Danh mục
Số lượt truy cập
6,219,847

Hoàng Duy Liệu - LAN MAN TRÊN TÀU ĐIỆN TOKYO

16 Tháng Giêng 201512:53 SA(Xem: 15367)
Hoàng Duy Liệu - LAN MAN TRÊN TÀU ĐIỆN TOKYO


Lan man trên tàu điện Tokyo

 xe bus

Trong tiếng Mỹ có chữ Silly có nghĩa là Diễu dở hay Cà chớn theo lối dịch của tui. Cả một quảng đời qua tui đã bao lần vô tình hay cố ý mà đã đưa bản thân mình lâm vào hoàn cảnh silly dở khóc dở cười để rồi mếu máo gậm nhấm nỗi buồn.

 

Mấy lúc gần đây xem trên mạng thấy những tin tức ở VN như sắp có tàu điện ngầm, xe bus dành riêng cho phái nữ này nọ làm tui nhớ đến những chuyện buồn vui trong tàu điện vào thập niên 70 lúc tui đang đi học ở Tokyo, ngày ngày dùng xe lửa điện chật cứng như nêm đi về bao bận.

 

Mỗi độ đi về tui thường phải chịu cảnh chen lấn, chèn ép đến độ ngộp thở nát xương giữa một khối thịt người đủ mùi vị trong cái hòm sắt cứ không ngừng xục xà, xục xịch lắc lư con tàu đi. Bất kể từ độ Đông tàn tuyết phủ hay đưa em vào Hạ thì mùa nào cũng có cái khổ sở riêng của nó.  Hôm nào trời lạnh người ta mặc quần áo nhiều nên có thêm một lớp đệm mềm ngăn cách giữa mấy khúc xương của tui với cái thằng bên cạnh thì đỡ đau hơn, cái mùi hôi nách cũng chỉ thoang thoảng tình tôi nhưng bù lại thì có cái mùi khăm khẳm của quần áo ẩm ướt hay long não làm nghẹt mũi cả tuần và chật chội hơn trong toa tàu do sự gia tăng thể tích của số lượng vải vóc dày cộm mà mọi người đang quấn khắp toàn thân.

 

Hè về lỏng thỏng hai dây trên vai em gầy thì có phần rộng rãi thoải mái hơn một chút lại có thêm cái cảm giác phê phê cho một thằng đang tuổi thích cày bừa qua những cái lắc cái dằn cú sốc mang những cái mềm mại tròn tròn ấn vào người để rồi đôi khi ngạt thở tưởng chừng như Xuân này con không về với má khi bị tàu lắc xém té đưa nguyên cái mặt vô ngay giữa nách của một em nào đó, vội vàng nín thở sàng qua bên kia để kịp thấy mình vừa bị hất ấn cái mông dẹp lép xuống ngay cái đầu gậy của một bà già đang ngồi. Thật là diễu dở phải không ? Tuy là đau thấy Tía nhưng lại méo mó cười vi kịp nhớ đến cái câu … Gái ngồi phải cọc?  Cái mặt tui lúc đó chắc hẳn là diễu dở không giống ai.

 

Khi nào hên gặp bữa thánh nhân đãi kẻ khù khờ có được một chỗ ngồi trên băng ghế nệm êm ái thì khá hơn nhiều nhưng cũng không hẳn là an toàn trên xa lộ trăm phần trăm em ơi. Chẳng hạn như đôi lần đang ngủ gà ngủ gật mơ màng đếm hàng cột điện bên đường thì đã bị tàu hất đập mặt vô ngay bụng dưới của một em hay bà nào đó đang đứng dạng chân xuống tấn ngay trước mặt. Một lần tui bị cái nút sắt quần jean in nguyên con chữ Lee hằn lên trán đỏ lòm như bò bị đóng dấu chẳng biết làm sao mà gỡ ra đành phải xin cô y tá trong trường một miếng băng keo che kín nỗi buồn.

 

Cũng nhờ đó mà tui khám phá ra cái chiện những người ngồi họ đều đọc sách báo chi đó suốt cuộc hành trình. Không phải là họ chỉ thích đọc sách cho qua thời giờ đâu nha, mà là một công hai ba chiện. Họ cần có cái gì để bảo vệ gương mặt hay cái lỗ mũi mà thôi. Quả không phí công đi du học, nếu còn ở trong lũy tre làng quê xưa thì làm gì mà biết được cái sáng kiến bảo vệ tiền đồ dòng tộc một cách nho nhã trí thức thanh tao này. Thế là từ dạo chiến chinh chiều Thu ấy tui luôn thủ sẳn một cuốn Playboy trong cặp có in hình một cái ruộng Mỹ to tổ chảng. Xin đừng nghĩ lầm tội nghiệp tui, chỉ là một chiêu… Dĩ độc công độc, còn nếu nói theo khoa học thì tui áp dụng kiến thức hai cực đẩy nhau về nam châm. Âm đụng Âm. Xin phép cho tui giải bày tâm sự lòng thòng thêm một khúc là thuở đó tui mang phận học trò nghèo làm gì có tiền mà mua mấy cuốn tạp chí đó, tui moi ra từ thùng rác hay tìm thấy trên kệ sách “Chia nhau đọc“ ở sân ga. (Người Nhật có cái sáng kiến recycle sách báo cũ rất hay là thiết lập những cái kệ cho mình để những gì đã xem qua cho người khác đọc đỡ tốn tiền mua lại ít rác). Tui ưa tìm đến đó mà lấy sách đọc để dành tiền lâu lâu đi coi thứ thiệt cho biết cái sự đời tròn méo ra sao.

 

Để giúp cho phái nữ tránh khỏi sự làm phiền của những bàn tay lông lá trong đám đông người Nhật đã nghĩ ra cánh gắn thêm các toa tàu dành riêng cho nữ giới. Chúng ta lại thấy những gì Việt Nam đang nghĩ đến thì Nhật Bản đã làm hơn nửa thế kỷ trước.

 

Trên cái cõi đời ô trọc này thì không có cái gì đơn giản nếu có dính líu đến con người. Những toa tàu này cũng không thoát ra khỏi cái quy luật đó. Sau một tháng thử nghiệm thì dân Nhật có được những trận cười vỡ bụng. Cả một toa tàu sạch sẽ đầy đủ tiện nghi vắng hoe, thỉnh thoảng mới có một vài bà già ngồi ngủ gà ngủ gật.

Đàn bà con gái trẻ đẹp hấp dẫn thì ngày ngày vẫn cứ cố chen lấn trong những toa tàu đông nghẹt mà chờ một bàn tay, hỏi ra thì là như thế này :

Ngồi riêng ở đó sẽ bị bạn bè bà con kêu là “Chảnh“, quê lắm. Bạn em tụi nó nói : - Mày có bao nhiêu đâu mà sợ?

Thế là họ đều chọn Rờ thay cho Riêng.

 

Còn mấy bà già?

 

Ha ha … Còn vui hơn nữa với mấy bà này.

 Một ngày kia tui thấy bà chủ nhà vừa bước ra từ toa tàu dành riêng cho “bà già“ đó bèn lân la tán dóc trên quãng đường từ ga về nhà trọ.

- Bà ngồi đó không sợ bị người ta chọc quê hay sao?

Bà ta nắm cánh tay tui lắc lắc:

- Đi qua bên kia thì cũng có ma nào thèm rờ tao đâu?

À, thì ra bà chọn Riêng mặc dù không sợ Rờ. Có mấy cục thịt mà người công kẻ thủ sao rắc rối quá ha!

Phải chi ở đời muôn sự của chung.

 

0o0

 

Còn lâu lắm mới ra trường bái tổ vinh quy về làng không lẽ cứ phải nhẫn nhục chịu đựng ngày ngày bị chèn ép, hất qua hất lại ngửi đủ thứ mùi vị chẳng có gì là thơm tho này mãi hay sao? Mình phải làm một cái gì để sống còn trong những cái hộp thịt Made in Japan này.

 

Sau khi nghiên cứu kỹ lưỡng mấy tháng trời tui đã tìm ra chân lý.  Nhận thấy tại vì mình thấp lại nhẹ ký hơn nên cứ bị lấn bay vô nách của người ta, tui đi đến quyết định Ta lùn ta tìm nơi em nhỏ. Thế là tui cố gắng tìm cách xếp hàng chung với những nữ sinh trung tiểu học, khi vô trong tàu là tự nhiên tui đứng giữa một đám Nhật lùn, tuy là hơi nhức đầu vì tụi nó bi bô liên tục nhưng … Thơm hơn nhiều và tui có quyền lựa chọn nữ sinh trường nào.

 

Thỉnh thoảng nhìn trên những mái tóc đen tuyền óng ả với những cái nơ cái kẹp đủ màu đủ loại hiện ra nét ngây thơ thánh thiện hồn nhiên của tuổi dậy thì làm tui nhớ đến mấy đứa em gái ở quê nhà mà thầm nghĩ ngợi chắc bây giờ  cũng cao lớn cở con này con kia … không biết tụi nó có thích cái kẹp gắn cái bông hồng hay là con chó nhỏ hoặc cái xe cút kít … Cũng có đứa chơi đôi đũa với vài sợi mì, mấy nhỏ này thường trông có vẻ bệ vệ phúc hậu. Đứng nhìn mấy món đồ trang sức đó cùng nghe lóm chuyện con gái thấy vui vui mà tui đã đi quá bến trễ học bao lần.

 Không đứng chỗ nam sinh là vì tụi nó khi đi học thường hay mang theo đồ nghề lỉnh kỉnh để tập trong Club sau giờ học như kiếm cung, banh chày đờn địch chẳng những chật chội hơn mà còn tốn thì giờ khi lên xuống xe chớ hổng phải tui mê gái còn non.

 

Bẳng đi một dạo ngày ngày tui cứ tà tà rề rề đến chỗ mấy con bé mà chơi cái chiêu đó, khoan khoái tận hưỡng thành quả xỏ lá của mình cho đến một buổi chiều kia khi Thượng đế giở chứng chiếu phim Ngày tàn của bạo chúa trên đời tui thì than ôi Khỗ đời cô Lựu. Cái ngày diễu dở nhứt trong đời.

 

Hôm đó cũng như thường lệ tui nghênh ngang đứng xếp hàng chờ tàu chung một chỗ với mấy con bé học trò trung học áo trắng jupe đen. Tàu đến đang chầm chậm ngang qua trước mặt, bên trong hơi vắng hơn ngày thường tui khoan khoái nghĩ đến một chỗ ngồi ấm cúng trên băng ghế có sưởi điện. Vì là trạm cuối nên con tàu mở tung tất cả cửa ở hai bên, chờ cho mọi người xuống hết tui đang thong thả tính bước vô thì một tràng gào như cọp rống vang lên từ đàng sau. Khi kịp hiểu ra cái chuyện gì thì tui đã bị mấy con nhỏ đó đẩy văng ra khỏi toa tàu bay từ cửa này xuyên qua cửa kia mà té nằm tô hô trên sân tàu phía sàn bên kia, sách vở bút mực văng tứ tung. Hồi nãy vì đứng ở phía trước nên tui không nhận ra mấy con bé này đeo cái huy hiệu Đông Kinh đô vật nữ. Cái tụi này lùn lùn nhưng mà phụ tùng đầy đủ, hai cái bắp vế của tụi nó bự hơn cái bụng của tui, cánh tay thì như cái chày cối vì suốt ngày chuyên môn luyện cái môn Đẩy với Kéo.

Quê một cục tui cố gom hết sách vở chỉ bỏ lại cuốn Playboy đang nằm khiêu gợi ở phía xa xa vì tàu sắp chạy, chuông điện đã reng. Thôi thì đành giã biệt tình em. 

 

Cố sức bình sanh ôm cặp phóng vô trở  lại toa tàu thì tui lại bị dội ngược trở ra, lại té bật ngửa. Lại một phen đồ đạc bay tứ phía nhưng lần này thì cái lỗ mũi đau nhức vô cùng. Tui đã phóng mặt mình vô ngay cánh cửa kiếng trong suốt đang đóng kín. 


Uể oải đứng lên tay sờ lỗ mũi tui buồn bã như người tiễn em đi mà muốn dộng cho một phát mấy con nhỏ đang đứng trong kia che miệng nhìn tui cười ngỏn ngoẻn lại còn gởi theo vài cái hôn gió.

Từ đó về sau tui tự đặt mình vào vị thế phòng thủ mỗi khi thấy ... Tàu đến.


Hoàng Duy Liệu

 

26 Tháng Bảy 2021(Xem: 3)
. Chú dừng chổi và chợt hỏi mình ên: -Ông nội ơi! bài vở ở trường có phải là tạp niệm không ông nội?
26 Tháng Bảy 2021(Xem: 3)
Còn tôi. Già rồi bất lực. Một chút quà Như cát giữa biển khơi
26 Tháng Bảy 2021(Xem: 2)
Thế mà em vội bước sang sông Pháo nổ vu qui tắt lửa lòng Thời gian qua mãi nào trở lại Niệm khúc cho ai buổi tàn đông
26 Tháng Bảy 2021(Xem: 4)
Dấu chân vừa bước qua in dấu Bụi thời gian đã phủ mất rồi Nhìn quẩn quanh những điều tốt xấu Chỉ thấy toàn mờ mịt mây trôi.
26 Tháng Bảy 2021(Xem: 3)
Theo em ướt dấu trăng mờ Loanh quanh thấy bóng dại khờ trong nhau. Nợ em một nửa lời chào Để dành mai mốt biết đau với người.
23 Tháng Bảy 2021(Xem: 49)
Những cánh chim ẩn mình đã tung bay vào nắng sớm, cây cỏ sau vườn chổi dậy những mầm xanh…
15 Tháng Bảy 2021(Xem: 167)
Chương Trình Nhạc Tình Chọn Lọc với chủ đề "Mùa Phượng Vỹ" do Như Hương và bạn hữu tổ chức tại Herndon, Virginia ngày Chủ Nhật July 4th - 2021
14 Tháng Bảy 2021(Xem: 332)
Người yêu ấy có phải là tôi không? Chỉ có anh trả lời được. Tiếc thay anh đã chết không thể trả lời.
10 Tháng Bảy 2021(Xem: 278)
Giờ... Xa biền biệt phương nào Hương hoa bưởi vẫn dạt dào... Người ơi. Bài thơ mực tím mồng tơi. Nồng nàn giữ mãi nghìn lời nhớ thương.
10 Tháng Bảy 2021(Xem: 148)
GPS định vị trong chừng mực Khi trật đường em đã vội kêu lên Không quay đầu bão tố sẽ kề bên Con đường ấy một mình anh riêng lối.
09 Tháng Bảy 2021(Xem: 228)
Cuộc tình sao quá mong manh Còn đây màu mực tuổi xanh hẹn thề Bên giòng sông vắng chiều quê Chỉ còn anh đứng triền đê đợi chờ
05 Tháng Bảy 2021(Xem: 296)
Chị lúc nào cũng nhớ em, cám ơn em đã cho chị nhiều niềm vui trong những mùa tranh giải. Hãy yên bình trong thế giới của em nghe Phúc.
03 Tháng Bảy 2021(Xem: 449)
Quỳ lạy Chúa... Con là người ngoại đạo Nhưng trong con Thiên Chúa rất dạt dào Cầu xin Chúa giúp con bình tâm lại Vì lòng con luôn sóng cuộn dâng trào.
28 Tháng Sáu 2021(Xem: 757)
Ta về hỏi lại đồng môn Bao nhiêu người cũ mất còn biết không? Sĩ phu còn nợ non sông Hồn quê thổn thức nỗi lòng chia xa
27 Tháng Sáu 2021(Xem: 547)
Tôi đã làm một chuyến đi chơi xa bằng xe van kéo dài 16 ngày. tổng cộng 6.600 miles (10.560 km).
27 Tháng Sáu 2021(Xem: 506)
Nửa trăm năm vẫn chưa hề gặp lại Quên nhiều điều nhưng vẫn nhớ dòng sông Bến xưa giờ lá rũ buồn tê tái Tiễn tình xưa vào nỗi nhớ chùng lòng.
25 Tháng Sáu 2021(Xem: 340)
46 năm đã trở thành quá khứ Mà thời gian vẫn chưa đủ chôn vùi Xác chúng mình tro rải biển anh ơi! Hồn theo gió cùng trăng soi đầu núi.
24 Tháng Sáu 2021(Xem: 293)
Bóng dáng nhân từ Cha vẫn đó Hình dung hiền thục Mẹ còn đâu Nhớ thương há chỉ Ngày Từ Phụ Đau xót tàn canh ngấn lệ sầu
24 Tháng Sáu 2021(Xem: 446)
Rất muốn ngắm biển đêm bằng đôi mắt Tìm những điều ẩn ý dưới hoang mang Và muốn nghe giữa vô cùng tịch mịch Trăng lạc đường nên gió phải lang thang.
20 Tháng Sáu 2021(Xem: 716)
Tôi viết bài này để lật lại trang ký ức của mình và tri ân họ. Tri ân những người cha đã cho tôi nhiều ân sủng. Tri ân người chồng từng là lính bảo vệ đất nước và cho tôi một mái ấm gia đình.
19 Tháng Sáu 2021(Xem: 557)
Ước gì có một ngày như thế Bọn chúng mình, già mấy cũng thấy vui Lỡ mai kia đứa lìa đời Cũng có đám bạn già Ngồi trên xe lăn nắm tay nhau mà khóc.
12 Tháng Sáu 2021(Xem: 721)
Chiều buồn nợ áng mây bay Đêm về... Nợ bóng trăng lay hiên nhà Cuối cùng ta nợ cả ta Nợ điều đã hứa... Nhớ ra chưa làm.
11 Tháng Sáu 2021(Xem: 639)
Gió đem hương chan vào vườn cây trái Để hoa thơm quả ngọt chín tràn trề Hạ nồng nàn khắp núi sông đồng bãi Ơn gió hiền hòa dong ruỗi say mê.
11 Tháng Sáu 2021(Xem: 743)
Tôi ở Cali đồi núi khô khan, cây cỏ không xanh tươi. Dọc đường về hướng Florida cây xanh bát ngát. Một màu xanh mướt đẹp mắt và trải rộng tới chân trời.
10 Tháng Sáu 2021(Xem: 652)
Có gì đó ở Sài Gòn nhớ mãi Đi thật xa vẫn quay quắt hướng về Sài Gòn bây giờ tháng sáu nhiêu khê Sài Gòn đắp mền ủ mình trốn dịch.
06 Tháng Sáu 2021(Xem: 1710)
Sài Gòn cơn bệnh rồi sẽ qua Hòn Ngọc Viễn Đông lại điệu đà " Sài Gòn tốt bụng " câu cửa miệng Để thương để nhớ kẻ phương xa.
06 Tháng Sáu 2021(Xem: 846)
Florida với trái cây miền nhiệt đới như ở VN. Tôi là dân miệt vườn nên mơ ước được đi đến đó, tận tay hái những cây trái sai oằn như ở vườn nhà ngày xưa. Tôi nôn nao lắm Florida ơi!
16 Tháng Năm 2021(Xem: 717)
Mẹ ơi! Ơn nghĩa sinh thành biết chừng nào con đền đáp được. Con nguyện cầu cho mẹ khỏe mạnh, an lạc để sống đời với con.