Danh mục
Số lượt truy cập
5,234,196

Nguyễn Thị Thêm - VĨNH BIỆT TUÂN

26 Tháng Ba 20172:10 SA(Xem: 2811)
Nguyễn Thị Thêm - VĨNH BIỆT TUÂN

Vĩnh Biệt Tuân.


Ngồi trước máy, tôi cứ muốn viết một cái gì đó về Tuân.

Những ý từ phát sinh từ lúc biết Tuân đang đối phó với căn bệnh thập tử nhất sinh này. Đôi mắt của Tuân và nụ cười không trọn vẹn mấy lần gặp mặt, khiến tôi chú ý em nhiều hơn.

Tuân là chồng của Kim Loan Nguyễn Trần một cựu học sinh năng nổ của ngôi trường Trung Học Long Thành. Em là con gái bác Đại Tín một người mà dân Long Thành không ai không biết. Duyên đưa đẩy, Dung (chị ruột của Loan) lại là em dâu họ của chồng tôi. Cho nên giữa chúng tôi cũng có chút thân tình.

Loan Trần từng sinh hoạt trong gia đình Phật Tử Khánh Long nên em rất hoạt bát và năng động. Em đi đến đâu nơi nó có thêm sức sống. Tính em luôn xông xáo tham gia và tích cực trong mọi hoạt động của trường THLT và những hội đoàn.

 

Trường chúng tôi có hai Loan: Loan Trần và Loan Huỳnh. Cả hai Loan đều là nồng cốt của Ban Chấp Hành hội Cựu học sinh Trung Học Long Thành. Loan Huỳnh lo thủ quỹ, giữ tiền không mất một đồng. Loan Trần trong ban Tổ Chức và Văn Nghệ. Em nhiệt tình và hát rất hay .

Tôi yêu cả hai em và thật lòng rất thương mến hai em rễ: Đặng Minh của Loan Huỳnh và Trần Tuân của Loan Trần.

Nếu Minh của Loan Huỳnh to con chụp hình đẹp và chạy marathon có tiếng, thì Tuân của Loan Trần gầy gầy, ít nói và có râu. Cả hai rễ Long Thành đều rất yêu vợ và nhiệt tình với tất cả hoạt động của trường.

Điểm gây cho tôi chú ý đến Tuân là bộ râu của em và dôi mắt buồn buồn. Tôi ít khi thấy Tuân cười đùa với bạn bè. Có thể vì tôi ít khi gặp mặt em nên không biết nhiều về em lắm. Nhưng trong tôi Tuân thật dễ thương và có gì đó trầm tư sâu lắng.

Bạn bè rất mến Tuân và Loan vì hai em sống hết lòng với họ. Nơi nào các em tới cũng rộn rã tiếng cười. Đi về Việt Nam thăm bạn bè, đi chơi chỗ này chỗ kia và nhất là tham gia các hoạt động từ thiện. Loan post lên Face book mỗi ngày cho từng những chuyến đi. Em lưu giữ rất nhiều hình xưa của gia đình và một thời đi học. Em đã giúp tôi tìm lại hình ảnh thân thương của Long Thành ngày đó.

Lần đầu tôi biết Tuân bị bệnh là giữa năm 2016. Cả nhóm Long Thành như hụt hẫng. Thương Tuân và thương Loan nhiều lắm. Tôi đã thấy Loan post lên rất nhiều hình của hai đứa đi chơi. Chỗ nào em cũng chụp hình hai vợ chồng rất tình tứ và hạnh phúc. Lúc đó, tôi biết Loan dành hết thời gian và tình yêu cho Tuân. Em muốn Tuân hưởng những ngày vui để chống chọi với nhựng tế bào dị dạng đang tìm cách hủy hoại cơ thể. Tôi theo dõi từng chuyến đi của em. Tôi mong cho Tuân lành bệnh cũng  như ngày nào đó tôi cầu nguyện cho Lộc vượt qua khúc quanh tàn khốc của đời mình.

Đọc một bài viết của em trai Tuân (Jimmy Tran) tôi lại mến Tuân nhiều hơn. Em đã cùng em trai vượt biển tìm tự do trong hoàn cảnh bi đát của đất nước. Để dọn đường và che mặt chính quyền em đã theo tàu đi đánh cá suốt cả năm. Khi cơ hội đến, Tuân cùng em trai lên tàu vượt biên. Jimmy lúc đó mới 15 tuổi và trong túi chỉ võn vẹn có 10$ má cho đem đi. Con đường đi tìm tự do phải đổ bằng máu, nước mắt và đánh đổi với chính mạng sống của mình.

Tàu bị hải tặc tấn công, chúng cướp toàn bộ những gì chúng lục soát. Chúng hiếp dâm và đem đàn bà con gái ra đi. Chúng đâm thủng tàu để tàu chìm phi tang. Chúng là một lũ súc sinh tàn bạo. Chúng rút đi trong tang thương và tàn khốc. Jimmy ngất xỉu vì bị chúng đánh vào mặt. Nhờ trời thương, con tàu mong manh vẫn chưa chìm chỉ bập bềnh trên biển phó thác cho trời vì xăng dầu đã bị chúng lấy sạch. Qua bao trở ngại và chết chóc, con tàu cũng được đến đảo Pulau Bidong. Tỉnh dậy trong cơn say sóng và đói khát, anh em Tuân bước lên bờ bằng những bước chân chệnh choạng say đất liền. Đến đảo là thoát chết, cái chết như treo trên đầu những người đã chọn con đường vượt biển tìm tự do.

Jimmy phải nằm bệnh viện Sick Bay nhiều ngày vì bị thương và kiệt sức. Đây không phải là nơi dễ dàng để sống, nhưng ít nhất cũng là nơi khởi đầu cho bước chân tìm đến miền đất hứa. Tuân đã cố gắng và đùm bọc em trai cho đến ngày hai anh em bước lên cầu tàu Jetty để lên phà tới đất liền. Từ đây sẽ lên xe buýt đến Kuala Lumpur tạm trú. Sau đó lên máy bay để đến Bataan Philippine một nơi chờ hoàn tất thủ tục đi định cư. Cuối cùng anh em Tuân đã được đi Mỹ, miền đất hứa California.

Những ngày sống trên đảo, Tuân đã gặp Loan Trần. Hai em đã tìm hiểu và kết bạn. Tình yêu thăng hoa theo những ngày gian lao và sinh hoạt chung trên đảo. Đời sống và tương lai những người tị nạn, không ai có thể biết được sẽ ra sao và đi về đâu. Kẻ trước người sau theo từng đợt thanh lọc và sắp xếp chuyến bay của Phòng Cao Ủy Tị Nạn. Có nhiều cuộc tình khởi đầu rất đẹp trong trại rồi tan vỡ theo từng đợt rời trại. Thế giới rộng lớn, số phận con người như lục bình trôi không biết sẽ tấp vào một nơi nào. Tùy theo lòng thương xót của người có lòng ở Úc, Pháp, Canada, Mỹ... bảo trợ. Từng đợt gọi lên đường với nụ cười mừng vui vì đã được đi định cư, hòa theo nước mắt phân ly không biết bao giờ gặp lại.

Tuân và em trai từng đợt đều đi trước Loan và như ơn trên sắp đặt, hai em được kết hợp một cách mỹ mãn và hạnh phúc cho đến bây giờ.

 

Tuân là một người chồng tốt, một người bạn chân thành. Họp mặt THLT lần nào có Tuân là em xốc vác lo mọi việc. Em không nói nhiều chỉ dùng tấm lòng và hành động trao ra. Nhiều lúc tôi có cảm giác như Loan hoạt bát, năng nổ lấn át cả hình ảnh nhỏ nhắn hiều lành của Tuân luôn đi theo Loan để  hổ trợ.

Những ngày Tuân nhập viện Loan luôn kề cận và khuyến khích tinh thần. Em tin tưởng Tuân sẽ đem tình yêu và nghị lực để chiến thắng. Từng đợt điều trị, Tuân xuất hiện trong những lần gặp mặt với đầu trọc, gương mặt mệt mõi, đau đớn và đôi mắt thật buồn, làm tôi thương em nhiều lắm.

 

Hỏi thăm ai cũng nói Tuân chắc không vượt qua được vì ung thư đã lan nhiều nơi trên cơ thể. Thời gian chỉ là chờ đợi một phép lạ hay phước duyên. Bạn bè ở VN gửi qua từng đợt thuốc dân gian để Tuân uống "Phước chủ may thầy" Tôi biết Tuân và Loan phải đấu tranh nhiều lắm. Đấu tranh với cơn bệnh, đấu tranh với chính mình để không ngã gục và suy sụp tinh thần

.- Gắng lênTuân,- Gắng lên Loan - Đừng bi quan Tuân. - Đừng nản chí Loan- Những lời cổ vũ như tiếng phèn la thúc trận, để người chiến sĩ mạnh dạn trước sự tấn công âm thầm và vô hình của kẻ địch.

Ngày thứ hai,  Đặng Minh, Loan Huỳnh, Ngọc Dung, Ngọc Hương, Đinh Hương có đến thăm Tuân. Tôi gọi hỏi thăm các em cho biết Tuân vẫn tỉnh nhưng chắc không qua khỏi. Ai cũng ngậm ngùi thương Tuân và Loan quá.

Sáng nay vào FB, thấy Nam post lên :

"Chiều nay, dọc đường thiên lý về San Jose.

Buồn vô tận,

Buồn trong nước mắt"


Tôi đã nghi có chuyện gì rồi. Và chuyện ấy buồn ấy đã đến với mọi thành viên cựu học sinh THLT. "Tuân đã rời bỏ chúng ta"

 

Hãy yên nghĩ đi Tuân. Em giỏi lắm. Em kiên cường lắm. Em đã gánh vác đau đớn nhiều quá rồi. Hãy thanh thản ra đi. Em hãy tin tưởng Loan sẽ vượt qua tất cả để kiên cường đứng lên. Là người con của Phật, thành viên của gia đình Phật Tử Khánh Long,  Loan hiểu rõ về luật tử sinh và sinh mạng con người. Loan sẽ tìm nơi an trú cho tâm hồn mình một cách thỏa đáng.

Các con em đều đã lớn, chúng có thể tự mình đứng vững trong cuộc sống nơi này.

Chị gửi vào đây một bức hình hai em để em biết tình yêu em bỏ ra cho Loan thật xứng đáng. Và trong tim Loan luôn có hình bóng em.

 

loan tuan

 

Tất cả những người bạn ở đây đều thương yêu và tưởng nhớ đến em

Chị xin đốt một nén hương đưa tiễn em về nơi bình yên nhất.

Nguyện đức Phật A Di Đà hướng dẫn hương linh Tuân Trần về nơi đất Phật.

Thành kính phân ưu cùng Loan và gia quyến.

 

VĨNH BIỆT TUÂN.

Nguyễn thị Thêm.

 

12 Tháng Hai 2019(Xem: 134)
Nơi đây là chốn dung thân của nửa quãng đời còn lại. Đất nước nầy chính là nơi các thế hệ cháu chắt được sinh ra. Từ tận đáy lòng, chúng tôi tri ân nước Mỹ và xin nhận nơi nầy làm quê hương thứ hai.
12 Tháng Hai 2019(Xem: 41)
Cuối năm, lại nói chuyện về thời gian, và ở vào lứa tuổi này tôi thấy dễ chịu bình yên khi nhớ về quê nhà. Vâng, chỉ bằng hai tiếng ấy thôi là đã chất chứa đủ bao nhiêu điều...
12 Tháng Hai 2019(Xem: 51)
Hồng tự hỏi bài thơ này nói lên tâm sự của anh Văn hay tâm sự của chính mình đây? Nàng lặng lẽ vào phòng nằm khóc một mình, ước sao có một bờ vai ấm áp để tựa đầu....
11 Tháng Hai 2019(Xem: 727)
Tôi cầu mong cho bà cụ có một đời sống khá hơn sau khi đã vào được quốc tịch Mỹ, và chợt nghe mắt mình cay cay không phải vì bụi phấn của ngày xưa mà là bụi đời của bây giờ...
05 Tháng Hai 2019(Xem: 188)
Hy vọng năm 2019 năm con heo mọi người, mọi nhà đều được hưởng lây tính thoải mái, vô lo của nó mà cuộc sống an lạc hơn. Xã hội cơm no áo ấm, giảm bớt tranh chấp hòa nhã với nhau. Như vậy thế giới sẽ hòa bình
04 Tháng Hai 2019(Xem: 108)
Nàng đã đeo sợi dây chuyền này hằng ngày và hãnh diện được những cặp mắt tò mò của bạn bè cùng lớp len lén nhìn, bên cạnh cũng không thiếu ánh mắt lém lỉnh của những người bạn thân chung nhóm.
27 Tháng Giêng 2019(Xem: 1565)
Lúc đó, Tết không chỉ đến ở thời khắc giao mùa giữa năm mới, năm cũ âm lịch, mà những người dân bình thường còn vui như Tết quanh năm vì họ được công pháp quốc tế, được pháp luật của nước mình bảo vệ.
26 Tháng Giêng 2019(Xem: 264)
Bài viết sau đây chỉ là kinh nghiệm và nhận định chủ quan về việc học và dạy học tại Việt Nam và tại Hoa Kỳ của chính tôi. Do đó có thể rất chủ quan, hạn hẹp và có nhiều thiên kiến.
26 Tháng Giêng 2019(Xem: 135)
Hồng ngồi yên lặng, mặc cho Ngọc khóc trôi gối trôi mền...lòng dâng lên một tình cảm khó tả, vui không ra vui, buồn không ra buồn, một chút bâng khuâng, một chút hờn giận...
20 Tháng Giêng 2019(Xem: 221)
Các thầy đã dang tay đón lấy những đứa con sớm rời tổ ấm này. Do đó người thầy ở đây không chỉ là Sư mà còn là Phụ nữa và tình thầy trò khắng khít hơn ở những ngôi trường khác.
19 Tháng Giêng 2019(Xem: 222)
. Sang đây, thâm nhập thực tế, mới thấy đường đến thẻ xanh cũng truân chuyên trắc trở như ligne de coeur, rối rắm đủ thứ vấn đề. Phượng thở ra, chắc phải cầu cứu đám bạn làm quân sư.
19 Tháng Giêng 2019(Xem: 176)
*Xin bấm vào phần Youtube bên dưới để thưởng thức: PHÙ DU - Nhạc Phạm Chinh Đông – Tác giả hòa âm và trình bày
11 Tháng Giêng 2019(Xem: 311)
Bún không phải chỉ đơn thuần là một món ăn truyền thống của Huế, nhưng đối với người Huế, bún còn là một phần lối sống “Kiểu Huế”. Kiểu Huế là nghèo mà vẫn sang, vui rộn rã mà vẫn man mác buồn,
07 Tháng Giêng 2019(Xem: 283)
Nghĩ vậy tôi bỗng muốn tự dành cho mình một chút thời gian trong mấy ngày đầu tiên của một năm mới, để đọc những món quà mới nhận, như tôi từng ao ước từ một kiếp nào. Hoàng Mai Đạt
03 Tháng Giêng 2019(Xem: 225)
Mai là biểu tượng đẹp đẽ, hài hoà trong lòng văn hóa Việt. Mai là nguồn vui cho mọi người chúng ta nói chung khi mùa Xuân về.
01 Tháng Giêng 2019(Xem: 297)
... Vì bận rộn với cuộc sống thường ngày, tôi không có dịp theo dõi chuyện này và bây giờ, khi viết bài này, tôi và quý bạn đọc, chúng ta đang ở vào tháng Giêng của năm mới tây 2019
31 Tháng Mười Hai 2018(Xem: 607)
Tuy đề tài là như vậy, nhưng không phải chờ đến năm mới chúng ta mới làm mới cuộc sống của chúng ta, mà chúng ta có thể làm mới cuộc sống của chúng ta bất cứ lúc nào khi chúng ta tỉnh ngộ.
30 Tháng Mười Hai 2018(Xem: 222)
Lễ Giáng Sinh năm nay Bố vắng nhà. Nhưng không hề chi, Thiên Đường không xa lắm đâu Ben. Bất cứ lúc nào con nghĩ tới Bố là Bố ở ngay bên cạnh con.
29 Tháng Mười Hai 2018(Xem: 280)
Ngày lễ Giáng Sinh, trong niềm tin tôn giáo. Tôi nghĩ nếu mọi người đều có cùng một mơ ước thế giới hòa bình, con người yêu thương và giúp đỡ lẫn nhau,
22 Tháng Mười Hai 2018(Xem: 260)
Với đại đa số dân chúng, lễ Giáng Sinh được coi như một ngày lễ lớn của dân tộc và đó là một nét văn hóa đẹp. Ngày lễ Noel như một ngày lễ của tất cả mọi người không phân biệt tôn giáo