Danh mục
Số lượt truy cập
5,130,663

MGTT 40 - TẠ ƠN THẦY CÔ - THANKSGIVING 2014

20 Tháng Mười Một 20143:10 SA(Xem: 21024)
MGTT 40 - TẠ ƠN THẦY CÔ - THANKSGIVING 2014


MGTT 40 - TẠ ƠN THẦY CÔ - THANKSGIVING 2014

nho on thay co-1

 

Tháng 11, cuối năm lấp ló rất gần, người ta chuẩn bị tạ ơn ân nhân, tạ ơn cả cây cỏ, đất trời cho mưa thuận gió hòa để mùa màng tốt đẹp nuôi con người ăn no mặc ấm. Nhân Lễ Tạ ơn ở Mỹ, xin nhắc lại vài kỷ niệm thời Trung học và xin cảm tạ công ơn sinh thành, dưỡng dục của cha mẹ, công ơn dạy dỗ, bảo ban của thầy cô trong suốt thời đèn sách.

 

Thầy Phạm Tấn Bình (Pháp văn) và 7/8 – K15


thay bình-1 Lâu lâu gặp nhau, sau ba điều bốn chuyện hỏi thăm nhau, bao giờ chúng tôi cũng có những câu đối thoại không thể thiếu:

- Có tin gì mới về mấy thầy cô không?

- Cũng không có gì mới, hy vọng "no news is good news"

...

- Lâu ghê tụi mình không gọi điện thoại thăm Thầy Bình.

- Gọi liền bây giờ nghe.

Tiếng Thầy vọng qua miền Tây Nam từ vùng Đông Bắc của Mỹ nghe vẫn như xưa, không khác giọng nói Saigon trầm ấm của Thầy dạy Pháp Văn (như chương trình) và lễ nghĩa (những lúc đã học xong bài) ngày chúng tôi còn ngồi ở ghế Ngô Quyền .

- Thầy cảm ơn tụi em lúc nào cũng nhớ đến Thầy.

Không hẹn mà cả bọn cùng lên tiếng qua speaker phone: "Đó là bổn phận của học trò với thầy cô giáo cũ, tụi em phải cảm ơn Thầy mới đúng"

Khi bầu trời trở nên xám đục dưới cái lạnh của mùa Đông ở Bắc Mỹ, từ Toronto, bác sĩ C. (7/8 ngày xưa) chân mang ủng, đầu đội tuyết, ra Bưu điện gởi thuốc suyễn từ Canada qua Mỹ cho Thầy. Các nam sinh khóa 15 nhớ rất rõ Thầy Phạm Tấn Bình vì Thầy vừa dạy mỗi tuần 6 giờ Pháp văn vừa là GS Hướng dẫn liên tục 3 năm từ lớp 7 đến lớp 9. Từ năm lớp 7, cả lớp đã thấy Thầy lên cơn suyễn, không thở được ở một giờ học cuối tháng 12 khi trời trở lạnh. Học trò lớp 7 xanh mặt vừa sợ vừa thương Thầy mà không biết phải làm gì?

 

Bao nhiêu năm trôi qua, những cậu bé lớp 7 ngày xưa, bây giờ là những ông trung niên, hai vai nặng gánh áo cơm, tâm trí đủ thứ lo toan của một người chủ gia đình, ưu tư của một người Việt Nam yêu nước, nhưng vẫn không quên vị Thầy cũ thường bị những cơn suyễn kéo về hành hạ khi trời trở lạnh.

 

 

Cô Trần Thị Minh Tâm (Sử Địa) và 7/1 – K15

 

Cô dạy chúng tôi chỉ một giờ Sử mỗi tuần nhưng chúng tôi nhớ Cô rất nhiều vì hình như Cô là một trong số những GS trẻ nhấtCô Minh Tâm trường NQ đầu thập niên 70. Hồi đó còn non nớt, khờ dại, không đoán được Cô mấy tuổi nhưng trông Cô không khác các anh chị học lớp 12 nhiều lắm, nhất là vào những hôm Cô mặc áo màu nhạt. (Chưa thấy Cô mặc áo dài trắng bao giờ, có lẽ vì sợ bị lầm là học trò.)  

Có lần Cô cùng Cô Ngô Bích Liên dẫn chúng tôi đi cắm trại một ngày ở núi Châu Thới. Cô Liên dạy nữ công nên đã hướng dẫn học trò chuẩn bị thức ăn. Cô Tâm là quản trò, điều khiển chúng tôi chơi các trò tập thể.

Cả một đoàn học trò con gái lớp 7 đạp xe mini chở nhau hay đi một mình, đi hàng hai nối đuôi nhau rất kỷ luật. Cô Liên chở Cô Tâm trên chiếc Yamaha màu xanh dương, chạy lên chạy xuống từ đầu đến cuối đoàn, make sure không có đứa nào bị … bốc hơi dọc đường.

Buổi cắm trại hôm đó vui và để lại trong ký ức chúng tôi nhiều kỷ niệm cho đến tận bây giờ. Một trong những hình ảnh chúng tôi nhớ nhất là trò chơi đố vui để học, đặc biệt là môn Sử, vì Cô Tâm là GS dạy Sử của chúng tôi năm đó. Cô Tâm điều khiển chương trình, Cô Liên làm giám khảo. Các Cô vui lắm vì học trò rất ngoan, và thuộc Sử. Khi trao phần thưởng tinh thần cho cá nhân và đội thắng giải, Cô Tâm cười rất tươi và nửa đùa nửa thật:

- Thuộc Sử như thế thì sau này có phải đi đến chân trời góc bể nào chắc chắn các em cũng nhớ mình là người Việt Nam với 4000 năm văn hiến.

Lời nói đùa năm xưa thành sự thật. Biến cố tháng 4 năm 1975 làm một số chs Ngô Quyền phải sống lưu lạc ở khắp mọi nơi, cách xa quê nhà bằng cả một đại dương. Đúng như Cô Tâm đã... tiên tri 40 năm trước, chúng tôi không quên Việt Sử mặc dù có rất nhiều thứ học được năm xưa đã rơi rớt dọc đường theo năm tháng…

Chúng tôi nhớ đến Cô Ngô Bích Liên không chỉ ở những đường kim mũi chỉ, nhớ đến Cô Trần Thị Minh Tâm không chỉ ở các bài Việt Sử mà còn nhớ đến các Cô với những lời khuyên đầy thương yêu, chân tình. Mỗi mùa Lễ Thanksgiving, chúng tôi vẫn thầm cầu nguyện cho Cô Liên được an vui ở cõi vĩnh hằng dù thân xác Cô đã mãi mãi nằm lại ở Thái Bình Dương, và thầm thưa với Cô tụi em vẫn nhớ giữ nết na con gái. Cũng xin thay mặt cả lớp gởi lời tạ ơn và mong Cô Tâm luôn vui khỏe ở New York với con và cháu, tụi em sẽ không bao giờ quên cô giáo dạy Sử ngày xưa.

Thầy Lê Quý Thể (Lý Hóa), Thầy Lê Văn Túy (Toán) & các lớp Đệ Nhất B


Thay The

Kỷ niệm của mỗi chs NQ, mỗi khóa, mỗi lớp với Thầy Cô vẫn rõ nét dù là trong các giờ học cuối bậc Trung học bài vở ngập đầu của các anh chị lớp 12, vẫn có những tiếng cười trong trẻo khi Thầy Lê Quý Thể nhắc nhở học trò :

 - Chịu khó học hành để đậu tú tài, nghề nào cũng quý, nhưng sau này  tôi không muốn gặp lại các anh đạp xích lô.

 

 




ThayLeVanTuyvaNQK9

Thầy Lê Văn Túy (đứng, đeo kính đen) và hai lớp Đệ Nhất B2/ B3 khóa 9

 

Các Thầy Cô bằng kiến thức và nhiệt tâm, ra sức đưa từng con đò, từng khóa, qua khúc sông Trung học. Không phụ ơn Thầy Cô, chs NQ đã có mặt đủ ở các trường Đại học ở Saigon, các trường Đại học ở Mỹ, Pháp, Đức, Nhật, Úc... từ cuối thập niên 60. Các anh vào quân trường cũng là những sĩ quan giỏi, các anh bên hành chánh vào đầu năm 1975 cũng đã là Trưởng Ty ở một Tỉnh VNCH. Nhiều anh chị đã nối tiếp bước của các Thầy Cô đứng trên bục giảng NQ dạy lại các lớp đàn em.

Thấp thoáng sau những thành công đó có công sức của những Thầy Cô NQ năm xưa, những người đưa chúng ta đến bờ bến thành đạt.

Ngay cả các anh chị bị "thủa trời đất nổi cơn gió bụi" cuốn bay mất ước vọng và tương lai, phải vất vả ngược xuôi, vẫn còn nguyên tư cách của một chs NQ được học đạo làm người từ các Thầy Cô dạy Cổ Văn, từ các Thầy Cô dạy Công dân giáo dục. Và vẫn canh cánh bên lòng "công cha, nghĩa mẹ, ơn thầy".

 

Tri onNhân dịp Lễ Tạ Ơn,  xin gởi những cánh hoa hồng đến quý Thầy Cô bên cạnh lời cảm ơn bằng chữ nghĩa mỗi năm. Cựu học sinh Ngô Quyền chưa, và sẽ không bao giờ quên ơn những người đã truyền đạt kiến thức, đã dạy điều hay lẽ phải cho mình

 

Xin thắp lên ngọn nến tưởng niệm các cựu giáo sư Ngô Quyền đã quá cố. Xin đặc biệt thắp nén hương lòng cho quý Thầy Cô vừa khuất bóng năm 2014: Cô Phạm Thị Hạnh Tuong nho(1949-2014), Thầy Nguyễn Xuân Hoàng (1937-2014)

 



Nguyễn Trần Diệu Hương
Thanksgiving 2014
 



Cũng cảm ơn Thầy Cô bằng thơ qua "Lời Ru Của Thầy" của Đoàn Vị Thượng và tưởng nhớ các Thầy Cô đã khuất bóng với "Đôi mắt của Thầy" của Trần Kiêu Bạc

Xin cảm ơn đời sống và những tình cờ đã cho chúng ta biết, quý mến nhau dưới mái trường Ngô Quyền yêu dấu ngày xưa. Hạnh ngộ đó đã trải dài theo bước chân lưu lạc của Thầy trò NQ ở khắp thế giới với tình nghĩa Thầy trò như "rượu chát càng cổ xưa càng dịu ngọt".


Ngo Quyen

 
Lời Ru Của Thầy

Mỗi nghề có một lời ru
Dở hay thầy cũng chọn ru khúc này
Lời ru của gió màu mây
Con sông của mẹ đường cày của cha

Bắt đầu cái tuổi lên ba
Thầy ru điệp khúc quê nhà cho em
Yêu rồi cũng nhớ yêu thêm
Tình yêu chẳng có bậc thềm cuối đâu!

Thầy không ru đủ nghìn câu
Biết con chữ cũng đứng sau cuộc đời
Tuổi thơ em có một thời
Ước mơ thì rộng như trời, ngàn năm

Như ru ánh lửa trong hồn
Cái hoa trong lá, cái mầm trong cây
Thầy ru hết cả mê say
Mong cho trọn ước mơ đầy của em.

Mẹ ru em ngủ tròn đêm
Thầy ru khi mặt trời lên mỗi ngày
Trong em hạt chữ xếp dày
Đừng quên mẹ vẫn lo gầy hạt cơm

Từ trong vòm mát ngôi trường
Xin lời ru được dẫn đường em đi
(Con đường thầy ngỡ đôi khi
Tuổi thơ lăn một vòng bi tới rồi!)

Hẳn là thầy cũng già thôi
Hóa thân vào mỗi cuộc đời các em
Thì dù phấn trắng bảng đen
Hành trang ấy đủ thầy đem theo mình

Đoàn Vị Thượng
 

ĐÔI MẮT CỦA THẦY

 Chiều qua đôi mắt ấy khép lại rồi
Trời đang xanh mây trở màu tím ngắt
Mắt chúng con cay trộn ngàn hạt cát
Khóc đôi mắt Thầy, bảo vật thân yêu
 
Chúng con về mang ánh mắt đi theo
Tia nhìn bao dung từ lòng bục giảng
Khi chúng con ngã dài trong cuộc sống
Cũng đôi mắt nầy âu yếm vực lên
 
Bài Sử bài Văn như có hồn thêm
Theo lời giảng mắt Thầy như có lửa
Khóc Lệ Chi Viên, hận lòng Nguyễn Trải
Buồn Tây Hồ theo Thị Lộ Bán chiếu gon
 
Thầy đem chúng con đến Sử Việt gần hơn
Mắt nhìn xa thâú nỗi lòng Thi Sách
Kể qua cuộc đời anh thư Trưng Trắc
Mắt Thầy vui theo nợ nước thù chồng
 
Những hộc bàn giấu vài trái me non
Trong tầm mắt Thầy trên cao nhìn xuống
Cây phượng già góc sân trường lưu luyến
Cũng đỏ hoe theo mắt đỏ học trò
 
Không có Thầy không đôi mắt âu lo
Cổng trường xưa tiếc Thầy như hiu hắt
Không có ưu tiên nào dành riêng cho đôi mắt
Nên mắt khép rồi trong cõi nhớ ngược xuôi
 
Chúng con giữ hoài đôi mắt của Thầy thôi!
 
TRẦN KIÊU BẠC 


 

Cuối cùng xin được tạ ơn quý Thầy Cô bằng bài hát "Ơn Thầy" của Tâm Thơ,
Ngô Nguyễn Trần, Lê Huỳnh hòa âm, qua giọng hát của Quỳnh Lan.



20 Tháng Mười Một 2018(Xem: 1716)
Sau cùng, xin tạ ơn đời đã cho chúng ta đươc một thời hãnh diện mang phù hiệu Ngô Quyền trên ngực áo, và cơ duyên hạnh ngộ trong những lần họp mặt chs Ngô Quyền.
08 Tháng Tư 2018(Xem: 4080)
MGTT 46 là nén hương lòng thành kính của lớp 7/1 K15 viếng GS hướng dẫn Bạch Thị Bê (1938-2018)
18 Tháng Mười Một 2017(Xem: 6349)
Thầy Cô mang theo mình lời “Lương Sư Hưng Quốc” Trò cũng đau đáu trong lòng câu “Nhất Tự Vi Sư”
24 Tháng Mười Một 2016(Xem: 7625)
Nhân lễ Tạ ơn 2016 ở Mỹ, xin được một lần nữa, tri ân quý Thầy Cô đã khai tâm cho chúng ta, đã ít nhiều góp phần cho ta có được ngày hôm nay.
24 Tháng Mười Một 2015(Xem: 19162)
Xin tạ ơn đời đã cho tất cả chúng ta có duyên hạnh ngộ ở ngôi trường Trung học công lập Ngô Quyền ngày nào cạnh dòng sông Đồng Nai hiền hòa góp phần nuôi ta khôn lớn.
15 Tháng Tám 2015(Xem: 14624)
Bên cạnh thiên chức của một nhà mô phạm, Thầy Nguyễn Viết Long của cuối thập niên 60, đầu thập niên 70 còn thắp sáng niềm tin cho học trò với nhiệt tình của một nhà giáo trẻ.
17 Tháng Giêng 2015(Xem: 56210)
cuối cùng chúng tôi được "gặp" lại Thầy Dương Thanh Tùng, giáo sư Sử ngày xưa ở Ngô Quyền sau gần 40 năm.
22 Tháng Năm 2014(Xem: 7284)
Xin được mượn lời giới thiệu của nhà xuất bản Tam Vĩnh ở Luân Đôn giới thiệu về tác phẩm "Bóng ngày vui" để mở đầu cho MGTT 39 về Thầy Kiều Vĩnh Phúc, nguyên giáo sư Anh văn của trường Ngô Quyền.
19 Tháng Mười Hai 2013(Xem: 13790)
Là cựu GS Vạn vật ở NQ xưa, ở tuổi ngoài 70, Thầy sáng tác nhiều bài thơ với tình bạn ấm áp và tình thầy trò ngọt ngào như những cái bánh kem Thầy vẫn tặng thầy trò NQ mỗi kỳ họp mặt.
06 Tháng Mười Hai 2013(Xem: 9794)
Là một trong ba huynh trưởng lớn của Hướng Đạo Việt Nam ở Biên Hòa trong thập niên 60s, Thầy Phạm Ngọc Quýnh mang tinh thần "sắp sẵn" của một hướng đạo sinh vào nghề gõ đầu trẻ ở Ngô Quyền.
26 Tháng Mười Một 2013(Xem: 12057)
Ở một góc sâu nhất của tâm hồn là lòng biết ơn, vẫn được thắp sáng mỗi năm. Dù đã rời trường lâu lâu lắm rồi , xin về lại MGTT để cùng nhớ đến quý Thầy Cô đã uốn nắn chúng ta không chỉ về kiến thức mà còn về đạo làm người
22 Tháng Mười Một 2013(Xem: 9605)
Anh Huỳnh Văn Huê- K8 xin được thay mặt cho Hội chs Ngô Quyền nhắc lại vài kỷ niệm thủa sinh tiền của Cố Giáo sư Việt Văn, Nguyễn Hữu Tiến xem như một nén hương lòng thành kính thắp lên để tưởng nhớ Thầy
01 Tháng Mười Một 2013(Xem: 12785)
Không phải chỉ ở trong khung cửa lớp của NQ yêu dấu ngày xưa, mà ngay cả bây giờ, nhiều anh chị đã nên ông nên bà (theo đủ mọi nghĩa) vẫn học được rất nhiều điều từ Thầy Nguyễn Thất Hiệp.
04 Tháng Mười 2013(Xem: 12073)
Với các anh chị K5 đến K10, Cô Trí là một cô giáo Việt văn tận tâm với học trò. Với tôi, qua Cô Trí tôi thấy hình ảnh Mẹ tôi, người luôn biết tôi cần gì và cần được nâng đỡ lúc nào.
27 Tháng Bảy 2013(Xem: 20262)
Thầy Phan Thông Hảo về trường Ngô Quyền dạy chúng tôi, lứa học sinh đầu tiên của trường từ giữa năm lớp đệ ngủ, năm học 1958-1959 môn Toán và Lý Hóa thay Thầy Trương Phan Nam Minh chuyển đi trường khác.