Danh mục
Số lượt truy cập
1,000,000

Phượng Ngày Xưa - CHIẾC VELO SOLEX

Saturday, June 13, 20153:29 AM(View: 26514)
Phượng Ngày Xưa - CHIẾC VELO SOLEX

Chiếc Xe Vélo Solex
     Tùy bút của Phượng Ngày Xưa
 ***
velo solex
          **Vào Đại học được chừng một tháng, anh chị Hai thưởng cho tôi chiếc xe vélo solex.  Nhìn chiếc xe còn mới toanh, tôi rụt rè hỏi anh chị:
_ Em chạy thử nghen?
_Ừ, chạy đi, của em mà…
          Tôi mừng húm, dắt xe ra, anh chị Hai đi theo ”hộ tống”. Anh chỉ dẫn cách chạy, chị vịn phụ yên xe… Cứ tưởng dễ, ai ngờ, khi đẩy cái càng xe ra phía trước, nó không chịu nổ máy mà bánh trước lại quẹo sang bên trái, thừa trớn, nó đâm thẳng vào xe bán nước mía ở đầu hẽm, ly tách bể văng tứ tung.  Tôi té ngang xuống đất, chị Hai quýnh quáng chạy đến nâng tôi dậy, miệng lấp bấp:
_Có sao hôn?
_ Em không sao nhưng mà… cái xe…
Tôi nghẹn ngào ngước nhìn chiếc xe nằm lăn kềnh ra, xăng chảy lênh láng, anh Hai vội đến dựng xe lên, chị hai vùa lui cui dọn dẹp ly tách bể vừa hết lời năn nỉ bà bán nước mía để bồi thường thiệt hại…
          Quá sợ hãi, tôi quăng xe vào xó nhà rồi tiếp tục đi xe bus đến trường. Một tuần sau, tinh thần ổn định trở lại, tôi đem xe đến bãi đất trống gần nhà để tập… Thế là tôi đã chạy được xe vélo solex
         
**Trên con đường có lá me bay, tôi vội vã trở về nhà, đột nhiên chiếc xe nổi chứng dừng lại, loay hoay mãi tôi cũng không tài nào làm cho nổ máy được. Nhìn sang bên kia đường, dưới bóng cây me mát rượi có một người ngồi dưới gốc, chừng như là thợ sửa xe đang ế khách.  Mừng rỡ tôi liền dắt xe qua sửa.  Dắt được chiếc V.S qua đường là một cực hình vì cái đầu máy của nó nặng chịch mà lại nằm trên bánh xe trước. Mồ hôi nhễ nhại, tôi thảy chiếc xe trước người thợ rồi ngồi xuống thở dốc.
“ Hư gì đó?”
Tôi giật mình vì câu nói cụt ngủn của ông ta nên ngước lên nhìn… thì ra không phải là “ông ta” mà là "anh ta” vì anh trẻ măng, hơn tôi độ vài tuổi thôi. Tôi trả lời một cách thiếu thiện cảm:
“ Không chịu chạy nữa!”
Anh ta lui cui mở hộp đồ nghề lựa lấy vài món rồi lom khom sửa chữa. Tôi ngạc nhiên khi thấy bàn tay của anh thon thả, không giống tay người lao động chút nào, đã vậy, mặt mũi còn trắng trẻo, dáng vẻ thư sinh… Tôi định hỏi anh có đúng là thợ sửa xe không vì e "lợn què chữa thành lợn chết", nhưng "thần khẩu" đã kịp chặn lại…  Chợt anh đứng lên nói:
“ Xong rồi, chạy thử đi!”
Hơi bối rối, tôi nhảy lên xe đạp lia lịa, đẩy càng xe cho đầu máy ma sát vào bánh trước, xe nổ máy vọt nhanh, miệng lảm nhảm hát "đường trường xa ta cứ phây phây về nhà…" Lúc sau tôi mới sực nhớ ra là chưa trả tiền sửa xe. Thôi trễ rồi, đã gần tới nhă!  Lòng dặn lòng ngày hôm sau sẽ trả bù.
Cả tuần lễ sau, trên đường đi và về tôi cố công tìm kiếm anh ta nhưng anh biến mất tiêu… cho đến một hôm anh xuất hiện trước cửa giảng đường Luật Khoa, tôi chạy theo gọi  "anh gì ơi!…”  Anh quay lại nhìn tôi đúng một tíc tắc đồng hồ thôi, rồi bỏ đi theo các bạn cùng nhóm Cao học.
Tại sao anh không chịu nhìn tôi? Anh ngượng hay anh khinh tôi là kẻ ăn quỵt?”  Bao nhiêu câu hỏi cứ lởn vởn trong đầu làm tôi mất ăn mất ngủ…
         Sau một tuần lễ đắn đo suy tính, tôi đi đến một quyết định:  Sáng hôm sau, tôi đến trường thật sớm, đứng chờ ở một góc khuất ngoài cổng nhà giữ xe.  Khi anh vừa gởi xong chiếc vespa trở ra, tôi bám theo anh, ngỏ lời xin lỗi và cũng không quên tha thiết phân trần:
“ Anh ơi, tại vì tôi vừa mới biết chạy xe nên không dám dừng lại để...” Tôi ngập ngừng chưa nói hết câu thì anh đã nhếch mép buông một câu gọn lỏn:
“ Không có chi!" rồi quay đi.
     Tôi ấm ức lắm nhưng cũng cảm thấy nhẹ lòng vì đã nói ra được những điều muốn nói nên bình thản bước vào giảng đường
chờ giáo sư đến...
     Đang cặm cụi ghi bài giảng “Kinh tế Đại cương” của thầy VQT thì tự nhiên tôi có cảm giác nhột nhột ở tai phải.  Linh cảm như có ai đang nhìn lén tôi.  Tôi ngước lên, quay ra phía cửa sổ thấy anh đang nhìn tôi chăm chú... Bất ngờ bị tôi bắt gặp, anh luống cuống cúi mặt bỏ đi.
            Thế mà, khoảng chừng một tháng sau, sáng sớm nào quanh Hồ Con Rùa cũng có hai chiếc xe Vélo Solex và Vespa dựng cạnh nhau, còn phía bờ hồ thì có một đôi trai gái ngồi kề nhau, nói cười khúc khích...
 
blank


 
Saturday, March 9, 2024(View: 1881)
Sau bao năm thăng trầm trong cuộc đời có nhiều mất mát có nhiều thay đổi nhưng tình yêu âm nhạc trong anh vẫn sống mãi. Anh đã vui trong niềm vui và buồn trong nỗi buồn ...
Friday, March 8, 2024(View: 2482)
Xuân từ “Lục bát “bước ra? Ngắm Anh Đào nở sắc Hoa trắng ngần! Xuân đi Xuân đến bao lần? Mời tới Lễ Hội ân cần thiết tha!
Saturday, February 24, 2024(View: 3319)
Mùa trăng đầu năm tháng giêng Trông như ánh mắt mẹ hiền yêu thương Dù cho xa cách hai phương Sáng soi vằng vặc độ lường nguyên tiêu.
Friday, February 23, 2024(View: 960)
Hãy viết thêm lời nguyền trên là - Lá vẫn xanh xanh mùa thủy chung - Cho trăm năm chỉ là chút tình - Hãy nâng niu giọt nắng mong mamh
Saturday, February 3, 2024(View: 2763)
Có thể nói đọc báo Xuân trong những ngày Tết là thú tiêu khiển tao nhã, là món ăn tinh thần lành mạnh, là nét đẹp văn hóa của cha ông đã có từ xa xưa,
Friday, July 21, 2023(View: 3751)
Rủ nhau về lại "NGÔ QUYỀN" Gặp thầy, gặp bạn huyên thuyên nói cười "TRƯỜNG XƯA" in dấu trong tôi DIAMOND SEAFOOD đón mời thân thương
Thursday, July 20, 2023(View: 5461)
Tham dự buổi Picnic hôm nay, gồm cựu học sinh NQ, thân quyến và một số thân hữu của Anh Phẩm, Chị Lynh khóa 6, vốn có cảm tình đặc biệt với NQ,
Wednesday, July 12, 2023(View: 6177)
Bầu trời tháng Bảy đẹp như mơ Sinh Nhật 6 nàng tặng rổ…thơ HOÀI NIỆM, NGUYÊN NHUNG tài khó đoán TƯỞNG DUNG, PHƯƠNG THUÝ giỏi không ngờ!
Wednesday, July 12, 2023(View: 5201)
Ai có quay về chốn cố hương Xa xôi cách trở mấy cung đường Hỏi giùm: "Người cũ còn nhung nhớ?" Đất khách bôn ba đời lữ thứ Quê người lận đận kiếp phong sương Nhắn hộ: "Tình xưa vẫn vấn vương"
Wednesday, June 28, 2023(View: 5649)
Trong chỗ riêng tư, tôi chia xẻ những tâm tình với Bùi Giáng, với Phạm Công Thiện trong sự ngậm ngùi về số phận không may dành cho họ.
Monday, March 20, 2023(View: 6172)
Nước Mỹ là miền đất hứa đã luôn mở rộng vòng tay chào đón và tạo cơ hội tốt cho bất kỳ ai, miễn là họ có khát vọng vươn lên và phải nỗ lực thực hiện bằng được khát vọng ấy.
Saturday, March 4, 2023(View: 6250)
Sau khi trải nghiệm tàu ra vào kênh tôi không ngạc nhiên khi Hiệp hội Kỹ sư Xây dựng Hoa Kỳ đã xếp kênh đào Panama là một trong bảy kỳ quan của thế giới hiện đại.
Sunday, February 19, 2023(View: 6675)
Trong lúc Kansas City Chiefs vui mừng trong rừng confetti thì đội Philadelphia buồn vì vừa đánh mất chức vô địch trong tầm tay khi chỉ còn 8 giây nữa là kết thúc trận đấu.
Friday, February 10, 2023(View: 6127)
Nàng chợt nhận ra… Ồ! bức tường nghiêng! Sao đêm nay nàng mới nhận ra bức tường của nàng đã nghiêng?!
Sunday, January 22, 2023(View: 10484)
vẽ trái tim tôi mầu đỏ nhạt, hay hồng… đã từ lâu, tôi nghĩ tim. chỉ để yêu thôi thỉnh thoảng. để giận hờn… nay. sao tim bối rối?*
Wednesday, January 11, 2023(View: 7748)
Đang vào những ngày đầu năm Dương lịch và tiếp đến sẽ là một cái Tết cổ truyền thiêng liêng rộn rã... . Xin có vài dòng ghi lại buổi họp mặt “ Cựu học sinh Trung học Ngô Quyền - Biên Hòa “
Tuesday, December 20, 2022(View: 6194)
World Cup 2022 khép lại với trận chung kết có nước mắt nhiều hơn nụ cười, chỉ có 45 triệu người (Argentina) vui, mà có đến 65 triệu người (Pháp) buồn.
Saturday, December 17, 2022(View: 7411)
Suốt cả cuộc đời Voi hoạt bát chỉ chuyên tâm tu học, hết lòng phụng sự Thiên Chúa và luôn Giúp ích cho đời. Tưởng chừng gieo nhiều hạt tốt sẽ gặt lắm quả lành,
Friday, December 2, 2022(View: 6207)
Nói cho cùng, phải chăng số phận của bà Lê Vũ Anh đã được chính cha ruột của mình định đoạt vì ý hướng mong muốn con gái thành công.
Thursday, December 1, 2022(View: 7178)
Một cuốn sách, đọc, sẽ làm phấn khởi một số rất lớn người trong chúng ta, vì qua những gì đọc được. Cuối cùng cái chiến thắng trông chờ lâu nay, sẽ chắc chắn hiện hình.
Friday, October 28, 2022(View: 7058)
Chịu khó đọc giáo sư Nguyễn Văn Trung, ta sẽ gặp một nhà trí thức dấn thân với các giá trị cốt lõi rõ rệt: khoa học, khai phóng
Thursday, September 1, 2022(View: 16774)
Viết những dòng tâm can này vào ngày Nguyễn Văn Kỷ Ngọc Thuyền - bé Bi con tôi tròn 46 tuổi, trái tim thương tật của người cha Mai Quan Vinh chỉ khát khao duy nhất một điều
Wednesday, August 31, 2022(View: 7886)
Tôi phải thú thật một điều là chưa có tiệc sinh nhật nào tôi đi dự mà vui vẻ và thật tình như vậy. Người giới thiệu chương trình, ca sĩ lên hát và quan khách đều đến tham dự với sự mến thương và yêu quý Hạnh
Friday, July 29, 2022(View: 7956)
Anh là một hòn đá cương nghị, anh được đặt đúng chỗ và đúng thời điểm nên đã chuyển hướng cả một dòng âm nhạc mang bản sắc Việt Nam.
Tuesday, June 28, 2022(View: 10399)
Người bỗng về theo mùa nhuốm heo may Chút hương thầm xin là gió cứ bay Theo áng mây về cuối trời xa thẳm Đừng cho lòng rung lại những tàn phai…!