Danh mục
Số lượt truy cập
6,159,873

Hạnh Phạm - BÀ SỐ 7

11 Tháng Chín 20155:04 CH(Xem: 23678)
Hạnh Phạm - BÀ SỐ 7

Bà Số 7

mother daughter 3

Tôi không rõ tên bà là gì. Chỉ biết bà nằm giường số 7, đối diện giường của mẹ tôi nên tôi gọi bà là bà Số 7. Bà khoảng chừng 80 tuổi, người Úc. Mái tóc bạc bà trắng như bông, khuôn mặt đầy đặn, hồng hào phúc hậu. Bà mới nhập viện mấy ngày nay, sau mẹ tôi cả tuần. Tôi không thấy bà có thân nhân đến thăm. Mỗi lần vào nhà thương thăm mẹ là tôi thấy bà nằm một mình, đôi mắt xanh lơ dịu dàng, lặng lẽ quan sát những sinh hoạt trong phòng. Do ảnh hưởng của thuốc giảm đau, Mẹ thường thiếp ngủ vào những buổi chập tối tôi đến thăm. Để giết thì giờ trong khi chờ mẹ tỉnh dậy, tôi hay loay hoay dọn dẹp đồ đạc quanh giường hay ngồi đọc báo. Thỉnh thoảng bất chợt nhìn sang giường bà Số 7 thì lại chạm ngay vào đôi mắt long lanh và hiền dịu của bà. Những lần như thể tôi lại khe khẽ gật đầu chào trong khi bà nhoẻn miệng cười đáp lễ. Những hôm gặp mẹ tỉnh táo thì tôi luyên thuyên kể cho mẹ nghe những  tin tức cập nhật của gia đình mình và của các anh chị em. Nhiều khi hai mẹ con say sưa nói, quên cả giữ yên lặng cho các bịnh nhân khác. Lúc sực nhớ ra nhìn quanh phòng thì chỉ thấy những giường bịnh nhân khác đã được kéo màn kít mít, đèn ngủ vặn lờ mờ, ngoại trừ giường bà Số 7. Bà vẫn còn thức, đôi mắt chúng tôi lại chạm nhau. Tôi bẽn lẽn nói khẽ " Sorry" và bà lại mỉm cười gật đầu, nhìn thông cảm.

Trong thời gian mẹ nằm nhà thương, một số người bạn của tôi cũng quen biết cả với mẹ có làm những bài thơ tặng mẹ. Những bài thơ với lời lẽ chân thành, cầu nguyện và chúc tụng " Bác" chóng khỏi bịnh. Các bạn email cho tôi rồi tôi in ra, đem đến nhà thương cho mẹ đọc. Những bài thơ như thế đã đem đến những niềm vui nho nhỏ, sự động viên tinh thần trong những ngày cuối của cuộc đời bà. Nằm trên giường, mẹ cầm những bài thơ tôi in trên giấy, ngâm nga đọc, thỉnh thoảng ngừng lại phê bình như:
- Hay đáo để đấy chứ.
- Thằng này làm thơ vần ra phết.
Thể là hai mẹ con phá ra cười một chặp cho đến khi tôi giật mình, chợt nhớ là các binh nhân khác đang yên lặng ngủ, ngoại trừ.... bà Số 7.

Một hôm, tôi mon men qua giường bà số 7 để làm quen với bà. Bà Số 7 được 85 tuổi. Bà sống một minh ở một thị trấn nhỏ, cách thành phố Adelaide tôi ở khoảng 4 tiếng lái xe. Bà có một trai duy nhất nhưng  người con trai ấy chẳng may đã qua đời mấy năm rồi. Con trai bà ly dị với vợ nhưng không có con nên chẳng để lại cho bà một đứa cháu nào. Bà Số 7 thật sự là "mồ côi". Rồi buổi sáng hôm đó, trong khi tắm rửa, bà bỗng dưng ngã đột quỵ tại nhà. Vì nơi bà ở không có bịnh viện lớn nên bà đã được máy bay trực thăng của đội cứu cấp chuyển đến đây. Một thân, một mình. Hoàn cảnh cô đơn của bà đã khiến bà thèm khát những cuộc thăm viếng thường xuyên của thân nhân. Bà bảo là mẹ tôi là người rất hạnh phúc, được các con thay nhau đến chăm sóc,  đem đồ ăn nấu ở nhà vào cho mẹ để mẹ không phải ăn đồ nhà thương. Bà thích nhìn cảnh chị em tôi ngồi bóp chân, xoa bóp cho mẹ. Bà vui lây mỗi khi thấy mẹ và tôi nói cười, to nhỏ với nhau. Tuy không hiểu hai mẹ con tôi đang chia sẻ những gì nhưng qua khung cảnh gần gũi đó, lòng bà cũng cảm thấy ấm cúng theo. Bà còn nói thêm là bà rất xúc động khi thấy những buổi tối tôi đến thăm trễ và mẹ đã đi ngủ. Thay vì đi về thì bà thấy tôi ở lại, ngồi cạnh giường, lặng lẽ quan sát mẹ cho đến khuya. Tôi lặng người nghe bà nói. Tiếng bà đều đều, thì thầm bên tai. Biết nói gì đây ? Chỉ biết nắm lấy đôi bàn tay mềm mại, ấm áp với tình người của bà mà rưng rưng nước mắt.

Từ hôm ấy, tôi trở nên quý mến bà Số 7. Tôi hay chạy sang nói chuyện, thăm hỏi bà mỗi khi ghé nhà thương thăm mẹ. Ngoài nhân viên nhà thương ra có lẽ tôi là người duy nhất ghé thăm nên bà rất vui khi thấy tôi. Nụ cười thân thiện và ánh mắt hiền từ như lúc nào cũng luôn chờ sẵn trên khuôn mặt bà. Tôi cũng thế, rất sung sướng  và hạnh phúc mỗi lần đến nhà thương, gặp được cả hai người đàn bà mà tôi yêu mến. Những  cơn mệt mỏi sau một ngày dài làm việc, sự lo sợ thường xuyên  mỗi khi phải  lái xe từ nhà đến nhà thương một mình vào đêm tối, trên những con đường thưa thớt xe cộ bỗng dưng chẳng còn là điều đáng quan tâm với tôi nữa.

Một tối, bà Số 7 hân hoan cho tôi biết là sáng ngày sau, bà sẽ được xuất viện. Cô con dâu, vợ cũ của người con trai quá cố sẽ đến nhà thương đón bà về. Bà sung sướng như một trẻ thơ, phần vì đã khỏi bịnh, được về nhà nhưng tôi biết, điều làm bà vui nhất là việc cô con dâu cũ đã liên lạc lại với bà sau bao nhiêu năm không quan hệ. Thì ra bà vẫn còn có một người thân trong đời ! Dù chỉ là duy nhất.

Bà số 7 nói lời chia tay với tôi. Những lời dặn dò thấm thía mà không bao giờ tôi quên được.

Con hãy trân trọng những thời gian ngắn ngủi còn lại của mẹ con. Đây là những giây phút mà con sẽ không bao giờ tìm thấy nữa. Hãy nói lời yêu thương với người thân yêu. Đừng ngần ngại mà giữ lại trong lòng vì biết đâu minh sẽ không còn có cơ hội bày tỏ nữa. Đừng để cuộc sống ám ảnh bởi những nối tiếc, ngậm ngùi con nhé.

Chiều hôm sau tôi đến nhà thương. Bà không còn ở đó nữa. Cái giường số 7 nay đã có bịnh nhân mới. Một cô gái trẻ. Tôi bỗng thấy trống vắng lạ lùng. Lời bà khuyên tối qua vẫn còn văng vẳng bên tai như nhắc nhở, thúc dục. Không chần chờ, tôi chạy đến cái bàn nhỏ ở đầu giường của mẹ, lục lọi. Trong mớ giấy tờ lỉnh kỉnh như báo chí, toa thuốc, thơ từ tôi tìm thấy một bài thơ mà tôi đã làm cho mẹ khi mẹ mới nhập viện, cách đây hai tuần. Lúc đó, thay vì đưa cho mẹ đọc, tôi chỉ lặng lẽ để trên bàn của mẹ rồi ra về, hy vọng mẹ sẽ đọc khi thức dậy vào sáng hôm sau. Cũng chỉ tại vì mắc cở ! Giờ đây nhìn tờ giấy vẫn còn phẳng phiu, trắng tinh,  tôi đoán là mẹ vẫn chưa hề một lần đọc đến. Thế là nhân lúc này mẹ đang bận nói chuyện trên điện thoại với cô em gái, tôi vội vàng lấy bút ra. Với bàn tay còn run rẩy vì xúc động, tôi nguệch ngoạc viết thêm một câu ở dưới bài thơ mà tôi đã làm. Đợi mẹ dứt nói chuyện với cô em, tôi trao cho mẹ bài thơ và khe khẽ nói:

- Mẹ ơi, đây là bài thơ con mới làm cho mẹ. Mẹ đọc đi nhé.
- Thế à! Đưa tao cặp mắt kiếng xem nào.

Thế rồi mẹ nằm trên giường, bình thường  đọc:

"Trời tháng ba xanh lơ màu hy vọng
Nhưng lòng con âm ỉ một nỗi buồn
Nụ cười đầu môi dấu ngàn giọt lệ
Khóc những ngày sắp tới phải biệt ly

Ráng mẹ ơi, con vẫn không chấp nhận
Thực tế phũ phàng, lảng vảng quanh đây
Cố chiến đấu mẹ ơi đừng bỏ cuộc.
Đi với con thêm một quãng cuộc đời...."

Đọc tới đây thì giọng mẹ bắt đầu run run với cảm xúc.

"Bao năm qua mẹ là cây cổ thụ
Tỏa những cành đem bóng mát, bình yên
Khi gió động con chạy về nương náu
Mẹ dang tay che chở núm ruột mình

Mẹ con ta ngoài tình thương mẫu tử
Lại thêm vào tình tri kỷ, tri âm
Chia sẻ vui buồn, văn thơ, nghệ thuật
Rủ rỉ, rù rì nói chuyện đến nửa đêm

Đừng đi vội, hãy cho con cơ hội
Đưa mẹ về thăm lại xóm làng xưa
Hà Nội, Hải Phòng, Hội An, Đà Nẵng
Mẹ con mình đi cho biết quê hương..."

Đến đây thì mẹ oà lên khóc. Tôi không kềm được nữa nên cũng sụt sịt khóc theo. Qua màn nước mắt, bà nghẹn ngào đọc hết đoạn cuối của bài thơ. Đọc cả câu tôi mới nguệch ngoạc thêm vào lúc nãy!

"Khoan đã mẹ, con vẫn chưa đền đáp
Những năm dài mẹ vất vả nuôi con
Tội bất hiếu vì còn nhiều mê mải
Hứa lần này không để đến ngày mai

Dậy đi mẹ, mây bay ngoài khung cửa
Trời vẫn xanh, chim đang hót ngoài vườn
Thiếu bóng mẹ đời con cô quạnh quá
Bao tuổi đời, con vẫn sợ mồ côi."

Hạnh Pham

P.S  I LOVE YOU MUMMY !!!

Ngày chôn mẹ, tôi cho bài thơ đó vào quan tài. Đặt ngay dưới gối của mẹ. Lạ nhỉ, mất mẹ nhưng sao lòng tôi hôm ấy thanh thản lạ lùng. Sau khi thảy những hòn đất còn ướt nước mưa lên trên quan tài, tôi ngửa mặt lên trời. Nhìn những đám mây đang trôi lãng đãng trên cao, tôi mỉm cười, nhớ lại những lời khuyên thấm thía của bà Số 7 ngày nào:

"Hãy nói lời yêu thương với người mình thương yêu. Đừng ngần ngại mà giữ lại trong lòng vì biết đâu mình sẽ không còn có cơ hội để bày tỏ nữa. Đừng để cuộc sống ám ảnh  với những nối tiếc, ngậm ngùi con nhé."

Hạnh Phạm
September 2015.

04 Tháng Năm 2021(Xem: 15)
Mẹ ơi, ngày ấy đã khắc sâu Lời mẹ dặn dò nhớ từng câu Phải chi nào có ngày xưa ấy Con mãi trong tay mẹ nhiệm màu.
03 Tháng Năm 2021(Xem: 26)
Dạ phải, thưa quí vị, tôi yêu Canada, cái tủ lạnh khổng lồ... nhưng ước chi mùa đông ngắn đi một nửa và cái lạnh bớt đi một phần ba nhỉ.
02 Tháng Năm 2021(Xem: 81)
Tháng năm xin gửi đến các bà mẹ trẻ, mẹ già lời cầu chúc sức khỏe bình an hạnh phúc. Chúc các bà Mẹ nhận được thật nhiều lời chúc lành từ con cái.
30 Tháng Tư 2021(Xem: 117)
Anh giấu thêm chiều rơi trăn trở Giấu hoàng hôn cổ tích lặng lờ Giấu mịt mờ vào đêm hoang hoải Giấu tình mình vào mãi thiên thu.
29 Tháng Tư 2021(Xem: 95)
Bốn phương thơ nối thành gần Bạn thơ nhớ đến Trầm Vân nghẹn lời Chút lòng tưởng niệm bồi hồi. Nguyện hương linh được thảnh thơi cõi trời.
29 Tháng Tư 2021(Xem: 86)
Thương con chưa phút nghĩ ngơi Vì con nào có một lời thở than Mẹ ơi! Lòng mẹ chứa chan Giờ đây xa vắng muôn ngàn xa khơi Con đây chưa nói một lời Tạ ơn cha mẹ một đời vì con
20 Tháng Tư 2021(Xem: 305)
*Xin bấm vào phần Youtube bên dưới để thưởng thức: TÌNH TỴ NẠN - Thơ Kim Loan Nhạc: Mai Đằng Hòa Âm: Đỗ Hải Cao Thế Huy trình bày
18 Tháng Tư 2021(Xem: 325)
Có ai biết không lệ tôi rơi Giọt lệ mừng vui lẫn rối bời Mẹ già con dại đời tị nạn Sao đoạn đành đất nước tôi ơi!
18 Tháng Tư 2021(Xem: 290)
Thơ tôi viết giản đơn thế đó Bạn thì sao hãy bắt tay nào. Bằng niềm vui hít thở thật sâu. Nhiều sức khỏe tươi màu hạnh phúc.
13 Tháng Tư 2021(Xem: 466)
Bên nớ sông Không còn tiếng đàn ghi ta tha thiết Trôi theo gió sông Đồng Vọng sang bên ni Lời yêu thương đầu đời vụng dại Không còn... Không còn... Không còn. Bên ni... Bên nớ... Giòng sông hiu hắt buồn.
11 Tháng Tư 2021(Xem: 410)
Nén nhang được đốt lên, khói quyện xoay tròn tỏa mùi thơm nhẹ. Bà có cảm giác ông đang đứng đâu đó nhìn bà âu yếm, thương yêu.
11 Tháng Tư 2021(Xem: 482)
Em đi dang dở cuộc tình Quên đi ngày tháng chúng mình bên nhau Để anh ôm giấc mộng sâu Trái tim tan vỡ, đớn đau cõi lòng
10 Tháng Tư 2021(Xem: 418)
Tôi lại được dịp quen biết một số người bạn Cam rất hiền hoà và dễ thương. Cuộc đời có những niềm vui nỗi buồn mang tên Định Mệnh!
09 Tháng Tư 2021(Xem: 446)
Nếu mình còn sống còn thương nhớ Còn cúng cầu siêu mỗi tháng tư Hương linh tử sĩ, người chết biển. Một nén hương thơm lạy giã từ.
08 Tháng Tư 2021(Xem: 373)
Thơ thẩn cuộc đời nhiều gió bụi Xuân về hoa nở cánh đơn côl Thoảng trong hương gió mùi xuân mới Lòng kẻ tha phương dạ bồi hồi.
06 Tháng Tư 2021(Xem: 588)
Hằng đêm trên đảo Quyên chỉ biết nhìn lên cao khấn nguyện Trời Phật, Tổ Tiên, Ông Bà Nội Ngoại phù hộ cho gia đình nàng đi được và có ngày đoàn tụ đại gia đình.
05 Tháng Tư 2021(Xem: 498)
những người của bên thua cuộc hay bên thắng cuộc đã là một xã hội nhỏ, một cảnh chợ đời 1975, sau những tháng, những năm đầu của miền Nam Việt Nam sụp đổ,
04 Tháng Tư 2021(Xem: 550)
... lâng lâng cảm giác hạnh phúc yêu đời, yêu người, yêu cuộc sống vừa được hồi sinh. Có phải vì màu nắng đẹp hay tôi nhìn mọi thứ đều đẹp từ khi được chích hai mũi thuốc Moderna
04 Tháng Tư 2021(Xem: 382)
Tiếng yêu chưa nói một lần Chia tay tạm biệt tấn ngần tiễn đưa.. Dù cho trời nắng hay mưa? Còn duyên gặp lại người xưa do Trời.
04 Tháng Tư 2021(Xem: 461)
Đường xưa, phố cũ, làng quê Chiều nghiêng nắng nhẹ, ghe về bên sông Dừng chân, mỏi gối, nhẹ lòng Nằm nghe gió hát bên giòng sông xưa.
03 Tháng Tư 2021(Xem: 458)
Facebook chỉ là phương tiện để kết nối. Không có Facebook tôi vẫn còn họ và sống hết lòng với họ. Họ mới là những người bạn thủy chung.
03 Tháng Tư 2021(Xem: 371)
Bài thơ chiều nay viết Ý lời là tấm lòng Gửi theo nắng mai hồng. Cali mùa Xuân đến.
02 Tháng Tư 2021(Xem: 440)
bụi. đất. cát. (B. Đ. C.), tên anh. cuối tháng Ba, một ngày rũ rượi, buồn… tuổi ba mươi, cát bụi, với cuồng phong. tiễn đưa anh, nước mắt. một dòng sông…
31 Tháng Ba 2021(Xem: 391)
Áo chinh nhân đã bạc nhầu Như từng sợi tóc nhượm màu phân ly Ngựa về khuất bóng tà huy Ngựa về mỏi gối lưng quỳ dưới trăng…
27 Tháng Ba 2021(Xem: 489)
Quê nhà: nên trở về thăm chứ? … Sầu hận dâng lên ngút tận trời! Bạn ta - có kẻ ngồi giữa chợ, Gõ bồn mà gọi Việt nam ơi! Mời thưởng thúc bài thơ "Hành phương Bắc" của Sao Khuê - Hồng Vân diễn ngâm :
20 Tháng Ba 2021(Xem: 614)
Sông xưa, bến cũ, đò ngang Nằm nghe gió nhẹ mênh mang cuộc đời Chiều về nắng tắt rong chơi Quên đi ngày tháng, một thời xa quê.
20 Tháng Ba 2021(Xem: 807)
Tị nạn xứ người Công dân hạng hai thấy thượng đẳng da trắng Bắn giết đánh đập da vàng Tưởng chuyện của ai Không phải của mình Không lòng xót thương Sao gọi là Người.
20 Tháng Ba 2021(Xem: 559)
Mỗi năm ngày kỵ giỗ Trưng Vương Con cháu hai Bà quyết noi gương Dựng lại uy danh nòi giống Việt Thành kính tri ân đốt trầm hương.