Danh mục
Số lượt truy cập
5,279,669

GS. Huỳnh Công Ân - NHỮNG CÂY CẦU KỶ NIỆM

04 Tháng Ba 20174:22 CH(Xem: 2835)
GS. Huỳnh Công Ân - NHỮNG CÂY CẦU KỶ NIỆM


NHỮNG CÂY CẦU KỶ NIỆM

  GS. Huỳnh Công Ân

 

 cau ganh

“Qua cầu dỡ nón trông cầu,

Cầu bao nhiêu nhịp em sầu bấy nhiêu”

Ca dao


 


Tin cây cầu Gành bị gãy hai nhịp làm con tim của những người sinh trưởng tại Biên Hòa hay những ai từng làm việc tại thủ phủ miền Đông này không tránh khỏi đau nhói. Tuy rằng ba tháng sau người ta đã xây lại một cây cầu mới để tái lập tuyến đường xe lửa Bắc Nam nhưng  cây cầu mới 3 nhịp không thế nào thay thế hình ảnh cây cầu cũ 4 nhịp có hằng trăm năm trong ký ức của người dân Biên Hòa.

Tôi đã có cơ duyên gắn bó với Biên Hòa 6 năm trong nghiệp văn cũng như nghiệp võ. Tôi từng dạy học tại trường trung học Ngô Quyền và cũng từng phụ trách an ninh cho một trong những cây cầu quan trọng cúa Biên Hòa, cửa ngỏ vào thủ đô Sài Gòn: cầu Đồng Nai.

Năm 1972,  khi tôi trở lại quân đội và phục vụ ở tiểu khu Biên Hòa thì tôi được cử làm đại đội phó một đại đội địa phương quân trấn giữ cầu Đồng Nai. Lúc đó, 3 cây cầu chiến lược nối liền Biên Hòa với thủ đô Sài Gòn là cầu Đồng Nai nằm trên xa lộ Sài Gòn Biên Hòa, cầu Gành trên quốc lộ 1 và cầu Hóa An hay cầu Mới trên xa lộ Đại Hàn.  Cầu Đồng Nai do đại đội 3/463, đại đội trưởng là đại úy Nhuận, trấn đóng. Cầu Gành do đại đội 3/363, đại đội trưởng là đại úy Tốt, phụ trách an ninh. Cầu Hóa An do đại đội 3/362. Đại đội trưởng là đại úy Sang, bảo vệ.

Từ  Sài Gòn lên bằng xa lộ, trước khi lên cầu Đồng Nai, người ta sẽ đi ngang ngã ba Tân Vạn bên tay trái thuộc tỉnh  Biên Hòa và xã Long Bình thuộc tỉnh Gia Định bên tay phải. Qua khỏi cầu thì người ta sẽ thấy Bộ Chỉ Huy Vùng 3 Sông Ngòi của Hải Quân bên phải và xa hơn về bên trái là hãng giấy Cogido.  Sau khi đổ dốc , người ta gặp ngã ba Vũng Tàu và nếu rẽ phải ở đó người ta sẽ ở trên quốc lộ  15 dẫn đi Long Thành, Bà Rịa và Vũng Tàu.

Nếu đi lên Biên Hòa bằng quốc lộ 1, người ta qua cây cầu sât lâu đời nhất là cầu Gành mà từ đó người ta nhìn thấy cù lao Phố phia dưới. Sàn cầu lót ván nên khi xe cộ chạy qua người ta nghe rầm rầm nhất là nếu đó là xe lửa.

Cầu Hóa An được xây dựng sau cùng khi có xa lộ vòng đai Đại Hàn nên mới có thêm tên là cầu Mới.

“Ba năm trấn thủ lưu đồn

Ngày thì canh điếm, tối dồn việc quan”

 

Tôi chỉ làm “lính thú” hai năm ở cầu Đồng Nai (1972-1973)  nhưng có nhiều kỷ niệm gắn bó với cây cầu chiến lược này. Những đêm đi đốc canh cho tôi thấy sự chễnh mãng, thiếu cảnh giác của lính tráng mình, nếu địch quân biết sơ hở này thì cây cầu này đã bị đánh sập dễ dàng. Ban ngày tôi thường bắt lính dùng ca nô chở tôi đi quan sát quanh trên sông vùng gần cầu hay đi vào xã Long Bình bên phải cầu để dò la tình hình an ninh. Tôi theo dõi nhứng xuồng rà tôm gần cầu đáng nghi là của những tên đặc công thám sát tình trạng bố phòng của cầu. Tôi cũng biết những chủ lò gạch trong xã là những thành phần “hai mang”. Ban ngày họ làm ăn có vẻ lương thiện nhưng ban đêm hoạt động tiếp tế cho địch quân, tuy nhiên tôi chưa có bằng chứng để bắt giữ họ.

Thỉnh thoảng tôi dẫn một trung đội lính theo xe đi hộ tống các đoàn quân xa đi ngang lãnh thổ tiểu khu Biên Hòa đến ngã ba Dầu Giây hay Phú Mỹ, hoặc chở tân binh đi thụ huấn quân trường Vạn Kiếp ở Bà Rịa hoặc đi lãnh đạn pháo binh ở căn cứ Long Bình hay thành Tuy Hạ hoặc đi tiếp tế cho chi khu Tân Uyên. 

Lúc rãnh rỗi, tôi cùng các sĩ quan chung đơn vị đánh bi da, uống bia ở câu lạc bộ đại đội sát bờ sông hay sang nhậu nhẹt giao hữu với các sĩ quan ở hai đại đội bạn giữ hai cây cầu kia.

Mùa thi Tú Tài hay vào lớp 6 Ngô Quyền tôi được cắt cử dẫn lính giữ an ninh trường thi. Những âm mưu quăng bài giải vào phòng thi bị tôi bẻ gãy.

Trong hai năm tôi ở cầu Đồng Nai không xảy ra một vụ tấn công nào của VC, trừ một tai nạn lựu đạn làm một lính gác tử thương và một lính khác bị nát đôi chân.

Đầu năm 1973, sau hiệp định Ba Lê, với trách nhiệm là một đại đội phó chính trị tôi được đại úy đại đội trưởng giao công tác phân tích bản văn hiệp định cho binh sĩ trong đại đội am hiểu và truyền xuống cho họ biết nhiệm vụ một người lính trong tình hình mới. Và để cho tôi có thể hoàn thành nhiệm vụ một cán bộ chiến tranh chính trị của đơn vị, tiểu khu Biên Hòa cử tôi đi học một khóa học ở trường Đại Học Chiến Tranh Chính Trị Đà Lạt. Nhưng khóa học chưa khai giảng thì tôi nhận được sự vu lệnh biệt phái trở về Bộ Giáo Dục và tôi trở lại trường Ngô Quyền dạy học.

Tuy thời gian mặc áo lính ở Biên Hòa giữa mùa chinh chiến, ngắn ngũi và không phải xông pha trong lằn tên mũi đạn như lúc ở sư đoàn 9 bộ binh miền tây những năm 68-69, nhưng tôi cũng không thẹn lòng  khi đã làm tròn trách nhiệm của một người lính ở mặt trận miền Đông.

Giờ đây, mỗi khi lên Biên Hòa họp mặt cùng các em cựu học sinh Ngô Quyền, lúc đi ngang qua các cây cầu này, những kỷ niệm xưa vùng sống lại trong lòng tôi.  Những chiến hữu từng sát cánh với tôi trong nhiệm vụ giữ cho cây cầu Đồng Nai đứng vững ở Biên Hòa thời chinh chiến như : đại úy Nhuận, trung úy Phong, trung úy Hoàng, thiếu úy Phước, thiếu úy Tuấn, thiếu úy Ngọc, thượng sĩ Lộc, trung sĩ Thêm, hạ sĩ Lý… và còn nhiều nữa mà với thời gian tôi không còn nhớ tên. Giờ đây, ai còn ai mất, ai ở đâu tôi không rõ.

Khi tôi đi tù cải tạo về, tôi có lên nhà đại úy Nhuận ở xã Long Bình thăm nhưng chỉ gặp vợ của ông ấy. Tuy nhiên tôi cũng vui khi vợ ông cho biết ông đã được thả về. Ít lâu sau. Ông có xuống Sài Gòn thăm tôi. Sau đó tôi vượt biên và tin rằng gia đình ông đã sang Mỹ theo diện HO.

Trung úy Phong sau đổi về phòng 3 tiểu khu, lên đại úy. Sau 75, tôi nghe nói anh theo gia đình bên vợ di tản qua Thụy Sĩ.

Trung úy Hoàng về sau qua không quân nhưng không được đi học ở Mỹ vì lý lịch có cha đi tập kết ra Bắc. Sau 75, Hoàng có đến nhà thăm tôi và cho biết đang làm việc trong ngành điện ảnh của chế độ mới. Tôi không rõ anh có bị đi tù cải tạo hay không.

Có lần về quê ở Bình Dương  năm 1975 tôi gặp trung sĩ Thêm, người gốc Miên đang làm phu khuân vác.

Một hôm đang ở Canada, hạ sĩ Lý gọi cho tôi nói nhờ website của hôi Ái Hữu Cựu Học Sinh Ngô Quyền Biên Hòa mà biết số điện thoại của tôi. Anh cho biết hiện đang bị những bệnh của tuổi già. Tôi thầm cầu mong anh vẫn an khang.

Ôi “một thời chinh chiến điêu linh”! Tỉnh Biên Hòa của chúng ta và  những cây cầu thân yêu từng đứng hiên ngang trong phong ba, bão táp dù trải qua bao đau khổ nhục nhằn . Nhất là tình người Biên Hòa vẫn còn đó dù ở trong nước hay hải ngoại.

 Đầu thu năm 2016
15 Tháng Ba 2019(Xem: 862)
Duy trì và bảo vệ truyền thống dân tộc, tìm về cội nguồn là ước muốn và tâm huyết của tất cả những người VN yêu nước. Cám ơn các em, cám ơn những gì các em đã góp tay chung sức làm hôm nay.
15 Tháng Ba 2019(Xem: 107)
Tôi được về với đất Biên Hòa và làm rể Biên Hòa, đến nay là đúng 50 năm (1969 - 2019), chưa biết hết mọi nơi mọi chuyện.... Người Biên Hòa đã đem đến cho tôi nhiều cảm tình. Và cuối cùng… Biên Hòa đã tặng cho tôi một người vợ hiền lành… nhu mì…
15 Tháng Ba 2019(Xem: 133)
. Anh đã liều mạng với sóng to gió lớn nơi biển cả có đầy dẫy hải tặc mà tìm cách từ giã “Thiên Đường Xã Hội Chủ Nghĩa” để ôm chân “Đế Quốc Đầu Sỏ” và tình nguyện chịu cho bọn Tư Bản đang “giẫy chết” bóc lột anh.
05 Tháng Ba 2019(Xem: 340)
Sau đó, nàng thuyên chuyển nhiệm sở theo chồng, cố loại ra khỏi tim óc của mình những vùng đất quê hương đầy kỷ niệm, nơi nàng đã sống vui vẻ trong quá khứ...
28 Tháng Hai 2019(Xem: 209)
Theo đà diễn tiến cho đến nay thì vào cuối năm nay NGƯỜI TA sẽ tuyên bố chấm dứt chiến tranh Triều Tiên, Mỹ rút quân về và Trump & Kim sẽ chia nhau Nobel Hòa Bình kịp lúc cho ngày bầu cử ở Mỹ.
24 Tháng Hai 2019(Xem: 120)
... Sau khi thấy có vẻ đã hết người mua rầm rộ như ban đầu, người chủ trò của gánh xiếc ra lệnh cho con Đỏ đem rổ tiền vào cho ông bầu.
18 Tháng Hai 2019(Xem: 421)
tôi có may mắn được gia nhập vào Nhóm Dễ Thương, hầu hết là cựu học sinh trường Trung học Ngô Quyền, Biên Hòa, thông qua một người cũng chẳng có dính dáng gì với vùng đất Biên Hòa,
17 Tháng Hai 2019(Xem: 652)
Suốt thời gian đi đường, bầu không khí không được vui lắm. Đến các bến phà thầy Kim mua hết món này đến món khác mời ăn, chỉ có "em gái kỳ đà" thưởng thức ngon lành,
17 Tháng Hai 2019(Xem: 205)
Xin mời thưởng thức 1 tác phẩm tuyệt vời, mới nhất của Hạnh Phạm
16 Tháng Hai 2019(Xem: 273)
Nguyện cầu. Xin chấp tay lại nguyện cầu Từ Bi Đức Phật trên cao độ dùm Phóng hào quang rước hương linh Được vể cõi tịnh an bình, thảnh thơi.
14 Tháng Hai 2019(Xem: 172)
Sau khi thấy có vẻ đã hết người mua rầm rộ như ban đầu, người chủ trò của gánh xiếc ra lệnh cho con Đỏ đem rổ tiền vào cho ông bầu.
12 Tháng Hai 2019(Xem: 336)
Nơi đây là chốn dung thân của nửa quãng đời còn lại. Đất nước nầy chính là nơi các thế hệ cháu chắt được sinh ra. Từ tận đáy lòng, chúng tôi tri ân nước Mỹ và xin nhận nơi nầy làm quê hương thứ hai.
12 Tháng Hai 2019(Xem: 200)
Cuối năm, lại nói chuyện về thời gian, và ở vào lứa tuổi này tôi thấy dễ chịu bình yên khi nhớ về quê nhà. Vâng, chỉ bằng hai tiếng ấy thôi là đã chất chứa đủ bao nhiêu điều...
12 Tháng Hai 2019(Xem: 372)
Hồng tự hỏi bài thơ này nói lên tâm sự của anh Văn hay tâm sự của chính mình đây? Nàng lặng lẽ vào phòng nằm khóc một mình, ước sao có một bờ vai ấm áp để tựa đầu....
11 Tháng Hai 2019(Xem: 1035)
Tôi cầu mong cho bà cụ có một đời sống khá hơn sau khi đã vào được quốc tịch Mỹ, và chợt nghe mắt mình cay cay không phải vì bụi phấn của ngày xưa mà là bụi đời của bây giờ...
05 Tháng Hai 2019(Xem: 357)
Hy vọng năm 2019 năm con heo mọi người, mọi nhà đều được hưởng lây tính thoải mái, vô lo của nó mà cuộc sống an lạc hơn. Xã hội cơm no áo ấm, giảm bớt tranh chấp hòa nhã với nhau. Như vậy thế giới sẽ hòa bình
04 Tháng Hai 2019(Xem: 413)
Nàng đã đeo sợi dây chuyền này hằng ngày và hãnh diện được những cặp mắt tò mò của bạn bè cùng lớp len lén nhìn, bên cạnh cũng không thiếu ánh mắt lém lỉnh của những người bạn thân chung nhóm.
27 Tháng Giêng 2019(Xem: 1862)
Lúc đó, Tết không chỉ đến ở thời khắc giao mùa giữa năm mới, năm cũ âm lịch, mà những người dân bình thường còn vui như Tết quanh năm vì họ được công pháp quốc tế, được pháp luật của nước mình bảo vệ.
26 Tháng Giêng 2019(Xem: 452)
Bài viết sau đây chỉ là kinh nghiệm và nhận định chủ quan về việc học và dạy học tại Việt Nam và tại Hoa Kỳ của chính tôi. Do đó có thể rất chủ quan, hạn hẹp và có nhiều thiên kiến.
26 Tháng Giêng 2019(Xem: 415)
Hồng ngồi yên lặng, mặc cho Ngọc khóc trôi gối trôi mền...lòng dâng lên một tình cảm khó tả, vui không ra vui, buồn không ra buồn, một chút bâng khuâng, một chút hờn giận...