Danh mục
Số lượt truy cập
6,160,962

Nguyễn Hữu Hạnh - BÌNH AN DƯỚI THẾ

26 Tháng Mười Hai 20157:05 CH(Xem: 9687)
Nguyễn Hữu Hạnh - BÌNH AN DƯỚI THẾ


BÌNH AN DƯỚI THẾ

Ngày cuối chuẩn bị đón Noel vẫn luôn tất bật với gia đình và công việc làm. Nhưng rất vui  khi gặp lại các con trở về thăm nhà từ tiểu bang xa. Trong công việc làm đã đón nhận nhiều  tình cảm từ khách hàng chưa thân quen, với những món quà tinh thần cùng những mảnh đời luôn cầu mong bình an cho người dưới thế…

Tôi đã tình cờ gặp lại anh tại văn phòng. Anh Đỗ Văn Thuyết.  Chúng tôi vô cùng trại tù Phú Lợi vào năm 1975 và cùng chuyển trại về Thành Ông Năm. Sau đó chuyển trại nhiều nơi mỗi người một nẽo. Gặp lại nhau có dịp nhắc lại những chuyện trong tù, những người bạn tù kẻ còn người mất. Nhất là  kỷ niệm những mùa giáng sinh vẫn còn gìn giữ và hát ca những bài ca cũ:

“Lại một Noel nữa mấy mùa Giáng Sinh rồi …

Anh tiền đồn biên giới nhớ về một phương trời…”

Lâu lắm rồi tôi mới gặp anh Đỗ Văn Thuyết, dù rằng cùng sinh sống tại Orange County. Với anh Thuyết, thực sự ra  tôi  chưa từng uống với anh 1 ly cà phê, một chai rượu, nhưng khi gặp nhau là cả một thân tình với nỗi mừng vui. Thời gian trôi qua nhanh quá hơn 40 năm rồi còn gì. Ở mỗi hoàn cảnh, tư cách của con người nhất là trong cảnh khốn cùng được đánh giá và còn dành sự quý trọng cho nhau.

 Anh đến văn phòng để trao đổi về bảo hiểm xe, nhưng khi gặp và  được biết tôi đang làm việc trong lãnh vực bảo hiểm sức khỏe  cho người ở độ tuổi 65, anh Thuyết  không ngần ngại và sẵn sàng giao phó việc ghi danh chương trình sức khỏe cho tôi. Điều đáng trân trọng và vô cùng quý mến ở đây, với tình chiến hữu, người bạn đông tù, anh không cần biết quyền lợi tôi sẽ mang đến cho anh ra sao, cũng như  không cần so đo tính toán, dù rằng anh có đầy đủ sự lựa chọn như những người bạn thân quen của tôi.

Chúng tôi gặp lại nhau không chỉ là yểm trợ nhau trên công việc làm, còn những tâm tình rất thực. Những mảnh đời lính tráng, tù tội, tha phương lập nghiệp nới xứ người và những ước vọng tương lai.  Hiện đang anh đang sinh sống với người con trai út, những người con khác thì ở nơi xa. Người hiền nội của anh đã mất hơn 4 năm rồi sau cơn bệnh kéo dài nhiều năm, ngay cả lúc anh còn ở trong tù cs,  cũng như những ngày bương chải kiếm sống, nuôi lấy chồng con trước sự đổi thay của đất nước. Hằng ngày anh vẫn đến nghĩa trang thăm mộ người bạn đời đã khuất, một người vợ thủy chung…

Những ngày trong trại tù, anh Thuyết được nhiều anh em cùng tù biết đến là người có hoa tay, vẽ rất khéo, đã phóng họa những bức tranh sống động từ hình ảnh cũ của bạn bè. Đến căn nhỏ được anh trang trí để đón mừng lễ Noel,  mới tận mắt nhìn những bức tranh của Đức Mẹ, Chúa Jêsu chính tay anh vẽ và trang trí trong nhà. Bên cạnh là hình ảnh của hai đấng song thân và người bạn đời của anh.

 Đời lính của anh sống nay chết mai, một sĩ quan của đơn vị Nhảy Dù về nghỉ dưởng quân, làm sao không có đươc một lần theo đò trên sông Hương, hay một lần yêu vội để ngày mai ra trận.  Hôm nay ngồi nhắc nhớ về người vợ chung thủy, trong ánh mắt của anh hình như vẫn thể hiện  sự ray rứt và nỗi nhớ khôn nguôi…

Người khách thứ hai đến muộn chị Đỗ Thị Dung. Người đàn bà đứng tuồi dáng người nhỏ bé đang đứng thập thò trước cửa văn phòng. Tôi đã ân cần bước ra gặp chị và được biết chị cần giúp đỡ điền đơn về việc xin trợ cấp Housing. Tôi đã giúp chị hoàn tất những gì chị mong muốn. Trong khi làm việc qua trao đổi với chị Đỗ Dung, được biết chị cũng biết nhiều về người và đất Biên Hòa dù chưa một lẩn sinh sống. Tôi cũng có dịp trao đổi với chị về công việc mình đang làm, với ý nguyện mang những gì mình đã học hỏi từ trường lớp, từ khách hàng để phục vụ cho mọi người như cho chính bản thân và gia đình. Như một hành động nhỏ tri ơn quê hương thứ hai. Từ sự cảm nhận được những gì tôi trình bày, chị ngỏ ý muốn được tôi ghi danh chương trình sức khỏe cho chị, rất tiếc là chị không mang theo đủ giấy tờ, đành hẹn gặp chị sau. Tiễn chị ra về sau khi từ chối số tiền nhỏ chị định trả công tôi, chị bùi ngùi  cho tôi xem một bức hình của người trai trẻ “tôi không còn ai giúp vì con tôi đã mất…”

Tôi đã được chị gọi đến nhà vào lúc chập tối, sau khi chị cho hay đã tìm được những giấy tờ cần thiết. Nhà của chị Dung nằm trong một chung cư vùng Hungtington Beach. Căn phòng được trang trí một chậu hoa với ánh đèn mừng lễ Noel.  Sau khi hoàn tất hồ sơ, được chị giữ chân bằng ly trà xanh và có dịp biết thêm về chị. Là một con chiên ngoan đạo  chị đã sống môt đời với đức tin, chồng chị là một công tử Sóc Trăng không thích hợp đời sống phải làm việc cật lực trên đất Mỹ, cũng đã mang chị bao nỗi buồn và đã tìm chết trong bia rượu. Tưởng rằng những ngày con lại sẽ sống êm đềm với đứa con trai duy nhất, nhưng một tai nạn bất ngờ xảy đến cho chị, con trai của chị tuổi mới đôi mươi đã trút hơi thở tại bệnh viện sau một tai nạn, vì một kẻ say rượu lái xe tông vào con chị,  đang đạp xe đạp tập thể dục trên đường về. Nghe qua những tâm tình của chị, tôi không hiễu làm sao người đàn bà bé nhỏ này có đủ nghị lực để vượt qua bao mất mát đớn đau.

Chị đã mời tôi vào phòng của đứa con trai, để nhìn hình ảnh cháu và những kỷ vật cùa người con trai chị vẫn còn ấp ủ và gìn giữ.

Đôi mắt chị hướng về hình ảnh Đức mẹ, tin tưởng vào sự quan phòng của đấng tối cao. Sinh hoạt của chị hiện thời sinh hoạt nhà thờ. Bài học chị dành cho tôi là trải nghiệm cuộc đời qua đọc kinh cầu nguyện, để được vững mạnh cả thể xác lẫn tinh thần.

Hai món quà quý báu của anh Đỗ Văn Thuyết và chị Đỗ Thị Dung mang đến cho bản thân tôi vào ngày lễ Noel, không phải là những khoản tiền tôi có được từ công việc làm. Nhưng chính là những tâm tình của một đời người của anh Thuyết của chị Dung đã giúp tôi nhìn lại bản thân mình. Phải nói là mình có hạnh phúc có một gia đình, và sự thương mến của quý Thầy Cô và các anh chị cùng các bạn đồng môn Ngô Quyền.

Mừng lễ giáng sinh với niềm vui, nhưng lại được tin thân mẫu Ngọc Huệ người bạn, người em vừa mất. Một lòng cầu nguyện cho cô em Ngọc Dung trở lại sinh hoạt bình thường, sau thời gian cách ly để chữa bệnh. Hòa chung niểm vui Giáng sinh với gia đình chị Nguyễn Thị Thêm, người chị tôi hằng quý mến.  Hạnh phúc và đau khổ là một bản đàn duy nhất, khác chăng là được trổi lên ở giây phút này hay giây phút khác. Và khi mình có được  hạnh phúc,  cũng còn bao người đang chịu đựng và cố vượt qua bao nỗi đớn đau…

“Vinh danh Thiên Chúa trên trời

Bình an dưới thế cho người Thiện Tâm.”

NGUYỄN HỮU HẠNH

(Viết cho mùa Giáng Sinh 2015)
IMG_4249

24 Tháng Tư 2021(Xem: 323)
Tuy tôi sinh ra ở tỉnh Bình Dương nhưng tôi sống phần lớn cuộc đời ở thành phố Sài Gòn, ngoài một thời gian ngắn đi dạy học ở Trà Vinh. Ngay trong 6 năm dạy học ở Biên Hòa, mỗi tuần tôi chỉ ở lại đó có một đêm.
18 Tháng Tư 2021(Xem: 361)
Có ai biết không lệ tôi rơi Giọt lệ mừng vui lẫn rối bời Mẹ già con dại đời tị nạn Sao đoạn đành đất nước tôi ơi!
11 Tháng Tư 2021(Xem: 460)
Nén nhang được đốt lên, khói quyện xoay tròn tỏa mùi thơm nhẹ. Bà có cảm giác ông đang đứng đâu đó nhìn bà âu yếm, thương yêu.
10 Tháng Tư 2021(Xem: 462)
Tôi lại được dịp quen biết một số người bạn Cam rất hiền hoà và dễ thương. Cuộc đời có những niềm vui nỗi buồn mang tên Định Mệnh!
09 Tháng Tư 2021(Xem: 487)
Nếu mình còn sống còn thương nhớ Còn cúng cầu siêu mỗi tháng tư Hương linh tử sĩ, người chết biển. Một nén hương thơm lạy giã từ.
06 Tháng Tư 2021(Xem: 465)
Ông thề trước bàn thờ tổ tiên rằng nếu ông chết đi mà không trả được mối thù này thì con cái ông phải trả cho ông, đứa nào không trả được thì coi như là con bất hiếu, không xứng đáng được hưởng gia tài ông để lại,
06 Tháng Tư 2021(Xem: 356)
Nếu không có bài thơ này thì ít ai biết đến một thành phố xa xôi “quanh năm mùa đông” và những người yêu thơ không thuộc nằm lòng câu: May mà có em đời còn dễ thương.
06 Tháng Tư 2021(Xem: 634)
Hằng đêm trên đảo Quyên chỉ biết nhìn lên cao khấn nguyện Trời Phật, Tổ Tiên, Ông Bà Nội Ngoại phù hộ cho gia đình nàng đi được và có ngày đoàn tụ đại gia đình.
05 Tháng Tư 2021(Xem: 563)
những người của bên thua cuộc hay bên thắng cuộc đã là một xã hội nhỏ, một cảnh chợ đời 1975, sau những tháng, những năm đầu của miền Nam Việt Nam sụp đổ,
04 Tháng Tư 2021(Xem: 599)
... lâng lâng cảm giác hạnh phúc yêu đời, yêu người, yêu cuộc sống vừa được hồi sinh. Có phải vì màu nắng đẹp hay tôi nhìn mọi thứ đều đẹp từ khi được chích hai mũi thuốc Moderna
03 Tháng Tư 2021(Xem: 480)
Facebook chỉ là phương tiện để kết nối. Không có Facebook tôi vẫn còn họ và sống hết lòng với họ. Họ mới là những người bạn thủy chung.
24 Tháng Ba 2021(Xem: 566)
Người Việt mình, khi đặt tên cho con cái, thường chọn tên có ý nghĩa hoặc gửi gắm theo tình yêu thương với niềm mơ ước, nhưng cũng lắm khi…. “đời không như là tên”.
20 Tháng Ba 2021(Xem: 884)
Ở tuổi lên 9, Clara đủ khôn để biết đại dịch đã ảnh hưởng đến các em như thế nào, và những giọt nước mắt hạnh phúc được trở lại trường, sẽ theo em suốt quãng đời còn lại.
13 Tháng Ba 2021(Xem: 772)
Nhưng cuối cùng Cậu Mợ lại có nhau, cùng nằm bên nhau, cùng hàn huyên với nhau, và cùng nhau phù hộ cho con cháu. Mợ ra đi rạng sáng ngày 13 tháng 3 năm 2020, 4 ngày sau lệnh đóng cửa, cách ly các nhà dưỡng lão.
12 Tháng Ba 2021(Xem: 814)
Xin đừng "ngủ quên trên chiến thắng" của thuốc chủng ngừa. Vì trong đại dịch, ngoài vaccine, khẩu trang, và khoảng cách xã hội vẫn là đồng minh hữu hiệu nhất của mỗi người.
12 Tháng Ba 2021(Xem: 1032)
Hãy nhìn đối phương suốt một quá trình chung sống để yêu thương và thông cảm. Bất cứ khi nào có thể, hãy nắm lấy bàn tay "Năm ngón em hết kiêu sa" mà chân thành tuyên bố: " Cám ơn em! bà xã của anh."
05 Tháng Ba 2021(Xem: 1327)
Tinh thần chung của nền học vấn miền nam lúc bấy giờ là phải học lễ trước rồi mới học văn, tức coi việc rèn luyện đức – trí là quan trọng như nhau, nhưng đức phải ưu tiên đi trước một bước.
04 Tháng Ba 2021(Xem: 791)
Bất cứ lúc nào, hễ nghe ai nhắc Thái Thanh và Ngày Xưa Hoàng Thị thì trong tôi lại xốn xang những đoạn đời dấu yêu của “Ngày Xưa Nguyễn Thị… Tôi”,
03 Tháng Ba 2021(Xem: 993)
Dù đã được chích ngừa hay không, tất cả mọi người đều nên mang khẩu trang ở nơi công cộng. Đó là cách tự bảo vệ mình tốt nhất, và cũng là bổn phận với của mỗi cá nhân với xã hội.
02 Tháng Ba 2021(Xem: 726)
Những dòng cuối của bài này tôi xin gửi lời cám ơn đến tất cả bạn bè, thân hữu và người thân đã gọi điện thoại hoặc gửi email để thăm hỏi trong những ngày tuyết rơi và giá lạnh.