng, gắng nuôi con

Tiểu thơ ngày cũ, giờ an phận

Cuộc sống trôi theo ngọn sóng dồn



Rồi khói hương phai, nến lụn tàn

Em đi về lại cõi hồng hoang

Mỗi năm xin nhớ cho Ngày Giỗ

Theo khói hương về thăm thế gian



Thôi hết

Từ nay em hết buồn

Để đời hiu quạnh lại chồng con

Con em đã lớn thành gia thất

Anh sống, mà như kẻ mất hồn



Anh không muốn sống nữa, trên đời

Số phận an bài cảnh nổi trôi

Hết kiếp phù sinh này hết khổ

Thong dong theo cánh gió, mây trời

          ***



Hôm nay, Ngày Giỗ nhớ thương em

Anh tỏ cùng em cạn nỗi niềm

Ly rượu rót tràn trong nước mắt

Một năm dài, khóc mấy trăm đêm



Anh viết bài thơ, kể quẩn quanh

(Ngày xưa, em thuộc hết thơ anh)

Bây giờ, thơ thẩn làm chi nữa

Đòi đoạn lòng đau, nát mảnh tình



Từ nay, thôi hết, chẳng còn nhau

Hai nẻo âm, dương hẹn kiếp nào

Còn nợ, ta còn mong gặp lại

Giờ em yên nghỉ giấc ngàn thu



Thôi đành Vĩnh biệt

Vĩnh biệt em

Lệ anh đã cạn, đêm đêm ngậm ngùi



                Dương Quân

                   (5.2017)

07 Tháng Chín 2018(Xem: 406)
Từ anh xa biệt trần gian Còn em ngồi với bóng trăng soi mình Nén tâm nhang khấn hiển linh Nguyện cầu anh được Siêu Sinh Niết Bàn.
07 Tháng Chín 2018(Xem: 280)
Rằm tháng 8 anh buông tay thanh thản. Trung thu này em làm lễ giỗ đầu. Ba lần Trung Thu bao kỷ niệm khắc sâu. Để nhớ mãi người đi không trở lại.
07 Tháng Chín 2018(Xem: 977)
THANH BÌNH- Trăng khuyết lại đầy, Rồng mây gặp hội NON SÔNG thái bình. NƯỚC NON hết cảnh điêu linh, NHÂN DÂN an lạc SƠN HÀ vinh quang.
07 Tháng Chín 2018(Xem: 135)
Yêu thương tất cả đồng bào, Tình yêu nhân loại dâng trào mênh mang. Quê nghèo khoai sắn gian nan, Bao năm chinh chiến Việt Nam đọa đầy.
07 Tháng Chín 2018(Xem: 122)
*Xin bấm vào phần Youtube bên dưới để thưởng thức: "BÔNG HỒNG CÀI ÁO TRẮNG" - Nhạc Sĩ: Nguyễn V. Đông - Giao Linh trình bày Kiều Oanh Trịnh thực hiện youtube
01 Tháng Chín 2018(Xem: 282)
Thằng bé con. Đập con heo đất Vào ngày cúng Phật. Thắng hội Vu Lan. Ngày Lễ huy hoàng Tạ ơn Cha Mẹ... Nhưng thật quý báo. Tâm thành kính dâng. Tâm hồn trong ngần. Trái tim thánh thiện
31 Tháng Tám 2018(Xem: 205)
Chào Em Tháng Chín thương yêu Bến xưa thuyền đợi nắng chiều thu phân Hồ thu gió gợn sóng giăng Quẩy đuôi cá lội bầy đàn nhấp nhô.
31 Tháng Tám 2018(Xem: 355)
Ta chỉ còn tin, đôi vầng nhựt, nguyệt Bầu càn khôn mở rộng cửa Vô Vi Đường khải đạo, ta theo về nguyên ủy Để ru em, vĩnh cửu vẹn hương thề
31 Tháng Tám 2018(Xem: 252)
Một đời cha gian nan cùng biển cả Mẹ suốt ngày lặn lội bãi bờ xa Quà của biển đẫm mồ hôi nước mắt Vẫn thủy chung cùng cha mẹ nuôi người.
25 Tháng Tám 2018(Xem: 237)
Vu Lan hoa trắng trời cao Nén nhang con thắp nghẹn ngào khói bay Khói mềm mang nặng ơn dầy Quấn quanh nỗi nhớ vòng tay mẹ hiền
25 Tháng Tám 2018(Xem: 475)
Hoa dâng má là mai vàng trước cổng Là ngọc Lan thơm ngát quyện mùi hương Là hoa cà phê trắng xóa ở khắp vườn Là vạn thọ rực rỡ vào dịp Tết.
25 Tháng Tám 2018(Xem: 233)
*Xin bấm vào phần Youtube bên dưới để thưởng thức: "MỪNG ĐẠI LỄ VU LAN 2018" Đèn Khuya (Lam Phương & Thanh Thúy) Kiều Oanh Trịnh thực hiện youtube
25 Tháng Tám 2018(Xem: 380)
Trần gian sạch nợ thảnh thơi rồi Tiên Cảnh, Bồng Lai Mẹ đến nơi Con chép bài thơ này khóc Mẹ Vô cùng thương tiếc Mẹ Hiền ơi!
24 Tháng Tám 2018(Xem: 283)
Mười hai năm, cách xa nhau Mẹ về tịnh hạc gọi gào ai hay Nhớ thương giọt đắng tràn đầy Vu Lan Nhớ Mẹ ơn dầy cao minh...
24 Tháng Tám 2018(Xem: 599)
Cánh Phượng xưa đã khô trong trang vở Nhưng trong tôi thương nhớ vẫn còn nguyên Giữa sân trường một mình tôi lặng lẽ Nhặt cho mình cánh hoa Phượng vừa rơi.
17 Tháng Tám 2018(Xem: 478)
Lời nguyện cầu thành kính Mong từ cõi xa xăm Má về nơi cửa Phật Chan chứa ánh từ tâm.
17 Tháng Tám 2018(Xem: 679)
Tôi muốn quên những năm tháng ngược xuôi Mà cuộc sống tặng tôi nhiều nghiệt ngã Bao lâu rồi vẫn hằng chôn trong dạ Để tâm hồn hết buồn bã an vui
13 Tháng Tám 2018(Xem: 817)
Dốc Nhỏ xưa, thuở thanh bình, ngày trước Mùa Xuân về, hoa thơm ngát trong vườn Đến Hè sang, trái trên cành trĩu nặng Ong bướm chập chờn, gió thoảng đưa hương
11 Tháng Tám 2018(Xem: 593)
Ngực cài một đóa hoa hồng Mừng Cha Mẹ sống trong lòng cháu con Đóa hoa trắng giữa ngực son Tiếc thương Phụ Mẫu không còn thế gian...
11 Tháng Tám 2018(Xem: 619)
Giờ Anh về chốn niết bàn, Hồn Anh thanh thản Thiên đàng vô ưu. Riêng Em đành sống đìu hiu, Hằng đêm niệm Phật, Trời cưu mang đời.