Danh mục
Số lượt truy cập
5,589,221

Thân Thị Ngọc Mai - Một Chuyến Du Hành Khó Quên.

04 Tháng Hai 200912:00 SA(Xem: 27304)
Thân Thị Ngọc Mai - Một Chuyến Du Hành Khó Quên.

 

MỘT CHUYẾN DU HÀNH KHÓ QUÊN

 

(Kính tặng hương hồn Thầy Nguyễn Phong Cảnh, để ghi nhớ mãi kỷ niệm này)

 

Thân thị Ngọc Mai

 

 

                         Quý Thầy Cô trong buổi họp mặt tại San Jose 2004.

 

 

                 

 

Một ngày cuối tháng 5 năm 2004, nhóm CHS/NQ/NCA tề tựu lại làm một cuộc viễn du lên miền Bắc Cali. Trước mắt là để xả hơi sau những ngày vật lộn với miếng cơm manh áo, sau là họp mặt với nhóm CHS/NQ/BCA để cùng ra mắt cuốn Kỷ Yếu CHS/NQ 2004.

Vừa tới điểm hẹn đã thấy người này ơi ới gọi người kia tíu tít cả một góc đường, thảo nào tối hôm qua, ông xã tôi đòi xếp một vali quần áo riêng, sẵn sàng bỏ cả vợ con để theo tiếng gọi củađồng môn”! Đúng giờ n +1, mọi người lục tục kéo nhau lên xe. Bây giờ, mới thấy đủ mặt mọi người, ngoài các Thầy Cô: Đặng Thị Trí, Trần Thị Nguyệt Thu, Phan Thanh Hoài, Mai Kiến Phúc, Nguyễn Phong Cảnh còn có cả cha mẹ, con cái, cháu chắt các CHS, 4 thế hệ cùng đi chung trên chuyến xe này. Nhường chỗ cho thầy cô và những người già yếu, bọn "trẻ" chúng tôi kéo nhau xuống ngồi gác… restroom, ngồi chưa yên chỗ, Ban Tổ Chức đã chu đáo đem xôi và nước đến phát tận tay mỗi người. Xe có 57 chỗ mà tới 58 người đi nên anh Hạnh có cơ hội danh chính ngôn thuận, xin được ngồi vào lòng mấy chị! Bị phản đối dữ dội, anh bèn ngồi đại lên thùng nước ngọt với ý đồ dùng sức nặng của mình để bịt miệng mọi người! Nhưng nhớ lại hai bài hát “Anh Em Ta Về và Con Đường Vui” chưa tập xong, anh đứng bật dậy hô hào mọi người cùng hát:

            - NàoAnh em ta về cùng nhau ta xum họp này 1,2,3,4,5 hai ba…”

            - Ủa! Sao anh đếm kỳ vậy? Sao 1,2,3,4,5 rồi tới 2,3? Để khỏi lộn, tui đề nghị anh đếm 1,2,3,4,5 bằng tiếng Mỹ. Câu kế tiếp mình sẽ hát là: “One, đều chân bước nhé - Two, quay nhìn…

            - Thôi cha, phá hoài! Bây giờ nhìn vào giấy, mình tập tiếp bài Con Đường Vui: “Đoàn người tưng bừng về trong…

            - Trời đất! anh viết ngoáy quá làm nãy giờ tui tưởng là “Đoàn người tửng tửng chớ!

Trong xóm nhà lá kế cầu tiêu có anh Cồn từ đảo Hawaii về tham dự, anh rù rì tâm sự làm cả xóm cười rú lên. Đám nhà ngói nhao nhao gọi anh Cồn lên đứng sau tài xế kể cho mọi người nghe ké. Anh cúi đầu chào rồi tự giới thiệu:

            - Tôi họ Lê, hồi đó nhà tôi ở ngoài cồn nên khi sanh ra tôi, má tôi đặt tên tôi là Lê Văn Cồn. Nhưng tụi bạn tôi thường hay gọi tôi là Cồn Lê! Trong lớp tôi có một anh tên là Nguyễn văn Lặc. hổng biết tại sao khi gọi tôi lên bảng, lúc nào Thầy Cô cũng gọi anh Lặc lên cho có cặp!

Cả đám phá ra cười, có vài chị ngơ ngác, đúng là “ai cũng hiểu, chỉvài người không hiểu!” Nhưng sau khi được rỉ tai, mấy chị cũng phì cười, mở đầu cho một loạt chuyện vui suốt quãng đường dài 400 dặm. Ngày đầu còn e dè, kiêng nể nên anh Cồn, anh Hỏ, anh Lợi và tôi chỉ lên nói cầm chừng, vã lại còn phải để dành hơi đến tối đấu hót với bạn bè nữa chứ.

Thật thế, chiều hôm đó gặp nhau ở nhà hàng, chúng tôi mừng không sao kể xiết. Bạn cũ, Thầy xưa, biết bao nhiêu kỷ niệm đầy ắp trong tim, cuồn cuộn trong từng mạch máu, hừng hực trong từng sớ thịt làm toàn thân tôi nóng ran một cảm giác bồi hồi không sao tả được! Ôi chao, mới chỉ có mấy người bạn thôi mà đã vậy, nếu thật sự mình được sống hoàn toàn với những ngày xưa thân ái thì hạnh phúc biết dường nào! Buổi tiệc hội ngộ thật vui nhờ tài điều khiển của các MC cây nhà lá vườn, các Thầy Cô được mời lên sân khấu nhận lời tri ân sâu xa của CHS và ban lời huấn dụ. Ngước nhìn lên, tôi tưởng chừng như mình đang ngồi trong lớp học và Thầy Cô đang đứng trên bục giảng với bảng đen, phấn trắng sau lưng. Có một chút ngậm ngùi khi nhìn những mái tóc bạc phơ.

Sáng hôm sau, chúng tôi tập trung ở Motel để đi thăm vài thắng cảnh của miền Bắc. Trong chuyến này có vài gia đình vắng mặt vì đã hẹn đi chơi riêng với bạn, nhưng cũng có vài khuôn mặt của San José tham gia với nhóm bạn phương xa. Đúng giờ n+2 chúng tôi lên đường dưới sự hướng dẫn của anh Tài, thổ công đất Bắc. Cầu Golden Gate không xa lạ với chúng tôi, nhưng lần này vẫn gây nhiều phấn khởi vì chúng tôi đến với tâm trạng mới, tâm trạng của những “chàng trai, cô gái tuổi đôi mươi”. Có đâu đó lời trêu ghẹo của bạn bè, ánh mắt nhìn trìu mến của những cặp uyên ương, mà kết quả bây giờ là những “phó bản” đang nhèo nhẹo đòi mua kem hay hambuger!”

Sau một hồi Trưởng Đoàn gào thét, van xin, mọi người cũng quay lại xe đầy đủ. Chúng tôi dự định đến Fisherman's Wharf nhưng nghe nói con heo quay đang nhe răng cười, chờ welcome chúng tôi ở Park nên dù đã đến Cảng rồi, chúng tôi vẫn quyết định quay trở về lo “phục vụ bao tử”. Ở Park, các anh chị Bắc Cali tươi mát, trẻ trung trong những bộ đồ short mùa hè và những khay thức ăn hấp dẫn đang chờ đón làm chúng tôi tỉnh hẳn cả người. Không gian tĩnh mịch của công viên bị khuấy động bởi những tiếng cười ròn rã, bởi những tiếng chào, gọi nhau mừng rỡ và bởi cả những tiếng nhai rau ráu như tằm ăn rỗi. Thôi thì đủ kiểu hình được ghi lại trong phim: đứng cạnh nhau có, ngồi kề nhau có, chỉ… nằm với nhau là không có thôi! Sau màn chụp hình là chương trình văn nghệ bỏ túi. Các tài tử, nghệ sĩ hai miền được gà nhà cổ võ hết mình, đã trình diễn những màn ca tân, cổ và hài hước đặc sắc. Giá ông bầu của một trung tâm ca nhạc nào đó đi ngang qua đây, chắc hẳn sẽ có màn ký hợp đồng độc quyền với tiền cát sê lên tới 6 số (?).

Cuộc vui nào rồi cũng tàn, mọi người đứng lên dọn dẹp chiến trường, lại một màn chèo kéo, hẹn hò, mời mọc xảy ra. Xin cám ơn các bạn miền Bắc đã dành cho chúng tôi sự tiếp đón ân cần, nồng hậu, rất mong sẽ có dịp “trả đũa”, í quên, trả lễ các bạn ở đất nhà, ngày ấy chắc không xa.

Sáng thứ Hai, cũng là ngày cuối cùng của chuyến đi. Lại một màn tiễn đưa, quyến luyến diễn ra, ông xã tôi biền biệt hai đêm theo bạn bè đi ngủ, sáng nay mới thấy lại bản mặt tiêu điều của ổng, thôi thì sắp đến lễ Phật Đản, tôi cũng đành hỉ xả một phen. Lại đúng giờ n+1 ½ (giờ dây thung), chúng tôi lục tục kéo nhau lên xe, thấy Thầy Hoài và Thầy Phúc đổi chỗ xuống cuối xe, nhường cho những người mà ngày đầu tiên đã phải ngồi dưới. Tôi vội thu xếp chỗ để mời hai Thầy lên phía trên, tôi nói:

_ Hai Thầy lên trên này ngồi đi, ở dưới hai Thầy điếc tai lắm. Tụi em nói toàn chuyện “bậy” không hà.

Thầy Phúc trấn an:

_ Không sao đâu, tôi còn “bậy” hơn mấy em nữa kìa!!!

Được lời như cởi tấm lòng, thế là bao nhiêu chuyện vui được chúng tôi đem ra kể xả láng. Mỗi danh từ trong câu chuyện, với bao nhiêu ý nghĩa súc tích đều được đem ra áp dụng cho từng trường hợp. Nào là “2 tấn lông”, “cãi nhau”, “Mô Phật”, “vo ve” được nhắc đi, nhắc lại với những tràng cười không dứt. Thầy Phúc sau khi được tôi tặng câu chuyện “Mật Ong Chúa” đã bật cười ha hả, vừa xuống trạm nghỉ đầu tiên đã vội đề nghị:

- Năm tới mình tổ chức họp mặt bên Texas đi, mình cũng đi bằng xe bus cho nó lâu!

Cô Trần Thị Nguyệt Thu thì phát biểu một câu rợn người:

- Chuyến xe này vui quá! Cô mong chuyến xe này không bao giờ tới bến để Thầy trò chúng ta được ở bên nhau mãi mãi!

Báo hại mọi người đua nhau niệm Phật Di Đà (không dám Mô Phật nữa!) phù hộ, độ trì cho đi đến nơi, về đến chốn bình an, “A Di Đà Phật”.

 

Đi chơi được mấy ngày, mặt mày ai nấy đều giống trái bí “lông”. Lạ một điều là ở nhà tha hồ uống nước mà đến nửa ngày mới phải chui vô restroom, nhưng khi đi chơi thì mới có một tiếng đồng hồ đã thấy tưng tức bụng dưới. Vì thế nên không ai dám uống nước nhiều, mà không uống nhiều thì “bí” là phải! Có lẽ nắm bắt tâm lý đó nên ngày đầu tiên tài xế chơi rất sang, đã cho xe chay vòng thêm 30 miles đến Solvang, một thị trấn nổi tiếng có kiến trúc theo lối Đan Mạch cổ, để mọi người…trút bầu tâm sự! Xe chờ nửa tiếng, chỉ đủ để chúng tôi xếp hàng vào restroom xong lên xe là vừa. Thế là từ đó trở đi, không ai dám cầu kỳ đòi đến những nơi đô hội để “ấy” nữa! Kinh nghiệm bằng vàng đấy các bạn ạ!

Trở lại chuyện trên xe bus, sau một điệu Nam Ai nỉ non của anh Cồn, chị Chung được mời lên song ca với anh Cồn bài Võ Đông Sơ, Bạch Thu Hà thì anh Cồn lại bỏ chạy, chúng tôi cản lại hỏi sao không dám hát cặp với chị Chung thì anh trả lời:

_ “Chỉ” hát Võ Đông Sơ, Bạch Thu Hà là Võ Đông Sơ phải chết, mà tui thì chưa muốn chết!!!

Tiếp theo là chị Sỹ Cư, chị Mỹ, cô Trí, “bé” Minh Tâm lần lượt lên góp vui bằng những bài hát trữ tình thật hay khiến “sân khấu” không lúc nào bị bỏ trống. Thầy Cảnh thấy vậy nóng máu, cướp micro kể chuyện bí mật phòng the của mình khiến thêm một câu “cắn lỗ tai” lại đi vào lịch sử!

Tới đây chắc hẳn có bạn thắc mắc, không hiểu “vo ve”, “Mô Phật”, “2 tấn lông”, “cắn lỗ tai” là gì mà thiên hạ cười như điên thế phải không? Từ từ, muốn biết những chữ đó có ý nghĩa gì, xin mời các bạn tham gia những cuộc picnic sắp tới của CHS/NQ sẽ rõ. Các bạn có thể yêu cầu kể lại hoặc không chừng còn được nghe thêm nhiều câu đầy ẩn ý khác. Vậy đi nhé các bạn.

 

17 Tháng Mười 2019(Xem: 66)
Tiễn Anh xin gửi đôi lời. Tới người bạn học của thời xa xưa. Ngoài song Thu lạnh gió mưa. Trời thay Ta khóc tiễn đưa bạn vàng...
13 Tháng Mười 2019(Xem: 186)
Đời là thế, thời gian là thế. Ta xa em, đông lạnh đến rồi Ta khóc mãi trên rừng băng giá. Mùa thu ơi! ta khóc ...tuyết rơi.
13 Tháng Mười 2019(Xem: 149)
Đừng lo! Mùa thu sẽ đến. Một mùa thu thật tuyệt vời cho những người biết sống biết yêu thiên nhiên và có một tấm lòng.
12 Tháng Mười 2019(Xem: 129)
Đôi dòng ghi lại ân tình. Dù bao năm tháng bóng hình không quên. Lòng luôn nhớ cả họ tên. Chiều vui hạnh phúc ngồi bên Thày Trò...
10 Tháng Mười 2019(Xem: 434)
Hôm nay áo trắng bay đầy sân, Đã kéo tình xưa lay lại gần. Bao kỷ niệm về reo ngập lối, Lâng cả tâm hồn với bâng khuâng
27 Tháng Chín 2019(Xem: 443)
An vui như cánh chim con, Bay ra khỏi tổ véo von gọi đàn. Mây lành gieo hạt bình an, Xa rời tạp niệm nhẹ nhàng thảnh thơi
27 Tháng Chín 2019(Xem: 1372)
Ai pha màu tím để xót thương? Nhớ xưa thệ ước bước chung đường. “Sầu tím thiệp hồng” lời còn đó, Nhìn cảnh lòng buồn - Nhuộm thê lương.
15 Tháng Chín 2019(Xem: 540)
3000 hương linh theo tàu đi giữ nước Vượt đại dương ẩn hiện dưới bóng cờ Chết đau thương thành biểu tượng Tự Do. Vẫn sống mãi ngày WTC bất tử.
15 Tháng Chín 2019(Xem: 1567)
BẾN THU - Trăng nước đẹp mơ màng, Mỗi lần Thu về, gờn gợn sang. Chạnh nhớ quê xưa lòng viễn xứ, Từ độ ra đi vẫn riêng mang.
15 Tháng Chín 2019(Xem: 562)
Mây mùa thu có bay về bên ấy Gởi chút tình hồng, trước cửa mùa đông Nhìn mây bay sao rộn rã trong lòng Chợt thấy mình tương tư, hoài kỷ niệm...
15 Tháng Chín 2019(Xem: 537)
Trời Xanh mây trắng lang thang, Trẻ, già, trai gái, xóm làng hoan ca. Năm nay ngoài tuổi "Tám Ba" Cám ơn tất cả gần, Xa,"bạn Vàng"
14 Tháng Chín 2019(Xem: 450)
Cháu ngoại tôi hai đứa cũng học ngay trường Trung Học ngày xưa mẹ nó từng học Ba thế hệ chúng tôi nối bước nhau đi vào trường, vào lớp. Yêu và nhớ quá một thời học sinh.
09 Tháng Chín 2019(Xem: 1513)
Trăng Thu vời vợi cách Đại dương, Bao giờ gặp nhau bước chung đường. Cùng gom vành Trăng trong đáy nước, Cho vơi tình buồn, nỗi nhớ thương.
09 Tháng Chín 2019(Xem: 518)
Còn Trời, còn nước còn non, Ngã rồi đứng dậy nhắc Con, Cháu mình. Hết "Đêm đen," tới "Bình minh"? Vươn lên hy vọng giúp mình thành công.
09 Tháng Chín 2019(Xem: 526)
Chào hai mẹ con đứng ở bên đường Một biểu tượng tình yêu mẫu tử Vẫn mãnh liệt, bao la, tha thứ Trong trái tim người phụ nữ muôn đời.
08 Tháng Chín 2019(Xem: 525)
Hãy yên tâm đi ông xã. Mỗi năm chúng mình sẽ gặp nhau một đêm hạnh phúc. Có chị Hằng làm chứng, có các cháu chung vui. Mình mãi mãi hạnh phúc trong niềm vui nhân loại.
16 Tháng Tám 2019(Xem: 1073)
Em xuôi tay, nhắm mắt Khép lại một kiếp người Tại vì sao? Em ơi! Trần gian này bất ổn? Trần gian này Vô Thường.
16 Tháng Tám 2019(Xem: 590)
Xin cầu nguyện cho các bà mẹ quá vãng được siêu sinh Tịnh Độ. Nguyện xin ơn trên gia hộ cho các bà mẹ hiện tiền đầy đủ sức khỏe, nghị lực để sống an vui cùng concháu
15 Tháng Tám 2019(Xem: 684)
Ngạc nhiên quá, bỗng dưng thành bà ngoại Bế cháu thôi nôi, em mỉm miêng cười Trong ánh mắt còn chút gì ái ngại Nghĩ về thời em mới tuổi hai mươi
13 Tháng Tám 2019(Xem: 914)
Được sống bên Mẹ, phép mầu Xin phụng dưỡng Mẹ, khấn cầu Như Lai Luân hồi hoá kiếp thân này Nguyện làm con Mẹ tháng ngày báo ân.
13 Tháng Tám 2019(Xem: 736)
Yêu Em lòng vẫn sắt son, Dù cho sông cạn núi mòn không quên. Nguyện cầu Trời Phật hằng đêm. Hồn Em sớm được lên trên Niết Bàn.
12 Tháng Tám 2019(Xem: 1727)
Đường về mờ mịt ánh sao băng, Vầng Trăng đã khuất, dạ băn khoăn. Vài ánh đèn khuya còn le lói, Lòng buồn chợt nghĩ: chốn xa xăm.
09 Tháng Tám 2019(Xem: 587)
Kính chúc các bà mẹ sức khỏe để được cận kề con cháu, để nghe những lời yêu thương và được sự săn sóc tận tình.
09 Tháng Tám 2019(Xem: 464)
Vu Lan quỳ dưới Phật Đài, Cầu cho mẹ được sống hoài với con.
05 Tháng Tám 2019(Xem: 570)
Chúng ta ngưỡng mộ và tiếp nối những bước chân tiền nhân. Biên Hòa vẫn mãi mãi trong trái tim chúng ta.
03 Tháng Tám 2019(Xem: 740)
Trường xưa vẫn sống trong tâm tưởng Bạn cũ tình thâm chẳng xóa mờ Mỗi lúc hè sang vui họp mặt Mừng mừng tủi tủi nhớ ngày thơ.
03 Tháng Tám 2019(Xem: 574)
XIN CÁC VỊ HÃY YÊN NGHỈ. NƯỚC MỸ VÀ CẢ THẾ GIỚI ĐỀU TRI ÂN CÁC NGƯỜI.
20 Tháng Bảy 2019(Xem: 772)
Kính chúc các Thầy cô luôn khỏe mạnh và an vui. Chúc các bạn hạnh phúc và bình an bên gia đình. Ngày hè sang năm chúng ta lại gặp nhau đông vui và có nhiều đổi mới. Nguyện ơn trên gia hộ chúng ta.