Danh mục
Số lượt truy cập
1,024,896

Cỏ Non - GIỌT NƯỚC MẮT VÔ GIÁ

Friday, May 8, 20152:46 AM(View: 20931)
Cỏ Non - GIỌT NƯỚC MẮT VÔ GIÁ

    
GIỌT NƯỚC MẮT VÔ GIÁ

                                                                                                                             CN

 
nuoc mat

          Ba kể lại ngày tôi sanh ra đời với tiếng khóc oe oe đầu tiên trong căn nhà tranh, vách đất, cạnh bên bờ sông của một Quận lẻ, chen lẫn tiếng súng nổ ầm ầm từ xa đâu đó bên ngoài vọng lại làm thót tim Ba. Mẹ tôi, đè nén một niềm vui vừa mới chổi mầm. Nụ cười hạnh phúc vẫn nở trên môi Ba và Mẹ tôi. Những ánh mắt vui mừng trao nhau trấn an bớt lòng sợ hãi của hai người trong thời giặc giã. Mẹ ôm chặt tôi vào lòng, ghì lấy, che chở sinh mạng tôi. Ba ôm chặt Mẹ tôi như để che chở Mẹ tôi và tôi. Tôi lớn lên trong chiến tranh và khói lửa. Ba bảo rằng nước mắt vui mừng của Mẹ tôi rớt xuống khi sanh ra tôi.

          Mẹ tần tảo, đùm bọc, nuôi tôi lớn khôn trong bom đạn, trong những lần “chạy giặc”, di tản địa phương, trong những cảnh lụt lội, dời nhà, … Mẹ gởi tôi cho Bà Ngoại trông coi. Mẹ gởi tôi cho Bà Vú chăm sóc khi phải lăn ra ngoài xã hội, vất vả mưu sinh. Tối về, Mẹ ôm tôi vào lòng, hôn hít tôi, thương yêu, lo lắng, đùa giỡn, nâng niu,… Tôi sung sướng lớn dần trong hạnh phúc đó.

          Một lần rong chơi nghịch ngợm, tôi tập cởi xe đạp, ngồi dưới lườn xe máy đâm, tay tôi bẻ “guidon” quẹo qua, quẹo lại trên đường vắng, trong chợ, trước nhà, tôi giở chân hỏng trên mặt đất, rồi rà rà đạp xe lướt tới, … thỉnh thoảng chiếc xe đạp nghiêng nghiêng, xém ngã, tôi phải bỏ chân xuống đất để giữ lấy thăng bằng và kềm xe đạp không bị ngã. Sau một vài lần tập dợt tôi cảm thấy tự tin hơn, tôi không còn dùng hai chân chống đất để giữ thăng bằng cho chiếc xe đạp, tôi cảm thấy phấn khởi hơn và bắt đầu đứng thẳng người cao lên, hai chân đạp trên hai bàn đạp, tôi đang trên không trung, chiếc xe đạp tôi lướt nhanh, lướt nhanh. Tôi cố đạp nhanh lên, nhanh hơn, chiếc xe đạp chạy vù vù. Thích ơi là thích! Tôi đã chế ngự được chiếc xe đạp của tôi. Giờ đây tôi không còn phải lo té nữa. Tôi càng đạp, tôi càng thấy chiếc xe đạp thật thăng bằng. Tôi có thể nghiêng người qua, ngã người lại, chiếc xe vẫn lướt nhanh, lướt nhanh. Sự tự tin nổi dậy. Tôi đang trên đường đổ xuống dốc, gió thổi mát, mát cả mặt, mát cả mắt tôi, … Tôi buông hai tay “guidon” ra, nhắm mắt lại, hưởng những giây phút thật tuyệt vời !!! … Mở mắt ra, chiếc xe đạp tôi đang phóng nhanh, phóng nhanh, lủi tới và sắp sửa ..!?..!!??... leo lên lề đường (vì thiếu “tài đạp”), vì không sự hướng dẫn. Với phản ứng tự nhiên cùng sự mất bình tỉnh, không được chuẩn bị trước, tôi chụp tay lái thật nhanh, nhưng không còn kịp nữa rồi, chiếc xe đạp mới toanh mà Ba tôi vừa mua cho tôi mấy hôm nay, thật “tội nghiệp”, đụng mạnh vào lề đường, chúi nhủi, hất tôi rớt xuống đất, chùi người trên bãi cỏ và cánh tay tôi đập mạnh vào “guidon” xe. Tôi khóc thét, sướt mướt, ôm cánh tay cong đau buốt chạy về nhà tìm Mẹ tôi. Mẹ đang trong bếp nấu nồi thịt kho, món ăn tôi ưa thích nhất. Mẹ hốt hoảng chạy lại ôm lấy cánh tay tôi. “Thôi chết con tôi rồi!”, “Sao vậy con?”- Tôi bảo Mẹ tôi, tôi té xe đạp. Nhanh tay, Mẹ mở tủ “garde-manger”, tìm bình muối, lấy muối thoa bóp cho tôi, nhưng đau quá, tôi thét lên!...

          Cuối cùng Ba, Mẹ tôi đưa tôi đến BS Trương Quốc Cường để giúp sửa lại cánh tay bị gãy xương của tôi. Cánh tay tôi bị băng bó cả mấy tháng trời. Giật mình thức giấc nhiều lần giữa đêm khuya, mở mắt ra lúc nào cũng bắt gặp nụ cười hiền dịu của Mẹ tôi. Dường như Mẹ tôi lúc nào cũng ngồi cạnh bên tôi, canh, lo cho tôi mà Mẹ không nằm yên ngủ cho đến lần cuối cùng thay băng, ròng rã sau nhiều tháng trời, từ ngày nầy qua ngày khác. Ban ngày Mẹ tần tảo làm việc kiếm tiền lo cho gia đình, ban đêm Mẹ lại thức trắng để “len lén”, nhẹ nhàng, thoa dầu, bóp muối, chăm sóc cho cánh tay gãy của tôi, … Tôi vẫn không sao kiềm được những giọt nước dâng lên, ứ đọng trong đôi mắt tôi mỗi khi nghĩ lại đến những giai đoạn nầy của thời thơ ấu đi qua của tôi và Mẹ tôi.

 

          … Những trạm ô tô buýt, nơi nào tôi cũng thấy bóng dáng của Mẹ tôi, đang đứng cạnh bên tôi, ôm sách vở phụ tôi và chờ xe buýt đưa tôi đi đến Trường.  Để rồi Mẹ đón nhận tôi với nụ cười vui thích lẫn trong mùi thịt kho thơm phức khi Mẹ mở cửa đón tội bước vào nhà khi trở về.

          Lần đầu tiên tôi thấy nước mắt Mẹ tôi rớt xuống, rớt xuống thật nhiều khi nhìn thấy tôi phải “bị” “khăn gói lên đường, làm “người tiên phong gương mẫu” đi “vùng kinh tế mới” trước mặt các bạn bè đồng nghiệp. Chẵng đặng đừng. Lời nói không thể thoát ra được thành câu!.

          Ngày tôi gặp nạn được trở về, Mẹ dang tay ôm đón tôi trong nước mắt nghẹn ngào. Tôi như đứa bé lên ba, sà vào lòng Mẹ thổn thức: “Mẹ ơi! Con của Mẹ đã được trở về”.  Bao thời gian con xa vắng Mẹ, tóc Mẹ đã ngả màu, gương nặt Mẹ xanh xao, nét lo âu hằn lên những nét nhăn trên gương mặt Mẹ. Biết nói được lời nào? Giờ đây sẽ không còn gì có thể ngăn cách Mẹ và Con được nữa!. Cứ những tưởng! … Cuộc sống và . Quy luật tự nhiên của nó, không ai có thể cưởng chế lại được!

          …Tôi đang cần Mẹ tôi! Chỉ có Mẹ là người có thể đem lại cho tôi tất cả  những gì tôi ước muốn, mà không cần bất cứ điều kiện nào. Mẹ dạy dỗ, chìu chuộng, yêu thương, hy sinh, bao dung, tha thứ, … Mẹ chỉ có cho mà không đòi nhận lại. Mẹ chỉ có chấp nhận mà không một lời ta thán. Có Mẹ là có tất cả. Còn Mẹ là còn tất cả …

          Hôm nay là ngày Hiền Mẫu, tôi nhớ lại giọt nước mắt cuối cùng của Mẹ tôi, giọt nước mắt vô giá mà tôi không sao tìm lại được … cho dù trong cả suốt cuộc đời tôi,

          Mẹ ơi! Con nhớ Mẹ vô cùng!

 

                                                                             Cỏ Non

 

Maryland, NgàyHiềnMẫu, Chủ Nhật, MườiTháng NămHaiKhôngMộtNăm

Tuesday, June 28, 2022(View: 237)
Người bỗng về theo mùa nhuốm heo may Chút hương thầm xin là gió cứ bay Theo áng mây về cuối trời xa thẳm Đừng cho lòng rung lại những tàn phai…!
Tuesday, May 24, 2022(View: 846)
Ta hãy gặp nhau dù một ngày Biết đâu ta chẳng có ngày mai Để mà mừng rỡ tay nắm chặt Nhắc chuyện ngày xưa thuở áo dài.
Tuesday, May 10, 2022(View: 529)
Gió đưa Áo Mẹ Lên Trời Con còn dong duổi áo phơi bụi trần Thiên đường cách mấy bước chân Hay là địa ngục cũng lần tới đây Cù lao chín chữ cao dầy...
Friday, May 6, 2022(View: 744)
. Khác với người phương Tây, Việt Nam chúng tôi có rất ít các viện dưỡng lão. Khi Cha Mẹ tới tuổi già, con cái luôn muốn được sống kề cận để chăm sóc..
Friday, May 6, 2022(View: 802)
Các bạn ơi! Sẵn sàng nhé.... Mong đa số đều có ý tưởng đoàn kết, yêu thương và có trách nhiệm để tiếp tục phụ lái con thuyền NQ ra biển lớn.
Sunday, May 1, 2022(View: 1094)
Xin bấm vào phần Youtube bên dưới để thưởng thức: ĐIỀU CHƯA BÀY TỎ - Thơ Tưởng Dung, Nhạc Phạm Chinh Đông- Trình bày & Ca sĩ: KaNa Ngọc Thúy
Sunday, May 1, 2022(View: 1389)
Xin bấm vào link ở trên hoặc vào giữa hình bìa Giai Phẩm Xuân bên dưới và kéo xuống để xem toàn bộ nội dung Giai Phẩm Xuân NQ 1965
Friday, March 11, 2022(View: 837)
tiệc Tân Niên 2022 của Hội Ái Hữu Biên Hòa vẫn ngọt lịm tình người đồng hương xứ bưởi, với sự tham dự của nhiều thầy cô, cựu học sinh Trung Học Ngô Quyền cùng gia đình và thân hữu.
Saturday, March 5, 2022(View: 2247)
Kính chuyển hình ảnh Tiệc Mừng Xuân Nhâm Dần Hội Ái Hữu Biên Hòa Tổ chức lúc 10:30 Ngày 27/2 /2022 Tại nhà hàng Paracel Seafood.
Friday, March 4, 2022(View: 2204)
Xin mời thưởng thức video " HƯƠNG BƯỞI GỌI NGƯỜI VỀ" Lấy ý tưởng từ 2 bài thơ "Dỗ Dành Hương Bưởi" và "Những Chiếc Ghế Còn Bỏ Trống" của Trần Kiêu Bạc.
Thursday, February 24, 2022(View: 1149)
vậy là đúng như mẹ em nói tuổi nào cũng có số mệnh của nó, nhiều khi chỉ ngẫu nhiên mà hoạn nạn rơi vào tuổi Dần rồi gây ra ấn tượng và mang tiếng thêm cho người mang tuổi Dần mà thôi
Tuesday, February 1, 2022(View: 1184)
Bài sẽ bàn về tục ngữ ca dao dinh dáng ít nhiều đến hổ,
Friday, January 28, 2022(View: 1700)
Nhưng các loại hoa quả chưng ngày Tết và dịp Tết Trung Thu người ta không thể thiếu bưởi. Bài này tôi chỉ xin bàn về quả bưởi thôi.
Thursday, January 27, 2022(View: 1630)
Hai năm nay chỉ ưu tư vì Covid nên làm gì có xuân thủy tiên. Gửi cho em vài hình thủy tiên cũ, với tựa đề "Xuân này em không về.." Chúc mừng năm mới các em.
Saturday, January 22, 2022(View: 1717)
Tôi ra về lòng vui biết bao Thầy Cô vẫn khỏe như độ nào Ước gì dẹp sạch con Covid Lột khẩu trang tháng bảy gặp nhau.
Thursday, December 2, 2021(View: 1507)
Tạ ơn thời có lắm điều Sách dày ghi được bao nhiêu cho vừa; Bao niềm vui mới nên thơ Theo lòng cảm tạ bất ngờ hiện ra Khi ta nhìn khắp gần xa Thấy chân hạnh phúc thăng hoa dạt dào!
Sunday, October 24, 2021(View: 1770)
Sau hai năm gián đoạn vì đại dịch COVID-19, một nhóm CHS Ngô Quyền niên khóa 1986 - 1987 đã tổ chức Họp mặt vào ba ngày October 08/09/10 năm 2021 tại Arizona.
Saturday, September 4, 2021(View: 3300)
Con đường này đã gắn liền với tuổi thơ của tôi. Đường Trịnh Hoài Đức (THĐ) không dài lắm, độ chừng 2 km, bắt đầu từ Công trường Sông Phố và kết thúc ở bùng binh Biên Hùng.
Wednesday, September 1, 2021(View: 3143)
Yêu nhau trọn vẹn sắt son Xuân đi đông đến vẫn còn bên nhau Anh xin nguyện ước một câu Đôi ta vẫn mãi bên nhau suốt đời
Friday, August 27, 2021(View: 3395)
Bước chân buồn lặng lẽ trôi Hắt hiu một bóng, luân hồi phù vân Câu kinh nhật tụng vọng âm Một người ở lại thế trần quạnh hiu.
Monday, August 16, 2021(View: 3619)
một nén hương thắp cho người bạn thời thơ ấu, vào ngày giỗ đầu. tháng 8, năm 2021.
Saturday, August 14, 2021(View: 3152)
Thương ai tóc rối tơi bời Tình ơi một kiếp rong chơi ta bà Lạy người yên nghỉ nơi xa Sợi buồn ta giữ trăng tà nhớ ai.
Saturday, August 14, 2021(View: 3003)
Mùa VU LAN Nhìn màu hoa nhớ MẸ Nhớ cả TRÁI RỪNG đã trôi vào cổ tích nhớ thương.
Saturday, August 14, 2021(View: 3223)
Chiều nay em đã đi rồi Bên bờ bến vắng bồi hồi nhớ nhung Triều dâng ngọn sóng ngập ngừng Chờ em quay lại nơi từng bên nhau
Sunday, August 8, 2021(View: 3091)
Phận con chữ hiếu chưa tròn Chưa ngày chăm sóc, mỏi mòn cách xa Cho con cúi lạy xin tha Một lời sám hối xót xa cõi lòng
Saturday, August 7, 2021(View: 3214)
Gửi dấu yêu vào dạt dào gió lộng Tơi tả bay khăn áo lụa xuân thì Làm lạc mất hình ra xa khỏi bóng Gần cuối đời nước mắt vẫn tràn mi.
Sunday, August 1, 2021(View: 3205)
Có lúc tưởng mình chỉ là cái bóng Yêu nồng nàn lại chẳng thể gần nhau Anh... Lặn lội phương xa nhiều lận đận Em... Ẩn mình vào ốc nhỏ long đong.