Danh mục
Số lượt truy cập
6,281,982

Hoàng TNP - ANH CỦA TÔI

Saturday, April 20, 201312:00 AM(View: 59402)
Hoàng TNP - ANH CỦA TÔI

  Anh Của Tôi

 

tinhxa-large-content


Mùa Hạ từ từ ra đi ở nơi này. Trời cũng bắt đầu gay gay lạnh vào những sáng sớm như hôm nay, và rồi trong vườn nhà tôi sẽ tràn ngập những chiếc lá vàng giăng mắc lối đi, đẹp lắm và nên thơ lắm. Tôi sẽ đếm bao nhiêu lần nữa mùa Thu đi qua, và sẽ bao nhiêu lần nữa chia sẻ với anh biết bao nhiêu xúc cảm tâm tư ? Có những mong chờ dường như bất tận, có những đợi trông cả đời không thực hiện được. Nỗi mong chờ của tôi kéo dài đến hơn ba mươi năm.


Suốt khoảng thời gian đó không hẹn mà tận trong một góc lòng tôi, tôi không hề quên anh. Kỳ lạ là những điều tôi biết đến anh rất mơ hồ, qua những lần anh tôi nhỏ nhẹ nhắc đến người bạn thân thiết nhất của mình với ánh mắt xa xôi. Điều đó không giải thích được ý muốn gặp anh trong tôi vẫn là một thôi thúc không chấm dứt nhiều năm. Tôi ngồi thu mình trong chiếc ghế da rộng lớn, trời chớm Thu vẫn còn mờ mịt ngoài cửa sổ, nhưng lòng tôi ấm áp nghĩ đến anh, giờ này chắc mới vừa ăn cơm trưa xong mà thôi. Tôi với tay mở lap top và bắt đầu viết cho anh "Pha cho em một ly coffee chớ anh ?" Bên kia vòng trái đất anh viết lại "Một ly BỰ cho em đó." Cứ như thế, một ngày như mọi ngày, anh em chúng tôi đến với nhau trong rộn ràng tiếng cười, hay những xúc động mỗi lần anh băn khoăn trải lòng mình ra trong những vần thơ vô cùng lãng mạn, ray rứt, và những sầu khổ dịu dàng cho một người con gái anh đã yêu, làm cho tôi bồi hồi cảm động cho mối tình lẩn khuất rất nhiều hạnh phúc pha trộn chút gì buồn bã nhẹ nhàng. Và rồi trong mối tình ấy, chôn kín một giấc mơ mãi mãi không biết bao giờ thành sự thật. Ôi ! Sao nơi nào cũng có những nỗi mong chờ dường như bất tận. Những khát khao bật lên thành âm thanh chan chứa trong những câu thơ anh viết cho chị làm tôi cũng ao ước một ngày tôi có thể chứng kiến một cuộc gặp gỡ khiến người ta phải chảy nước mắt, khiến cho tôi phải mỉm cười sung sướng cho đôi nhân tình đã chờ đợi ngày này bốn mưoi năm nay.

Không biết từ lúc nào, đứng trước những nan đề hàng ngày, tôi chợt muốn chạy đến anh. Bằng lời nói, cử chỉ ân cần từ tốn, như bàn tay người anh lớn vỗ về, anh cho tôi tìm được sự yên tĩnh cần thiết cho trái tim tôi ngỗ nghịch, trái tim nhỏ nhưng lúc nào cũng sẵn sàng muốn nổi loạn với chính lý trí mình. Lúc nhẹ nhàng, lúc cứng rắn, anh khiến tôi ngoan ngoãn ngồi dưới chân anh lắng nghe. Sự kiên nhẫn đáng sợ nơi người đàn ông này làm tôi thán phục, sự bình tĩnh gỡ rối từng khúc mắc tơi bời trong tôi ở giai đoạn khủng hoảng vì bịnh tật lẫn sự tranh chiến nội tâm... Phải, tôi không phải là con bé dễ dậy bảo, đã quen được nuông chiều trong thế giới nhung lụa thời còn bé. Chắc chắn hơn ai hết, anh đã kinh nghiệm được điều đó. Anh ve vuốt tâm hồn tôi bằng thế giới huyền hoặc của thơ văn, anh gợi lại trong tim tôi ánh sáng nhiệm màu của lời hay ý đẹp văn chương Việt Nam. Và tôi đã cầm bút trở lại sau mấy chục năm bỏ quên một khả năng mình vốn yêu thích thuở ấu thơ. Tôi bay nhảy trong thế giới kỳ diệu đó, tìm trở về quá khứ tươi đẹp và kỷ niệm êm đềm của nơi chôn nhau cắt rốn, của mối tình đầu thơ ngây, như một lần đối diện với dĩ vãng. Và nhẹ nhàng đóng lại một trang sách đời mình, mà vươn mình về phía tương lai.

Tôi yêu quí quá khứ mà anh đã từng trốn chạy, mặc cho sự lên án của xã hội, mặc cho sự suy nghĩ của thế giới loài người chung quanh về những lỗi lầm anh đã vương vấn trong thời trẻ dại. Đối với tôi, từng mảnh chai xốc đâm chảy máu đó đã làm nên con người hoàn hảo anh tôi bây giờ. Anh vượt lên mọi bão táp cuộc đời, đứng sừng sững như cây Tùng vươn cao, lẳng lặng đối đầu với nghịch cảnh giữa cánh rừng già trùng trùng điệp điệp xã hội này. Những vết sẹo hằn sâu đã khiến anh như cánh bướm sặc sỡ chui ra từ con bọ kén xấu xí ngày xưa.

Tôi đã nhiều lần đối diện với phẩm chất con người anh khi tôi tìm kiếm sự bình an cho chính mình, bao nhiêu đó cũng đủ cho tôi rồi, bao nhiêu đó cũng đủ cho những người thân yêu anh đang chăm sóc trong gia đình, và cũng đủ đem lại sự ấm áp cho mối tình vĩnh viễn cuối đời anh và người con gái anh yêu mến. 

Sợ mưa ướt mái tóc huyền.
Sợ mây giăng lối ưu phiền đời hoa.
Nắm tay thành khẩn thật thà.
Bước chân chim sẻ la đà vấn vương.
.............................................................
.............................................................
Nhớ anh như mới hôm nào.
Nhớ thương yêu đó ngọt ngào làm sao.
.............................................................
.............................................................
Mơ ai đến mở tim mình.
Mơ vòng tay giữ bóng hình lung linh...

Bài thơ chủ đề "Sợ.Nhớ.Mưa", bài thơ đầu tay chúng ta làm với nhau, như một khai phá mới trong góc tim tôi với thế giới của thơ văn, cũng đã là một kỷ niệm với nhau rồi đó. Mỗi lần đọc đến lại khiến tôi mỉm cười, hiện tại sẽ là một kỷ niệm đẹp ngày mai. Cho nên, anh ơi, ta sẽ tiếp tục đến với nhau mỗi ngày có phải không ? Cũng cần thiết như hơi thở, để mỗi sáng bừng con mắt dậy để thấy đời còn vui, để có ai đó mà nhớ đến và nếm trải những ngọt ngào trong tấm chân tình mình dành cho nhau.

Sự săn sóc của anh lúc nào cũng nhẹ nhàng, mơ hồ đến. Sự yêu thương của anh lúc nào cũng lãng đãng, tế nhị vây quanh. Sự bao bọc của anh lúc nào cũng hiện diện, tha thiết, sẵn sàng. Sự cảm thông của anh lúc nào cũng chan hòa, êm ái cho đời.

Người đàn ông này đi trước tôi rất im lặng, nhưng sẽ không ngừng sử dụng bàn tay san bằng những chướng ngại, ập đến trên lối đi chập chững tôi bước ngại ngùng. Người đàn ông này đi bên cạnh tôi để tôi mượn bờ vai rộng, tựa đầu yên nghỉ lúc tôi chao đảo mỏi mệt. Người đàn ông này đi sau lưng tôi, như cánh dù vươn ra bảo vệ tôi chút nào áp lực của bão táp, gió mưa đời sống. Người đàn ông này có phải là anh ? Ông anh lớn cuối dời tôi. Phải đó, tôi vung vẫy trong thế giới an bình anh tạo ra cho tôi. Nhớ đến anh, tôi nhắm mắt lại và thấy mình lang thang trong một khung cảnh tuyệt vời của mùa Thu, êm đềm phẳng lặng một mặt hồ xuất hiện giữa cánh rừng già, chỉ khiến người ta muốn dừng chân, ngồi cạnh mặt hồ đó, thưởng thức cảnh đẹp hùng vĩ nhưng không kém phần thanh thản và nghe lòng khoan khoái chơi vơi.

Tôi ghì xiết phần đời còn lại của mình trong hai bàn tay yếu ớt, trong đó có anh và tấm lòng gói trọn trái tim anh tuôn chảy dòng suối tươi mát trong veo, trào dâng những áng văn xúc tác, những bài thơ trữ tình tuyệt vời anh viết tặng người anh yêu và cuộc đời chung quanh... Cứ như thế, anh là người đàn ông tuyệt vời nhất cho cô gái anh hứa chung thủy đến trọn đời, và anh cũng đã là người anh lớn tuyệt vời nhất cho tôi mãi mãi.

Hoàng TNP

Sunday, October 24, 2021(View: 146)
Sau hai năm gián đoạn vì đại dịch COVID-19, một nhóm CHS Ngô Quyền niên khóa 1986 - 1987 đã tổ chức Họp mặt vào ba ngày October 08/09/10 năm 2021 tại Arizona.
Saturday, September 4, 2021(View: 976)
Con đường này đã gắn liền với tuổi thơ của tôi. Đường Trịnh Hoài Đức (THĐ) không dài lắm, độ chừng 2 km, bắt đầu từ Công trường Sông Phố và kết thúc ở bùng binh Biên Hùng.
Wednesday, September 1, 2021(View: 569)
Yêu nhau trọn vẹn sắt son Xuân đi đông đến vẫn còn bên nhau Anh xin nguyện ước một câu Đôi ta vẫn mãi bên nhau suốt đời
Friday, August 27, 2021(View: 740)
Bước chân buồn lặng lẽ trôi Hắt hiu một bóng, luân hồi phù vân Câu kinh nhật tụng vọng âm Một người ở lại thế trần quạnh hiu.
Monday, August 16, 2021(View: 803)
một nén hương thắp cho người bạn thời thơ ấu, vào ngày giỗ đầu. tháng 8, năm 2021.
Saturday, August 14, 2021(View: 672)
Thương ai tóc rối tơi bời Tình ơi một kiếp rong chơi ta bà Lạy người yên nghỉ nơi xa Sợi buồn ta giữ trăng tà nhớ ai.
Saturday, August 14, 2021(View: 633)
Mùa VU LAN Nhìn màu hoa nhớ MẸ Nhớ cả TRÁI RỪNG đã trôi vào cổ tích nhớ thương.
Saturday, August 14, 2021(View: 628)
Chiều nay em đã đi rồi Bên bờ bến vắng bồi hồi nhớ nhung Triều dâng ngọn sóng ngập ngừng Chờ em quay lại nơi từng bên nhau
Sunday, August 8, 2021(View: 630)
Phận con chữ hiếu chưa tròn Chưa ngày chăm sóc, mỏi mòn cách xa Cho con cúi lạy xin tha Một lời sám hối xót xa cõi lòng
Saturday, August 7, 2021(View: 605)
Gửi dấu yêu vào dạt dào gió lộng Tơi tả bay khăn áo lụa xuân thì Làm lạc mất hình ra xa khỏi bóng Gần cuối đời nước mắt vẫn tràn mi.
Sunday, August 1, 2021(View: 751)
Có lúc tưởng mình chỉ là cái bóng Yêu nồng nàn lại chẳng thể gần nhau Anh... Lặn lội phương xa nhiều lận đận Em... Ẩn mình vào ốc nhỏ long đong.
Wednesday, July 28, 2021(View: 845)
Những cánh chim ẩn mình đã tung bay vào nắng sớm, cây cỏ sau vườn chổi dậy những mầm xanh…
Monday, July 26, 2021(View: 892)
. Chú dừng chổi và chợt hỏi mình ên: -Ông nội ơi! bài vở ở trường có phải là tạp niệm không ông nội?
Monday, July 26, 2021(View: 766)
Theo em ướt dấu trăng mờ Loanh quanh thấy bóng dại khờ trong nhau. Nợ em một nửa lời chào Để dành mai mốt biết đau với người.
Monday, July 26, 2021(View: 937)
Còn tôi. Già rồi bất lực. Một chút quà Như cát giữa biển khơi
Monday, July 26, 2021(View: 746)
Thế mà em vội bước sang sông Pháo nổ vu qui tắt lửa lòng Thời gian qua mãi nào trở lại Niệm khúc cho ai buổi tàn đông
Friday, July 23, 2021(View: 845)
Dấu chân vừa bước qua in dấu Bụi thời gian đã phủ mất rồi Nhìn quẩn quanh những điều tốt xấu Chỉ thấy toàn mờ mịt mây trôi.
Thursday, July 15, 2021(View: 891)
Chương Trình Nhạc Tình Chọn Lọc với chủ đề "Mùa Phượng Vỹ" do Như Hương và bạn hữu tổ chức tại Herndon, Virginia ngày Chủ Nhật July 4th - 2021
Wednesday, July 14, 2021(View: 977)
Người yêu ấy có phải là tôi không? Chỉ có anh trả lời được. Tiếc thay anh đã chết không thể trả lời.
Saturday, July 10, 2021(View: 891)
Giờ... Xa biền biệt phương nào Hương hoa bưởi vẫn dạt dào... Người ơi. Bài thơ mực tím mồng tơi. Nồng nàn giữ mãi nghìn lời nhớ thương.
Saturday, July 10, 2021(View: 745)
GPS định vị trong chừng mực Khi trật đường em đã vội kêu lên Không quay đầu bão tố sẽ kề bên Con đường ấy một mình anh riêng lối.
Friday, July 9, 2021(View: 775)
Cuộc tình sao quá mong manh Còn đây màu mực tuổi xanh hẹn thề Bên giòng sông vắng chiều quê Chỉ còn anh đứng triền đê đợi chờ
Monday, July 5, 2021(View: 867)
Chị lúc nào cũng nhớ em, cám ơn em đã cho chị nhiều niềm vui trong những mùa tranh giải. Hãy yên bình trong thế giới của em nghe Phúc.
Saturday, July 3, 2021(View: 1102)
Quỳ lạy Chúa... Con là người ngoại đạo Nhưng trong con Thiên Chúa rất dạt dào Cầu xin Chúa giúp con bình tâm lại Vì lòng con luôn sóng cuộn dâng trào.
Monday, June 28, 2021(View: 1460)
Ta về hỏi lại đồng môn Bao nhiêu người cũ mất còn biết không? Sĩ phu còn nợ non sông Hồn quê thổn thức nỗi lòng chia xa
Sunday, June 27, 2021(View: 1231)
Tôi đã làm một chuyến đi chơi xa bằng xe van kéo dài 16 ngày. tổng cộng 6.600 miles (10.560 km).
Sunday, June 27, 2021(View: 1140)
Nửa trăm năm vẫn chưa hề gặp lại Quên nhiều điều nhưng vẫn nhớ dòng sông Bến xưa giờ lá rũ buồn tê tái Tiễn tình xưa vào nỗi nhớ chùng lòng.
Friday, June 25, 2021(View: 1020)
46 năm đã trở thành quá khứ Mà thời gian vẫn chưa đủ chôn vùi Xác chúng mình tro rải biển anh ơi! Hồn theo gió cùng trăng soi đầu núi.