Danh mục
Số lượt truy cập
4,904,294

Nguyễn Thị Thêm - VĨNH BIỆT TUÂN

26 Tháng Ba 20172:10 SA(Xem: 2371)
Nguyễn Thị Thêm - VĨNH BIỆT TUÂN

Vĩnh Biệt Tuân.


Ngồi trước máy, tôi cứ muốn viết một cái gì đó về Tuân.

Những ý từ phát sinh từ lúc biết Tuân đang đối phó với căn bệnh thập tử nhất sinh này. Đôi mắt của Tuân và nụ cười không trọn vẹn mấy lần gặp mặt, khiến tôi chú ý em nhiều hơn.

Tuân là chồng của Kim Loan Nguyễn Trần một cựu học sinh năng nổ của ngôi trường Trung Học Long Thành. Em là con gái bác Đại Tín một người mà dân Long Thành không ai không biết. Duyên đưa đẩy, Dung (chị ruột của Loan) lại là em dâu họ của chồng tôi. Cho nên giữa chúng tôi cũng có chút thân tình.

Loan Trần từng sinh hoạt trong gia đình Phật Tử Khánh Long nên em rất hoạt bát và năng động. Em đi đến đâu nơi nó có thêm sức sống. Tính em luôn xông xáo tham gia và tích cực trong mọi hoạt động của trường THLT và những hội đoàn.

 

Trường chúng tôi có hai Loan: Loan Trần và Loan Huỳnh. Cả hai Loan đều là nồng cốt của Ban Chấp Hành hội Cựu học sinh Trung Học Long Thành. Loan Huỳnh lo thủ quỹ, giữ tiền không mất một đồng. Loan Trần trong ban Tổ Chức và Văn Nghệ. Em nhiệt tình và hát rất hay .

Tôi yêu cả hai em và thật lòng rất thương mến hai em rễ: Đặng Minh của Loan Huỳnh và Trần Tuân của Loan Trần.

Nếu Minh của Loan Huỳnh to con chụp hình đẹp và chạy marathon có tiếng, thì Tuân của Loan Trần gầy gầy, ít nói và có râu. Cả hai rễ Long Thành đều rất yêu vợ và nhiệt tình với tất cả hoạt động của trường.

Điểm gây cho tôi chú ý đến Tuân là bộ râu của em và dôi mắt buồn buồn. Tôi ít khi thấy Tuân cười đùa với bạn bè. Có thể vì tôi ít khi gặp mặt em nên không biết nhiều về em lắm. Nhưng trong tôi Tuân thật dễ thương và có gì đó trầm tư sâu lắng.

Bạn bè rất mến Tuân và Loan vì hai em sống hết lòng với họ. Nơi nào các em tới cũng rộn rã tiếng cười. Đi về Việt Nam thăm bạn bè, đi chơi chỗ này chỗ kia và nhất là tham gia các hoạt động từ thiện. Loan post lên Face book mỗi ngày cho từng những chuyến đi. Em lưu giữ rất nhiều hình xưa của gia đình và một thời đi học. Em đã giúp tôi tìm lại hình ảnh thân thương của Long Thành ngày đó.

Lần đầu tôi biết Tuân bị bệnh là giữa năm 2016. Cả nhóm Long Thành như hụt hẫng. Thương Tuân và thương Loan nhiều lắm. Tôi đã thấy Loan post lên rất nhiều hình của hai đứa đi chơi. Chỗ nào em cũng chụp hình hai vợ chồng rất tình tứ và hạnh phúc. Lúc đó, tôi biết Loan dành hết thời gian và tình yêu cho Tuân. Em muốn Tuân hưởng những ngày vui để chống chọi với nhựng tế bào dị dạng đang tìm cách hủy hoại cơ thể. Tôi theo dõi từng chuyến đi của em. Tôi mong cho Tuân lành bệnh cũng  như ngày nào đó tôi cầu nguyện cho Lộc vượt qua khúc quanh tàn khốc của đời mình.

Đọc một bài viết của em trai Tuân (Jimmy Tran) tôi lại mến Tuân nhiều hơn. Em đã cùng em trai vượt biển tìm tự do trong hoàn cảnh bi đát của đất nước. Để dọn đường và che mặt chính quyền em đã theo tàu đi đánh cá suốt cả năm. Khi cơ hội đến, Tuân cùng em trai lên tàu vượt biên. Jimmy lúc đó mới 15 tuổi và trong túi chỉ võn vẹn có 10$ má cho đem đi. Con đường đi tìm tự do phải đổ bằng máu, nước mắt và đánh đổi với chính mạng sống của mình.

Tàu bị hải tặc tấn công, chúng cướp toàn bộ những gì chúng lục soát. Chúng hiếp dâm và đem đàn bà con gái ra đi. Chúng đâm thủng tàu để tàu chìm phi tang. Chúng là một lũ súc sinh tàn bạo. Chúng rút đi trong tang thương và tàn khốc. Jimmy ngất xỉu vì bị chúng đánh vào mặt. Nhờ trời thương, con tàu mong manh vẫn chưa chìm chỉ bập bềnh trên biển phó thác cho trời vì xăng dầu đã bị chúng lấy sạch. Qua bao trở ngại và chết chóc, con tàu cũng được đến đảo Pulau Bidong. Tỉnh dậy trong cơn say sóng và đói khát, anh em Tuân bước lên bờ bằng những bước chân chệnh choạng say đất liền. Đến đảo là thoát chết, cái chết như treo trên đầu những người đã chọn con đường vượt biển tìm tự do.

Jimmy phải nằm bệnh viện Sick Bay nhiều ngày vì bị thương và kiệt sức. Đây không phải là nơi dễ dàng để sống, nhưng ít nhất cũng là nơi khởi đầu cho bước chân tìm đến miền đất hứa. Tuân đã cố gắng và đùm bọc em trai cho đến ngày hai anh em bước lên cầu tàu Jetty để lên phà tới đất liền. Từ đây sẽ lên xe buýt đến Kuala Lumpur tạm trú. Sau đó lên máy bay để đến Bataan Philippine một nơi chờ hoàn tất thủ tục đi định cư. Cuối cùng anh em Tuân đã được đi Mỹ, miền đất hứa California.

Những ngày sống trên đảo, Tuân đã gặp Loan Trần. Hai em đã tìm hiểu và kết bạn. Tình yêu thăng hoa theo những ngày gian lao và sinh hoạt chung trên đảo. Đời sống và tương lai những người tị nạn, không ai có thể biết được sẽ ra sao và đi về đâu. Kẻ trước người sau theo từng đợt thanh lọc và sắp xếp chuyến bay của Phòng Cao Ủy Tị Nạn. Có nhiều cuộc tình khởi đầu rất đẹp trong trại rồi tan vỡ theo từng đợt rời trại. Thế giới rộng lớn, số phận con người như lục bình trôi không biết sẽ tấp vào một nơi nào. Tùy theo lòng thương xót của người có lòng ở Úc, Pháp, Canada, Mỹ... bảo trợ. Từng đợt gọi lên đường với nụ cười mừng vui vì đã được đi định cư, hòa theo nước mắt phân ly không biết bao giờ gặp lại.

Tuân và em trai từng đợt đều đi trước Loan và như ơn trên sắp đặt, hai em được kết hợp một cách mỹ mãn và hạnh phúc cho đến bây giờ.

 

Tuân là một người chồng tốt, một người bạn chân thành. Họp mặt THLT lần nào có Tuân là em xốc vác lo mọi việc. Em không nói nhiều chỉ dùng tấm lòng và hành động trao ra. Nhiều lúc tôi có cảm giác như Loan hoạt bát, năng nổ lấn át cả hình ảnh nhỏ nhắn hiều lành của Tuân luôn đi theo Loan để  hổ trợ.

Những ngày Tuân nhập viện Loan luôn kề cận và khuyến khích tinh thần. Em tin tưởng Tuân sẽ đem tình yêu và nghị lực để chiến thắng. Từng đợt điều trị, Tuân xuất hiện trong những lần gặp mặt với đầu trọc, gương mặt mệt mõi, đau đớn và đôi mắt thật buồn, làm tôi thương em nhiều lắm.

 

Hỏi thăm ai cũng nói Tuân chắc không vượt qua được vì ung thư đã lan nhiều nơi trên cơ thể. Thời gian chỉ là chờ đợi một phép lạ hay phước duyên. Bạn bè ở VN gửi qua từng đợt thuốc dân gian để Tuân uống "Phước chủ may thầy" Tôi biết Tuân và Loan phải đấu tranh nhiều lắm. Đấu tranh với cơn bệnh, đấu tranh với chính mình để không ngã gục và suy sụp tinh thần

.- Gắng lênTuân,- Gắng lên Loan - Đừng bi quan Tuân. - Đừng nản chí Loan- Những lời cổ vũ như tiếng phèn la thúc trận, để người chiến sĩ mạnh dạn trước sự tấn công âm thầm và vô hình của kẻ địch.

Ngày thứ hai,  Đặng Minh, Loan Huỳnh, Ngọc Dung, Ngọc Hương, Đinh Hương có đến thăm Tuân. Tôi gọi hỏi thăm các em cho biết Tuân vẫn tỉnh nhưng chắc không qua khỏi. Ai cũng ngậm ngùi thương Tuân và Loan quá.

Sáng nay vào FB, thấy Nam post lên :

"Chiều nay, dọc đường thiên lý về San Jose.

Buồn vô tận,

Buồn trong nước mắt"


Tôi đã nghi có chuyện gì rồi. Và chuyện ấy buồn ấy đã đến với mọi thành viên cựu học sinh THLT. "Tuân đã rời bỏ chúng ta"

 

Hãy yên nghĩ đi Tuân. Em giỏi lắm. Em kiên cường lắm. Em đã gánh vác đau đớn nhiều quá rồi. Hãy thanh thản ra đi. Em hãy tin tưởng Loan sẽ vượt qua tất cả để kiên cường đứng lên. Là người con của Phật, thành viên của gia đình Phật Tử Khánh Long,  Loan hiểu rõ về luật tử sinh và sinh mạng con người. Loan sẽ tìm nơi an trú cho tâm hồn mình một cách thỏa đáng.

Các con em đều đã lớn, chúng có thể tự mình đứng vững trong cuộc sống nơi này.

Chị gửi vào đây một bức hình hai em để em biết tình yêu em bỏ ra cho Loan thật xứng đáng. Và trong tim Loan luôn có hình bóng em.

 

loan tuan

 

Tất cả những người bạn ở đây đều thương yêu và tưởng nhớ đến em

Chị xin đốt một nén hương đưa tiễn em về nơi bình yên nhất.

Nguyện đức Phật A Di Đà hướng dẫn hương linh Tuân Trần về nơi đất Phật.

Thành kính phân ưu cùng Loan và gia quyến.

 

VĨNH BIỆT TUÂN.

Nguyễn thị Thêm.

 

07 Tháng Chín 2018(Xem: 99)
*Xin bấm vào phần audio bên dưới để thưởng thức: MÙA HÈ TÔI VÀ EM - Nhạc Phạm Chinh Đông – Ca Sĩ: Hương Giang
26 Tháng Tám 2018(Xem: 361)
Rồi cũng sẽ có một ngày, vào lễ Vu Lan, con cháu sẽ quỳ xuống như ta bây giờ mà cầu nguyện cho ta. Lúc ấy trong tâm tưởng chúng, tất cả những gì tốt hay xấu mà ta đã làm sẽ hiện
25 Tháng Tám 2018(Xem: 229)
Dương Thiệu Tước tuy không còn nữa nhưng những Đêm tàn Bến Ngự, Tiếng Xưa vẫn là những viên ngọc quý, ..
23 Tháng Tám 2018(Xem: 1175)
Bài viết sau đây chỉ là kinh nghiệm của chính tôi khi làm khải đạo tâm thần, cá nhân, và hướng nghiệp tại thành phố Portland thuộc tiểu bang Oregon trong khoảng thời gian từ năm 1978 tới năm 2007.
12 Tháng Tám 2018(Xem: 360)
Suy từ cổ chí kim, từ Đông sang Tây, người tài hoa là người bạc mệnh, kẻ hồng nhan thường đa truân. Nhìn vào làng nhạc nước ta, nhạc sĩ Đặng Thế Phong là điển hình rõ nét nhất.
07 Tháng Tám 2018(Xem: 353)
Với tôi, giá trị tư tưởng lớn nhất của Tác Phẩm “Có Một Thời Nhân Chứng” của nhà văn Lê Lạc Giao chính là cách Ông đặt lại vấn đề: “Nạn Nhân hay Nhân Chứng”
07 Tháng Tám 2018(Xem: 767)
Đời là cõi tạm không dài Thế nên sống trọn kiếp này... an nhiên Trần ai, tan hợp muộn phiền Nên đừng gieo nghiệp, gieo duyên mặn nồng
04 Tháng Tám 2018(Xem: 511)
Những nốt nhạc vui đã vang lên trong lòng mỗi chúng ta. Hãy hòa lời ca để bản hợp ca NQ bay lên cao, vang rộng và ý nghĩa nhất.
21 Tháng Bảy 2018(Xem: 816)
Cuộc đời gió thoảng, mây bay Tri ân trân trọng cô thầy hôm nay. Bụi phấn theo gió tung bay Lời thầy dạy dỗ giữ hoài trong tim.
15 Tháng Bảy 2018(Xem: 627)
Chiến thắng World Cup 2018 của Le Coq Gaulois chẳng những làm cho người tuổi trẻ ở Pháp có một giấc mơ về tương lai như Mbappé đã từng ấp ủ giấc mơ của mình năm anh 6 tuổi
15 Tháng Bảy 2018(Xem: 611)
Tựa: Mùa Xuân Tôi Và Em Nhạc: Phạm Chinh Đông Ca sĩ: Khánh Minh
14 Tháng Bảy 2018(Xem: 919)
Chánh Niệm được xem như là cội nguồn, là gốc rễ để Tâm được an tịnh. Khi tâm an thì thân khoẻ và trí tuệ sáng suốt hơn.
08 Tháng Bảy 2018(Xem: 1167)
Chúng em vô cùng tri ân sự tận tình giúp đỡ, nhắc nhở và khuyến khích của các thầy cô, các mạnh thường quân và tất cả các anh chị em chs Ngô Quyền
08 Tháng Bảy 2018(Xem: 599)
...có vườn hoa của Mẹ và giàn thiên lý thơm lừng và nhất là thèm mãi bát canh cua đồng ngọt ngào của Mẹ ngày xưa mà giờ đây chỉ còn lại trong dĩ vãng.
03 Tháng Bảy 2018(Xem: 673)
Bài này được viết ra và ghi lại trong bầu không khí đặc biệt bàn luận sôi nổi giữa những fans túc cầu của Đại Gia Đình Ngô Quyền trong suốt đại hội.
03 Tháng Bảy 2018(Xem: 743)
Đại hội trường ta năm nào cũng để lại nhiều kỷ niệm đáng nhớ. Năm nay ngày đại hội được các thầy cô về rất đông vui cùng học trò. Những tà áo dài trắng làm đẹp thêm sân trường và gợi nhớ biết bao kỷ niệm.
02 Tháng Bảy 2018(Xem: 945)
*Xin bấm vào phần Youtube bên dưới để thưởng thức: ĐƯỜNG CHIỀU - Nhạc sĩ Dương Hồng Duyệt - Ca sĩ Duy Khánh Patrice Trần thực hiện youtube
29 Tháng Sáu 2018(Xem: 581)
Miệng vừa cắn củ khoai lang luộc, thằng Tèo chịu hết nổi! Nó quạo quọ một cách... đáng thương, nói với thằng Lìn là sao đưa người tới đây nhiều nên xài đống cây vụn... mau hết quá!!