Danh mục
Số lượt truy cập
6,087,941

Phượng Ngày Xưa - CHIẾC VELO SOLEX

13 Tháng Sáu 20153:29 SA(Xem: 13408)
Phượng Ngày Xưa - CHIẾC VELO SOLEX

Chiếc Xe Vélo Solex
     Tùy bút của Phượng Ngày Xưa
 ***
velo solex
          **Vào Đại học được chừng một tháng, anh chị Hai thưởng cho tôi chiếc xe vélo solex.  Nhìn chiếc xe còn mới toanh, tôi rụt rè hỏi anh chị:
_ Em chạy thử nghen?
_Ừ, chạy đi, của em mà…
          Tôi mừng húm, dắt xe ra, anh chị Hai đi theo ”hộ tống”. Anh chỉ dẫn cách chạy, chị vịn phụ yên xe… Cứ tưởng dễ, ai ngờ, khi đẩy cái càng xe ra phía trước, nó không chịu nổ máy mà bánh trước lại quẹo sang bên trái, thừa trớn, nó đâm thẳng vào xe bán nước mía ở đầu hẽm, ly tách bể văng tứ tung.  Tôi té ngang xuống đất, chị Hai quýnh quáng chạy đến nâng tôi dậy, miệng lấp bấp:
_Có sao hôn?
_ Em không sao nhưng mà… cái xe…
Tôi nghẹn ngào ngước nhìn chiếc xe nằm lăn kềnh ra, xăng chảy lênh láng, anh Hai vội đến dựng xe lên, chị hai vùa lui cui dọn dẹp ly tách bể vừa hết lời năn nỉ bà bán nước mía để bồi thường thiệt hại…
          Quá sợ hãi, tôi quăng xe vào xó nhà rồi tiếp tục đi xe bus đến trường. Một tuần sau, tinh thần ổn định trở lại, tôi đem xe đến bãi đất trống gần nhà để tập… Thế là tôi đã chạy được xe vélo solex
         
**Trên con đường có lá me bay, tôi vội vã trở về nhà, đột nhiên chiếc xe nổi chứng dừng lại, loay hoay mãi tôi cũng không tài nào làm cho nổ máy được. Nhìn sang bên kia đường, dưới bóng cây me mát rượi có một người ngồi dưới gốc, chừng như là thợ sửa xe đang ế khách.  Mừng rỡ tôi liền dắt xe qua sửa.  Dắt được chiếc V.S qua đường là một cực hình vì cái đầu máy của nó nặng chịch mà lại nằm trên bánh xe trước. Mồ hôi nhễ nhại, tôi thảy chiếc xe trước người thợ rồi ngồi xuống thở dốc.
“ Hư gì đó?”
Tôi giật mình vì câu nói cụt ngủn của ông ta nên ngước lên nhìn… thì ra không phải là “ông ta” mà là "anh ta” vì anh trẻ măng, hơn tôi độ vài tuổi thôi. Tôi trả lời một cách thiếu thiện cảm:
“ Không chịu chạy nữa!”
Anh ta lui cui mở hộp đồ nghề lựa lấy vài món rồi lom khom sửa chữa. Tôi ngạc nhiên khi thấy bàn tay của anh thon thả, không giống tay người lao động chút nào, đã vậy, mặt mũi còn trắng trẻo, dáng vẻ thư sinh… Tôi định hỏi anh có đúng là thợ sửa xe không vì e "lợn què chữa thành lợn chết", nhưng "thần khẩu" đã kịp chặn lại…  Chợt anh đứng lên nói:
“ Xong rồi, chạy thử đi!”
Hơi bối rối, tôi nhảy lên xe đạp lia lịa, đẩy càng xe cho đầu máy ma sát vào bánh trước, xe nổ máy vọt nhanh, miệng lảm nhảm hát "đường trường xa ta cứ phây phây về nhà…" Lúc sau tôi mới sực nhớ ra là chưa trả tiền sửa xe. Thôi trễ rồi, đã gần tới nhă!  Lòng dặn lòng ngày hôm sau sẽ trả bù.
Cả tuần lễ sau, trên đường đi và về tôi cố công tìm kiếm anh ta nhưng anh biến mất tiêu… cho đến một hôm anh xuất hiện trước cửa giảng đường Luật Khoa, tôi chạy theo gọi  "anh gì ơi!…”  Anh quay lại nhìn tôi đúng một tíc tắc đồng hồ thôi, rồi bỏ đi theo các bạn cùng nhóm Cao học.
Tại sao anh không chịu nhìn tôi? Anh ngượng hay anh khinh tôi là kẻ ăn quỵt?”  Bao nhiêu câu hỏi cứ lởn vởn trong đầu làm tôi mất ăn mất ngủ…
         Sau một tuần lễ đắn đo suy tính, tôi đi đến một quyết định:  Sáng hôm sau, tôi đến trường thật sớm, đứng chờ ở một góc khuất ngoài cổng nhà giữ xe.  Khi anh vừa gởi xong chiếc vespa trở ra, tôi bám theo anh, ngỏ lời xin lỗi và cũng không quên tha thiết phân trần:
“ Anh ơi, tại vì tôi vừa mới biết chạy xe nên không dám dừng lại để...” Tôi ngập ngừng chưa nói hết câu thì anh đã nhếch mép buông một câu gọn lỏn:
“ Không có chi!" rồi quay đi.
     Tôi ấm ức lắm nhưng cũng cảm thấy nhẹ lòng vì đã nói ra được những điều muốn nói nên bình thản bước vào giảng đường
chờ giáo sư đến...
     Đang cặm cụi ghi bài giảng “Kinh tế Đại cương” của thầy VQT thì tự nhiên tôi có cảm giác nhột nhột ở tai phải.  Linh cảm như có ai đang nhìn lén tôi.  Tôi ngước lên, quay ra phía cửa sổ thấy anh đang nhìn tôi chăm chú... Bất ngờ bị tôi bắt gặp, anh luống cuống cúi mặt bỏ đi.
            Thế mà, khoảng chừng một tháng sau, sáng sớm nào quanh Hồ Con Rùa cũng có hai chiếc xe Vélo Solex và Vespa dựng cạnh nhau, còn phía bờ hồ thì có một đôi trai gái ngồi kề nhau, nói cười khúc khích...
 
blank


 
11 Tháng Giêng 2021(Xem: 80)
Mỗi con người Việt Nam khi ra đi đều mang theo mình hình ảnh quê hương và vô cùng trân trọng. Dẫu tôi có chết trên xứ người, thân xác có thành tro bụi, nhưng trái tim tôi vẫn yêu nơi này
11 Tháng Giêng 2021(Xem: 68)
Những chiều buồn lưa thưa Lời ngọt ngào chưa ngỏ Thành cổ tích ngày xưa… Ngày xưa…ngày xưa……
04 Tháng Giêng 2021(Xem: 125)
... chợt ngưng vẽ môi điểm nụ cười mắt long lanh. sáng dường như V đang có điều bí mật thì ra “điều bí mật” luôn ẩn nấp trong tim đợi tiếng. thầm thì...
31 Tháng Mười Hai 2020(Xem: 197)
Lời tôi chỉ gió thoảng hư không Nghĩ đến tương lai cũng chạnh lòng Đàn con cháu Việt trên đất Mỹ Có còn hạnh phúc như ước mong?
31 Tháng Mười Hai 2020(Xem: 179)
Hân hoan chào đón năm mới sang Pháo mừng Xuân đến nổ rền vang 2021 nhiều hy vọng. An Bình, Hạnh Phúc tiếng cười vang.
31 Tháng Mười Hai 2020(Xem: 189)
Chỉ còn vài tiếng đồng hồ nữa là năm 2021 đến với chúng ta. Xin hãy mang đến niềm vui, an lành, hạnh phúc và thịnh vượng đến với thế giới này. CHÚC MỪNG NĂM MỚI
31 Tháng Mười Hai 2020(Xem: 232)
Năm nay với những ngày ‘cấm cung’ vì dịch Covid-19, tôi mới nghĩ đến việc ngồi xuống viết về “Tỉa Thủy Tiên” để chia sẻ với bạn bè thân hữu ở xa những kinh nghiệm và hiểu biết (có thể chỉ là căn bản) về thủy tiên.
19 Tháng Mười Hai 2020(Xem: 337)
. Mùa Giáng Sinh đã về thực sự trong căn nhà bấy lâu đã mất nụ cười. Ngày mai họ sẽ trang trí cây thông. Ánh đèn rực rỡ, thiên thần và những quả bóng nhỏ sẽ lấp lánh niềm vui hạnh phúc gia đình .
19 Tháng Mười Hai 2020(Xem: 330)
Những bông tuyết trắng nhẹ buông Là lòng của mẹ yêu thương gửi về Chúc con người lính xa quê Sống vui khỏe mạnh ngày về bình an.
17 Tháng Mười Hai 2020(Xem: 330)
Em như loài hoa dại Mọc trên đá khô cằn Vẫn vươn mình lớn dậy Thơm ngát cùng gian nan.
17 Tháng Mười Hai 2020(Xem: 247)
Thương người, nhớ nước nhớ non. Nay nơi đất mới, tuyết còn đang rơi... Đông,Tây xa cách đôi nơi Đôi dòng gửi Bạn người ơi thấu tình?
13 Tháng Mười Hai 2020(Xem: 345)
Bài hát Giáng Sinh thật hay đó không phải được phát lên ở Mỹ hay Âu Châu lạnh lẽo giữa mùa đông tuyết giá. Mà được phát ra tại quê hương tôi giữa nhiệt độ nóng nực 112 độ F Sài Gòn.
12 Tháng Mười Hai 2020(Xem: 283)
Và cuối cùng tôi yêu Trái tim nhỏ mỹ miều Xin em đừng ngừng đập. Để tôi hoài được yêu.
28 Tháng Mười Một 2020(Xem: 438)
Xin cúi đầu tri ân Tiên Tổ Những Anh Hùng Liệt Nữ Việt Nam Mũi Cà Mau đến Ải Nam Quan Xương máu thành phù sa bồi đắp.
28 Tháng Mười Một 2020(Xem: 409)
Cám ơn với tất cả lòng trân trọng cuộc đời này, hạnh phúc này. Kính chúc những người tôi yêu thương thật nhiều sức khỏe, an lành và hạnh phúc.
27 Tháng Mười Một 2020(Xem: 631)
Mưa rơi trên lá vàng thu Tiếng mưa như tiếng mẹ ru thuở nào Giọt thánh thót, giọt nghẹn ngào Tràn dâng nỗi nhớ, lời ca dao buồn
21 Tháng Mười Một 2020(Xem: 480)
Mong rằng nhà giáo sẽ được tôn vinh thật sự, chứ không phải tạo ra để tặng hoa và liên hoan. Hãy tôn trọng những Thầy Cô đứng đắn đứng trên bục giảng và cũng nên thẳng thắn nhìn vào nền giáo dục để xây dựng, củng cố văn hóa Việt Nam..
21 Tháng Mười Một 2020(Xem: 466)
Nguyện cầu Trời, Phật, ơn trên...? Làm cho thế giới trở nên An Lành.. Cản ngăn kẻ ác tung hoành. Giúp người yêu nước hoàn thành ước mơ.
21 Tháng Mười Một 2020(Xem: 596)
Một nén hương lòng tiễn đưa nhau Tử sinh tái hợp có gì đâu Cánh hoa phiền muộn giờ khép lại Phiến lá sầu chìm giữa mưa ngâu.
15 Tháng Mười Một 2020(Xem: 896)
Vì đại dịch COVID-19, chừng như nhân loại đang phải có một thời gian ngủ đông như loài gấu trắng ở Bắc cực. Hy vọng đây là lần “ngủ đông” duy nhất của loài người trong thế kỷ 21.
15 Tháng Mười Một 2020(Xem: 562)
đêm tàn lạnh giấc mơ hoa tiếng mưa ngày cũ xót xa nỗi niềm hàng cây trút lá ưu phiền tiễn thu lặng lẽ, đầy thềm gió mưa....
14 Tháng Mười Một 2020(Xem: 577)
Lá bàng ở sân xoay vòng rồi rơi xuống. Đời mụ cũng như chiếc lá vàng còn nằm ở trên cây sẽ rụng bất cứ khi nào. Tại sao mụ phải sợ.
14 Tháng Mười Một 2020(Xem: 598)
Từ ấy đông Biên Hòa trở lạnh Trăm năm sông vẫn mịt mờ sương Lối quen sao đường về lạc hướng Người ơi người quanh quất buồn tênh.
14 Tháng Mười Một 2020(Xem: 593)
Năm nay bầu bán thật là buồn Virus giờ này chẳng chịu buông Xã hội hô hào binh với chống Gia đình tranh chấp ghét và thương
08 Tháng Mười Một 2020(Xem: 854)
Anthony và chủ các nhà hàng khác vẫn cầu nguyện và hy vọng ở một mùa xuân năm tới khí hậu ấm lên, và sẽ có thuốc ngừa đại dịch. Người ta có nghị lực tranh đấu để tồn tại nhờ hy vọng ở một ngày mai tươi sáng hơn. Sau cơn mưa trời lại sáng...
07 Tháng Mười Một 2020(Xem: 623)
Những thứ này xa lắc rồi. Mấy ai còn nhớ đâu, nhưng có khi lại thấy chúng gần, thật gần… tưởng chừng như mới đâu đây thôi, như hôm nay tôi ngồi viết bài này. Chạm tay vào dĩ vãng, sao thấy ngậm ngùi quá!
01 Tháng Mười Một 2020(Xem: 558)
Tin hay không tin có ma tùy bạn. Nhưng xin các bạn đừng ghét ma vì họ rất tội nghiệp. Các bạn đừng chọc phá hay làm bạn với ma quỷ. Hãy để ma sống yên bình với thế giới của riêng họ.
01 Tháng Mười Một 2020(Xem: 531)
Hóa mã... cô cười vui tợn nhỉ? Thành ngưu... cậu nhảy thích ghê mà! Bù cho thuở nọ... ta còn bé Chỉ chộ hình ma đã khóc òa!