Danh mục
Số lượt truy cập
6,058,377

Bùi TuyếtMai - NGÀY HÔM NAY ĐẸP LẮM, THẬT MÀ!

03 Tháng Chín 20168:54 SA(Xem: 6171)
Bùi TuyếtMai - NGÀY HÔM NAY ĐẸP LẮM, THẬT MÀ!

Ngày hôm nay đẹp lắm, thật mà!


BTMai 2
 
Mùa hè đang dần qua. Có phải mùa hè vương vấn, nên hôm nay nắng sớm mai buông mềm mại lụa là. 
Tôi lặng im nghe đám lá lao xao ngoài vườn, mấy dây tóc tiên non tơ quấn vào nhau, làm tôi tưởng đến những bím tóc thả rơi trên bờ lưng thon nuột nà.
Tưởng tượng, mà nhớ khôn nguôi những mùa hạ đã đi qua trong đời, ngày ấy, mùa hạ xanh thăm thẳm... và tôi cứ ngỡ mùa xanh chẳng kết thúc bao giờ
.

Tôi hay mơ nghĩ về những mùa cũ với những cảm xúc khác nhau không giải thích được, cho đến khi hồi ức như con đường ngược gió làm tôi bước quên, bước nhớ chông chênh. 

Tôi sợ sao? Sợ gì? Sợ thời gian in vết mổi ngày những dấu hằn năm tháng. Không phải đâu, tôi sợ cảm giác lần giở quá khứ, ký ức nhen lên xa xôi... kỷ niệm chưa kịp sum vầy, thì mùa nhớ cũ đã hững hờ ào tuôn trôi tuột qua kẻ tay. 
Quên, có phải cũng là một phần trong trí nhớ, nên tôi không thể nhớ hết nhiều điều... nhưng trái tim còn tha thiết, nên trái tim cứ mãi tìm về. 

Ví như buổi sáng hôm nay đẹp lắm, mùa hạ mà nắng lên nhẹ nhàng, như sợ làm tan mất màn sương mờ mõng, còn vắt ngang ngọn cây mận ở góc vườn nhà, có đôi chim cứ chuyền cành ríu rít, không gian nhẹ êm tựa chừng có màn tơ trời giăng phủ, những chiếc lá như sáng lấp lánh khi chở trên mình những giọt nắng đong đưa.

Tôi yêu quá đỗi ban mai tĩnh lặng này. Tôi vẫn ngồi đây, nơi chỗ quen thuộc và nghe lòng mình an yên, lắng nghe tiếng thở của lá khi gió vờn qua, chú mèo con nhà ai sáng nay nằm phơi nắng trên bờ tường, mắt cứ lim dim, dăm lần giật mình tròn mắt khi có chú chim bay vụt ngang đầu. 

Tôi nhấp từng ngụm trà thoảng hương, và nghe được cả mùi kỷ niệm thơm ngát quanh mình...

Khoảng trời riêng sớm mai khuất sau vườn nhà của tôi hôm nay rất đẹp. Đẹp lắm, thật mà. Dù tôi đã nhớ đã quên, dù tôi thấy lạ thấy quen trong chính hồi ức của mình (có dễ dàng gì khi tôi cố gắng ngược chiều). Nhưng tôi vẫn thấy, sao lòng mình cứ thiết tha đến thế... 
Ngày hôm nay đẹp lắm... thật mà! 
 
Bùi TuyếtMai
BTMai
15 Tháng Mười Một 2020(Xem: 617)
Vì đại dịch COVID-19, chừng như nhân loại đang phải có một thời gian ngủ đông như loài gấu trắng ở Bắc cực. Hy vọng đây là lần “ngủ đông” duy nhất của loài người trong thế kỷ 21.
14 Tháng Mười Một 2020(Xem: 320)
Lá bàng ở sân xoay vòng rồi rơi xuống. Đời mụ cũng như chiếc lá vàng còn nằm ở trên cây sẽ rụng bất cứ khi nào. Tại sao mụ phải sợ.
08 Tháng Mười Một 2020(Xem: 596)
Anthony và chủ các nhà hàng khác vẫn cầu nguyện và hy vọng ở một mùa xuân năm tới khí hậu ấm lên, và sẽ có thuốc ngừa đại dịch. Người ta có nghị lực tranh đấu để tồn tại nhờ hy vọng ở một ngày mai tươi sáng hơn. Sau cơn mưa trời lại sáng...
07 Tháng Mười Một 2020(Xem: 364)
Những thứ này xa lắc rồi. Mấy ai còn nhớ đâu, nhưng có khi lại thấy chúng gần, thật gần… tưởng chừng như mới đâu đây thôi, như hôm nay tôi ngồi viết bài này. Chạm tay vào dĩ vãng, sao thấy ngậm ngùi quá!
02 Tháng Mười Một 2020(Xem: 354)
Xin mời thưởng thức 1 tác phẩm tuyệt đẹp và mang ý nghĩa trào phúng, mới nhất của Duyên
02 Tháng Mười Một 2020(Xem: 275)
Trời ơi trong 3 tháng mùa Đông, ngay cả cái lưng im lặng, cái dáng rất buồn đó, chị cũng không được nhìn thấy, mặc dù nó vẫn hiện hữu. Bất giác chị ôm mặt mình nấc lên.
01 Tháng Mười Một 2020(Xem: 338)
Tin hay không tin có ma tùy bạn. Nhưng xin các bạn đừng ghét ma vì họ rất tội nghiệp. Các bạn đừng chọc phá hay làm bạn với ma quỷ. Hãy để ma sống yên bình với thế giới của riêng họ.
31 Tháng Mười 2020(Xem: 277)
Qua câu chuyện này tôi xin nhắn gởi tới những bạn đang khó khăn hoặc chưa thành công: - Hãy cố gắng hết sức và luôn sống đúng lương tâm, đạo đức. Trời không phụ người tốt.
31 Tháng Mười 2020(Xem: 567)
Cũng như tất cả mọi thứ, lễ hội ma quỷ trong mùa đại dịch sẽ khác thường, không được tổ chức rầm rộ như thường lệ. Người buồn nhất có lẽ là các em bé mất dịp hóa trang đi xin kẹo
25 Tháng Mười 2020(Xem: 492)
Tôi chạy đi tìm chỗ thang máy, mới lúc nãy thang máy ở đây mà bây giờ kiếm không ra, chẳng lẽ cái thang máy cũng ma quái như bà già biến mất để trêu ngươi tôi?
25 Tháng Mười 2020(Xem: 638)
Tấm lòng nhân hậu của một gia đình Đà Lạt xưa kia cũng đã lan tỏa đến anh, và giúp anh tự biết cần phải làm gì trong quãng đời còn lại của mình,
25 Tháng Mười 2020(Xem: 709)
Nhật ký ngày thứ bảy xin dành tặng cho các họa sĩ nghiệp dư của Ngô Quyền: BT Duyên (Mỹ), PT Hạnh (Úc), PK Luân (Hòa Lan), và NM Dũng (Việt Nam)
24 Tháng Mười 2020(Xem: 445)
Tên thanh niên không thèm ngoái đầu nhìn lại, nó ôm con gà ngồi ở yên sau. Chiếc xe rồ máy lao ra khỏi cổng. Chị Mận đứng yên như trời trồng miệng lẩm bẩm: - Không biết sáng giờ nó ăn uống gì chưa?
24 Tháng Mười 2020(Xem: 348)
tưởng như ngồi bên một người bạn cũ rất thân từ thời trung học, và đang nghe nàng tâm sự mối tình đầu của nàng với ai đó... của thuở học trò đã xa thật là xa.
24 Tháng Mười 2020(Xem: 292)
Tôi vốn có lòng thương cà cuống, ít nhất chúng là một phần tuổi thơ của tôi, nên rất bất mãn với cổ nhân. Cà cuống đâu có cay như ớt, như gừng để gừng càng già càng cay.
18 Tháng Mười 2020(Xem: 582)
Khi xe lửa rời bến, tôi đứng ở cửa sổ để nhìn lại Huế một lần cuối thì khói xe lửa tạt vào mặt tôi và từ đó bụi khói vào mắt tôi làm tôi chảy nước mắt suốt một đoạn đường dài.
18 Tháng Mười 2020(Xem: 647)
Cuộc đời rất ngắn ngủi của Chad sẽ nhắc nhở các bạn trẻ luôn đeo khẩu trang để tự cứu mình, giúp người chung quanh; cùng nhận ra cuộc đời khá mong manh trong, và cả sau đại dịch.
10 Tháng Mười 2020(Xem: 621)
Màu da ngâm ngâm hơi rám nắng, mũi không cao, mắt mí lót, mặt có những nốt tàn nhang li ti. Nụ cười cũng chẳng làm nghiêng nước nghiêng thành nhưng biểu cảm sự thành thực và thân thiện.
10 Tháng Mười 2020(Xem: 940)
Bạn có thể mất thu nhập, tạm thời mất tự do, nhưng nếu bạn bị mất mạng, tất cả mọi thứ đều kết thúc!
05 Tháng Mười 2020(Xem: 1034)
Kết thúc năm đệ nhị B3, bạn lãnh thưởng hạng nhất. Phạm Thanh Thừa, đứa bạn chí thân cùng bạn, được phần thưởng hạng nhì. Tôi, Đỗ Công Luận, được phần thưởng hạng ba. Tam kiệt của lớp nhị B3.