Danh mục
Số lượt truy cập
5,972,005

NghiemHai - KÝ ỨC VĂN NGHỆ

28 Tháng Ba 201312:00 SA(Xem: 56478)
NghiemHai - KÝ ỨC VĂN NGHỆ


KÝ ỨC VĂN NGHỆ

kuvnghe-1-large

Sáng hôm nay, sau khi mở trang Ngô Quyền. Đọc qua bài viết của em T.Mai đã mất, trong bài văn ''Ngày tháng phôi phai'', có nhắc đến những buổi tập dợt và biểu diễn Văn nghệ cho trường. Kỷ niệm thời ấy lại tràn ngập trong tôi.

Thuở học trường Ngô Quyền là lúc tình yêu âm nhạc của tôi khá mãnh liệt. Mọi lời kêu gọi của các đàn anh phụ trách mục văn nghệ đều đã được tôi đáp ứng rất nhiệt tình. Lúc đó, tôi đã kịp làm quen với cây đàn guitar thùng dù cho tiếng đàn chưa nhuần nhuyễn và thánh thót, nhưng tôi cũng đã đủ hiểu và đệm game cho các bài nhạc, cũng đủ hiểu các ký tự game của C-D-E-F-G-A-B ( Đô trưởng, Rê.., Mi.., Fa.., Sol.., La.., Si..) và các game 7 phụ theo diễn biến của bài. Có lẽ đó là ưu điểm của tôi, kết hợp cùng giọng hát tàm tạm nên tôi đã được chọn? Tôi thì không dám đơn ca vì tự lượng sức mình chưa đủ nên vội tìm bạn đồng hành trong lớp có năng khiếu để ''hợp tác''!?

Bạn mà tôi nghĩ đến đầu tiên khi muốn thành lập ban tam ca là Tùng và Thành, bạn học chung trường lại là bạn nối khố của nhau thuở nhỏ cùng xóm. Nhưng do Tùng học trên và khác lớp nên phải bỏ ý định vì tiêu chuẩn là tiết mục của lớp. Chỉ còn Thành và một người bạn có mái tóc như tài tử, lúc nào cũng phết briantine bóng loáng, tém ngược ra sau là Ngô Khải Quân ''đẹp trai''. Thế là tôi tìm cách vận động, lôi kéo. Ban sơ là những cái lắc đầu nhè nhẹ. Tôi biết hai bạn cũng thích nhưng còn e dè vì đợt này là tập dợt để lên đài truyền hình trong chương trình ''Tiếng nói động viên'' của quân đội VNCH. Ngay chính bản thân tôi cũng có sự run rẩy. Huống chi là…? Cuối cùng, hai bạn đã phải đồng ý khi tôi cứ ''ỉ ôi khoai củ''!

Chúng tôi đăng ký bài tình ca ''Tình khúc cho em'' của nhạc sĩ Lê Uyên Phương. Bài đã được các đàn anh duyệt và cho tập dợt. Chúng tôi phải đón xe Lambretta lên bệnh viện Tâm thần BH hàng ngày trong hai tuần cuối để tập. Vì nơi tập hát cùng ban nhạc là một boong ke tròn, úp xuống đầu như một lò nung vào buổi trưa nên dù thích nhưng không còn hăng hái như lúc đầu. Chỉ còn tinh thần và lời hứa tham gia là giữ chân ban tam ca chúng tôi thôi. Quân thì nhà ở gần đó nên cũng đỡ khổ! Tôi và Thành ở trong thành phố. Sáng sớm lên tập thì không sao, từ 10g đổ đi là vừa hát vừa đưa tay gạt mồ hôi đầy mặt. Nhiều hôm ham chơi và muốn ở nhà, tôi và Thành trốn tập làm cho anh trưởng ban mà giờ tôi đã quên tên, chỉ nhớ anh có cặp mắt kiếng gọng trắng, khuôn mặt hiền lành và đầy nhiệt tâm lo lắng cho toàn bộ chương trình lo sốt vó, cứ nghĩ là chúng tôi bỏ cuộc. Qua ngày sau gặp lại, anh không hề la mắng vì anh cũng đã cảm nhận được độ nóng trong cái boong ke ấy. Anh cũng đã từng mồ hôi ướt đầy áo khi dàn dựng và chỉ dẫn các tiết mục. Anh cứ ôn tồn và như năn nỉ chúng tôi dù anh mệt hơn gấp trăm lần. Giờ đang ngồi viết những giòng này, tôi vẫn còn cảm giác thật ân hận với anh và vẫn muốn xin lỗi anh vì cái sự quên tên dù trong trí vẫn nhớ rõ như in khuôn mặt đeo kính tội nghiệp của anh!

''Tình khúc cho em'', một bản nhạc thời thượng mà nam và nữ sinh Ngô Quyền ngày ấy đều yêu mến trong thập niên 70. Khi hát lên, bản nhạc như đưa những tâm hồn mới chớm mộng mơ tuổi học trò vào chuyện tình yêu. Cái tình yêu còn như e dè che dấu, còn như rung động lén lút và còn như lấm lét đôi mắt trao nhau. Tôi còn nhớ là mình cứ thắc mắc mãi: “Tại sao cô bạn gái cùng học chung trường ấy, cũng có chất giọng thật hay, lại không tham gia kỳ hội diễn lớn này nhỉ? Mà nếu có ''người ấy'' tham gia thì chắc chắn chất giọng của tôi sẽ run hơn nhiều và có phấn khích hơn khi đi cùng chuyến? Lại nhớ đến bạn Nhơn của lớp tôi, một tay guitar cự phách với giòng nhạc đệm hay hòa tấu cổ điển mà tôi đã có cảm giác thèn thẹn khi nghe tiếng đàn điêu luyện của bạn, với những ngón tay thoăn thoắt, chạy trên dây các bài classic mà bạn tấu lên. Các ngón búp măng đều tắp những móng nhọn tròn đều nhô ra, trắng muốt sạch sẽ và thật đẹp. Thú thực, khi thưởng thức, tôi thường ngắm nhìn những ngón tay đẹp của Nhơn vì bàn tay ngăn ngắn cục mịch của tôi khi đàn trông thô thiển lắm! Tôi đã từng thầm bực với Trời Đất, sao không cho tôi bàn tay thuôn thả để dễ bấm phím và nó làm tiếng đàn nghe còn ngang ngáng lắm, hơn nữa kiến thức âm nhạc của tôi lúc đó chưa nhiều. Có thể nói, tôi say mê tiếng đàn của Nhơn và thường bắt bạn đánh cho mình nghe. Nhơn cũng thích hát chung với bọn tôi bài hát tình ca ấy mỗi khi tập tại trường và tỏ ý muốn gia nhập. Do nể bạn nên bọn tôi không dám ngăn. Giọng của bạn ấy không hay, không phù hợp với chúng tôi lúc hòa âm. Nhưng chúng tôi cũng không dám nói gì cho đến khi lên đường. Ban tam ca giờ đang biến thành tứ ca ''bất đắc dĩ''!

Ngày đem chuông đi đấm … đài Truyền hình đã tới. Toàn bộ lực lượng gồm nam lẫn nữ tập trung về trường vui như ngày hội. Hai chiếc xe đò to tướng bắt đầu chuyển bánh trước bao cặp mắt như khao khát dõi theo của bạn toàn trường, từ những ô cửa sổ các lớp học.Nhìn theo cho đến khi xe lăn bánh.

Đến đài Truyền Hình Sài gòn thì đã quá trưa. Mọi người tập trung trong một ngôi trường thì phải? Đối diện với đài TH, đi sâu vào con ngõ nhỏ. Cơm hộp và bánh mì nhận thịt kèm chai nước khoáng đã được phân phát. Tôi vì hồi hộp nên không dám ăn nhiều. Chắc muốn giữ giọng? Và cũng tại đây, tôi lấy hết can đảm để thông báo cho Nhơn ý muốn của nhóm là chỉ tam ca thôi. Bạn Nhơn hơi tái mặt và không nói gì! Chúng tôi thì có cảm giác bất nhẫn nhưng phải thế thôi. Phải bảo đảm cho bài hát thành công lần đầu tiên và duy nhất trong đời và sẽ phát trên truyền hình. Mọi việc rồi cũng qua!

Sau giấc trưa oi nồng mà có ai ngủ được đâu? Cả đoàn lục tục kéo qua bên đài Truyền hình. Thời điểm đó, tôi nhớ là không có phòng make up. Chỉ có nhóm nữ tự phát mang theo son phấn và trang điểm cho nhau. Đã đến giờ diễn. Tam ca chúng tôi diễn sau vài tiết mục. Được dịp ngay sau đó, tôi rủ Thành và Quân ra bên ngoài tập lần cuối.

Vào phòng quay là tim bắt đầu đập mạnh! Mặt mũi ba đứa chỉ lau sơ cho sạch sẽ. Chàng Quân nhà ta lúc nào cũng nổi bật nhất với mái tóc đình đám. Anh Quang nhà thơ, người anh hợp tác với trường đã có mặt sẵn tại đó, đã hỏi chúng tôi: “ Bài của tam ca có cần quay thử để xem sao không?” “ Dạ thôi! Khỏi ạ.” Chúng tôi ỷ y trả lời không cần suy nghĩ. Chính vì tự tin quá nên tôi đã phải ân hận sau này khi xem phát hình. Ngày đó tôi không dám ở lại trong xóm. Tôi rủ Thành lên nhà bạn Long gần trường, bạn là con của vị Đại tá tỉnh trưởng Long khánh. Chúng tôi hồi hộp và có chút mắc cở ngồi chờ. Giờ phát hình đã đến. Những tiết mục diễn của các chị và các bạn đều hay và suông sẻ. Đến phần tam ca chúng tôi. Ồ! Đây rồi. Tôi ôm đàn trông sao ngơ ngác quá? Bạn Thành sao không ngửng lên mà lại cứ nhìn đàn? Bạn Quân thì mặt sao tai tái? Tiếng đàn và hát đã vang lên. May mắn là phần hòa ca điệp khúc do tôi đi bè thành công trong mong đợi. Chỉ có đỏ rần rần mặt mũi khi nhìn cái cách tôi gảy đàn. Những ngón tay cứng ngắc, thô thiển đưa lên đưa xuống theo nhịp bài tình ca. Mặt tôi như muốn độn thổ xuống sàn nhà Long. May là cả gia đình Long không ai cười về chuyện đó. Chỉ khen tam ca hát hay! Thế là thoát nạn và thấy tự tin trở lại. Về lại xóm thì chỉ toàn nghe rao: “ Hải và Thành được lên tivi ta!”. Ô! Sung sướng làm sao! Chỉ buồn một chút là bạn Nhơn lớp tôi, do giận nhóm nên đã tự đăng ký thêm bài hát ''Ai có về sông Tương''. Bài hát đã không thành công và bạn đã phải bẽn lẽn sau đó vài tuần khi đi học. Kể ra cũng tội nghiệp bạn của chúng tôi!

Bài ''Tình khúc cho em'' tam ca đã là 1 trong một số bài được chọn ra của trường để phát lên trong trường, trong giờ học những ngày đầu và sau đó là giờ nghỉ giữa giờ học và tan học. Được phát nhiều lần trong suốt hai tuần lễ thì phải? Một vinh dự nhớ đời cho ba đứa chúng tôi và cho cả lớp năm đó. Đó cũng là kỷ niệm vinh dự riêng tư nhất trong suốt 6 năm theo học ngôi trường thân thương Ngô Quyền.

NghiemHai.

02.09.2012

04 Tháng Tám 2020(Xem: 157)
Nhà báo Hà Tường Cát, cựu tổng thư ký nhật báo Người Việt, qua đời lúc 7 giờ 30 phút sáng Thứ Hai, 3 Tháng Tám, tại bệnh viện Fountain Valley, California, thọ 80 tuổi, vì bệnh già.
02 Tháng Tám 2020(Xem: 169)
Cũng như hết mùa hè mùa Thu sẽ đến. Cháu tôi không được đến trường nhưng vẫn được học online. Những đóa hoa của vườn hồng Portland cũng sẽ héo tàn, nhưng những nụ hoa mới sẽ mọc lên, thay thế và rực rỡ vào mùa Xuân tới.
02 Tháng Tám 2020(Xem: 83)
Anh ghé lại chiều thu vàng vọt Nho cuối mùa, anh lỡ cuộc tình Chẳng thể nào hò hẹn ba sinh Thôi cứ thế, em mãi là 18.
27 Tháng Bảy 2020(Xem: 224)
Mục đích là hướng dẫn về tai biến mạch máu não, cung cấp những tin tức về nghiên cứu và điều trị,và những chương trình sẽ làm trong cộng đồng.
27 Tháng Bảy 2020(Xem: 294)
Ngày sinh nhật này có ý nghĩa lớn lao đối với em. Em sẽ dành cho chồng em những gì lãng mạn nhất để chuộc lỗi lầm..Đương nhiên em sẽ giấu kín như bưng chuyện ngày hôm qua, một ngày vô vị nhất trong cuộc đời em. Tất cả điều tồi tệ xảy ra vì em đã quá GHEN.
25 Tháng Bảy 2020(Xem: 184)
Sáng nay nhìn bạn mừng sum họp Tôi bỗng thấy đời như giấc mơ Những gương mặt ấy thời con gái. Rưng rưng xúc động thuở dại khờ.
25 Tháng Bảy 2020(Xem: 156)
Tình Ta chân chất đậm đà Dù cho xa cách lòng già nhớ thương. Mặc dù Đại dịch nhiễu nhương. Ngày xưa thân ái như đương trở về.
18 Tháng Bảy 2020(Xem: 303)
Lucy đã từ giã chúng tôi để trở về nơi nó bắt đầu. Mạng sống của sanh linh đều đến rồi đi. Tôi rồi cũng sẽ ra đi như nó.Tôi không biết nó từ đâu đến, nhưng nó đã chấm dứt cuộc đời ở tại nơi này, trong tình thương của đại gia đình chúng tôi.
17 Tháng Sáu 2020(Xem: 508)
*Xin bấm vào phần Youtube bên dưới để thưởng thức: LỜI TÂM SỰ CÙNG CHA – Thơ Ngọc Quý- Phổ nhạc: Đăng Phương Hòa âm: Quang Đạt - Kim Ngân trình bày
07 Tháng Sáu 2020(Xem: 576)
Con sẽ bay theo gió Và rơi xuống gốc cây Ủ mục theo ngày tháng Thêm đất màu nơi này Một mầm non lại nhú Những chiếc lá tái sinh Cây cội nguồn Đất Mẹ Bao thế hệ giữ gìn.
07 Tháng Sáu 2020(Xem: 567)
Xin đừng đập phá. Xin đừng mang theo gạch đá, búa và gậy gộc để đập phá cửa kiếng. Khi một tiếng bụp vang lên. Những tấm kiếng rả ra và gục xuống rệu rạo. Có khác gì một thây người bị thương quỵ xuống.
30 Tháng Năm 2020(Xem: 621)
Chúc mừng cháu hôm nay thành tựu Tốt nghiệp học sinh giỏi của trường Hết hè này cháu phải lên đường Sống tự lập đời sinh viên Đại học.
30 Tháng Năm 2020(Xem: 664)
Ngày Memorial Day, tôi treo lá cờ Hoa Kỳ trước nhà để tưởng niệm và tri ân. Trong nhà, tôi mua hoa và trái cây đặt lên bàn thờ ba tôi. Tôi đốt hương khấn nguyện cho hai người cha, hai người lính.
23 Tháng Năm 2020(Xem: 718)
Khi không thể bắt tay nhau vì sợ lây nhiễm, hãy cúi đầu trước nhau hay những ngón tay khép lại xá nhau trước khi bước vào cuộc họp. Sự khiêm cung cũng giảm đi những căng thẳng và ý nghĩ đen tối hại nhau.
22 Tháng Năm 2020(Xem: 811)
Nếu một ngày điều này có thật Thì con ơi! chuyện đó cũng thường Hãy tin đi ở cõi vô thường. Mẹ an lạc bình yên, siêu thoát.
15 Tháng Năm 2020(Xem: 596)
Để Mẹ ra đi lòng thanh thản. Vui cùng cây cỏ với trăng sao. Tự hào phủi sạch bao nghiệp chướng. Nhẹ nhàng hồn phách bay lên cao.
10 Tháng Năm 2020(Xem: 566)
Chúng ta đã bước vào tháng Năm. Tháng của an vui và hạnh phúc. Hãy chúc lành cho nhau và mong rằng nắng ấm tháng năm sẽ đem đến nhiều tin tốt hơn về dịch bệnh, kinh tế và chính trị. Chào mừng tháng Năm, tháng của những hy vọng.
09 Tháng Năm 2020(Xem: 623)
Năm nay Phật Đản chẳng đi chùa Dịch cúm hoành hành phải chịu thua Trong bếp rộn ràng nồi cháo nấm Ngoài sân tíu tít cháu chơi đùa
03 Tháng Năm 2020(Xem: 817)
Hôm nay thứ năm ngày 30/4/2020. Tôi thức dậy sau một đêm không ngon giấc. Tối qua trên iphone một mình cô độc, tôi nằm xem những bài viết, những video nói về ngày 30/4 mà thao thức.
02 Tháng Năm 2020(Xem: 816)
Tháng tư đói rạc nơi nơi Bo bo cho ngựa, nay người phải ăn Từ nay xuống kiếp lầm than Đọa đày dân Việt hàm oan tội gì?
02 Tháng Năm 2020(Xem: 899)
Thư bất tận ngôn! Xin chúc bạn: Ráng mà gầy dựng chút tương lai Phần ta, còn quãng đời hiu hắt Như khói hoàng hôn muộn cuối ngày.
02 Tháng Năm 2020(Xem: 755)
Nguyện Mẹ siêu sanh cõi vĩnh hằng Hương linh của mẹ được vinh thăng Theo chân Phật Tổ về Tịnh Độ Thoát vòng sinh tử dứt nghiệp căn.
26 Tháng Tư 2020(Xem: 992)
Nguyện Đức Phật A Di Đà tiếp dẫn hương linh Phật Tử Lê Văn Tới Pháp danh Nhật Minh tạ thế vào 20/4/2020 nhằm ngày 28/3 năm Canh Tý tại San Jose về cõi niết bàn.
24 Tháng Tư 2020(Xem: 825)
Thoát xa cõi tạm xô bồ Sát na hơi thở bên bờ tử sinh Con đường riêng chỉ một mình Giữa mùa dịch bệnh hành trình lẻ loi
18 Tháng Tư 2020(Xem: 1709)
Không ai muốn mình có một vết sẹo trên người cũng không ai muốn mình sống với những nỗi đau. Những ai gây ác nghiệp chắc chắn sẽ nhận hậu quả, mọi sự việc trên đời vẫn còn đang tiếp diễn. Chúng ta hãy chờ xem mọi việc sẽ phơi bày dưới ánh sáng mặt trời.
17 Tháng Tư 2020(Xem: 1129)
Đám tang chị tôi đầy nước mắt Vỏn vẹn 10 người. Chồng, con, cháu chỉ được 8 người Nhà quàn hai người Đúng như luật lệ. Tôi đứng xa xa như người viếng mộ Tham dự chui tang lễ chị mình.
14 Tháng Tư 2020(Xem: 1206)
Có lẽ hai ông Tổng thống và Thống đốc chỉ huy chiến tuyến chống dịch, trước những con số kinh khủng cũng đã tìm thấy mối đồng cảm trong cõi đời phù du này chăng?
13 Tháng Tư 2020(Xem: 921)
Có nhiều nơi ở miền Nam mình đã đi qua, đã ở đó, đã nghe nói tới hoặc đã đọc được ở đâu đó... riết rồi những địa danh đó trở thành quen thuộc; nhưng chắc ít khi mình có dịp tìm hiểu tại sao nó có tên như vậy?