Danh mục
Số lượt truy cập
5,371,312

Hoàng Duy Liệu - MÁ ƠI!

10 Tháng Năm 201412:00 SA(Xem: 6345)
Hoàng Duy Liệu - MÁ ƠI!

Má ơi!

ma_con-large-content

Hômnay thằng Cu Lửa không đi tắm biển sớm mà cũng chẳng ra ngồi ngoài đầu xóm càphê cà pháo với bà con cô bác. Nó bỏ nguyên một ngày lòng vòng bên Má.

-Con kéo cái cục gạch bên trái ra, má dấu trong đó.

Mánó thều thào.

CuLửa trố mắt nhìn những tờ giấy bạc được cuộn tròn quấn bằng dây thung rớt ra từtrong lòng viên gạch rổng ruột.

-Nhiều quá Má! Nó la lên

-Ừ, tiền mày cho má để dành đó. Con đếm qua bên phải 5 viên rồi đếm xuống 4 viênrút ra coi có cái gì ở trỏng hông.

À, đây là chỗ bả để dành vàng. Giờ thì nó đã hiểu tại sao khi xây nhà mới má nócứ nằng nặc bắt phải thiết kế cái phòng của bả theo kiểu có tường bằng gạch đỏnhư mấy cái biệt thự cổ ở Đà Lạt.



Tộinghiệp má thằng Cu Lửa, mấy tuần trước đang đi lang thang trên bải biển gần nhàtự dưng ngã khụy xuống dập sống lưng bây giờ phải nằm đó mà rên. Ba bốn năm vểtrước nó có mua cho má cái xe đẩy giúp cho người già đi lại an toàn nhưng má nókhông dùng được. Hỏi ra thì :

-Ở đây đâu có lề đường mà đẩy con?

-Ờ há !

Thấycó nó về bả mừng lắm, dù sao thì cũng có thể nhờ nó coi lại mấy cái hầm bí mậtcất dấu của cải một đời chắt chiu. Nó đã già nên chắc không chôm của bả.

Kêulà thằng Cu nhưng nó cũng đã lớn tuổi rồi, hơn sáu mươi đầu râulang thang vài sợi bạc. Có điều khi nào về đây trong cái phòng này nó vẫn làthằng Cu Lửa của Má, cái thằng con ưa đi lang thang từ thuở mới chập chửng bướcđi rồi ngủ quên trong một xó tối nào đó làm cho má phải bao lần khóc lóc váivan tìm kiếm lệ nhỏ quanh nhà. Nó vẫn còn ưa đi nhưng nó đã vềvà Má nó vẫn còn đây. Cho dù là nằm một chỗ.

0o0

Đặtmấy viên gạch ngay ngắn về lại chỗ cũ Cu Lửa đến ngồi bên giường bóp chân choMá. Hai cái chân cà khỏng cà khiu. Nó thấy tay mình run run . Má già theo từngsợi gân xanh.

Nhìnthấy mất tờ giấy cũ mèm ngã màu vàng ố ló ra từ dưới cái gối nó kéo ra xem.Trời! Má còn giữ mấy cái này sao? Những tờ giấy quảng cáo của mấy gánh cảilương được phát ra từ chiếc xe lam quảng cáo của rạp hát Biên Hùng kèm theotiếng đánh thùng thùng vang khắp ngõ vọng về bên tai.

Đâyrồi hình chị Thanh Nga, chị Út Bạch Lan luôn cả chị Bạch Tuyết lẫn anh ThànhĐược mang hia đội mũ lờ mờ hiện lên trên từng trang giấy cũ . Lại có thêm mộttờ quảng cáo Đại nhạc hội có hình của chị Kim Loan và ông Tùng Lâm, anh HùngCường cùng chị Mai Lệ Huyền … những tài danh năm cũ thân thương, chỉ nghe quacái tên là đã có cái niềm thương nhớ tháng năm ngày đó ngậptràn.

Lúctrước nó thường hay chọc ghẹo là má nó hà tiện cứ ưa cất giữ đủthứ mốc meo cũ xì nhưng giờ thì nó đã hiểu. Má không giữ đồcũ, má cố giữ niềm vui ngày cũ. Ngày có Má có Con.

Ngướcmắt lên thấy má đã thấm thuốc đang chìm dần vào giấc ngủ Cu Lửa mang xấp giấyra ngồi bên bàn vuốt nhẹ từng tờ như rờ vào quá khứ. Cái thời nắm vạt áo dàilon ton lúp xúp theo má đi coi cải lương.

Nóicho đúng ra thì má coi cải lương còn nó thì ngồi mút cà rem mà ngắm người tađánh kiếm múa đao khóc rên ầm ỉ, tới đoạn nào máu đổ đầu rơi sợ quá ôm chầm lấymá nhưng mắt dẫn hí hí dòm. Có tiếng sụt sùi hỉ mủi hòa theo đôi lời the thénguyền rủa của ai đó vang lên theo từng cảnh diễn trên sân khấu .

Nhànó thuở xưa ở ngay phía sau rạp hát Biên Hùng trên con đường nhỏ chạy thẳng vôga xe lữa trong tỉnh lỵ Biên Hòa, một tỉnh nhỏ an bình bên dòng sông Đồng Naikề cận thủ đô Sài Gòn. Bà con trong tỉnh hầu như đều quen biết nhau qua nhữngliên hệ gia đình hay làm ăn buôn bán. Mấy đứa con nít thời đó hể ra khỏi nhà làcứ phải khoanh tay cúi đầu chào hỏi mệt bở hơi tai. Đi coi cải lương hay đạinhạc hội là một điều trọng đại chẳng những với má con nó mà còn là niềm vuichung của cả tỉnh thành ngày đó nhứt là mấy bà già như má nó. Nónhớ hôm nào khi ngồi uống cà phê với anh Lê Văn Đông ở San Joseanh còn kể cho nó nghe cái nỗi khỗ phải ì ạch đạp xe chở bàgià đi coi hát mà sợ gặp phải mấy đứa con gái trong trường. Quê thấymẹ.

-Bây giờ anh muốn chở Má đi coi cải lương nữa không? Nó hỏi.

Anh Đôngbuồn buồn:

-Ngày mấy lần cũng được.

Haianh em dường như muốn khóc.

Bắtđầu từ khi chiếc xe đò lòe loẹt xanh đỏ đủ màu vừa ngừng ngay phía sau rạp hátlà lũ con nít trong xóm đã thập thò bu quanh chỉ chỏ, còn mấy chị cùng mấy bàmá thì vừa ngồi lặt rau hay nhổ lông gà mà bình luận suy đoán đủ thứ hầm bàlằng.

-Kỳ này chắc họ diễn tuồng Lương Sơn Bá Chúc Anh Đài

-Con thích coi chị Thanh Nga đóng vai …

-Tao khoái Dũng Thanh Lâm đóng với Bạch Tuyết hơn Thành Được …

-Ông Hùng Cường đẹp trai hơn !

Mấytên nhóc thì đua nhau mè nheo:

-Con đi nha Má!

-Em đi với nha chị!

Đứađược hứa thì nhảy tưng tưng hí hởn chạy khoe lung tung, đứa bị nạt bắt ở nhàthì vùng vằng bỏ ra bụi chuối sau hè ngồi khóc tỉ tê than thân trách phận rằngthì là sao tui khỗ quá trời!… Tui muốn đi coi chị Thanh Nga...

ThằngCu Lửa không bao giờ phải ra bụi chuối , nó vừa khóc vừa đấm thùm thụp sau lưngchị Gấm cho đến khi chị phải đi thay áo vì ngứa thì cũng là lúc má nó đầu hàng:

-Ừ thì đi. Mày đi lượm giấy quảng cáo đi .

Cònnỗi mừng nào hơn nó dọt nhanh ra cửa xém đụng cô Như Ý ở xéo phía trước cửađang cầm nón lá bước vô nhà:

-Chị Mười ơi! Đi bỏ hụiiiii ....

Khônghiểu sao chứ hồi xưa nó sợ cô Như Ý lắm mặc dù cổ hiền queo, lúc nào cũng ănmặc chỉnh tề nhỏ nhẹ từng tiếng nói. Chắc tại cổ có cái nhà bự nhứt conđường lúc nào cũng đóng kín mấy cái cửa gỗ phía đàng trước sau cái sânrộng đầy cây trái. Tụi nhóc con ưa quậy phá đủ chỗ nhưng không bao giờ dám chuivô sân nhà đó. Có lẽ cái vẻ đàng hoàng trang nghiêm của căn nhà làm mấy thằngbé con thụt vòi. Má nói giờ cổ đã đi tu. Sao Má không đi cho cóbạn? Má nói:

-Tao còn phải ở nhà trông chừng Ba mày.

Ừhá. Ba nó giờ gần chín chục đâm ra lẩn thẩn quên hết chuyện đời,mới hôm qua ổng hỏi nó mày ở bển có thường hay gặp thằng CuLửa con tao hay không? Tao nhớ nó quá.

Sángsáng ổng thường hay vô phòng Má ngó bà già bị trật xương nằm một chỗmà hỏi:

-Sao bà chưa đi chợ? Tui còn phải đi vô phi trường. Hình như hôm naycó đánh lớn ở đâu đó.
Cái kim đồng hồ của ổng đã dừng ngay lúc bảy mươi lăm. Nhữngchuyện gì sau đó ổng không còn hay là không muốn biết tới nữa.

Đưatay nhẹ khép cánh cửa Cu Lửa ôm xấp giấy quảng cáo cải lương leo lên xe Hondarồ máy chạy ra ngoài phố. Nó muốn ra tiệm mượn máy vi tính làm cho má nó cáiPower Point Presentation để bả có thể nằm coi mấy tấm giấy này trên ti vithoải mái. Chơi đệm vô luôn cho bả mấy bài ca vọng cổ nữa,nó đắc ý rồ ga cái xe giựt nhổng đầu làm cho nó hếthồn xanh lè cái mặt xém kêu lên hai tiếng:

-Má ơi !

Hoàng Duy Liệu

(Vũng Tàu 2014)

09 Tháng Năm 2019(Xem: 93)
Hình ảnh của bà mẹ, trong Huyết Âm Mẹ, một bài thơ hay và cảm động mà mỗi lần đọc tôi đều bị rùng mình ớn lạnh:
06 Tháng Năm 2019(Xem: 119)
Nhưng khóa học chưa khai giảng thì tôi nhận được sự vụ lệnh biệt phái trở về Bộ Giáo Dục và tôi trở lại trường Ngô Quyền dạy học.
28 Tháng Tư 2019(Xem: 230)
Hôm nay, ngồi viết những giòng chữ này, ôn lại chuyện buồn vui quá khứ, những biến chuyển trong đời mình… những năm tháng dài, từ vinh hoa đến hoạn nạn, thoáng qua như một vở tuồng trên sân khấu.
28 Tháng Tư 2019(Xem: 285)
Tôi giật mình thức giấc. mệt mõi rã rời. Đồng hồ trên đầu nằm chỉ 4:45 am. Trời đã gần sáng. Ngày chủ nhật cuối cùng của tháng tư đen 2019.
26 Tháng Tư 2019(Xem: 185)
Sự lạc quan của Cha hiệu trưởng không đủ sức trấn tỉnh tôi trước một tương lai mình không đoán được!
20 Tháng Tư 2019(Xem: 390)
Tôi không còn trẻ để buồn vui quá khứ. Mọi sự việc trong tôi bây giờ là hãy quên những gì quên được. Sống vui vẻ từng ngày cho con cháu vui theo. Quê hương Việt Nam vẫn mãi mãi nằm trong trái tim tôi.
20 Tháng Tư 2019(Xem: 208)
Bài thơ này tôi lấy cảm hứng từ bài "Tám phố Sài Gòn" của thi sĩ Nguyên Sa làm để tặng những người Trà Vinh thân thương của tôi.
20 Tháng Tư 2019(Xem: 183)
Hồng vào phòng đóng cửa, cho dĩa CD vào máy. Tiếng đàn đệm guitar và giọng trầm buồn của Quang vang lên làm nàng đau nhói theo từng câu ca lời nhạc:
14 Tháng Tư 2019(Xem: 1947)
... bài hát nổi danh của nhạc sĩ Phạm Duy là "Giàn thiên lý đã xa" (xem Tài liệu 2) được đổi tên thành "Giàn mai trắng đã xa", bởi vì bên cạnh cư xá sinh viên có một giàn "mai Phục Sinh" màu trắng:
14 Tháng Tư 2019(Xem: 1431)
Phải có một ngày quê cha đất tổ của em phục sinh. Và tháng tư sẽ không bị tô đen trên lịch, trong lòng của cả triệu người Việt Nam phải sống đời lưu lạc.
09 Tháng Tư 2019(Xem: 235)
Và như vậy lần này tôi sẽ được nhìn rõ Trà Vinh hơn bao giờ hết vì tôi sẽ ở và dạy học ở đó một thời gian bao lâu tôi cũng không biết.
08 Tháng Tư 2019(Xem: 249)
Cuộc sống càng ngày càng được ổn định. Nàng vui với những thành công lớn lẫn nhỏ của hai con, của cả Đông. Hình bóng Quang cũng nhạt phai theo năm tháng...
06 Tháng Tư 2019(Xem: 449)
Con ước ao, mai kia khi con qua đời. Con của con sẽ nhớ về con được một phần mười con nhớ về má như bây giờ là con đã toại nguyện trong lòng.
30 Tháng Ba 2019(Xem: 271)
Như tất cả những cuộc hàn huyên, quá khứ là thứ được đá động tới nhiều, ngày ấy tôi ở đó, ngày nọ tôi vừa học xong, ngày kia tôi lên đường…
29 Tháng Ba 2019(Xem: 268)
Thọ vượt biên sang Pháp. Còn Ẩn thì năm 1974 đi tu nghiệp bên Pháp và ở luôn bên đó.
29 Tháng Ba 2019(Xem: 235)
Anh tẩn mẩn đọc lại thư và miếng giấy ghi danh sách các món quà có hai câu Kiều để nghe trong lòng dậy sóng yêu thương lẫn ân hận, tiếc nuối:
23 Tháng Ba 2019(Xem: 398)
... hai anh em ruột ở hai chiến tuyến khác nhau. Có điiều đau đớn cho gia đình cô tôi là cả hai đứa con lớn mất đi đều không để lại một dấu vết gì.
22 Tháng Ba 2019(Xem: 286)
Nàng đếm lịch hằng ngày: từ một ngày, hai ngày… tới một tháng rồi hai tháng... Hi vọng trong lòng Hồng tỉ lệ nghịch với thời gian...
15 Tháng Ba 2019(Xem: 1304)
Duy trì và bảo vệ truyền thống dân tộc, tìm về cội nguồn là ước muốn và tâm huyết của tất cả những người VN yêu nước. Cám ơn các em, cám ơn những gì các em đã góp tay chung sức làm hôm nay.
15 Tháng Ba 2019(Xem: 293)
Tôi được về với đất Biên Hòa và làm rể Biên Hòa, đến nay là đúng 50 năm (1969 - 2019), chưa biết hết mọi nơi mọi chuyện.... Người Biên Hòa đã đem đến cho tôi nhiều cảm tình. Và cuối cùng… Biên Hòa đã tặng cho tôi một người vợ hiền lành… nhu mì…