Danh mục
Số lượt truy cập
6,090,495

Hoàng TNP - ANH CỦA TÔI

20 Tháng Tư 201312:00 SA(Xem: 57303)
Hoàng TNP - ANH CỦA TÔI

  Anh Của Tôi

 

tinhxa-large-content


Mùa Hạ từ từ ra đi ở nơi này. Trời cũng bắt đầu gay gay lạnh vào những sáng sớm như hôm nay, và rồi trong vườn nhà tôi sẽ tràn ngập những chiếc lá vàng giăng mắc lối đi, đẹp lắm và nên thơ lắm. Tôi sẽ đếm bao nhiêu lần nữa mùa Thu đi qua, và sẽ bao nhiêu lần nữa chia sẻ với anh biết bao nhiêu xúc cảm tâm tư ? Có những mong chờ dường như bất tận, có những đợi trông cả đời không thực hiện được. Nỗi mong chờ của tôi kéo dài đến hơn ba mươi năm.


Suốt khoảng thời gian đó không hẹn mà tận trong một góc lòng tôi, tôi không hề quên anh. Kỳ lạ là những điều tôi biết đến anh rất mơ hồ, qua những lần anh tôi nhỏ nhẹ nhắc đến người bạn thân thiết nhất của mình với ánh mắt xa xôi. Điều đó không giải thích được ý muốn gặp anh trong tôi vẫn là một thôi thúc không chấm dứt nhiều năm. Tôi ngồi thu mình trong chiếc ghế da rộng lớn, trời chớm Thu vẫn còn mờ mịt ngoài cửa sổ, nhưng lòng tôi ấm áp nghĩ đến anh, giờ này chắc mới vừa ăn cơm trưa xong mà thôi. Tôi với tay mở lap top và bắt đầu viết cho anh "Pha cho em một ly coffee chớ anh ?" Bên kia vòng trái đất anh viết lại "Một ly BỰ cho em đó." Cứ như thế, một ngày như mọi ngày, anh em chúng tôi đến với nhau trong rộn ràng tiếng cười, hay những xúc động mỗi lần anh băn khoăn trải lòng mình ra trong những vần thơ vô cùng lãng mạn, ray rứt, và những sầu khổ dịu dàng cho một người con gái anh đã yêu, làm cho tôi bồi hồi cảm động cho mối tình lẩn khuất rất nhiều hạnh phúc pha trộn chút gì buồn bã nhẹ nhàng. Và rồi trong mối tình ấy, chôn kín một giấc mơ mãi mãi không biết bao giờ thành sự thật. Ôi ! Sao nơi nào cũng có những nỗi mong chờ dường như bất tận. Những khát khao bật lên thành âm thanh chan chứa trong những câu thơ anh viết cho chị làm tôi cũng ao ước một ngày tôi có thể chứng kiến một cuộc gặp gỡ khiến người ta phải chảy nước mắt, khiến cho tôi phải mỉm cười sung sướng cho đôi nhân tình đã chờ đợi ngày này bốn mưoi năm nay.

Không biết từ lúc nào, đứng trước những nan đề hàng ngày, tôi chợt muốn chạy đến anh. Bằng lời nói, cử chỉ ân cần từ tốn, như bàn tay người anh lớn vỗ về, anh cho tôi tìm được sự yên tĩnh cần thiết cho trái tim tôi ngỗ nghịch, trái tim nhỏ nhưng lúc nào cũng sẵn sàng muốn nổi loạn với chính lý trí mình. Lúc nhẹ nhàng, lúc cứng rắn, anh khiến tôi ngoan ngoãn ngồi dưới chân anh lắng nghe. Sự kiên nhẫn đáng sợ nơi người đàn ông này làm tôi thán phục, sự bình tĩnh gỡ rối từng khúc mắc tơi bời trong tôi ở giai đoạn khủng hoảng vì bịnh tật lẫn sự tranh chiến nội tâm... Phải, tôi không phải là con bé dễ dậy bảo, đã quen được nuông chiều trong thế giới nhung lụa thời còn bé. Chắc chắn hơn ai hết, anh đã kinh nghiệm được điều đó. Anh ve vuốt tâm hồn tôi bằng thế giới huyền hoặc của thơ văn, anh gợi lại trong tim tôi ánh sáng nhiệm màu của lời hay ý đẹp văn chương Việt Nam. Và tôi đã cầm bút trở lại sau mấy chục năm bỏ quên một khả năng mình vốn yêu thích thuở ấu thơ. Tôi bay nhảy trong thế giới kỳ diệu đó, tìm trở về quá khứ tươi đẹp và kỷ niệm êm đềm của nơi chôn nhau cắt rốn, của mối tình đầu thơ ngây, như một lần đối diện với dĩ vãng. Và nhẹ nhàng đóng lại một trang sách đời mình, mà vươn mình về phía tương lai.

Tôi yêu quí quá khứ mà anh đã từng trốn chạy, mặc cho sự lên án của xã hội, mặc cho sự suy nghĩ của thế giới loài người chung quanh về những lỗi lầm anh đã vương vấn trong thời trẻ dại. Đối với tôi, từng mảnh chai xốc đâm chảy máu đó đã làm nên con người hoàn hảo anh tôi bây giờ. Anh vượt lên mọi bão táp cuộc đời, đứng sừng sững như cây Tùng vươn cao, lẳng lặng đối đầu với nghịch cảnh giữa cánh rừng già trùng trùng điệp điệp xã hội này. Những vết sẹo hằn sâu đã khiến anh như cánh bướm sặc sỡ chui ra từ con bọ kén xấu xí ngày xưa.

Tôi đã nhiều lần đối diện với phẩm chất con người anh khi tôi tìm kiếm sự bình an cho chính mình, bao nhiêu đó cũng đủ cho tôi rồi, bao nhiêu đó cũng đủ cho những người thân yêu anh đang chăm sóc trong gia đình, và cũng đủ đem lại sự ấm áp cho mối tình vĩnh viễn cuối đời anh và người con gái anh yêu mến. 

Sợ mưa ướt mái tóc huyền.
Sợ mây giăng lối ưu phiền đời hoa.
Nắm tay thành khẩn thật thà.
Bước chân chim sẻ la đà vấn vương.
.............................................................
.............................................................
Nhớ anh như mới hôm nào.
Nhớ thương yêu đó ngọt ngào làm sao.
.............................................................
.............................................................
Mơ ai đến mở tim mình.
Mơ vòng tay giữ bóng hình lung linh...

Bài thơ chủ đề "Sợ.Nhớ.Mưa", bài thơ đầu tay chúng ta làm với nhau, như một khai phá mới trong góc tim tôi với thế giới của thơ văn, cũng đã là một kỷ niệm với nhau rồi đó. Mỗi lần đọc đến lại khiến tôi mỉm cười, hiện tại sẽ là một kỷ niệm đẹp ngày mai. Cho nên, anh ơi, ta sẽ tiếp tục đến với nhau mỗi ngày có phải không ? Cũng cần thiết như hơi thở, để mỗi sáng bừng con mắt dậy để thấy đời còn vui, để có ai đó mà nhớ đến và nếm trải những ngọt ngào trong tấm chân tình mình dành cho nhau.

Sự săn sóc của anh lúc nào cũng nhẹ nhàng, mơ hồ đến. Sự yêu thương của anh lúc nào cũng lãng đãng, tế nhị vây quanh. Sự bao bọc của anh lúc nào cũng hiện diện, tha thiết, sẵn sàng. Sự cảm thông của anh lúc nào cũng chan hòa, êm ái cho đời.

Người đàn ông này đi trước tôi rất im lặng, nhưng sẽ không ngừng sử dụng bàn tay san bằng những chướng ngại, ập đến trên lối đi chập chững tôi bước ngại ngùng. Người đàn ông này đi bên cạnh tôi để tôi mượn bờ vai rộng, tựa đầu yên nghỉ lúc tôi chao đảo mỏi mệt. Người đàn ông này đi sau lưng tôi, như cánh dù vươn ra bảo vệ tôi chút nào áp lực của bão táp, gió mưa đời sống. Người đàn ông này có phải là anh ? Ông anh lớn cuối dời tôi. Phải đó, tôi vung vẫy trong thế giới an bình anh tạo ra cho tôi. Nhớ đến anh, tôi nhắm mắt lại và thấy mình lang thang trong một khung cảnh tuyệt vời của mùa Thu, êm đềm phẳng lặng một mặt hồ xuất hiện giữa cánh rừng già, chỉ khiến người ta muốn dừng chân, ngồi cạnh mặt hồ đó, thưởng thức cảnh đẹp hùng vĩ nhưng không kém phần thanh thản và nghe lòng khoan khoái chơi vơi.

Tôi ghì xiết phần đời còn lại của mình trong hai bàn tay yếu ớt, trong đó có anh và tấm lòng gói trọn trái tim anh tuôn chảy dòng suối tươi mát trong veo, trào dâng những áng văn xúc tác, những bài thơ trữ tình tuyệt vời anh viết tặng người anh yêu và cuộc đời chung quanh... Cứ như thế, anh là người đàn ông tuyệt vời nhất cho cô gái anh hứa chung thủy đến trọn đời, và anh cũng đã là người anh lớn tuyệt vời nhất cho tôi mãi mãi.

Hoàng TNP

11 Tháng Giêng 2021(Xem: 115)
Mỗi con người Việt Nam khi ra đi đều mang theo mình hình ảnh quê hương và vô cùng trân trọng. Dẫu tôi có chết trên xứ người, thân xác có thành tro bụi, nhưng trái tim tôi vẫn yêu nơi này
11 Tháng Giêng 2021(Xem: 108)
Những chiều buồn lưa thưa Lời ngọt ngào chưa ngỏ Thành cổ tích ngày xưa… Ngày xưa…ngày xưa……
04 Tháng Giêng 2021(Xem: 151)
... chợt ngưng vẽ môi điểm nụ cười mắt long lanh. sáng dường như V đang có điều bí mật thì ra “điều bí mật” luôn ẩn nấp trong tim đợi tiếng. thầm thì...
31 Tháng Mười Hai 2020(Xem: 227)
Lời tôi chỉ gió thoảng hư không Nghĩ đến tương lai cũng chạnh lòng Đàn con cháu Việt trên đất Mỹ Có còn hạnh phúc như ước mong?
31 Tháng Mười Hai 2020(Xem: 206)
Hân hoan chào đón năm mới sang Pháo mừng Xuân đến nổ rền vang 2021 nhiều hy vọng. An Bình, Hạnh Phúc tiếng cười vang.
31 Tháng Mười Hai 2020(Xem: 213)
Chỉ còn vài tiếng đồng hồ nữa là năm 2021 đến với chúng ta. Xin hãy mang đến niềm vui, an lành, hạnh phúc và thịnh vượng đến với thế giới này. CHÚC MỪNG NĂM MỚI
31 Tháng Mười Hai 2020(Xem: 255)
Năm nay với những ngày ‘cấm cung’ vì dịch Covid-19, tôi mới nghĩ đến việc ngồi xuống viết về “Tỉa Thủy Tiên” để chia sẻ với bạn bè thân hữu ở xa những kinh nghiệm và hiểu biết (có thể chỉ là căn bản) về thủy tiên.
19 Tháng Mười Hai 2020(Xem: 352)
. Mùa Giáng Sinh đã về thực sự trong căn nhà bấy lâu đã mất nụ cười. Ngày mai họ sẽ trang trí cây thông. Ánh đèn rực rỡ, thiên thần và những quả bóng nhỏ sẽ lấp lánh niềm vui hạnh phúc gia đình .
19 Tháng Mười Hai 2020(Xem: 335)
Những bông tuyết trắng nhẹ buông Là lòng của mẹ yêu thương gửi về Chúc con người lính xa quê Sống vui khỏe mạnh ngày về bình an.
17 Tháng Mười Hai 2020(Xem: 344)
Em như loài hoa dại Mọc trên đá khô cằn Vẫn vươn mình lớn dậy Thơm ngát cùng gian nan.
17 Tháng Mười Hai 2020(Xem: 258)
Thương người, nhớ nước nhớ non. Nay nơi đất mới, tuyết còn đang rơi... Đông,Tây xa cách đôi nơi Đôi dòng gửi Bạn người ơi thấu tình?
13 Tháng Mười Hai 2020(Xem: 355)
Bài hát Giáng Sinh thật hay đó không phải được phát lên ở Mỹ hay Âu Châu lạnh lẽo giữa mùa đông tuyết giá. Mà được phát ra tại quê hương tôi giữa nhiệt độ nóng nực 112 độ F Sài Gòn.
12 Tháng Mười Hai 2020(Xem: 290)
Và cuối cùng tôi yêu Trái tim nhỏ mỹ miều Xin em đừng ngừng đập. Để tôi hoài được yêu.
28 Tháng Mười Một 2020(Xem: 453)
Xin cúi đầu tri ân Tiên Tổ Những Anh Hùng Liệt Nữ Việt Nam Mũi Cà Mau đến Ải Nam Quan Xương máu thành phù sa bồi đắp.
28 Tháng Mười Một 2020(Xem: 425)
Cám ơn với tất cả lòng trân trọng cuộc đời này, hạnh phúc này. Kính chúc những người tôi yêu thương thật nhiều sức khỏe, an lành và hạnh phúc.
27 Tháng Mười Một 2020(Xem: 653)
Mưa rơi trên lá vàng thu Tiếng mưa như tiếng mẹ ru thuở nào Giọt thánh thót, giọt nghẹn ngào Tràn dâng nỗi nhớ, lời ca dao buồn
21 Tháng Mười Một 2020(Xem: 493)
Mong rằng nhà giáo sẽ được tôn vinh thật sự, chứ không phải tạo ra để tặng hoa và liên hoan. Hãy tôn trọng những Thầy Cô đứng đắn đứng trên bục giảng và cũng nên thẳng thắn nhìn vào nền giáo dục để xây dựng, củng cố văn hóa Việt Nam..
21 Tháng Mười Một 2020(Xem: 474)
Nguyện cầu Trời, Phật, ơn trên...? Làm cho thế giới trở nên An Lành.. Cản ngăn kẻ ác tung hoành. Giúp người yêu nước hoàn thành ước mơ.
21 Tháng Mười Một 2020(Xem: 611)
Một nén hương lòng tiễn đưa nhau Tử sinh tái hợp có gì đâu Cánh hoa phiền muộn giờ khép lại Phiến lá sầu chìm giữa mưa ngâu.
15 Tháng Mười Một 2020(Xem: 908)
Vì đại dịch COVID-19, chừng như nhân loại đang phải có một thời gian ngủ đông như loài gấu trắng ở Bắc cực. Hy vọng đây là lần “ngủ đông” duy nhất của loài người trong thế kỷ 21.
15 Tháng Mười Một 2020(Xem: 569)
đêm tàn lạnh giấc mơ hoa tiếng mưa ngày cũ xót xa nỗi niềm hàng cây trút lá ưu phiền tiễn thu lặng lẽ, đầy thềm gió mưa....
14 Tháng Mười Một 2020(Xem: 592)
Lá bàng ở sân xoay vòng rồi rơi xuống. Đời mụ cũng như chiếc lá vàng còn nằm ở trên cây sẽ rụng bất cứ khi nào. Tại sao mụ phải sợ.
14 Tháng Mười Một 2020(Xem: 608)
Từ ấy đông Biên Hòa trở lạnh Trăm năm sông vẫn mịt mờ sương Lối quen sao đường về lạc hướng Người ơi người quanh quất buồn tênh.
14 Tháng Mười Một 2020(Xem: 603)
Năm nay bầu bán thật là buồn Virus giờ này chẳng chịu buông Xã hội hô hào binh với chống Gia đình tranh chấp ghét và thương
08 Tháng Mười Một 2020(Xem: 861)
Anthony và chủ các nhà hàng khác vẫn cầu nguyện và hy vọng ở một mùa xuân năm tới khí hậu ấm lên, và sẽ có thuốc ngừa đại dịch. Người ta có nghị lực tranh đấu để tồn tại nhờ hy vọng ở một ngày mai tươi sáng hơn. Sau cơn mưa trời lại sáng...
07 Tháng Mười Một 2020(Xem: 633)
Những thứ này xa lắc rồi. Mấy ai còn nhớ đâu, nhưng có khi lại thấy chúng gần, thật gần… tưởng chừng như mới đâu đây thôi, như hôm nay tôi ngồi viết bài này. Chạm tay vào dĩ vãng, sao thấy ngậm ngùi quá!
01 Tháng Mười Một 2020(Xem: 581)
Tin hay không tin có ma tùy bạn. Nhưng xin các bạn đừng ghét ma vì họ rất tội nghiệp. Các bạn đừng chọc phá hay làm bạn với ma quỷ. Hãy để ma sống yên bình với thế giới của riêng họ.
01 Tháng Mười Một 2020(Xem: 548)
Hóa mã... cô cười vui tợn nhỉ? Thành ngưu... cậu nhảy thích ghê mà! Bù cho thuở nọ... ta còn bé Chỉ chộ hình ma đã khóc òa!