Danh mục
Số lượt truy cập
4,915,361

Nguyễn Thị Thêm - TIỄN ĐƯA THẦY ĐINH HỮU QUYẾN

22 Tháng Mười 201611:51 CH(Xem: 4128)
Nguyễn Thị Thêm - TIỄN ĐƯA THẦY ĐINH HỮU QUYẾN

tiễn đưa Thầy 2


Kính thưa Thầy,

Vậy là thầy đã đi xa. Đi đến một nơi yên bình nhất.

Em cầu nguyện như vậy và mong hương linh thầy nhận cho tấm lòng của một người học trò cũ

Nơi yên bình mà thầy đến, em nghĩ ai rồi cũng sẽ đến, không trước thì sau. Nơi nó sẽ không có những âu lo đói nghèo. Không phải đau đớn, khi tấm thân tạm bợ đã không thể chống chỏi với bệnh hoạn. Nơi đó sẽ không làm người ta vướng bận với rất nhiều phiền toái của đời người.

 

Xin thầy thứ lỗi cho chúng em. Những người học trò cũ NQ đã không có mặt trong những ngày thầy lâm bệnh. Cả khi thầy nằm xuống cũng không có trò nào bên cạnh. Em nghe như vậy, nghe từ những tin tức ở VN đưa về. Chúng em thì không thể vì cách trở hàng bao nhiêu km đường bay. Các anh chị ở VN cũng không có mặt đúng lúc vì không nhận được tin. Vì cái tang thầy Bảo lớn quá chúng em chưa hết bàng hoàng. Ngày tiễn đưa thầy Bảo cũng là ngày được tin trễ thầy đã vĩnh viễn an nghĩ. Mong hương linh thầy thông cảm và tha thứ cho chúng em.

 

Em nhớ ngày xưa những ngày còn học thầy. Thầy hiền hòa và bao dung. Những học trò chọn môn Pháp văn thường rất ngoan và chăm chỉ.  Khi đó, thời kỳ mới đã bắt đầu chuyển đổi. Môn Pháp văn không còn là sinh ngữ thực dụng lúc bấy giờ. Người ta đua nhau học tiếng Anh để giao thiệp bằng anh ngữ với quân đội đồng minh đang có mặt trên toàn lãnh thổ VN.

Chúng em học với thầy môn Pháp văn là sinh ngữ chính. Thế mà môn sinh ngữ chính chỉ dùng trong những giờ học tại trường không có nhiều dịp để tập nói hay trao đổi thường xuyên. Em sợ rớt quá vì văn chương Pháp khó ơi là khó. Học cách phát âm cho đúng đã là một vấn đề. Viết cho đúng văn phạm lại một vấn đề lớn.

Những bài hát nhạc Pháp, những quyển truyện của các nhà văn lớn của Pháp làm chúng em say mê một nền văn hóa đẹp. Nhưng càng đi sâu vào thì càng phát hiện mình chẳng hiểu được là bao. Mình như một hạt cát nhỏ trong sa mạc. Chỉ một cơn lốc nhẹ là mọi thứ bay hết chẳng tồn tại, không còn gì cả.

 

Em nhớ năm Mậu Thân 1968 thầy về quê ăn Tết. chúng em tới trường với biết bao lo lắng. Cộng Sản đã phá bỏ hiệp ước ngưng bắn và tấn công mọi nơi. Miền Trung chìm trong biển lửa, nước mắt và máu.

Giờ Pháp văn vào lớp không thấy thầy đâu. Hỏi ra mới biết thầy không có mặt vì bị kẹt lại trong cơn tai biến đó. Cả trường đều lo cho thầy. Chúng em càng lo hơn. Mấy đứa quê miền Trung như Đông lo sợ cho đại gia đình ngoài nớ. Chúng em kể cho nhau nghe những lúc quê mình bị pháo kích hay bị tấn công ra sao? Những đứa con gái nhiều chuyện, lí lắc không còn kể chuyện cười hay nghịch phá. Không còn tâm trí làm điệu hay mơ mộng viễn vông. Chúng em đã biết nhìn thẳng vào hiện tình đất nước mà âu lo và thương cảm.

Lo cho thầy, chúng em ngồi nói với nhau biết bao điều về thầy. Sự kính yêu, lo lắng tràn ngập trong từng đôi mắt trong veo thời tuổi trẻ. Liệu thầy có thoát được không? Bao nhiêu người bị giết trong đó có thầy không? Nếu có thì sao? làm sao mình đến tiễn biệt thầy.

Những giờ đến lớp mà nghe thầy vẫn chưa có mặt. Chúng em ôm cặp ra về mà hồi hộp, bất an. Đến khi thầy an bình vào được miền Nam và trình diện để dạy. Nhìn thầy bước vào lớp, chúng em không biết nói gì hơn, chỉ mừng rướm lệ. Học trò ai không thích được nghỉ học để đi chơi. Nhưng nghỉ học trong hoàn cảnh thầy mình nguy hiểm như thế này, quả trong đời em chỉ có một lần.

Với tất cả thơ ngây Kim Dung đã nói thật: "Tụi em tưởng thầy chết rồi chớ" và nó không thể nói hết câu. Chúng em cúi xuống vừa tức cười câu nói vô duyên và cũng ứa nước mắt mừng vui thầy trở lại. Lần đó lớp Pháp văn mình bị lớp Anh văn giành mất phòng. Cả mấy thầy trò kéo nhau vào học ở phòng thí nghiệm.

 

Nhiều lúc em nghĩ đến thầy, những ông thầy dạy Pháp văn, những bậc học giả uyên bác đã bị xã hội bạc đãi. Thời đại mới  Anh ngữ chiếm lĩnh thế giới đã khiến những gì chúng em học ở trường bị mai một không có điều kiện phát huy hay ứng dụng.

Bây giờ em thú thật, thầy đừng kí đầu em, tiếng Pháp em quên tất cả. Những bài văn thầy dạy, những đêm học bài mờ con mắt, những tối tra tự điển đọc sách say mê. Tiếng Pháp đã theo gió ngàn, theo ngày tháng gian lao, theo sự sống chết, đói nghèo. Tất cả bay hết ra biển đông xóa mờ trong ký ức.

 

Thưa thầy.

Xin thầy tha lỗi cho em.

Từ ngày rời khỏi trường NQ em chưa một lần gặp lại thầy, cũng chưa một lần gọi phone thăm hỏi. Em cũng không biết thầy đang ở đâu và sức khỏe thế nào. Năm ngoái em mới liên lạc được với các bạn cùng lớp và cùng nhau tìm tông tích các thầy xưa. Em được biết thầy còn ở VN và sức khỏe cũng tốt. Nhưng hẹn một ngày về để thăm các thầy xưa thì cả mấy đứa đều không có điều kiện. Cứ hẹn nhau nhưng không biết điểm hẹn sẽ đến lúc nào.

Có một điều bây giờ em mới biết càng kính trọng thầy hơn. Đó là ngoài cương vị  một nhà giáo chân chính, thầy còn là một huynh trưởng hướng đạo kỳ cựu. Một Gấu Trắng Đinh Hữu Quyến kính mến của gia đình Hướng đạo chúng mình.

 

Bây giờ thầy đã ra đi. Thầy cùng thầy Bảo đến một nơi an bình, tỉnh lặng. Thầy nhìn lại thế gian để ôn lại một quảng đời dạy học buồn vui. Khi tâm hồn có cùng tần số cảm thông, thầy sẽ thấy em đang ngồi trước máy để viết lại những gì mình nghĩ về thầy. Xin thầy hãy tha lỗi cho em. Cô học trò Ban C năm xưa ngồi ở dưới bàn học ngước lên nhìn thầy với tất cả tôn kính và ngưỡng mộ.

Em thật trang trọng, thành kính nguyện cầu cho hương linh thầy được phiêu diêu nơi miền Tịnh Độ.

 

Có những bài văn tiếng Pháp

Em tập mãi, vẫn phát âm sai

Những câu văn cứ trật chính tả hoài.

Chia verbe không đúng,

Thầy chau mày giận dỗi.

Bao nhiêu năm trôi nổi.

Chữ Pháp em cũng quên,

Chữ Việt chẳng có dịp dùng.

Học trò trai, gian lao nơi trại tù CS

Học trò gái, không văn thơ, không son phấn

Cuộc đổi đời thân phận thật mong manh

Bàn tay chai vất vả kiếm miếng ăn.

Vai gồng gánh chợ đời trong bão tố

Rồi tháng dần qua

Vượt biển đông đổi bằng vận số.

Tìm tự do chẳng kể những rủi ro.

Nơi xứ người

Dù hội nhập gay go

Chúng em luôn ghi nhớ.

Những vị thầy trên bục giảng ngày xưa

Tóc pha sương vì ngày tháng dần đưa.

Thân già yếu giờ tử sinh đã điểm.

Nén nhang em đưa tiễn.

Thành kính tạ ơn thầy.

Ở tận cõi Bồng Lai.

Xin thầy chấp điếu.

 

Nguyễn thị Thêm.

21/10/16

 


phan uuthay Quyen
23 Tháng Tám 2018(Xem: 665)
Cơn bụi đỏ đã phủ đầy sau cơn lốc, con dốc qua trường vẫn mơ về những tà áo trắng quần xanh. Thời gian dài qua đi đường dài chưa đi hết, xin gìn giữ cho Ngô Quyền được mãi mùi hương
27 Tháng Bảy 2018(Xem: 638)
Về với NQ nghen thầy. Về để nắm tay thầy Hoài xiết thật chặt để nhớ về NQ . Cái thuở ban sơ trường mới thành lập, còn ở tạm, dạy nhờ.
21 Tháng Bảy 2018(Xem: 868)
Cuộc đời gió thoảng, mây bay Tri ân trân trọng cô thầy hôm nay. Bụi phấn theo gió tung bay Lời thầy dạy dỗ giữ hoài trong tim.
15 Tháng Bảy 2018(Xem: 795)
Họp mặt là vui. Gặp được thầy cô, bạn bè là điều hạnh phúc. Được quây quần bên nhau một ngày, hai ngày là tuyệt nhất trên đời trong một năm.
14 Tháng Bảy 2018(Xem: 957)
Thầy trò Ngô Quyền đã đến với nhau trong ngày hậu Ngô Quyền không hẹn trước, biết bao niềm vui ngập tràn trong ký ức không thể nào quên.
07 Tháng Năm 2018(Xem: 4969)
Xin cùng về để cùng thấy lại trường xưa trong mắt nhau, trên tuyển tập Ngô Quyền 2018. Phải về vì "Lỡ… ngày mai ta không còn thấy nhau" …
21 Tháng Tư 2018(Xem: 2115)
"Cuộc vui nào cũng phải tàn. Nhưng tình vẫn sẽ mãi không tan". Tất đại diện mời Thầy Cô năm sau lên Biên hòa họp mặt, do bạn Hồ văn Hòa Bình làm ''chủ xị''.
01 Tháng Tư 2018(Xem: 1144)
Vậy, qua những dòng thông tin như đã viết, người viết mong người đọc có dịp gửi đến nơi đặt tấm bia "Tri Ân" chút nhắc nhớ hoàn tất cho dù "Trăm năm bia đá - vạn vật vô thường".
24 Tháng Ba 2018(Xem: 1370)
mong rằng tất cả các cựu học sinh Ngô Quyền cùng đến với nhau bằng sự thiện tâm, thiện ý, để gia đình Ngô Quyền “không bao giờ ngăn cách”
24 Tháng Hai 2018(Xem: 4023)
Cô giáo tên Nhứt, dạy lớp Nhứt năm 1967, lúc trước nhà cô ở gần ga Biên Hòa… Lần này trở lại quê xưa, Hiếu rất ước ao thăm cô giáo Nhứt.
23 Tháng Mười Hai 2017(Xem: 1895)
Nồng ấm như lời nói của Thầy Hà Tường Cát dành cho người con gái đi xa về, khi được hỏi thăm “ Bố có khỏe không?”
23 Tháng Mười Hai 2017(Xem: 1419)
Tôi viết những dòng này là để dâng nén hương lòng kính nhớ đến cô Chân Phuong và cô Bích Loan và với lòng chân thành kính yêu cô Đặng Trí
15 Tháng Mười Hai 2017(Xem: 1106)
Viết những dòng nầy tôi chỉ muốn các em thế hệ NQ luôn hoàn thành nghĩa vụ của minh bằng lương tâm và trách nhiệm...
08 Tháng Mười 2017(Xem: 4105)
Nhân ngày giỗ đầu_Viết tưởng niệm Thầy Phạm Đức Bảo: Một vị hiệu trưởng VN "hiếm có" !