Danh mục
Số lượt truy cập
5,234,196

Nguyễn Thị Thêm - VĨNH BIỆT THẦY HIỆU TRƯỞNG

15 Tháng Mười 20163:29 SA(Xem: 3891)
Nguyễn Thị Thêm - VĨNH BIỆT THẦY HIỆU TRƯỞNG
Vinh biêt thay Hieu truong

Chiều nay khi được tin thầy Phạm Đức Bảo qua đời, tôi ngồi lặng yên một lúc.


Niềm kính trọng dâng trong lòng tôi.

Thầy Phạm Đức Bảo không phải là thầy đã dạy tôi trong trường. Năm tôi học Ngô Quyền, thầy là Hiệu Trưởng. Một vị hiệu trưởng uy tín và oai nghiêm mà học trò nào cũng kính nễ.

Cuộc đời dâu bể, sau tháng 4/ 1975, những người có học vấn, có trách nhiệm với đất nước bị CS đánh cho thê thảm. Thầy trò Ngô Quyền cũng không ngoại lệ. Anh Lâm Kim Sơn và một số cựu học sinh NQ đã gặp thầy Bảo trong tù. Thật không có gì đau đớn và bi ai hơn là cùng nhìn nhau bị đói, bị chà đạp nhân phẩm và bị hành hạ thể xác.

Thế rồi khi ra khỏi cánh cửa tù những học sinh của thầy đã bay đi khắp hướng. Một cuộc đổi đời, sống tự do và làm lại từ đầu. Loay hoay cơm áo và hội nhập, khi liên lạc được mới hay ông Hiệu Trưởng đáng kính của mình đang ở VN và đang chiến đấu với tuổi già và bệnh tật.

Hôm nay thời điểm chia ly đã đến, thầy trả lại thân tứ đại mà thanh thản ra đi.

Tôi nghĩ đến thầy, đến những câu chuyện các anh kể về thầy mà không khỏi ngậm ngùi. Một đời người có là mấy, tất cả đều vô thường. Nhưng  những gì thầy Bảo để lại cho kẻ hậu sinh mới là điều trân trọng và đáng nhớ.

 

Ai cũng qua nhiều trường lớp. Có những ngôi trường có bảng tên và cũng có những ngôi trường vô hình trong cuộc sống. Có những người thầy ôm cặp tới lớp, tới giảng đường. Nhưng cũng có những ông thầy thật nhỏ tuổi hay là một người bạn, một người quen tình cờ. Nhưng bài học họ cho mình quả thật giá trị và ý nghĩa.

Bài học ta rút ra đôi khi bằng cả cuộc đời, có khi bằng một chút kỷ niệm hay một câu nói. Nhưng tất cả đều là vốn liếng trong cuộc sống  thật thiết thực và hữu ích.

 

Ngày xưa một số bạn và cả chính tôi cũng có lúc làm nghề dạy học. Bây giờ khi gặp lại học trò, các em hoàn toàn không nhớ những bài học mà mình đã dạy. Điều các em giữ lại là những kỷ niệm vui, buồn, đôi khi chỉ là một bắt tay khuyên nhủ, hay câu nói để đời. Có những vị được học trò nhắc lại với tất cả kính trọng , yêu thương. Cũng có những vị đã để lại những dấu ấn không đẹp. Điều đó như một tấm gương để mình nhìn lại và soi rọi bản thân.

 

Thú thật ngày xưa tôi chưa khi nào được gặp trực diện thầy Hiệu Trưởng. Một cô bé tầm thường trường quận lên tỉnh học, chỉ là một cái bóng mờ trong ngôi trường to lớn Ngô Quyền. Tôi cắm cúi học, siêng năng và không bao giờ vi phạm nội quy Thầy Giám Học còn không biết mặt thì làm sao được thầy Hiệu trưởng chú ý.

Và thế suốt mấy năm NQ tôi chỉ thấy loáng thoáng dáng thầy Bảo và tiếng nói của Thầy mỗi khi có những buổi tập trung lớn.

Tôi ra khỏi trường, ra đời rồi già đi. Vòng xoay mầu nhiệm khiến tôi quay lại ngôi trường ảo Ngô Quyền trên website này. Và thật tình cờ tôi nghe nói về thầy nhiều hơn do các  câu chuyện kể của khóa đàn anh, hay các khóa bạn .

 

Từ đó tôi rút ra được nhiều cái đẹp về thầy Hiệu Trưởng ngoài cái dáng uy nghi vạm vỡ như một lực sĩ của Thầy. Thầy không sợ cường quyền. Đối với thầy con ai cũng mặc, dù cha, mẹ làm lớn tới đâu, nhưng phạm lỗi là phải chịu sự trừng phạt. Trong cái tỉnh Biên Hòa có nhiều người rất nổi tiếng, giàu có, uy quyền và chức vị. Ngôi trường Ngô Quyền là trường lớn nhất thì con ông cháu cha đương nhiên có mặt. Những công tử này thật sự phá nhiều hơn học. Thầy Hiệu Trưởng không vì vậy để họ được lộng hành. Tôi đã nghe nói nhiều anh bị thầy đánh đít, phạt tận tình mà còn nêu đích danh tên gia phụ học trò ra nói không kiêng nể. Mục đích của thầy hiệu trưởng và tất cả các giáo sư trong trường là tận tâm truyền thụ cho học trò kiến thức, đạo đức, có trách nhiệm, xứng đáng một người công dân tốt.

Đương nhiên thầy Hiệu Trưởng phải có cái dũng lẫn cái uy. Thầy có sự giao thiệp rộng rãi và sự kính nể của các quan to chức lớn ở tỉnh Biên Hòa. Nhờ vậy thầy đứng rất vững và đưa trường NQ thành một trường tỉnh có tiếng trong nước.

 

Ngày nay học trò trường NQ như những hạt giống của hoa Bồ Công Anh bay đi khắp nơi trên thế giới. Những người học trò nhỏ ngày xưa đã trưởng thành, thành công và cũng đã lớn tuổi. Khi nhìn con  cháu mình ôm cặp đến trường, chắc hẳn cũng có lúc lại nhớ về tuổi học trò và ông Hiệu Trưởng ngày xưa.

Học trò thì nhiều, thầy cô cũng nhiều nhưng Hiệu Trưởng chỉ có một. Sự ra đi của thầy Phạm Đức Bảo là cái tang chung cho tất cả cựu học sinh Trung học Ngô Quyền. Thầy như một cội cây già bám trụ cho nhánh lá phủ phê, cây trổ hoa, kết trái. Những trái đó dù được bám trụ ở nơi nào, vẫn được nhắc tới cái tên với niềm kiêu hãnh, tự hào. "Học sinh trường Trung học Ngô Quyền."

 

Mỗi khi học sinh NQ gặp nhau đều hỏi thăm tin tức thầy cô và nhất là thầy Hiệu Trưởng. Được tin thầy bây giờ già lắm, tuổi rất thọ nhưng cũng đau yếu nhiều rồi. Học trò lại ngậm ngùi nguyện cầu ơn trên cho thầy được  khỏe mạnh, bình an. Thầy là bóng mát, là điểm tựa cho tất cả cựu học sinh NQ hướng về như hướng về trường xưa với tất cả yêu thương.

Bây giờ thầy đã vĩnh viễn ra đi, chúng con thấy mình mất mát nhiều. Dẫu rằng từ hôm đại hội NG tháng 7, nhìn hình thầy trên màn hình chúng con cũng dự đoán thời gian còn lại của thầy không còn nhiều, phút từ ly không xa mấy. Nhưng tin thầy nằm xuống cũng làm chúng con vô cùng  thương cảm và xúc động.

 

Xin đốt một nén hương lòng hướng về quê hương. Nguyện cầu hương linh thầy được an vui nơi nước nhược non bồng.

 

Nén hương tưởng niệm tiễn đưa thầy.

Linh thiêng thầy nhận tấm lòng này.

Học trò kính bái thầy Hiệu Trưởng

Ngô Quyền một thuở phải chia tay.

 

Ngô Quyền ngày xưa, Ngô Quyền yêu thương.

Thầy, trò, bạn hữu luôn vấn vương.

Nhớ ông Hiệu trưởng uy nghi lắm.

Vĩnh biệt đi về cõi vô thường.

 

Vĩnh biệt thầy, xin vĩnh biệt thầy.

Xe tang lăn bánh, những vòng quay

Như đời Sinh, Lão, Bệnh rồi Tử.

Nhắm mắt yên vui một kiếp này.

 

Nguyễn thị Thêm.

Tháng 10/16

 

12 Tháng Hai 2019(Xem: 134)
Nơi đây là chốn dung thân của nửa quãng đời còn lại. Đất nước nầy chính là nơi các thế hệ cháu chắt được sinh ra. Từ tận đáy lòng, chúng tôi tri ân nước Mỹ và xin nhận nơi nầy làm quê hương thứ hai.
12 Tháng Hai 2019(Xem: 41)
Cuối năm, lại nói chuyện về thời gian, và ở vào lứa tuổi này tôi thấy dễ chịu bình yên khi nhớ về quê nhà. Vâng, chỉ bằng hai tiếng ấy thôi là đã chất chứa đủ bao nhiêu điều...
12 Tháng Hai 2019(Xem: 51)
Hồng tự hỏi bài thơ này nói lên tâm sự của anh Văn hay tâm sự của chính mình đây? Nàng lặng lẽ vào phòng nằm khóc một mình, ước sao có một bờ vai ấm áp để tựa đầu....
11 Tháng Hai 2019(Xem: 727)
Tôi cầu mong cho bà cụ có một đời sống khá hơn sau khi đã vào được quốc tịch Mỹ, và chợt nghe mắt mình cay cay không phải vì bụi phấn của ngày xưa mà là bụi đời của bây giờ...
05 Tháng Hai 2019(Xem: 188)
Hy vọng năm 2019 năm con heo mọi người, mọi nhà đều được hưởng lây tính thoải mái, vô lo của nó mà cuộc sống an lạc hơn. Xã hội cơm no áo ấm, giảm bớt tranh chấp hòa nhã với nhau. Như vậy thế giới sẽ hòa bình
04 Tháng Hai 2019(Xem: 108)
Nàng đã đeo sợi dây chuyền này hằng ngày và hãnh diện được những cặp mắt tò mò của bạn bè cùng lớp len lén nhìn, bên cạnh cũng không thiếu ánh mắt lém lỉnh của những người bạn thân chung nhóm.
27 Tháng Giêng 2019(Xem: 1565)
Lúc đó, Tết không chỉ đến ở thời khắc giao mùa giữa năm mới, năm cũ âm lịch, mà những người dân bình thường còn vui như Tết quanh năm vì họ được công pháp quốc tế, được pháp luật của nước mình bảo vệ.
26 Tháng Giêng 2019(Xem: 264)
Bài viết sau đây chỉ là kinh nghiệm và nhận định chủ quan về việc học và dạy học tại Việt Nam và tại Hoa Kỳ của chính tôi. Do đó có thể rất chủ quan, hạn hẹp và có nhiều thiên kiến.
26 Tháng Giêng 2019(Xem: 135)
Hồng ngồi yên lặng, mặc cho Ngọc khóc trôi gối trôi mền...lòng dâng lên một tình cảm khó tả, vui không ra vui, buồn không ra buồn, một chút bâng khuâng, một chút hờn giận...
20 Tháng Giêng 2019(Xem: 221)
Các thầy đã dang tay đón lấy những đứa con sớm rời tổ ấm này. Do đó người thầy ở đây không chỉ là Sư mà còn là Phụ nữa và tình thầy trò khắng khít hơn ở những ngôi trường khác.
19 Tháng Giêng 2019(Xem: 222)
. Sang đây, thâm nhập thực tế, mới thấy đường đến thẻ xanh cũng truân chuyên trắc trở như ligne de coeur, rối rắm đủ thứ vấn đề. Phượng thở ra, chắc phải cầu cứu đám bạn làm quân sư.
19 Tháng Giêng 2019(Xem: 176)
*Xin bấm vào phần Youtube bên dưới để thưởng thức: PHÙ DU - Nhạc Phạm Chinh Đông – Tác giả hòa âm và trình bày
11 Tháng Giêng 2019(Xem: 311)
Bún không phải chỉ đơn thuần là một món ăn truyền thống của Huế, nhưng đối với người Huế, bún còn là một phần lối sống “Kiểu Huế”. Kiểu Huế là nghèo mà vẫn sang, vui rộn rã mà vẫn man mác buồn,
07 Tháng Giêng 2019(Xem: 283)
Nghĩ vậy tôi bỗng muốn tự dành cho mình một chút thời gian trong mấy ngày đầu tiên của một năm mới, để đọc những món quà mới nhận, như tôi từng ao ước từ một kiếp nào. Hoàng Mai Đạt
03 Tháng Giêng 2019(Xem: 225)
Mai là biểu tượng đẹp đẽ, hài hoà trong lòng văn hóa Việt. Mai là nguồn vui cho mọi người chúng ta nói chung khi mùa Xuân về.
01 Tháng Giêng 2019(Xem: 297)
... Vì bận rộn với cuộc sống thường ngày, tôi không có dịp theo dõi chuyện này và bây giờ, khi viết bài này, tôi và quý bạn đọc, chúng ta đang ở vào tháng Giêng của năm mới tây 2019
31 Tháng Mười Hai 2018(Xem: 607)
Tuy đề tài là như vậy, nhưng không phải chờ đến năm mới chúng ta mới làm mới cuộc sống của chúng ta, mà chúng ta có thể làm mới cuộc sống của chúng ta bất cứ lúc nào khi chúng ta tỉnh ngộ.
30 Tháng Mười Hai 2018(Xem: 222)
Lễ Giáng Sinh năm nay Bố vắng nhà. Nhưng không hề chi, Thiên Đường không xa lắm đâu Ben. Bất cứ lúc nào con nghĩ tới Bố là Bố ở ngay bên cạnh con.
29 Tháng Mười Hai 2018(Xem: 280)
Ngày lễ Giáng Sinh, trong niềm tin tôn giáo. Tôi nghĩ nếu mọi người đều có cùng một mơ ước thế giới hòa bình, con người yêu thương và giúp đỡ lẫn nhau,
22 Tháng Mười Hai 2018(Xem: 260)
Với đại đa số dân chúng, lễ Giáng Sinh được coi như một ngày lễ lớn của dân tộc và đó là một nét văn hóa đẹp. Ngày lễ Noel như một ngày lễ của tất cả mọi người không phân biệt tôn giáo