Danh mục
Số lượt truy cập
1,000,000

Hạnh Phạm - BÀ SỐ 7

Friday, September 11, 20155:04 PM(View: 37242)
Hạnh Phạm - BÀ SỐ 7

Bà Số 7

mother daughter 3

Tôi không rõ tên bà là gì. Chỉ biết bà nằm giường số 7, đối diện giường của mẹ tôi nên tôi gọi bà là bà Số 7. Bà khoảng chừng 80 tuổi, người Úc. Mái tóc bạc bà trắng như bông, khuôn mặt đầy đặn, hồng hào phúc hậu. Bà mới nhập viện mấy ngày nay, sau mẹ tôi cả tuần. Tôi không thấy bà có thân nhân đến thăm. Mỗi lần vào nhà thương thăm mẹ là tôi thấy bà nằm một mình, đôi mắt xanh lơ dịu dàng, lặng lẽ quan sát những sinh hoạt trong phòng. Do ảnh hưởng của thuốc giảm đau, Mẹ thường thiếp ngủ vào những buổi chập tối tôi đến thăm. Để giết thì giờ trong khi chờ mẹ tỉnh dậy, tôi hay loay hoay dọn dẹp đồ đạc quanh giường hay ngồi đọc báo. Thỉnh thoảng bất chợt nhìn sang giường bà Số 7 thì lại chạm ngay vào đôi mắt long lanh và hiền dịu của bà. Những lần như thể tôi lại khe khẽ gật đầu chào trong khi bà nhoẻn miệng cười đáp lễ. Những hôm gặp mẹ tỉnh táo thì tôi luyên thuyên kể cho mẹ nghe những  tin tức cập nhật của gia đình mình và của các anh chị em. Nhiều khi hai mẹ con say sưa nói, quên cả giữ yên lặng cho các bịnh nhân khác. Lúc sực nhớ ra nhìn quanh phòng thì chỉ thấy những giường bịnh nhân khác đã được kéo màn kít mít, đèn ngủ vặn lờ mờ, ngoại trừ giường bà Số 7. Bà vẫn còn thức, đôi mắt chúng tôi lại chạm nhau. Tôi bẽn lẽn nói khẽ " Sorry" và bà lại mỉm cười gật đầu, nhìn thông cảm.

Trong thời gian mẹ nằm nhà thương, một số người bạn của tôi cũng quen biết cả với mẹ có làm những bài thơ tặng mẹ. Những bài thơ với lời lẽ chân thành, cầu nguyện và chúc tụng " Bác" chóng khỏi bịnh. Các bạn email cho tôi rồi tôi in ra, đem đến nhà thương cho mẹ đọc. Những bài thơ như thế đã đem đến những niềm vui nho nhỏ, sự động viên tinh thần trong những ngày cuối của cuộc đời bà. Nằm trên giường, mẹ cầm những bài thơ tôi in trên giấy, ngâm nga đọc, thỉnh thoảng ngừng lại phê bình như:
- Hay đáo để đấy chứ.
- Thằng này làm thơ vần ra phết.
Thể là hai mẹ con phá ra cười một chặp cho đến khi tôi giật mình, chợt nhớ là các binh nhân khác đang yên lặng ngủ, ngoại trừ.... bà Số 7.

Một hôm, tôi mon men qua giường bà số 7 để làm quen với bà. Bà Số 7 được 85 tuổi. Bà sống một minh ở một thị trấn nhỏ, cách thành phố Adelaide tôi ở khoảng 4 tiếng lái xe. Bà có một trai duy nhất nhưng  người con trai ấy chẳng may đã qua đời mấy năm rồi. Con trai bà ly dị với vợ nhưng không có con nên chẳng để lại cho bà một đứa cháu nào. Bà Số 7 thật sự là "mồ côi". Rồi buổi sáng hôm đó, trong khi tắm rửa, bà bỗng dưng ngã đột quỵ tại nhà. Vì nơi bà ở không có bịnh viện lớn nên bà đã được máy bay trực thăng của đội cứu cấp chuyển đến đây. Một thân, một mình. Hoàn cảnh cô đơn của bà đã khiến bà thèm khát những cuộc thăm viếng thường xuyên của thân nhân. Bà bảo là mẹ tôi là người rất hạnh phúc, được các con thay nhau đến chăm sóc,  đem đồ ăn nấu ở nhà vào cho mẹ để mẹ không phải ăn đồ nhà thương. Bà thích nhìn cảnh chị em tôi ngồi bóp chân, xoa bóp cho mẹ. Bà vui lây mỗi khi thấy mẹ và tôi nói cười, to nhỏ với nhau. Tuy không hiểu hai mẹ con tôi đang chia sẻ những gì nhưng qua khung cảnh gần gũi đó, lòng bà cũng cảm thấy ấm cúng theo. Bà còn nói thêm là bà rất xúc động khi thấy những buổi tối tôi đến thăm trễ và mẹ đã đi ngủ. Thay vì đi về thì bà thấy tôi ở lại, ngồi cạnh giường, lặng lẽ quan sát mẹ cho đến khuya. Tôi lặng người nghe bà nói. Tiếng bà đều đều, thì thầm bên tai. Biết nói gì đây ? Chỉ biết nắm lấy đôi bàn tay mềm mại, ấm áp với tình người của bà mà rưng rưng nước mắt.

Từ hôm ấy, tôi trở nên quý mến bà Số 7. Tôi hay chạy sang nói chuyện, thăm hỏi bà mỗi khi ghé nhà thương thăm mẹ. Ngoài nhân viên nhà thương ra có lẽ tôi là người duy nhất ghé thăm nên bà rất vui khi thấy tôi. Nụ cười thân thiện và ánh mắt hiền từ như lúc nào cũng luôn chờ sẵn trên khuôn mặt bà. Tôi cũng thế, rất sung sướng  và hạnh phúc mỗi lần đến nhà thương, gặp được cả hai người đàn bà mà tôi yêu mến. Những  cơn mệt mỏi sau một ngày dài làm việc, sự lo sợ thường xuyên  mỗi khi phải  lái xe từ nhà đến nhà thương một mình vào đêm tối, trên những con đường thưa thớt xe cộ bỗng dưng chẳng còn là điều đáng quan tâm với tôi nữa.

Một tối, bà Số 7 hân hoan cho tôi biết là sáng ngày sau, bà sẽ được xuất viện. Cô con dâu, vợ cũ của người con trai quá cố sẽ đến nhà thương đón bà về. Bà sung sướng như một trẻ thơ, phần vì đã khỏi bịnh, được về nhà nhưng tôi biết, điều làm bà vui nhất là việc cô con dâu cũ đã liên lạc lại với bà sau bao nhiêu năm không quan hệ. Thì ra bà vẫn còn có một người thân trong đời ! Dù chỉ là duy nhất.

Bà số 7 nói lời chia tay với tôi. Những lời dặn dò thấm thía mà không bao giờ tôi quên được.

Con hãy trân trọng những thời gian ngắn ngủi còn lại của mẹ con. Đây là những giây phút mà con sẽ không bao giờ tìm thấy nữa. Hãy nói lời yêu thương với người thân yêu. Đừng ngần ngại mà giữ lại trong lòng vì biết đâu minh sẽ không còn có cơ hội bày tỏ nữa. Đừng để cuộc sống ám ảnh bởi những nối tiếc, ngậm ngùi con nhé.

Chiều hôm sau tôi đến nhà thương. Bà không còn ở đó nữa. Cái giường số 7 nay đã có bịnh nhân mới. Một cô gái trẻ. Tôi bỗng thấy trống vắng lạ lùng. Lời bà khuyên tối qua vẫn còn văng vẳng bên tai như nhắc nhở, thúc dục. Không chần chờ, tôi chạy đến cái bàn nhỏ ở đầu giường của mẹ, lục lọi. Trong mớ giấy tờ lỉnh kỉnh như báo chí, toa thuốc, thơ từ tôi tìm thấy một bài thơ mà tôi đã làm cho mẹ khi mẹ mới nhập viện, cách đây hai tuần. Lúc đó, thay vì đưa cho mẹ đọc, tôi chỉ lặng lẽ để trên bàn của mẹ rồi ra về, hy vọng mẹ sẽ đọc khi thức dậy vào sáng hôm sau. Cũng chỉ tại vì mắc cở ! Giờ đây nhìn tờ giấy vẫn còn phẳng phiu, trắng tinh,  tôi đoán là mẹ vẫn chưa hề một lần đọc đến. Thế là nhân lúc này mẹ đang bận nói chuyện trên điện thoại với cô em gái, tôi vội vàng lấy bút ra. Với bàn tay còn run rẩy vì xúc động, tôi nguệch ngoạc viết thêm một câu ở dưới bài thơ mà tôi đã làm. Đợi mẹ dứt nói chuyện với cô em, tôi trao cho mẹ bài thơ và khe khẽ nói:

- Mẹ ơi, đây là bài thơ con mới làm cho mẹ. Mẹ đọc đi nhé.
- Thế à! Đưa tao cặp mắt kiếng xem nào.

Thế rồi mẹ nằm trên giường, bình thường  đọc:

"Trời tháng ba xanh lơ màu hy vọng
Nhưng lòng con âm ỉ một nỗi buồn
Nụ cười đầu môi dấu ngàn giọt lệ
Khóc những ngày sắp tới phải biệt ly

Ráng mẹ ơi, con vẫn không chấp nhận
Thực tế phũ phàng, lảng vảng quanh đây
Cố chiến đấu mẹ ơi đừng bỏ cuộc.
Đi với con thêm một quãng cuộc đời...."

Đọc tới đây thì giọng mẹ bắt đầu run run với cảm xúc.

"Bao năm qua mẹ là cây cổ thụ
Tỏa những cành đem bóng mát, bình yên
Khi gió động con chạy về nương náu
Mẹ dang tay che chở núm ruột mình

Mẹ con ta ngoài tình thương mẫu tử
Lại thêm vào tình tri kỷ, tri âm
Chia sẻ vui buồn, văn thơ, nghệ thuật
Rủ rỉ, rù rì nói chuyện đến nửa đêm

Đừng đi vội, hãy cho con cơ hội
Đưa mẹ về thăm lại xóm làng xưa
Hà Nội, Hải Phòng, Hội An, Đà Nẵng
Mẹ con mình đi cho biết quê hương..."

Đến đây thì mẹ oà lên khóc. Tôi không kềm được nữa nên cũng sụt sịt khóc theo. Qua màn nước mắt, bà nghẹn ngào đọc hết đoạn cuối của bài thơ. Đọc cả câu tôi mới nguệch ngoạc thêm vào lúc nãy!

"Khoan đã mẹ, con vẫn chưa đền đáp
Những năm dài mẹ vất vả nuôi con
Tội bất hiếu vì còn nhiều mê mải
Hứa lần này không để đến ngày mai

Dậy đi mẹ, mây bay ngoài khung cửa
Trời vẫn xanh, chim đang hót ngoài vườn
Thiếu bóng mẹ đời con cô quạnh quá
Bao tuổi đời, con vẫn sợ mồ côi."

Hạnh Pham

P.S  I LOVE YOU MUMMY !!!

Ngày chôn mẹ, tôi cho bài thơ đó vào quan tài. Đặt ngay dưới gối của mẹ. Lạ nhỉ, mất mẹ nhưng sao lòng tôi hôm ấy thanh thản lạ lùng. Sau khi thảy những hòn đất còn ướt nước mưa lên trên quan tài, tôi ngửa mặt lên trời. Nhìn những đám mây đang trôi lãng đãng trên cao, tôi mỉm cười, nhớ lại những lời khuyên thấm thía của bà Số 7 ngày nào:

"Hãy nói lời yêu thương với người mình thương yêu. Đừng ngần ngại mà giữ lại trong lòng vì biết đâu mình sẽ không còn có cơ hội để bày tỏ nữa. Đừng để cuộc sống ám ảnh  với những nối tiếc, ngậm ngùi con nhé."

Hạnh Phạm
September 2015.

Saturday, March 9, 2024(View: 1881)
Sau bao năm thăng trầm trong cuộc đời có nhiều mất mát có nhiều thay đổi nhưng tình yêu âm nhạc trong anh vẫn sống mãi. Anh đã vui trong niềm vui và buồn trong nỗi buồn ...
Friday, March 8, 2024(View: 2482)
Xuân từ “Lục bát “bước ra? Ngắm Anh Đào nở sắc Hoa trắng ngần! Xuân đi Xuân đến bao lần? Mời tới Lễ Hội ân cần thiết tha!
Saturday, February 24, 2024(View: 3319)
Mùa trăng đầu năm tháng giêng Trông như ánh mắt mẹ hiền yêu thương Dù cho xa cách hai phương Sáng soi vằng vặc độ lường nguyên tiêu.
Friday, February 23, 2024(View: 960)
Hãy viết thêm lời nguyền trên là - Lá vẫn xanh xanh mùa thủy chung - Cho trăm năm chỉ là chút tình - Hãy nâng niu giọt nắng mong mamh
Saturday, February 3, 2024(View: 2763)
Có thể nói đọc báo Xuân trong những ngày Tết là thú tiêu khiển tao nhã, là món ăn tinh thần lành mạnh, là nét đẹp văn hóa của cha ông đã có từ xa xưa,
Friday, July 21, 2023(View: 3751)
Rủ nhau về lại "NGÔ QUYỀN" Gặp thầy, gặp bạn huyên thuyên nói cười "TRƯỜNG XƯA" in dấu trong tôi DIAMOND SEAFOOD đón mời thân thương
Thursday, July 20, 2023(View: 5461)
Tham dự buổi Picnic hôm nay, gồm cựu học sinh NQ, thân quyến và một số thân hữu của Anh Phẩm, Chị Lynh khóa 6, vốn có cảm tình đặc biệt với NQ,
Wednesday, July 12, 2023(View: 6177)
Bầu trời tháng Bảy đẹp như mơ Sinh Nhật 6 nàng tặng rổ…thơ HOÀI NIỆM, NGUYÊN NHUNG tài khó đoán TƯỞNG DUNG, PHƯƠNG THUÝ giỏi không ngờ!
Wednesday, July 12, 2023(View: 5201)
Ai có quay về chốn cố hương Xa xôi cách trở mấy cung đường Hỏi giùm: "Người cũ còn nhung nhớ?" Đất khách bôn ba đời lữ thứ Quê người lận đận kiếp phong sương Nhắn hộ: "Tình xưa vẫn vấn vương"
Wednesday, June 28, 2023(View: 5649)
Trong chỗ riêng tư, tôi chia xẻ những tâm tình với Bùi Giáng, với Phạm Công Thiện trong sự ngậm ngùi về số phận không may dành cho họ.
Monday, March 20, 2023(View: 6172)
Nước Mỹ là miền đất hứa đã luôn mở rộng vòng tay chào đón và tạo cơ hội tốt cho bất kỳ ai, miễn là họ có khát vọng vươn lên và phải nỗ lực thực hiện bằng được khát vọng ấy.
Saturday, March 4, 2023(View: 6250)
Sau khi trải nghiệm tàu ra vào kênh tôi không ngạc nhiên khi Hiệp hội Kỹ sư Xây dựng Hoa Kỳ đã xếp kênh đào Panama là một trong bảy kỳ quan của thế giới hiện đại.
Sunday, February 19, 2023(View: 6675)
Trong lúc Kansas City Chiefs vui mừng trong rừng confetti thì đội Philadelphia buồn vì vừa đánh mất chức vô địch trong tầm tay khi chỉ còn 8 giây nữa là kết thúc trận đấu.
Friday, February 10, 2023(View: 6127)
Nàng chợt nhận ra… Ồ! bức tường nghiêng! Sao đêm nay nàng mới nhận ra bức tường của nàng đã nghiêng?!
Sunday, January 22, 2023(View: 10484)
vẽ trái tim tôi mầu đỏ nhạt, hay hồng… đã từ lâu, tôi nghĩ tim. chỉ để yêu thôi thỉnh thoảng. để giận hờn… nay. sao tim bối rối?*
Wednesday, January 11, 2023(View: 7748)
Đang vào những ngày đầu năm Dương lịch và tiếp đến sẽ là một cái Tết cổ truyền thiêng liêng rộn rã... . Xin có vài dòng ghi lại buổi họp mặt “ Cựu học sinh Trung học Ngô Quyền - Biên Hòa “
Tuesday, December 20, 2022(View: 6194)
World Cup 2022 khép lại với trận chung kết có nước mắt nhiều hơn nụ cười, chỉ có 45 triệu người (Argentina) vui, mà có đến 65 triệu người (Pháp) buồn.
Saturday, December 17, 2022(View: 7411)
Suốt cả cuộc đời Voi hoạt bát chỉ chuyên tâm tu học, hết lòng phụng sự Thiên Chúa và luôn Giúp ích cho đời. Tưởng chừng gieo nhiều hạt tốt sẽ gặt lắm quả lành,
Friday, December 2, 2022(View: 6207)
Nói cho cùng, phải chăng số phận của bà Lê Vũ Anh đã được chính cha ruột của mình định đoạt vì ý hướng mong muốn con gái thành công.
Thursday, December 1, 2022(View: 7178)
Một cuốn sách, đọc, sẽ làm phấn khởi một số rất lớn người trong chúng ta, vì qua những gì đọc được. Cuối cùng cái chiến thắng trông chờ lâu nay, sẽ chắc chắn hiện hình.
Friday, October 28, 2022(View: 7058)
Chịu khó đọc giáo sư Nguyễn Văn Trung, ta sẽ gặp một nhà trí thức dấn thân với các giá trị cốt lõi rõ rệt: khoa học, khai phóng
Thursday, September 1, 2022(View: 16774)
Viết những dòng tâm can này vào ngày Nguyễn Văn Kỷ Ngọc Thuyền - bé Bi con tôi tròn 46 tuổi, trái tim thương tật của người cha Mai Quan Vinh chỉ khát khao duy nhất một điều
Wednesday, August 31, 2022(View: 7886)
Tôi phải thú thật một điều là chưa có tiệc sinh nhật nào tôi đi dự mà vui vẻ và thật tình như vậy. Người giới thiệu chương trình, ca sĩ lên hát và quan khách đều đến tham dự với sự mến thương và yêu quý Hạnh
Friday, July 29, 2022(View: 7956)
Anh là một hòn đá cương nghị, anh được đặt đúng chỗ và đúng thời điểm nên đã chuyển hướng cả một dòng âm nhạc mang bản sắc Việt Nam.
Tuesday, June 28, 2022(View: 10399)
Người bỗng về theo mùa nhuốm heo may Chút hương thầm xin là gió cứ bay Theo áng mây về cuối trời xa thẳm Đừng cho lòng rung lại những tàn phai…!