Danh mục
Số lượt truy cập
5,378,115

Nguyễn Thị Thêm - VĨNH BIỆT LỘC

25 Tháng Mười Một 20165:44 CH(Xem: 3977)
Nguyễn Thị Thêm - VĨNH BIỆT LỘC


VĨNH BIỆT LỘC.

Loc Ho

Đêm qua vừa lên giường thì nhận được tin nhắn.”Chị Lộc đã mất rồi cô ơi!”
Tôi chết lặng một giây. Tự dưng hai hàng nước mắt lăn dài.
Tôi thương em quá, cô em gái nhu mì mà lâu lắm, thật lâu tôi chưa hề gặp lại.
Phải rồi, kể từ khi tôi rời mái trường THLT, tôi đã bặt tin tức của em. Khi vào Face Book kết bạn với Rốt tôi mới thấy lại hình ảnh em và gia đình 
Mừng em và Rốt có một gia đình hạnh phúc, con cháu hòa thuận, yên vui. Nhìn em rạng ngời bên Rốt, rất đẹp đôi tôi thật sự chúc mừng.
Em có một đàn cháu rất đẹp và dễ thương. Cháu quấn quít yêu thương ông bà nội ngoại.
Tôi nhớ có một lần em comment cho tôi: "Chị ơi ! Em rất nhớ chị và thương mến chị lắm”

Vậy mà bây giờ em bỏ tất cả để ra đi. Lâu rồi khi thấy Rốt và các cháu lên chùa cầu an cho em, Tôi cũng thầm lo và ơn trời, mọi việc đều qua đi một cách tốt đẹp. Tôi mừng cho em đã được tai qua nạn khỏi. Những bức hình em đi chơi rất tươi tắn được Rốt gửi vào cho bạn bè cùng xem.

Mừng nhất là tháng 8 vừa rồi em và Rốt đi dự Hội Ngộ THLT tại Florida. Em tươi cười xinh đẹp trong chiếc áo dài thi hoa hậu. Em hân hoan cùng các bạn vui chơi họp mặt. Em và Rốt thật đẹp đôi chụp hình chúc mừng sinh nhật chung với gia đình. Khi em đến Cali du lịch, tôi rất muốn lên gặp mặt em một lần. Muốn ôm lấy em và bắt tay Rốt, người em trai học chung một lớp với Thông em tôi. Nhưng tôi không thể nào thu xếp được gia đình đành lỡ hẹn. Bây giờ thì không thể nào gặp mặt em nữa rồi. Chị xin lỗi em.

Mới vài ngày đây thôi, chị đã viết những lời cầu nguyện cho em. Bức hình Rốt chụp em trong hành lang bệnh viện đã làm chị thật xúc động thật nhiều.Em lẻ loi đi trong chiếc áo bệnh nhân rộng thùng thình. Sự cô độc nhỏ nhoi của một sinh mạng trước sự hoành hành của bệnh tật thật kinh khiếp. Đối diện với sự chia xa quả đau xót tột cùng. Chị như thấy được tâm sự của em, chị đã nhìn bức ảnh ấy nhiều lần và lo sợ. Lo sợ cho em, lo sợ tuổi già của chị, lo sợ cho bệnh tật và lo sợ cho giây phút trước giờ cận tử.

Em đã thật sự ra đi, điều đó không thể chối cải. Sự thật bất ngờ làm trái tim bao người bị bóp lại thương cảm. Em giã từ thế gian ngay những ngày của lễ Tạ Ơn. Ôi ! Lễ Tạ Ơn năm nay đối với gia đình em không thể nào quên. Rốt vắng đi người vợ diu hiền, xinh đẹp. Các con vắng đi người mẹ bao dung. Các cháu vắng đi người bà yêu thương hòa đồng và rất mực cưng chiều.
Khi bạn bè, mọi người quây quần ăn tiệc gia đình vui vẻ, chị tin chắc em sẽ đến bên họ với một nụ cười. Nụ cười yêu thương và chào vĩnh biệt.

Hãy an nghĩ đi em. Hãy thảnh thơi ra đi vì em đã làm được điều tốt đẹp của một đời người. Em đã để lại cho thế gian nhiều sự luyến tiếc mến thương. Khi nghĩ đến em là nhớ đến nụ cười và sự hòa ái.

Bay lên đi em, bầu trời cao rộng.
Cuộc đời này rồi cũng thế mà thôi.
Kẻ trước người sau, có lúc phải lìa đời.
Bỏ tất cả những yêu, thương, giận, ghét.
Vĩnh biệt em, cô em xinh đẹp.
Với nụ cười, những ỷ niệm dễ thương.
Thế gian này mọi sự rất vô thường.
Nguyện Đức Phật rước em về Tịnh Độ.

Tưởng nhớ đến Trần Lộc Hồ. 
Em đã ra đi vào ngày 22/11/2016

Nguyễn Thị Thêm

16 Tháng Năm 2019(Xem: 340)
Như một nén hương lòng, tôi viết một vài kỷ niệm lên đây trong bao nhiêu kỷ niệm với Má tôi để vơi đi nỗi niềm nhớ Má luôn có trong tâm tưởng.
15 Tháng Năm 2019(Xem: 135)
Trong lúc tuyệt vọng vì không phương cách nào sinh sống và lo cho vợ con thì cô bảy tôi giúp cho tôi ra đi.
09 Tháng Năm 2019(Xem: 132)
Hình ảnh của bà mẹ, trong Huyết Âm Mẹ, một bài thơ hay và cảm động mà mỗi lần đọc tôi đều bị rùng mình ớn lạnh:
06 Tháng Năm 2019(Xem: 192)
Nhưng khóa học chưa khai giảng thì tôi nhận được sự vụ lệnh biệt phái trở về Bộ Giáo Dục và tôi trở lại trường Ngô Quyền dạy học.
28 Tháng Tư 2019(Xem: 277)
Hôm nay, ngồi viết những giòng chữ này, ôn lại chuyện buồn vui quá khứ, những biến chuyển trong đời mình… những năm tháng dài, từ vinh hoa đến hoạn nạn, thoáng qua như một vở tuồng trên sân khấu.
28 Tháng Tư 2019(Xem: 336)
Tôi giật mình thức giấc. mệt mõi rã rời. Đồng hồ trên đầu nằm chỉ 4:45 am. Trời đã gần sáng. Ngày chủ nhật cuối cùng của tháng tư đen 2019.
26 Tháng Tư 2019(Xem: 215)
Sự lạc quan của Cha hiệu trưởng không đủ sức trấn tỉnh tôi trước một tương lai mình không đoán được!
20 Tháng Tư 2019(Xem: 469)
Tôi không còn trẻ để buồn vui quá khứ. Mọi sự việc trong tôi bây giờ là hãy quên những gì quên được. Sống vui vẻ từng ngày cho con cháu vui theo. Quê hương Việt Nam vẫn mãi mãi nằm trong trái tim tôi.
20 Tháng Tư 2019(Xem: 273)
Bài thơ này tôi lấy cảm hứng từ bài "Tám phố Sài Gòn" của thi sĩ Nguyên Sa làm để tặng những người Trà Vinh thân thương của tôi.
20 Tháng Tư 2019(Xem: 232)
Hồng vào phòng đóng cửa, cho dĩa CD vào máy. Tiếng đàn đệm guitar và giọng trầm buồn của Quang vang lên làm nàng đau nhói theo từng câu ca lời nhạc:
14 Tháng Tư 2019(Xem: 1976)
... bài hát nổi danh của nhạc sĩ Phạm Duy là "Giàn thiên lý đã xa" (xem Tài liệu 2) được đổi tên thành "Giàn mai trắng đã xa", bởi vì bên cạnh cư xá sinh viên có một giàn "mai Phục Sinh" màu trắng:
14 Tháng Tư 2019(Xem: 1472)
Phải có một ngày quê cha đất tổ của em phục sinh. Và tháng tư sẽ không bị tô đen trên lịch, trong lòng của cả triệu người Việt Nam phải sống đời lưu lạc.
09 Tháng Tư 2019(Xem: 255)
Và như vậy lần này tôi sẽ được nhìn rõ Trà Vinh hơn bao giờ hết vì tôi sẽ ở và dạy học ở đó một thời gian bao lâu tôi cũng không biết.
08 Tháng Tư 2019(Xem: 270)
Cuộc sống càng ngày càng được ổn định. Nàng vui với những thành công lớn lẫn nhỏ của hai con, của cả Đông. Hình bóng Quang cũng nhạt phai theo năm tháng...
06 Tháng Tư 2019(Xem: 505)
Con ước ao, mai kia khi con qua đời. Con của con sẽ nhớ về con được một phần mười con nhớ về má như bây giờ là con đã toại nguyện trong lòng.
30 Tháng Ba 2019(Xem: 295)
Như tất cả những cuộc hàn huyên, quá khứ là thứ được đá động tới nhiều, ngày ấy tôi ở đó, ngày nọ tôi vừa học xong, ngày kia tôi lên đường…
29 Tháng Ba 2019(Xem: 304)
Thọ vượt biên sang Pháp. Còn Ẩn thì năm 1974 đi tu nghiệp bên Pháp và ở luôn bên đó.
29 Tháng Ba 2019(Xem: 259)
Anh tẩn mẩn đọc lại thư và miếng giấy ghi danh sách các món quà có hai câu Kiều để nghe trong lòng dậy sóng yêu thương lẫn ân hận, tiếc nuối:
23 Tháng Ba 2019(Xem: 451)
... hai anh em ruột ở hai chiến tuyến khác nhau. Có điiều đau đớn cho gia đình cô tôi là cả hai đứa con lớn mất đi đều không để lại một dấu vết gì.
22 Tháng Ba 2019(Xem: 341)
Nàng đếm lịch hằng ngày: từ một ngày, hai ngày… tới một tháng rồi hai tháng... Hi vọng trong lòng Hồng tỉ lệ nghịch với thời gian...