Danh mục
Số lượt truy cập
1,000,000

Cỏ Non - NGƯỜI BỎ CUỘC

Thursday, September 3, 20154:31 PM(View: 25461)
Cỏ Non - NGƯỜI BỎ CUỘC


NGƯỜI BỎ CUỘC

me hien
    “Công Cha Như Núi Thái-Sơn,
      Nghĩa Mẹ như nước trong nguồn chảy ra ...”
 
               “Cha Mẹ nuôi Con như Biển Hồ lai láng,
     Con nuôi Cha Mẹ thì tính tháng, tính ngày”
                                               
 -*-

                “Tôi ước gì Tôi có được phép lạ nhiệm-mầu
                       để biến Mẹ Tôi trở thành “một người trường sanh bất-tử”…  
                     Tôi ước rằng Tôi được là “Thời-gian” để Tôi có thể dừng Thời-Gian lại."  
                                                                                                                                                               
 CỏNon
 
                -*-             
                                       
          Mùa Lễ Phật-Đản lại sắp sửa đến. Cũng giống như ngày Tết Giao-Thừa đã qua, Tôi cảm thấy lòng Tôi lâng lâng buồn. Những ngày nhiều vui và nhiều Hạnh-Phúc đã đi qua rồi, Tôi bây giờ không làm sao tìm lại được cho dù Tôi có mơ ước đến mấy. 
          Thời-gian đi qua mỗi ngày, Tôi sống với những tình-cảm nhấp nhô, lên xuống.  Tôi lo âu. Tôi buồn bã. Tôi mừng vui và ... mỗi ngày... Tôi đều biết là Tôi đang sống trong sự tưởng tượng rất nhiều. 
          Mỗi ngày Tôi sống trong cái cảm giác buồn, vui lẫn lộn.  Có những ngày Tôi lo sợ, hồi hộp. Có những ngày Tôi cảm thấy buồn khôn tả, nhưng lại có những ngày Tôi vui mừng quá đổi và hớn hở ra mặt vì những gì Tôi lo sợ đã không xảy ra như Tôi đã nghĩ. Tôi vẫn còn được Hạnh-Phúc.  Thêm một ngày Hạnh-Phúc lại trôi qua.

          …Thường thì đi đâu Tôi cũng hay hỏi Mẹ Tôi là Mẹ có muốn đi theo chơi với Tôi không? và Mẹ Tôi thì lúc nào cũng: “Đi” “Đi chứ” và kèm theo đó là một nụ cười hiền hòa chứa đựng biết bao nhiêu là tình thương yêu của Mẹ đối với Tôi trong đó.  Mẹ nghĩ là lúc nào Mẹ cũng ở bên cạnh Tôi để cho Tôi được vui.  Mẹ đi với Tôi vì Mẹ nghĩ là, nếu cần, để bảo vệ và che chở cho Tôi, san sẻ niềm may mắn từ trong Mẹ sang qua cho chúng Tôi.  Mẹ Tôi luôn nghĩ rằng Mẹ là người có rất nhiều may mắn.  Làm gì, đi đâu có Mẹ theo là mấy Anh em tụi Tôi, nhóm Con của Mẹ đều được may mắn hết.  Và quả thực như vậy Mẹ đúng là điềm may mắn cho chúng Tôi.  Lúc nào Anh, em của chúng Tôi cũng muốn có Mẹ chúng Tôi đi với chúng Tôi vì đó là Hạnh-Phúc của chúng Tôi. 
          Mẹ là Hạnh-Phúc của chúng Tôi, là Hạnh-Phúc nhất trần đời của Anh, em chúng Tôi. 
          Mặc dù đã trải qua nhiều năm sung sướng với Hạnh-Phúc bên Mẹ Tôi như vậy, Tôi vẫn muốn Tôi cứ được mãi mãi là vậy.  Đôi lúc Tôi muốn thời-gian ngừng trôi lại và cứ dậm chân tại chỗ như vậy và hoài hoài để Tôi mãi mãi có được Hạnh-Phúc vĩnh cửu trong vòng tay của Mẹ Tôi. Thời-gian vẫn cứ trôi, chẳng thèm màng đến lời nguyện cầu và ước muốn tha thiết nhất của Tôi và ... tuổi già ngày càng chồng chất.
          Cho đến một ngày Tôi biết rằng bất chấp như thế nào thì Tôi cũng phải chấp nhận cái “Qui-Luật Tuần Hoàn” của Trời và Đất “Sanh, Lão, Bệnh, ...”

...”Mẹ Tôi đã được Sanh ra,  Mẹ Tôi đang trong thời kỳ của Lão.  May mắn Mẹ Tôi không bị một bệnh tật nào khác hơn là bệnh Già.  Bệnh Già đã làm Mẹ Tôi mất đi phong độ của một người rất tháo vát khi xưa.  Bệnh Già đã làm giảm bớt đi sự năng động lanh lợi và sự thông minh tài trí của Mẹ Tôi.  Khả-năng nhanh nhẹn của Mẹ Tôi đã bị chùn bước lại.  Những giác-quan của Mẹ Tôi bắt đầu chậm lại.  Những hệ-thống, chức-năng làm việc trong người Mẹ Tôi dường như chậm lại hơn.  Tôi rất thích dùng chính bàn tay Tôi và chính Tôi là người chăm sóc Mẹ Tôi hằng ngày, trong bất cứ lúc nào, nhất là ở giai-đoạn nầy.  Tôi luôn tìm thấy niềm vui rất lớn lao khi Tôi có được cơ-hội lo lại cho Mẹ Tôi trong lúc tuổi Mẹ già, sức Mẹ yếu.  Những giai-đoạn đầu tiên, Tôi không hiểu nên đôi lúc Tôi tỏ vẻ bực mình vì trong lúc chăm sóc Mẹ Tôi, Tôi nói mà Mẹ Tôi lại không làm, không đáp ứng kịp thời điều Tôi muốn và đôi lúc còn làm ngược lại.  Dần dà Tôi biết và nhận thức được rằng Tôi đã vô lý quá, Tôi đã không hiểu đúng được Mẹ Tôi vì Mẹ Tôi đã không còn nhanh nhẹn bắt kịp ý Tôi như khi xưa nữa.  Tôi bỗng hối hận và buồn thêm nhiều hơn.  

          Nhớ lại những lúc khi xưa Anh, Em chúng Tôi còn bé nhỏ, Mẹ Tôi đã từng tần tảo, thức khuya, dậy sớm, bất chấp đường xa, chẳng màng cực-khổ, gian-truân để kiếm tiền nuôi chúng Tôi lớn khôn, được đi học và thành tài, đỗ đạt mà không hề than vãn. Mỗi lần nghịch ngợm bị Ba rầy la, đánh mắng là Mẹ bênh chúng Tôi mà cằn nhằn Ba chúng Tôi cả ngày làm chúng Tôi hối-hận thấy thương Ba và vô cùng quí mến lòng yêu thương vô bờ bến của Mẹ chúng Tôi đã cho chúng Tôi. Nhớ những lần Anh, Em chúng Tôi có đứa nào mà lỡ ho hay nhảy mũi là đứa khác phải lo che đứa kia, bịt miệng, đẩy chạy ra ngoài, hay lấy mền mà trùm đứa ho hen, nhảy mũi lại để Mẹ không nghe được mà bắt thoa dầu, trùm đầu, trùm cổ hay lấy khăn quấn cổ để gió không lọt vào.  “Rồi ... Thấy chưa ! Ho đó thấy chưa !”.  Mẹ chúng Tôi rất thính tai ! Rồi Mẹ bắt uống thuốc cảm.  Mẹ đem thuốc ra, cầm ly nước đến ngay trước mặt chúng tôi mà bắt chúng Tôi uống thuốc.  Mẹ là Bác-Sĩ của chúng Tôi.  Mẹ là “Lương-Y Từ-Mẫu” của chúng Tôi.  Những lần bệnh hoạn hay nghịch-nghợm bị té gãy tay băng bột, Mẹ không giúp được chúng Tôi ban ngày vì chúng Tôi không cho, hay cãi  lại, hay vì bất cứ lý do gì mà Mẹ không giúp được thì Mẹ Tôi cũng tìm mọi cách thức trắng đêm đó để “len lén” đấp nước nóng hay chầm chậm đấp nước muối và xoa nắn lên cánh tay bị gãy xương của Tôi, hay lên con mắt bầm, trán sưng của buổi chiều nghịch nghợm... và Mẹ tiếp tục kiên-nhẫn trong nhiều ngày, tháng liên tục mà không mệt mỏi hay không một lời than vãn  ... cho đến khi vết thương phải khuất phục trước sự kiên-nhẫn và lòng thương yêu vô bờ bến của Mẹ Tôi đối với Anh, em chúng Tôi.  Khi bắt gặp chúng Tôi giật mình mở mắt giữa đêm khuya nhìn thấy Mẹ ngồi cạnh bên với ánh đèn dầu leo lét tối, sáng, để chăm sóc cho những vết thương của chúng Tôi, thì Mẹ Tôi mở miệng nhoẻn một nụ cười hiền hòa chan chứa biết bao nhiêu tình-yêu cao cả và Biển Trời bao la của Mẹ.  Tôi vẫn luôn và còn thấy mãi nụ cười đó trong suốt cả cuộc đời Tôi.

          Hạnh-Phúc và may mắn còn được Mẹ, Tôi vẫn còn nhưng Tôi bắt đầu lo sợ, hồi hộp cho mỗi ngày trôi qua, Tôi theo dõi và nhìn Mẹ Tôi mỗi ngày.  Tôi không dám đối diện thực tế và nghĩ về những điều Tôi phải làm trong tương lai, nhưng Tôi không thể chối từ sự thực tế. Tôi phải chấp nhận nó đang diễn ra trước mắt Tôi. Tôi không biết Tôi phải làm được gì hơn. Tôi ước gì Tôi có được phép lạ nhiệm mầu để biến Mẹ Tôi trở thành “một người trường sanh bất tử” để Tôi không còn có những đêm dài nằm trằn trọc, suy tư, lo âu và buồn khôn tả khi nghĩ về Mẹ Tôi. 

          ...  Nhớ lại đêm Giao-Thừa đã qua, Tôi đến Hội chợ Tết vì công việc. Tôi đã thiếu cái Hạnh-Phúc được chở Mẹ đi theo như những năm Giao-Thừa của những năm trước.  Tôi đã xót xa và buồn không tả được khi nhớ lại về sự hãnh diện và cái Hạnh-Phúc có Mẹ ở cạnh bên của Tôi của những năm đã qua. Ai cũng nhìn Mẹ Tôi và ... “Thấy Bác, con nhớ Mẹ con quá”... “Thấy Bà, Con nhớ Bà Nội, ... Bà Ngoại Con quá ...”.  Họ đã tỏ vẻ xúc động, ước muốn biết bao ... đến sờ, ôm lấy cánh tay Mẹ Tôi  hay choàng vai ôm lấy Mẹ Tôi để được đỡ nhớ ... Có người kìm không được xúc động đã rớt nước mắt ...  Tôi thật Hạnh-Phúc xiết bao khi nghĩ lại về những ngày xa xưa đó ....  Bây giờ chính Tôi lại là những người trong cuộc đó của ngày xa xưa.  Tôi ước muốn có Mẹ Tôi ở đây và lúc nầy ... thì quả thật là “Hạnh-Phúc biết bao !”.  Chợ Tết không còn có một ý-nghĩa nào đối với Tôi ở đây và lúc nầy.  Tôi không còn màng đến công-việc Tôi phải làm khi đến đây. Tôi thấy Tôi lạc-lõng, bơ-vơ  quá ... Tôi không còn muốn gì hơn.  Tôi nóng ruột muốn trở về nhà ngay xem Mẹ Tôi, đang nằm ở nhà chỉ có một mình.  Tôi thương Mẹ Tôi quá !  Tôi cũng chẳng màng mua một món ăn nào kể cả bánh chưng, bánh tét, mứt, ...để đem về nhà cho những ngày Tết đến.  Tôi chay xe thật nhanh về nhà vội vàng, vội vàng trong lo sợ và hồi hộp ...Về đến nhà, vào ngay phòng Mẹ Tôi, nhìn thấy Mẹ Tôi mỉm cười nhìn Tôi với nụ cười ''hiền hòa''. Tôi thật là mừng rỡ và ôm lấy Mẹ Tôi.  Tôi vẫn còn được Hạnh-Phúc! Ngày của Mẹ cũng đã trôi qua ! Tôi được mừng thêm một ngày.  Tôi vẫn còn được cài bông hồng đỏ trên ngực áo Tôi.  Thời gian ơi xin dừng lại!

          Ngày Lễ Phật-Đản lại sắp đến, ngày mà Mẹ Tôi thường lệ hay đến Chùa thành tâm Lễ Phật và cầu nguyện cho gia-đình được bình an, khương thới, cho những đứa Con của Mẹ (là Chúng Tôi) luôn được nhiều may mắn, thành công và được nhiều người giúp đỡ ... nhưng bây giờ Mẹ Tôi đã trở thành “Người Bỏ Cuộc”. 

          Tuy Tôi vẫn biết rằng là Mẹ Tôi không thể đi đến Chùa để lạy Phật và cầu nguyện … Mẹ Tôi vẫn không “Bỏ Cuộc” thương yêu chúng Tôi và Mẹ vẫn cầu nguyện cho gia đình và cho Anh, em chúng Tôi mặc dù Mẹ Tôi đang nằm trên giường.
       
          Tôi ước rằng Tôi được là “Thời-gian” để Tôi có thể dừng Thời Gian lại.
 
                                                           Cỏ Non, 2015
                             (Vu Lan Cuối Cùng còn Mẹ - HaiKhôngKhôngBảy)

 

Saturday, March 9, 2024(View: 1879)
Sau bao năm thăng trầm trong cuộc đời có nhiều mất mát có nhiều thay đổi nhưng tình yêu âm nhạc trong anh vẫn sống mãi. Anh đã vui trong niềm vui và buồn trong nỗi buồn ...
Friday, March 8, 2024(View: 2482)
Xuân từ “Lục bát “bước ra? Ngắm Anh Đào nở sắc Hoa trắng ngần! Xuân đi Xuân đến bao lần? Mời tới Lễ Hội ân cần thiết tha!
Saturday, February 24, 2024(View: 3316)
Mùa trăng đầu năm tháng giêng Trông như ánh mắt mẹ hiền yêu thương Dù cho xa cách hai phương Sáng soi vằng vặc độ lường nguyên tiêu.
Friday, February 23, 2024(View: 959)
Hãy viết thêm lời nguyền trên là - Lá vẫn xanh xanh mùa thủy chung - Cho trăm năm chỉ là chút tình - Hãy nâng niu giọt nắng mong mamh
Saturday, February 3, 2024(View: 2763)
Có thể nói đọc báo Xuân trong những ngày Tết là thú tiêu khiển tao nhã, là món ăn tinh thần lành mạnh, là nét đẹp văn hóa của cha ông đã có từ xa xưa,
Friday, July 21, 2023(View: 3751)
Rủ nhau về lại "NGÔ QUYỀN" Gặp thầy, gặp bạn huyên thuyên nói cười "TRƯỜNG XƯA" in dấu trong tôi DIAMOND SEAFOOD đón mời thân thương
Thursday, July 20, 2023(View: 5460)
Tham dự buổi Picnic hôm nay, gồm cựu học sinh NQ, thân quyến và một số thân hữu của Anh Phẩm, Chị Lynh khóa 6, vốn có cảm tình đặc biệt với NQ,
Wednesday, July 12, 2023(View: 6176)
Bầu trời tháng Bảy đẹp như mơ Sinh Nhật 6 nàng tặng rổ…thơ HOÀI NIỆM, NGUYÊN NHUNG tài khó đoán TƯỞNG DUNG, PHƯƠNG THUÝ giỏi không ngờ!
Wednesday, July 12, 2023(View: 5199)
Ai có quay về chốn cố hương Xa xôi cách trở mấy cung đường Hỏi giùm: "Người cũ còn nhung nhớ?" Đất khách bôn ba đời lữ thứ Quê người lận đận kiếp phong sương Nhắn hộ: "Tình xưa vẫn vấn vương"
Wednesday, June 28, 2023(View: 5649)
Trong chỗ riêng tư, tôi chia xẻ những tâm tình với Bùi Giáng, với Phạm Công Thiện trong sự ngậm ngùi về số phận không may dành cho họ.
Monday, March 20, 2023(View: 6172)
Nước Mỹ là miền đất hứa đã luôn mở rộng vòng tay chào đón và tạo cơ hội tốt cho bất kỳ ai, miễn là họ có khát vọng vươn lên và phải nỗ lực thực hiện bằng được khát vọng ấy.
Saturday, March 4, 2023(View: 6248)
Sau khi trải nghiệm tàu ra vào kênh tôi không ngạc nhiên khi Hiệp hội Kỹ sư Xây dựng Hoa Kỳ đã xếp kênh đào Panama là một trong bảy kỳ quan của thế giới hiện đại.
Sunday, February 19, 2023(View: 6674)
Trong lúc Kansas City Chiefs vui mừng trong rừng confetti thì đội Philadelphia buồn vì vừa đánh mất chức vô địch trong tầm tay khi chỉ còn 8 giây nữa là kết thúc trận đấu.
Friday, February 10, 2023(View: 6127)
Nàng chợt nhận ra… Ồ! bức tường nghiêng! Sao đêm nay nàng mới nhận ra bức tường của nàng đã nghiêng?!
Sunday, January 22, 2023(View: 10482)
vẽ trái tim tôi mầu đỏ nhạt, hay hồng… đã từ lâu, tôi nghĩ tim. chỉ để yêu thôi thỉnh thoảng. để giận hờn… nay. sao tim bối rối?*
Wednesday, January 11, 2023(View: 7747)
Đang vào những ngày đầu năm Dương lịch và tiếp đến sẽ là một cái Tết cổ truyền thiêng liêng rộn rã... . Xin có vài dòng ghi lại buổi họp mặt “ Cựu học sinh Trung học Ngô Quyền - Biên Hòa “
Tuesday, December 20, 2022(View: 6194)
World Cup 2022 khép lại với trận chung kết có nước mắt nhiều hơn nụ cười, chỉ có 45 triệu người (Argentina) vui, mà có đến 65 triệu người (Pháp) buồn.
Saturday, December 17, 2022(View: 7411)
Suốt cả cuộc đời Voi hoạt bát chỉ chuyên tâm tu học, hết lòng phụng sự Thiên Chúa và luôn Giúp ích cho đời. Tưởng chừng gieo nhiều hạt tốt sẽ gặt lắm quả lành,
Friday, December 2, 2022(View: 6207)
Nói cho cùng, phải chăng số phận của bà Lê Vũ Anh đã được chính cha ruột của mình định đoạt vì ý hướng mong muốn con gái thành công.
Thursday, December 1, 2022(View: 7177)
Một cuốn sách, đọc, sẽ làm phấn khởi một số rất lớn người trong chúng ta, vì qua những gì đọc được. Cuối cùng cái chiến thắng trông chờ lâu nay, sẽ chắc chắn hiện hình.
Friday, October 28, 2022(View: 7043)
Chịu khó đọc giáo sư Nguyễn Văn Trung, ta sẽ gặp một nhà trí thức dấn thân với các giá trị cốt lõi rõ rệt: khoa học, khai phóng
Thursday, September 1, 2022(View: 16774)
Viết những dòng tâm can này vào ngày Nguyễn Văn Kỷ Ngọc Thuyền - bé Bi con tôi tròn 46 tuổi, trái tim thương tật của người cha Mai Quan Vinh chỉ khát khao duy nhất một điều
Wednesday, August 31, 2022(View: 7886)
Tôi phải thú thật một điều là chưa có tiệc sinh nhật nào tôi đi dự mà vui vẻ và thật tình như vậy. Người giới thiệu chương trình, ca sĩ lên hát và quan khách đều đến tham dự với sự mến thương và yêu quý Hạnh
Friday, July 29, 2022(View: 7955)
Anh là một hòn đá cương nghị, anh được đặt đúng chỗ và đúng thời điểm nên đã chuyển hướng cả một dòng âm nhạc mang bản sắc Việt Nam.
Tuesday, June 28, 2022(View: 10398)
Người bỗng về theo mùa nhuốm heo may Chút hương thầm xin là gió cứ bay Theo áng mây về cuối trời xa thẳm Đừng cho lòng rung lại những tàn phai…!