Danh mục
Số lượt truy cập
4,904,288

Thơ Lâm Văn Bảnh - THƠ CHO NGƯỜI ĐI XA

09 Tháng Ba 201712:52 CH(Xem: 2407)
Thơ Lâm Văn Bảnh - THƠ CHO NGƯỜI ĐI XA


THƠ CHO NGƯỜI ĐI XA

(Để tưởng nhớ đến Ông Nguyễn Tấn Xê)

 memory
Sáng chúa nhật ấy... trời buồn se lạnh,

Mây mờ giăng kín nẻo đường xa,

Trời âm u chờ hạt nắng pha,

Đọng trên lá, sương co mình say ngủ...

 

Từ sáng sớm, thói quen mọi bữa,

Ông đi một vòng ra chùa... về, tới cửa không vào!

Người qua đường vội vã lao xao,

Tôi chạy tới đỡ Ông ngồi dậy.

 

Ông ngã bao giờ? Không động đậy!

Ambulance sơ cứu... đưa đi vội vàng,

Trời bỗng tối sầm... nặng hạt mưa lan...

Dung, con gái ông, thẩn thờ như người mất vía!

 

Phòng cấp cứu... đưa Ông lên tầng 7,

Bác sĩ, y tá chăm sóc ân cần,

Tôi đến đây chẳng nói chẳng rằng,

Không gian buồn đang trùm bịnh viện.

 

Bác sĩ bảo Ông tai biến,

Ngã té, máu tụ trong đầu,

Đôi ba ngày chích, uống thuốc xem sao,

Hy vọng... chúc Ông mau bình phục.

 

Từ lúc Ông vào bịnh viện,

Luôn hôn mê không nói câu nào,

Đôi mắt nhắm nghiền, cũng chẳng rên đau,

Sắc diện vẫn hồng hào như cũ.

 

Hai ngày sau... lắm điều đã khác,

Bác sĩ mời con cháu gấp về,

Máu tụ trong đầu tràn, ứ thêm ra,

Chỉ có mổ mới còn hy vọng.

 

Nếu mổ: một trên mười sự sống,

Vì tuổi Ông, vì nhiều bệnh lúc già,

Một sáng buồn... trời phủ mưa sa!

Bao giọt lệ trào ra... mắt ứa!

 

Dòng lệ ấy, bây giờ còn "nửa"

Nửa, cho Mẹ rồi... sáu năm trước ra đi!

Ngậm ngùi giờ đây, biết nói năng gì?

Chả lẽ đã đến ngày chảy hết ?!

 

Bác sĩ bảo: nhiều thần kinh đã chết!

Đã hết cách rồi! Chỉ nằm đó chờ thôi!

Vị mặn liên hồi chảy xuống vành môi!

Văng vẳng bên tai... từng hồi chuông vĩnh biệt!

 

Ông nằm đó, không một lời rên xiết!

Mắt nhắm lìm... hồn đang thả về đâu...?

Về quê hương, đang bước qua cầu...

Hay thầm nhớ, những xe đò "Liên Hiệp" 

 

Về thăm lại nhà... vòng qua phố chợ,

Hai căn lầu, vắng chủ từ lâu,

Từ ngày "đổi đời" buồn bã lo âu,

Ông và các con xuống tàu qua Mỹ.

 

Hai dãy phố, đất, nhà... giao... nhận về trang giấy!

Xin lại nhà thờ, giữ bởi người em,

Ba mươi năm, sự nghiệp nhúm nhen,

Định mệnh trớ trêu... đổi tờ giắy trắng!

 

Ông hồi nhớ... sau những ngày mưa nắng...

Sáu tháng tạm cư - Indonesia - rồi đến xứ người,

Vất vả trăm bề... buồn bã ủ ê,

Ngôn ngữ bất đồng, chưa quen xứ lạ!

 

Bốn mươi năm, làm thân viễn xứ!

Chưa một lần về, thăm lại cố hương!

Nửa đời người, sao quá đoạn trường!

Ông nghiền ngẫm hai từ "giải phóng"

 

Những ngày gặp Ông... nụ cười còn đọng...

Kể tôi nghe chuyện cũ xa vời...

Ngẫm cuộc đời như lục bình trôi,

Rày đó, mai đây, bồng bềnh theo sóng.

 

Sáng thứ bảy vào thăm, Ông vẫn nằm bất động!

Đang nghe hồi kinh... người bạn cũ tụng vào,

Tim nhịp đều... có lúc lên cao,

Hơi thở dập dồn... bác sĩ lo âu, có gì muốn nói?

 

12g 10 Ông đi... chưa kịp hỏi:

Hai đứa con xa, đã kịp về chưa?

Một ngày trời buồn, vần vũ cơn mưa!

Ông đã ra đi... không một lời trăn trối!

 

Bốn con, hai cháu, vây quanh tơ vò, bối rối...!

Đã hết rồi, còn gì nữa mà mong!

Thuyền đã chìm... đâu còn ở trên dòng,

Thôi đành bỏ... mặc đời xuôi ngược!

 

Ông xuôi tay... cuộc đời bỏ hết!

Những lụy phiền gởi lại trần gian,

Cõi Vĩnh Hằng vui với gió trăng ngàn...

Hồn thanh thản Non Bồng Nước Nhược.

 

Tiếng mỏ vang đều... lẫn tiếng chuông từng bước...

Những lần tụng niệm: Di Đà Kinh,

Không gian u buồn, trầm mặc thiết tha...!

Nhà quàn đưa Ông vào, nhập quan, tẩn liệm.

 

Cảnh nào buồn hơn: cảnh phát tang!

Lắng động tâm tư... lệ đôi hàng,

Đầu chít khăn tang, lòng tan tác,

Lại thêm một lần, đau xót biệt ly!

 

Ngày viếng Ông, nắng ấm chan hoà,

Người thân, bạn bè... lắm kẻ gần xa,

Thắp nén hương cho trọn tình thân thiết,

Cầu Ông siêu thăng nơi Cực Lạc an bình.

 

Viếng Ông lần cuối, mọi người đi quanh...

Xá Ông, vẫy tay, đặt hoa... ân cần...

Nắp quan đóng lại, coi như hết!

Mai Ông xa rồi... biết tìm đâu?!

 

Thân cát bụi, trở về cát bụi,

Mớ tro tàn, theo sóng biển nhấp nhô,

Đời phù du, kiếp sống vô thường,

Buông thả hết, chúc Ông đi... đến nơi... Ông muốn đến!

 

Lâm Văn Bảnh

K2 NQ Minnesota

07 Tháng Chín 2018(Xem: 275)
Từ anh xa biệt trần gian Còn em ngồi với bóng trăng soi mình Nén tâm nhang khấn hiển linh Nguyện cầu anh được Siêu Sinh Niết Bàn.
07 Tháng Chín 2018(Xem: 184)
Rằm tháng 8 anh buông tay thanh thản. Trung thu này em làm lễ giỗ đầu. Ba lần Trung Thu bao kỷ niệm khắc sâu. Để nhớ mãi người đi không trở lại.
07 Tháng Chín 2018(Xem: 936)
THANH BÌNH- Trăng khuyết lại đầy, Rồng mây gặp hội NON SÔNG thái bình. NƯỚC NON hết cảnh điêu linh, NHÂN DÂN an lạc SƠN HÀ vinh quang.
07 Tháng Chín 2018(Xem: 79)
Yêu thương tất cả đồng bào, Tình yêu nhân loại dâng trào mênh mang. Quê nghèo khoai sắn gian nan, Bao năm chinh chiến Việt Nam đọa đầy.
07 Tháng Chín 2018(Xem: 86)
*Xin bấm vào phần Youtube bên dưới để thưởng thức: "BÔNG HỒNG CÀI ÁO TRẮNG" - Nhạc Sĩ: Nguyễn V. Đông - Giao Linh trình bày Kiều Oanh Trịnh thực hiện youtube
01 Tháng Chín 2018(Xem: 238)
Thằng bé con. Đập con heo đất Vào ngày cúng Phật. Thắng hội Vu Lan. Ngày Lễ huy hoàng Tạ ơn Cha Mẹ... Nhưng thật quý báo. Tâm thành kính dâng. Tâm hồn trong ngần. Trái tim thánh thiện
31 Tháng Tám 2018(Xem: 186)
Chào Em Tháng Chín thương yêu Bến xưa thuyền đợi nắng chiều thu phân Hồ thu gió gợn sóng giăng Quẩy đuôi cá lội bầy đàn nhấp nhô.
31 Tháng Tám 2018(Xem: 339)
Ta chỉ còn tin, đôi vầng nhựt, nguyệt Bầu càn khôn mở rộng cửa Vô Vi Đường khải đạo, ta theo về nguyên ủy Để ru em, vĩnh cửu vẹn hương thề
31 Tháng Tám 2018(Xem: 232)
Một đời cha gian nan cùng biển cả Mẹ suốt ngày lặn lội bãi bờ xa Quà của biển đẫm mồ hôi nước mắt Vẫn thủy chung cùng cha mẹ nuôi người.
25 Tháng Tám 2018(Xem: 225)
Vu Lan hoa trắng trời cao Nén nhang con thắp nghẹn ngào khói bay Khói mềm mang nặng ơn dầy Quấn quanh nỗi nhớ vòng tay mẹ hiền
25 Tháng Tám 2018(Xem: 457)
Hoa dâng má là mai vàng trước cổng Là ngọc Lan thơm ngát quyện mùi hương Là hoa cà phê trắng xóa ở khắp vườn Là vạn thọ rực rỡ vào dịp Tết.
25 Tháng Tám 2018(Xem: 226)
*Xin bấm vào phần Youtube bên dưới để thưởng thức: "MỪNG ĐẠI LỄ VU LAN 2018" Đèn Khuya (Lam Phương & Thanh Thúy) Kiều Oanh Trịnh thực hiện youtube
25 Tháng Tám 2018(Xem: 368)
Trần gian sạch nợ thảnh thơi rồi Tiên Cảnh, Bồng Lai Mẹ đến nơi Con chép bài thơ này khóc Mẹ Vô cùng thương tiếc Mẹ Hiền ơi!
24 Tháng Tám 2018(Xem: 271)
Mười hai năm, cách xa nhau Mẹ về tịnh hạc gọi gào ai hay Nhớ thương giọt đắng tràn đầy Vu Lan Nhớ Mẹ ơn dầy cao minh...
24 Tháng Tám 2018(Xem: 576)
Cánh Phượng xưa đã khô trong trang vở Nhưng trong tôi thương nhớ vẫn còn nguyên Giữa sân trường một mình tôi lặng lẽ Nhặt cho mình cánh hoa Phượng vừa rơi.
17 Tháng Tám 2018(Xem: 466)
Lời nguyện cầu thành kính Mong từ cõi xa xăm Má về nơi cửa Phật Chan chứa ánh từ tâm.
17 Tháng Tám 2018(Xem: 664)
Tôi muốn quên những năm tháng ngược xuôi Mà cuộc sống tặng tôi nhiều nghiệt ngã Bao lâu rồi vẫn hằng chôn trong dạ Để tâm hồn hết buồn bã an vui
13 Tháng Tám 2018(Xem: 770)
Dốc Nhỏ xưa, thuở thanh bình, ngày trước Mùa Xuân về, hoa thơm ngát trong vườn Đến Hè sang, trái trên cành trĩu nặng Ong bướm chập chờn, gió thoảng đưa hương
11 Tháng Tám 2018(Xem: 582)
Ngực cài một đóa hoa hồng Mừng Cha Mẹ sống trong lòng cháu con Đóa hoa trắng giữa ngực son Tiếc thương Phụ Mẫu không còn thế gian...
11 Tháng Tám 2018(Xem: 595)
Giờ Anh về chốn niết bàn, Hồn Anh thanh thản Thiên đàng vô ưu. Riêng Em đành sống đìu hiu, Hằng đêm niệm Phật, Trời cưu mang đời.