Danh mục
Số lượt truy cập
5,055,180

Nguyễn Hữu Hạnh - BÌNH AN DƯỚI THẾ

26 Tháng Mười Hai 20157:05 CH(Xem: 5465)
Nguyễn Hữu Hạnh - BÌNH AN DƯỚI THẾ


BÌNH AN DƯỚI THẾ

Ngày cuối chuẩn bị đón Noel vẫn luôn tất bật với gia đình và công việc làm. Nhưng rất vui  khi gặp lại các con trở về thăm nhà từ tiểu bang xa. Trong công việc làm đã đón nhận nhiều  tình cảm từ khách hàng chưa thân quen, với những món quà tinh thần cùng những mảnh đời luôn cầu mong bình an cho người dưới thế…

Tôi đã tình cờ gặp lại anh tại văn phòng. Anh Đỗ Văn Thuyết.  Chúng tôi vô cùng trại tù Phú Lợi vào năm 1975 và cùng chuyển trại về Thành Ông Năm. Sau đó chuyển trại nhiều nơi mỗi người một nẽo. Gặp lại nhau có dịp nhắc lại những chuyện trong tù, những người bạn tù kẻ còn người mất. Nhất là  kỷ niệm những mùa giáng sinh vẫn còn gìn giữ và hát ca những bài ca cũ:

“Lại một Noel nữa mấy mùa Giáng Sinh rồi …

Anh tiền đồn biên giới nhớ về một phương trời…”

Lâu lắm rồi tôi mới gặp anh Đỗ Văn Thuyết, dù rằng cùng sinh sống tại Orange County. Với anh Thuyết, thực sự ra  tôi  chưa từng uống với anh 1 ly cà phê, một chai rượu, nhưng khi gặp nhau là cả một thân tình với nỗi mừng vui. Thời gian trôi qua nhanh quá hơn 40 năm rồi còn gì. Ở mỗi hoàn cảnh, tư cách của con người nhất là trong cảnh khốn cùng được đánh giá và còn dành sự quý trọng cho nhau.

 Anh đến văn phòng để trao đổi về bảo hiểm xe, nhưng khi gặp và  được biết tôi đang làm việc trong lãnh vực bảo hiểm sức khỏe  cho người ở độ tuổi 65, anh Thuyết  không ngần ngại và sẵn sàng giao phó việc ghi danh chương trình sức khỏe cho tôi. Điều đáng trân trọng và vô cùng quý mến ở đây, với tình chiến hữu, người bạn đông tù, anh không cần biết quyền lợi tôi sẽ mang đến cho anh ra sao, cũng như  không cần so đo tính toán, dù rằng anh có đầy đủ sự lựa chọn như những người bạn thân quen của tôi.

Chúng tôi gặp lại nhau không chỉ là yểm trợ nhau trên công việc làm, còn những tâm tình rất thực. Những mảnh đời lính tráng, tù tội, tha phương lập nghiệp nới xứ người và những ước vọng tương lai.  Hiện đang anh đang sinh sống với người con trai út, những người con khác thì ở nơi xa. Người hiền nội của anh đã mất hơn 4 năm rồi sau cơn bệnh kéo dài nhiều năm, ngay cả lúc anh còn ở trong tù cs,  cũng như những ngày bương chải kiếm sống, nuôi lấy chồng con trước sự đổi thay của đất nước. Hằng ngày anh vẫn đến nghĩa trang thăm mộ người bạn đời đã khuất, một người vợ thủy chung…

Những ngày trong trại tù, anh Thuyết được nhiều anh em cùng tù biết đến là người có hoa tay, vẽ rất khéo, đã phóng họa những bức tranh sống động từ hình ảnh cũ của bạn bè. Đến căn nhỏ được anh trang trí để đón mừng lễ Noel,  mới tận mắt nhìn những bức tranh của Đức Mẹ, Chúa Jêsu chính tay anh vẽ và trang trí trong nhà. Bên cạnh là hình ảnh của hai đấng song thân và người bạn đời của anh.

 Đời lính của anh sống nay chết mai, một sĩ quan của đơn vị Nhảy Dù về nghỉ dưởng quân, làm sao không có đươc một lần theo đò trên sông Hương, hay một lần yêu vội để ngày mai ra trận.  Hôm nay ngồi nhắc nhớ về người vợ chung thủy, trong ánh mắt của anh hình như vẫn thể hiện  sự ray rứt và nỗi nhớ khôn nguôi…

Người khách thứ hai đến muộn chị Đỗ Thị Dung. Người đàn bà đứng tuồi dáng người nhỏ bé đang đứng thập thò trước cửa văn phòng. Tôi đã ân cần bước ra gặp chị và được biết chị cần giúp đỡ điền đơn về việc xin trợ cấp Housing. Tôi đã giúp chị hoàn tất những gì chị mong muốn. Trong khi làm việc qua trao đổi với chị Đỗ Dung, được biết chị cũng biết nhiều về người và đất Biên Hòa dù chưa một lẩn sinh sống. Tôi cũng có dịp trao đổi với chị về công việc mình đang làm, với ý nguyện mang những gì mình đã học hỏi từ trường lớp, từ khách hàng để phục vụ cho mọi người như cho chính bản thân và gia đình. Như một hành động nhỏ tri ơn quê hương thứ hai. Từ sự cảm nhận được những gì tôi trình bày, chị ngỏ ý muốn được tôi ghi danh chương trình sức khỏe cho chị, rất tiếc là chị không mang theo đủ giấy tờ, đành hẹn gặp chị sau. Tiễn chị ra về sau khi từ chối số tiền nhỏ chị định trả công tôi, chị bùi ngùi  cho tôi xem một bức hình của người trai trẻ “tôi không còn ai giúp vì con tôi đã mất…”

Tôi đã được chị gọi đến nhà vào lúc chập tối, sau khi chị cho hay đã tìm được những giấy tờ cần thiết. Nhà của chị Dung nằm trong một chung cư vùng Hungtington Beach. Căn phòng được trang trí một chậu hoa với ánh đèn mừng lễ Noel.  Sau khi hoàn tất hồ sơ, được chị giữ chân bằng ly trà xanh và có dịp biết thêm về chị. Là một con chiên ngoan đạo  chị đã sống môt đời với đức tin, chồng chị là một công tử Sóc Trăng không thích hợp đời sống phải làm việc cật lực trên đất Mỹ, cũng đã mang chị bao nỗi buồn và đã tìm chết trong bia rượu. Tưởng rằng những ngày con lại sẽ sống êm đềm với đứa con trai duy nhất, nhưng một tai nạn bất ngờ xảy đến cho chị, con trai của chị tuổi mới đôi mươi đã trút hơi thở tại bệnh viện sau một tai nạn, vì một kẻ say rượu lái xe tông vào con chị,  đang đạp xe đạp tập thể dục trên đường về. Nghe qua những tâm tình của chị, tôi không hiễu làm sao người đàn bà bé nhỏ này có đủ nghị lực để vượt qua bao mất mát đớn đau.

Chị đã mời tôi vào phòng của đứa con trai, để nhìn hình ảnh cháu và những kỷ vật cùa người con trai chị vẫn còn ấp ủ và gìn giữ.

Đôi mắt chị hướng về hình ảnh Đức mẹ, tin tưởng vào sự quan phòng của đấng tối cao. Sinh hoạt của chị hiện thời sinh hoạt nhà thờ. Bài học chị dành cho tôi là trải nghiệm cuộc đời qua đọc kinh cầu nguyện, để được vững mạnh cả thể xác lẫn tinh thần.

Hai món quà quý báu của anh Đỗ Văn Thuyết và chị Đỗ Thị Dung mang đến cho bản thân tôi vào ngày lễ Noel, không phải là những khoản tiền tôi có được từ công việc làm. Nhưng chính là những tâm tình của một đời người của anh Thuyết của chị Dung đã giúp tôi nhìn lại bản thân mình. Phải nói là mình có hạnh phúc có một gia đình, và sự thương mến của quý Thầy Cô và các anh chị cùng các bạn đồng môn Ngô Quyền.

Mừng lễ giáng sinh với niềm vui, nhưng lại được tin thân mẫu Ngọc Huệ người bạn, người em vừa mất. Một lòng cầu nguyện cho cô em Ngọc Dung trở lại sinh hoạt bình thường, sau thời gian cách ly để chữa bệnh. Hòa chung niểm vui Giáng sinh với gia đình chị Nguyễn Thị Thêm, người chị tôi hằng quý mến.  Hạnh phúc và đau khổ là một bản đàn duy nhất, khác chăng là được trổi lên ở giây phút này hay giây phút khác. Và khi mình có được  hạnh phúc,  cũng còn bao người đang chịu đựng và cố vượt qua bao nỗi đớn đau…

“Vinh danh Thiên Chúa trên trời

Bình an dưới thế cho người Thiện Tâm.”

NGUYỄN HỮU HẠNH

(Viết cho mùa Giáng Sinh 2015)
IMG_4249

20 Tháng Mười 2018(Xem: 263)
Tôi bước ra khỏi cổng chùa. Chùa nằm trên một khu đất bằng phằng, nhưng sao tôi có cảm giác như mình đang lững thững bước xuống chân đồi.
19 Tháng Mười 2018(Xem: 221)
*Xin bấm vào phần Youtube bên dưới để thưởng thức: BIỂN TÔI VÀ EM - Nhạc Phạm Chinh Đông. Hòa Âm Lê Tú - Thiên Bảo trình bày.
05 Tháng Mười 2018(Xem: 410)
Chú thật là thương, thương ông nội vô cùng. Chú không còn thấy nhớ nhà mà lại thích được ở đây cùng ông nội hàng ngày tụng kinh lễ Phật.
28 Tháng Chín 2018(Xem: 502)
Thế là sau mấy ngày suy nghĩ, ba chú đồng ý đem con lên chùa làm thị giả cho ông nội. Chú Thảo rời gia đình từ lúc đó.
28 Tháng Chín 2018(Xem: 296)
*Xin bấm vào phần Youtube bên dưới để thưởng thức: MÙA THU TÔI VÀ EM - Nhạc Phạm Chinh Đông. Khánh Minh trình bày.
28 Tháng Chín 2018(Xem: 284)
Nhớ về kỷ niệm, anh miên man mơ tưởng lại thời cắp sách đến trường, rong chơi bè bạn, run rẩy khi chợt thốt ra lời tỏ tình vụng dại với cô bạn ngày xưa, anh chợt mỉm cười.
22 Tháng Chín 2018(Xem: 491)
Xin trân trọng giới thiệu tập thơ "NGUỒN THẬT" của tác giả Phong Châu. Một chàng rể khóa 5 của Ngô Quyền chúng ta.
15 Tháng Chín 2018(Xem: 560)
. Văn hóa VN mới sẽ bắt đầu lại từ những đứa bé học những hình vuông, hình tròn, hình tam giác hôm nay sao? Thật là đau lòng cho chữ Việt.
07 Tháng Chín 2018(Xem: 475)
*Xin bấm vào phần audio bên dưới để thưởng thức: MÙA HÈ TÔI VÀ EM - Nhạc Phạm Chinh Đông – Ca Sĩ: Hương Giang
26 Tháng Tám 2018(Xem: 760)
Rồi cũng sẽ có một ngày, vào lễ Vu Lan, con cháu sẽ quỳ xuống như ta bây giờ mà cầu nguyện cho ta. Lúc ấy trong tâm tưởng chúng, tất cả những gì tốt hay xấu mà ta đã làm sẽ hiện
25 Tháng Tám 2018(Xem: 495)
Dương Thiệu Tước tuy không còn nữa nhưng những Đêm tàn Bến Ngự, Tiếng Xưa vẫn là những viên ngọc quý, ..
23 Tháng Tám 2018(Xem: 1575)
Bài viết sau đây chỉ là kinh nghiệm của chính tôi khi làm khải đạo tâm thần, cá nhân, và hướng nghiệp tại thành phố Portland thuộc tiểu bang Oregon trong khoảng thời gian từ năm 1978 tới năm 2007.
12 Tháng Tám 2018(Xem: 594)
Suy từ cổ chí kim, từ Đông sang Tây, người tài hoa là người bạc mệnh, kẻ hồng nhan thường đa truân. Nhìn vào làng nhạc nước ta, nhạc sĩ Đặng Thế Phong là điển hình rõ nét nhất.
07 Tháng Tám 2018(Xem: 571)
Với tôi, giá trị tư tưởng lớn nhất của Tác Phẩm “Có Một Thời Nhân Chứng” của nhà văn Lê Lạc Giao chính là cách Ông đặt lại vấn đề: “Nạn Nhân hay Nhân Chứng”
07 Tháng Tám 2018(Xem: 1139)
Đời là cõi tạm không dài Thế nên sống trọn kiếp này... an nhiên Trần ai, tan hợp muộn phiền Nên đừng gieo nghiệp, gieo duyên mặn nồng
04 Tháng Tám 2018(Xem: 809)
Những nốt nhạc vui đã vang lên trong lòng mỗi chúng ta. Hãy hòa lời ca để bản hợp ca NQ bay lên cao, vang rộng và ý nghĩa nhất.
21 Tháng Bảy 2018(Xem: 1273)
Cuộc đời gió thoảng, mây bay Tri ân trân trọng cô thầy hôm nay. Bụi phấn theo gió tung bay Lời thầy dạy dỗ giữ hoài trong tim.
15 Tháng Bảy 2018(Xem: 916)
Chiến thắng World Cup 2018 của Le Coq Gaulois chẳng những làm cho người tuổi trẻ ở Pháp có một giấc mơ về tương lai như Mbappé đã từng ấp ủ giấc mơ của mình năm anh 6 tuổi