Danh mục
Danh sách tác giả
TIN TỨC MỚI
14 Tháng Mười 2016
Bộ sưu tập Bài Viết, Video, Hình ảnh của Thầy Hiệu trưởng Phạm Đức Bảo
23 Tháng Mười Một 2015
THANKGIVING 2015 Ngô Quyền Tri Ân Thầy Cô Thực hiện: Nguyễn Thị Thêm
16 Tháng Bảy 2015
VIDEO Đài FreeVN.net - 2 giờ 15 phút : NGÔ QUYỀN HỌP MẶT TRUYỀN THỐNG 2015
25 Tháng Hai 2018
THA THIẾT KÍNH NHỜ quý Thầy Cô, quý Bạn Hữu nhín chút thì giờ chung sức cùng Ban Biên tập CHECK LẠI các HÌNH ẢNH và các DANH SÁCH lần chót cùng trước khi layout để in. (update 3/3/2018)
15 Tháng Tư 2018
*Xin bấm vào phần Youtube bên dưới để thưởng thức: Họp mặt đón Mùa Hoa Anh Đào--Tư gia chị Hillary Hạnh Dzương (4/7/18) Kiều Oanh thực hiện youtube
15 Tháng Tư 2018
Xin bấm vào phần Youtube bên dưới để thưởng thức: THÁNG TƯ NẮNG - Thơ Tưởng Dung, Nhạc Phạm Chinh Đông- Hòa Âm: Đỗ Hải – Ca sĩ : Thúy An
14 Tháng Tư 2018
Bao năm lưu lạc xứ nguời, tôi đã có lần cuối cùng thăm lại xóm Lò Lu của Xã Hóa an, nhìn lại con đường từ ngã tư xuống bên đò, lòng tôi như se lại.
14 Tháng Tư 2018
Niềm vui hạnh phúc dâng trào, Lòng luôn hỷ xả, dạt dào tình thương. Đem về Tổ Quốc quê hương, Mùa Xuân tươi thắm dân đương mong chờ…
14 Tháng Tư 2018
Một viễn ảnh rất gần và kinh khủng. Khiến người có tâm, thao thức, đắng lòng. Tháng tư về. Núi cao, biển cả mênh mông Có hồn thiêng sông núi. Xin soi đường dẫn lối.
14 Tháng Tư 2018
tha phương lưu lạc đến chốn nầy cõi lòng sống lại nỗi riêng tây dang tay ôm lấy mùi hoa ấy ngỡ ngàng... tiên nữ nào có đây!
14 Tháng Tư 2018
Những con đường xưa, bây giờ bỡ ngỡ? Thiếu đá để tô, thiếu nhựa để mềm. Bao tháng ngày, cát bụi phủ mờ im, Biết bao giờ? Nâu về thăm nó được.
14 Tháng Tư 2018
Ngồi trông tưởng nhớ người xa Bốn vòng kẽm thép bụi lòa mắt thương Tay che anh dấu nỗi buồn Tháng Tư Đỏ Mắt em còn đợi anh...
14 Tháng Tư 2018
Tháng tư là tháng tư nào? Đạn bay, bom nổ, máu đào tuôn rơi Rền vang pháo kích tơi bời Bình yên bỗng chốc ngập trời hiểm nguy
14 Tháng Tư 2018
Cuộc đời của Sagan có thể tóm tắt bằng mấy chữ : Vinh quang và xì căng đan với những phiêu lưu đủ loại với 5 lần đối diện với tử thần.
08 Tháng Tư 2018
Tôi thầm cám ơn các nhà thơ đã trang trải tâm tình về quê hương xứ Bưởi và được anh Bằng Giang chấp cánh bằng những dòng nhạc dịu êm,
08 Tháng Tư 2018
Năm nay, 2018, cũng là kỷ niệm 55 năm khóa 8 nhập trường. Mốc thời gian đó cũng bằng tuổi đời người. Thầy Cô cũng lần vào tuổi hạc.
Số lượt truy cập
4,523,094

Nguyễn Thị Thêm - ĐƯỜNG VỀ CALI

17 Tháng Ba 201610:46 CH(Xem: 4563)
Nguyễn Thị Thêm - ĐƯỜNG VỀ CALI

 DUONG VE CALI

 

Bà Chín không sao ngủ được. Từ mấy hôm nay bà vừa bệnh vừa lo.

Chẳng là bà thương mấy cây thanh long sau vườn. Trồng đã 2 năm mà cứ èo uột không ra một nhánh bông làm thuốc.

Con gái bà hăm he:

- Má! Coi mấy nhánh thanh long chán quá. Nó chiếm đất mà không giống ai. Thôi nhổ bỏ, trồng thứ khác.

Mấy nhánh thanh long này bà Chín đem về trong một lần bà đi thăm người bạn. Hôm đó là một cuộc gặp gỡ đặc biệt với Hoàng Duy Liệu, Cẩm Tâm, Tuyết và Mai, những người bạn Ngô Quyền thân thiết nhưng ở xa . Lần đầu tiên đến thăm vườn nhà chị Tuyết, bà Chín mê mãi nhìn những gốc thanh long với những hoa thật nhiều , cây bưởi sai oằn những trái và nhất là cây phượng trồng bên lề đường cạnh side walk. Khu vườn nhỏ nhưng dưới bàn tay săn sóc của chủ nhân nó rực rỡ những nụ hoa và trái ngọt.

 Khi về chị Tuyết đã cắt cho bà Chín mấy nhánh thanh long làm quà. Bà Chín rất quý nên trồng ngay bên hông hàng rào và tưng tiu chăm sóc.

Vậy mà hai năm rồi mấy nhánh thanh long vẫn không được như ý.  Nó lên èo uột, mấy nhánh đâm ra yếu đuối , xấu xí. Đất vườn sau hiếm hoi, cho nên bà Chín đành phải ra tay thanh toán nó trước, chứ thằng con rễ bà mà ra tay nó sẽ lôi ngược tất cả lên bỏ vào thùng rác. Mấy nhánh đẹp, bà dời về một gốc duy nhất, còn lại thì đào bỏ, trả đất lại cho con gái muốn trồng cây gì thì trồng.

Vì mãi miết làm việc dưới ánh nắng chói chang đầu xuân, bà Chín bị cảm. Những cơn ho làm bà mệt mõi, người khi lạnh khi nóng, đầu choáng váng, nước mũi cứ muốn  chảy ròng ròng và hắc xì liên tục. Bà sợ ông chồng bị lây nên phải dùng khẩu trang cả ngày và giới hạn tiếp xúc với ông nếu có thể được. Ông chồng bà có ý giận khi bà luôn né và quay mặt đi những lúc gần gũi chăm sóc ông. Bà phải dịu dàng giải thích cho ông hiểu lý do. Bởi nếu bà bệnh, bà có thể vượt qua dễ dàng, nhưng nếu ông chồng bệnh bà phải săn sóc còn mệt hơn. Nhất là sức khỏe của ông không tốt, bệnh cảm sẽ làm ông suy sụp nhanh chóng.

Thế nhưng dù cẩn thận, ông vẫn bị lây. Những cơn ho và tiếng rên của ông làm bà cuống cuồng. Bà canh chừng cho ông uống thuốc đúng giờ và theo dõi sức khỏe của ông rất kỹ. Bà nấu cháo cảm rồi xay ra cho ông húp. Ngồi một bên ông để  phục vụ cho ông không bị đói mất sức. Bà mong ông thật sớm bình phục, bởi lẽ bà không thể để hai vợ chồng ảnh hưởng tới đứa cháu nội cưng sẽ về thăm nhà.

Số là thằng Út của bà được lệnh nhận nhiệm sở ở SanDiego Base. Trên chuyến xe nhỏ hai vợ chồng, đứa con và con chó trực chỉ từ Virginia về lại Cali. Bà Chín lên bản đồ tìm hướng đi. Bấm tới bấm lui và thấy có nhiều con đường nhưng không biết nó đi con đường nào. Chắc chắn là nó sẽ đi con đường gần nhất.

Ngày đầu tiên bà gọi cho con. Con không bắt máy vì bận. Bà tự nhủ:

- Thôi thì nó bận bịu dọn đồ. Rảnh nó sẽ gọi.

Rồi bà lo công chuyện nhà nhưng trong đầu hành trình của thằng con cứ như ẩn như hiện. Không biết tại sao mình lại lo lắng chi cho vô ích. Con trai lớn rồi, nó sẽ quyết định và làm tốt mọi chuyện. Nhưng lý trí và con tim cứ thôi thúc bà không thể quên đi hình ảnh gia đình nhỏ bé của con trên con đường xuyên bang dài thăm thẳm.

 

Tới chiều, thằng con Face Time, chúng đang ở khách sạn. Bà mừng muốn reo lên khi thấy cháu nội nở nụ cười tươi. Nụ cười thật dễ thương làm híp kín đôi mắt với hai má bầu bĩnh, bụ bẫm.

- Con đã tới đâu rồi?

- Con chưa qua hết Virginia má ơi, vì thủ tục quân đội làm hơi trễ. Trưa con mới xuất phát để đi. Thôi! Con mệt và đói bụng quá, con đi kiếm gì ăn cái đã. Con gọi về cho má biết tin để má khỏi lo cho con.

Thằng con đã muốn tắt máy mà bà Chín còn nói ráng:

- Vậy đi đường em có ngoan không?

-  Em ngoan. Tội nghiệp nó rất mệt. Thôi, trong lúc cháu bú, con đi kiếm gì ăn, rồi  còn ngủ  để sáng mai khởi hành sớm.

- Ờ! bye con.

......

Bà Chín tắt máy! Thương cháu quá. Mới 4 tháng tuổi ngồi suốt trong cái car seat chắc là mệt và tù túng lắm. Bà lại mở Ipad, coi lại bản đồ rồi lẩm bẩm.

- Nó chưa qua qua khỏi Virginia vậy thì ngày mai nó sẽ tới Tennessee. Nhìn trên bản đồ và ghi chú thì đường đi phỏng độ chỉ có 1 ngày và 15 hours với đoạn đường dài 2,750 miles. Bà Chín lại tẩn mẩn làm tính. Như vậy họ dự trù chạy xuyên suốt không nghỉ với tốc độ khoảng 76 miles một giờ. Trời đất! với đứa cháu còn nhỏ, phải cho bú và thay tã, con bà chạy cũng phải cả tuần mới về tới nhà. Bà thở dài ngao ngán, cơn ho lại kéo đến. Một chập sau bà và chồng hòa điệu bản nhạc "Cơn ho mùa  cảm cúm".

.......

 

Ngày thứ hai qua đi. Bên Virginia chị Oanh Trịnh Email về cho biết cơn bão đang đến, mưa nơi đó tầm tã. Không biết các con trên đường đi có thuận lợi không. Bà lo lắng mở bản đồ rồi lại đoán..., lại tính.

Buổi chiều thằng con lại face time mẹ trong khách sạn. Nhìn đứa cháu ngủ say và gương mặt mệt mõi của con trai bà thương chúng quá. :

- Má ơi! hôm nay cháu ngoan, con chạy được khá nhiều.

- Thế có bị bão và mưa không con?

- Có mưa nhiều. Con chạy trong cơn mưa mù mịt. Nhưng má đừng lo, con chạy cẩn thận.Thôi!  báo tin cho má biết, con đi ngủ mai còn đi tiếp.

......

Bà Chín tắt máy và nhìn đồng hồ. Mình cách nó 3 tiếng, vậy giờ này bên đó cũng đã tối rồi. Bà lại lẩm cẩm nhẩm tính. Hôm nay ngày thứ hai chắc nó chạy được cũng cả ngàn miles rồi. Bà đỡ ông dậy uống thuốc rồi nói với chồng:

- Ông ráng uống thuốc. Thằng Út sắp về tới. Mình phải dứt bệnh chứ không lây cho cháu tội lắm.

Tội nghiệp ông chồng bà gầy đi thấy rõ, mới có mấy hôm mà ông đã xơ xác vì ăn không ngon. Cứ tối là bà cho ông uống thuốc để ông ngủ, còn bà không dám uống thuốc night time sợ ngủ say không ai lo cho ông.  

Bà nhìn vào bản đồ,  sau khi qua Virginia sẽ tới Kennessee rồi tới Arkansas, bà đoán già đoán non ngày mai con bà sẽ tới Arkansas.

 

Thêm một ngày qua đi trong hành trình của con, bà Chín nóng ruột lại mở bản đồ. Bà lấy giấy ghi lại từng freeway con bà sẽ đi qua.  Bà nhũ thầm:

Như vậy nó đi nhiều nhất là freeway 40, có một đoạn 35 rồi về freeway 15. Úi chà! Freeway 15 ghi rõ 1216 miles. Như vậy phải đi cả 2 ngày hơn ở freeway này. Hôm nay nó chắc đang trên đường của tiểu bang Oklahoma rồi sẽ qua New Mexico.

Bà trông mãi mà tới chiều không nghe thằng con gọi. Bà gọi con dâu và con trai nhưng không liên lạc được. Trong đầu bà suy nghĩ đến những điều xấu trên đường. Có thể trời mưa đường trơn trợt, hay bể bánh xe? Gì thì gì tới khách sạn cũng gọi cho bà biết tin chứ. Hay là xe nó gặp trục trặc ở giữa đoạn đường núi nên nó không thể nhận tin nhắn của bà.

Buổi tối bà không thể nào ngủ, cái đầu cứ lo đâu đâu. Bà lại nhắn tin bảo phải trả lời cho bà ngay. Một chập sau, có tin thằng con nhắn lại:

- Má ơi! Con đang ngủ. Chúng con OK.

Bà yên tâm trả lời:

- OK! Thôi ngủ đi con.

Bà cười với mình và như trút được gánh nặng. Bà chỉ cần chúng bình an là bà yên tâm. Bà sửa lại cho chồng nằm ngay ngắn rồi về giường ngủ.

....

Hôm nay thằng con đã đi được 4 ngày đường. Buổi trưa thằng con Face time cho mẹ nhìn cháu. Hai vợ chồng dừng lại nghỉ trưa và mua thức ăn. Nó nói hôm qua chạy tới 8 giờ tối mới tới khách sạn. Quá mệt và cháu đã ngủ nên không gọi điện thoại cho mẹ. Bà hỏi các con đã tới freeway 15 chưa? Chúng cười ngất nói với nhau - Má hỏi tới freeway 15 chưa kìa? Má ơi! tới 15 là con dọt về nhà rồi - Con dâu cười mệt mỏi:

- Còn dài lắm má ơi! Chưa tới 15.

- Vậy hai đứa đang ở đâu?

- Tụi con đang ở New Mexico

- Sau New Mexico là tụi con sẽ vào Arizona phải không?

- Đúng rồi đó má. Tới Arizona là gần về tới nhà rồi. Má mặc sức mà hụi hai cái má bầu của cháu nội.

 

Vậy là chúng cũng đã đi một đoạn đường khá dài, múi giờ chỉ cách bà có 1 tiếng. Bà thắc mắc. Như vậy sao nó nói tới 15 là gần về nhà. Bà lại mở máy coi lại . Thì ra trong bản đồ ghi Freeway 15 là 1216 miles nhưng thực sự là từ 40 nối với 15 . Còn bắt đầu freeway 15 vào Barstow là đã tới ranh giới California rồi. Cở chừng chưa tới 100miles là về tới nhà.

 

Bà bước vào căn phòng chuẩn bị cho vợ chồng thằng con về ở tạm và xem lại có cần gì nữa không? Bà liên tưởng đến con bé, đứa cháu nội Út của bà với hai má bầu, bụ bẫm luôn cười toét miệng dễ thương. Bà muốn có nó một bên, ôm vào lòng và chọc cho nó nói chuyện. Nhưng bà đang bệnh. Thiệt là tức. Cái điệu này làm sao bà dám bồng và nựng cháu đây.

Đứa con gái hỏi:

- Má chuẩn bị thức ăn gì cho tụi nó? Bà cười.:

- Nếu chạy giỏi, tối mai nó mới tới nhà. Để má nấu cho tụi nó nồi bún riêu chay .

.....

Bà nghĩ đến con dâu út.  Con dâu bà hiền lành và dễ thương lắm. Bà đã từng làm dâu, cho nên bà thương con dâu như con gái. Con người ta sinh ra, nuôi nấng biết bao khó nhọc, cho ăn học rồi về làm dâu nhà mình, mang họ mình, gọi mình bằng má. Như vậy mình phải hết lòng yêu thương nó. Còn chuyện sinh hoạt riêng tư của chúng nó thì tự chúng phải đối diện và giải quyết. Mình không nên xen vào để tránh mâu thuẫn không tốt.

Một lần tiếp xúc với một nhóm người bị bệnh ung thư, tóc tai rụng hết, con dâu bà về nhà suy nghĩ và tặng mái tóc dài óng ả cho những cô gái tội nghiệp đó.

Khi bà ngạc nhiên nhìn mái tóc cắt ngang cụt ngủn của nó. Nó ấp úng giải thích:

- Mấy cô gái đó tội nghiệp lắm má, tóc họ rụng hết. Con tặng tóc cho hội để kết làm tóc giả cho các cô đó. Mấy cổ vui lắm. Con sẽ có mái tóc dài trở lại.

Trong một lần con trai bà chở vợ nó đi đến một trại chăn nuôi, vì con trai bà rất thích thú vật. Sau đó nó tình cờ xem một clip video về những công đoạn làm thịt gia súc. Nó về nhà cứ tội nghiệp cho các con vật đáng thương và tự nguyện từ nay không ăn thịt nữa. Ban đầu bà tưởng nó nói đùa hay bốc đồng vài ngày hay giỏi lắm một năm là xong. Nhưng bà không ngờ nó không ăn thịt đến bây giờ. Khi có mang, nó vẫn giữ vững lập trường, ăn cá ăn cheese để thế phần thịt. Mấy con chị chồng cứ sợ kiêng thịt cơ thể sẽ thiếu chất, em bé sẽ ốm yếu. Nhưng trái lại, con bé cháu nội của bà bụ bẩm sổ sữa dễ thương. Thì ra rau cải, cá vẫn đủ dinh dưỡng cho cả mẹ lẫn con.

.....

Buổi trưa, bà còn đang loay hoay với ông chồng thì có phone thằng con.

- Hi Má, Con mệt quá, chắc tới khuya con mới tới nhà. Má chờ cửa con nghen má.

- Ờ! Đừng lo. Má sẽ chờ.

- Nhưng má có muốn bồng cháu không?

- Thằng khỉ! Về tới nhà mới bồng chớ.

- Thì con về tới nhà rồi nè. Má ra bồng cháu đi.

- Cái thằng khỉ! Lại chọc má mầy hả?

- Thì ra trước nhà xem. Mở cửa cho con vào.

- Cái thằng ... Bà vừa giữ phone trên tay vừa chạy xuống lầu. Mở cửa nhà rồi chạy ra phía trước sân. Không có xe nào tới.Bà chửi

- Cái thằng khỉ gió! Xe đâu mà xe? Chừng nào mới tới

- Thì con tới nhà rồi nè.

- Thằng khỉ? Sao má không...

Có tiếng thằng con và con dâu cười giòn trong phone. Bà vừa muốn nổi giận thì nhìn qua bên kia đường thấy xe nó đang đậu và vợ nó cầm máy quây phim đang quây cảnh bà đứng chưng hửng, ngỡ ngàng. Thì ra vợ chồng nó dành cho bà một niềm vui bất ngờ đoàn tụ.

Xe được lái vào parking lot trước nhà và dừng lại. Con dâu vẫn cầm máy quây phim mẹ chồng. Bà Chín mở cửa xe và nhìn cháu đang toét miệng cười. Ôi chao! Đứa cháu được sinh ra gần 5 tháng bà nội mới gặp mặt. Con trai và con dâu ôm lấy bà mừng rỡ, Chúng mở dây belt và đem cháu nội vào nhà. Bà vội lên lầu mang khẩu trang vào vì không muốn cháu bị lây.

 Căn nhà như có thêm sức sống, một cái gì mới mẻ, hạnh phúc lan tỏa. Nụ cười và những tiếng ê a của cháu hòa thêm những tiếng nói đả đớt của mọi người khiến không khí lạ hẳn ra. Bà Chín có mấy ngày hạnh phúc bên con và dâu. Đời lính không cho phép nó ở lâu với gia đình. Đơn vị cho nó 8 ngày đường. Nó chạy tối đa để rút ngắn thời gian và dành cho mẹ những phút giây đoàn tụ.

Hai vợ chồng dẫn ông bà đi cắt tóc, mua cho bà cái máy chụp hình mới làm quà sinh nhật. Mời ông bà đi ăn tiệm và chăm sóc tận tình. Nó cứ hỏi bà cần gì nữa không? có muốn đi đâu không? Thằng con chở bà đi xuống San Diego để coi nhà nó dự định mua. Chở vào trung tâm mua sắm của hải quân để mua thêm đồ dùng cá nhân. Nó  hỏi bà thích món gì cứ chọn, con là lính mua đồ ở đây không có thuế. Nó chở bà đi ngắm biển và ngắm hồ nơi nó sẽ mua nhà gần đó.

.....

Hôm nay thằng con lại lên đường. Ngày mai nó phải đến trình diện đơn vị. Đêm qua nó thức ủi cho xong những bộ đồ lính. Nhìn con thật cẩn thận ủi từng nếp áo, nếp quần bà lại nghĩ đến cha nó ngày xưa. Mỗi lần về phép bà chăm chút ủi  cho chồng những bộ đồ lính thẳng nếp. Đôi giày đáng bóng và mọi thứ sẳn sàng. Bây giờ thằng con hơn cha nó lúc trước. Tự nó làm mọi thứ.  Tự lo cho mình những việc cá nhân. Biết giúp đỡ và săn sóc vợ, biết thay tã cho con, biết nấu ăn và không quan niệm chuyện nhà là của phụ nữ như cha của chúng.

Nó chuẩn bị cho mình đồ dùng cá nhân dùng cho 15 ngày trên tàu. Hỏi tại sao con sắm nhiều quá vậy? Nó trả lời. Má ơi! tàu con là loại tàu USS nên trên đó rất đông lính. Má cứ vào Google search sẽ biết. Con phải sắm cho mình quần lót, vớ, áo thun xài trong vòng 10 đến 15 ngày mới luân phiên giặt một lần. Rồi nó cười cười. "Lính mà má".

Phải rồi, ai đã từng thăm viếng những chiến hạm thì đã biết. Tàu thì thật khổng lồ nhưng trên đó có phi cơ chiến đấu, xe tăng và cơ man nào là súng ống, đạn dược. Nhưng nơi ăn ngủ của lính thì thật tội nghiệp. nhỏ xíu, chật hẹp, tối tăm. Tàu mỗi lần  rời cảng đi công tác có khi 6 tháng đến một năm. Cuộc sống con trai bà Chín bắt đầu như vậy. Cực khổ, gian lao nó biết như vậy, nhưng nó yêu thích và tự hào về binh chủng của mình. Hai túi quân trang to kềnh đầy ngập những đồ, nó mang xuống lầu mà bà Chín có cảm giác như hai vai bà thật nặng.

 Bà Chín nghĩ thầm trong đầu: Con ơi! Má gánh gồng cuộc sống gia đình bao nhiêu năm. Má chăm sóc con vất vả để con trưởng thành. Bây giờ con đã gánh trên vai trách nhiệm đối với tổ quốc, đất nước và gia đình. Gánh nặng thật đó, nhưng con đã đứng thẳng, mạnh dạn một cách tự tin. Má mừng lắm khi thấy con thật sự độc lập. Vẫn vui vẻ, nói tiếu lâm như ngày nào. Vẫn bình thản sắp xếp chuyện gia đình vợ, con đâu ra đó để má khỏi lo âu khi con đi công tác. Con xứng đáng là người lính, người chồng, người cha. Má hãnh diện và an lòng vì con.

....

Con trai bà Chín đã lái xe ra khỏi nhà. Bà Chín vẫn còn đứng đó tần ngần. Đời lính là vậy. Về nhà được vài bữa rồi đi. Con dâu bà rồi sẽ giống như bà Chín ôm con mõi mòn chờ đợi. Con bé bây giờ mới biết lật, khi cha nó thăm nhà có lẽ nó đã biết đi, biết nói. Không biết nó có lạ và cho cha nó bồng hay không?

Bây giờ con trai bà được bố trí về căn cứ hải quân SanDiego. Từ nơi bà đến nhà nó cũng phải hơn 2 giờ lái xe. Nhưng dù sao nó cũng gần rất nhiều so với những ngày nó ở Illinois hay Virginia. Bà sẽ có dịp đến thăm con, thăm cháu thường hơn.

Còn thằng anh nó ở tuốt bên Ý bên Nhật. Muốn đi thăm quả thật khó khăn. Bà Chín lại mỉm cười khi nghĩ đến một ngày, bà và ông chồng đặt chân tới phi trường Tokyo để thăm thằng con trai lớn. Bà nhớ con, nhớ dâu, nhớ cháu quá rồi...

Ngày ấy sẽ đến thật gần. Bà chẳng đã có trên tay hai vé máy bay rồi còn gì.

Mong rằng ông chồng bà sẽ thật khỏe để cùng bà lên đường .

Bà thật ấm lòng và hết sức hạnh phúc khi có những đứa con hiếu thảo cuối đời.

Nguyễn thị Thêm

15/3/16

15 Tháng Tư 2018(Xem: 225)
*Xin bấm vào phần Youtube bên dưới để thưởng thức: Họp mặt đón Mùa Hoa Anh Đào--Tư gia chị Hillary Hạnh Dzương (4/7/18) Kiều Oanh thực hiện youtube
15 Tháng Tư 2018(Xem: 128)
Xin bấm vào phần Youtube bên dưới để thưởng thức: THÁNG TƯ NẮNG - Thơ Tưởng Dung, Nhạc Phạm Chinh Đông- Hòa Âm: Đỗ Hải – Ca sĩ : Thúy An
14 Tháng Tư 2018(Xem: 125)
Một viễn ảnh rất gần và kinh khủng. Khiến người có tâm, thao thức, đắng lòng. Tháng tư về. Núi cao, biển cả mênh mông Có hồn thiêng sông núi. Xin soi đường dẫn lối.
28 Tháng Ba 2018(Xem: 192)
Em sẽ vào quán, gọi món sushi anh thích. Một tô udon thêm một tách trà xanh, Để thấy anh cười, trong mỗi muỗng canh Và ấm áp thấy rằng mình hạnh phúc.
24 Tháng Ba 2018(Xem: 266)
Hoa bán mọi nơi trong ngày nhà giáo. Có bông hoa nào bằng tất cả tấm lòng. Trân trọng, tri ân Kính dâng lên thầy cô mình không? Hỡi những người học trò. Mầm non đất nước.
24 Tháng Ba 2018(Xem: 200)
Một chuỗi dài... như mới đây thôi, Hãy gắng mà vui, tiếc chi đời. Cuộc sống vô thường, rồi tan biến, Cầm bằng như: gió thoảng, mây trôi.
15 Tháng Ba 2018(Xem: 259)
VIÊN QUANG mờ xa... thấy nữa đâu? Chênh chếch đầu non, mảnh trăng sầu! Chỉ thấy bụi trần, chen nắng, gió, Dòng đời mòn mõi... mãi chìm sâu!
11 Tháng Ba 2018(Xem: 373)
Tôi xin trân trọng tri ân, Tôi xin cố gắng giữ gìn sức khỏe của mình để được vui với gia đình và bạn bè dài lâu. Tôi sẽ sống tốt hơn để xứng đáng với tình yêu thương ấy.
11 Tháng Ba 2018(Xem: 371)
Tám tháng ba vừa đến. Những món quà muôn phương. Tuy ảo nhưng dễ thương. Bạn bè cùng chúc tụng. Xin cám ơn nhiều lắm. Cuộc đời này thật vui. Sẽ giữ mãi nụ cười. Đón mừng ngày sinh nhật.
02 Tháng Ba 2018(Xem: 424)
Một ngày hành hương nhiều lợi ích cho bản thân tôi. Ý nghĩa HÀNH HƯƠNG TU TẬP đã làm chuyến đi mang một sắc thái đúng nghĩa nhất mà tôi đã có duyên được thực hành
02 Tháng Ba 2018(Xem: 406)
Em hỡi em, Cô thiếu nữ Việt Nam Hãy yêu mến, bảo tồn văn hóa Việt Bài thơ này gửi đến em tha thiết Xin hãy mặc chiếc áo dài truyền thống Việt Nam
01 Tháng Ba 2018(Xem: 347)
Từ dạo phân ly... tôi cũng đi, Khung trời kỷ niệm, thương nhớ gì? Phương xa vẫn nghĩ rằng Em đã... Mãi mãi... Em là em của tôi.
23 Tháng Hai 2018(Xem: 455)
Dù Xuân có đi nhưng tuổi Xuân vẫn nằm trong trái tim mỗi người. Nếu chúng ta biết giữ lấy cho mình và mang đến cho những người xung quanh thì hạnh phúc biết mấy.
22 Tháng Hai 2018(Xem: 382)
Tết đến rộn ràng quê hương ta Tết vui cùng khắp nẻo gần xa. Từ Âu sang Á. Người dân Việt Đón Tết hân hoan khắp mọi nhà
22 Tháng Hai 2018(Xem: 408)
Nắng lên cao, bao người về lần lượt, WESTERN INSURANCE, pháo vang đón Xuân nồng. Bai ca Xuân... gợi nhớ mênh mông, Tình ca ấy, làm sao quên được
17 Tháng Hai 2018(Xem: 628)
Tự dưng trong đầu tôi hiện lên hình ảnh ông Phật thật hiền với một nụ cười. Tâm tôi cũng vang lên những câu tụng niệm hàng ngày của các vị tăng: Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật
17 Tháng Hai 2018(Xem: 510)
Hôm nay là ngày lễ tình nhân. Chẳng hoa, quà cáp như mọi lần. Sao em lại nhớ anh nhiều thế Hương linh anh hỡi. Biết hay không?!
16 Tháng Hai 2018(Xem: 606)
Đầu năm sớm đón mừng người bạn quý, Chén Trường Xuân chưa nhắp đã say rồ Chúc thân thương, bằng hữu một tâm vui, Một Năm Mới An Khang tràn Hạnh Phúc.
16 Tháng Hai 2018(Xem: 521)
Cho Thi nhân, thả vần tơ vướng, Trách người đi, sao quá hững hờ! Mấy Xuân rồi, đất khách bơ vơ! Bao lâu nữa? Xuân về đoàn tụ.
16 Tháng Hai 2018(Xem: 468)
Đón Xuân Ăn Tết Vui Mừng, Mong rằng dân Việt ta đừng có quên. Giầu ,nghèo cả nước cũng nên, Lưu truyền con, cháu Rồng Tiên giữ gìn.
10 Tháng Hai 2018(Xem: 497)
Tờ trình đã hết Ta cho Táo lui Gửi lời chúc vui Toàn dân thiên hạ Ngô Quyền, Biên Hòa Đồng hương gần xa An vui, sức khỏe.
09 Tháng Hai 2018(Xem: 465)
Ngày Tết, thật trang trọng đốt nén hương trên bàn thờ gia tiên. Ta sẽ cảm nhận được những người muôn năm cũ đang hiện diện trong tâm ta. Đang lắng nghe ta tâm sự và cùng ta vui Xuân đoàn tụ.
09 Tháng Hai 2018(Xem: 648)
Tiếng chim én gọi nhau tìm nắng ấm Tiếng chiều rơi trên sân cỏ hiền hòa Tiếng hoàng hôn nhẹ nhàng buông thăm thẳm Tiếng chuông chùa xa vắng cuối trời xa.
09 Tháng Hai 2018(Xem: 567)
Một vòng qua chợ... Anh thấy gì ? Ghé quán cả phê để nhâm nhi... Những bài ca Xuân, còn vang vọng... Lan trong nỗi nhớ, nhẹ nhàng đi...
03 Tháng Hai 2018(Xem: 569)
Tình đôi ta đẹp như mơ, Xuân này sẽ hết bơ vơ một mình. Thầy,Cô chứng kiến mối tình Bạn bè, quyến thuộc chúc mình Trăm năm.
02 Tháng Hai 2018(Xem: 537)
Người ta không tin vào tình yêu. Nhưng theo tui. Quả có một tình yêu hiến dâng, tha thứ và hy sinh như vậy.
02 Tháng Hai 2018(Xem: 667)
Ai lại không có cội nguồn, Đêm thầm nhung nhớ... đẫm lệ tuôn! XUÂN, thiếu quê hương, không đoàn tụ, Cảnh nào buồn hơn? Luống đoạn trường!
02 Tháng Hai 2018(Xem: 476)
Ngày Xuân đoàn tụ lạy ông bà. Áo quần trịnh trọng lễ mẹ cha Chúc nhau sức khỏe nhiều tài lộc. Giữ gìn truyền thống Việt Nam ta.