Danh mục
Số lượt truy cập
6,259,266

MGTT 31 - Cô Phạm Kiều Tiên

Friday, January 18, 201312:00 AM(View: 46458)
MGTT 31 - Cô Phạm Kiều Tiên

 

MGTT 31 - Cô Phạm Kiều Tiên


co_ktien_xua-large-contentco_kieu_tien__2_-large-content

Cô Phạm Thị Kiều Tiên (Xưa và Nay)


Phạm Kiều Tiên tốt nghiệp Sư Phạm môn Văn, nhưng khi nhận nhiệm sở tại trường trung học Ngô Quyền Biên Hòa năm 1968, thầy Giám học Hoàng Đôn Trịnh lại yêu cầu cô dạy môn Anh Văn và Sử Địa. Thoáng ngần ngại lúc ban đầu, nhưng cô Kiều Tiên vẫn chăm chút những bài giảng không chuyên môn của mình bằng tất cả nhiệt tình của cô giáo trẻ. 

Kiều Tiên có lối kể chuyện thu hút, dẫn dắt học trò vào những áng Văn thơ, những bài học Sử ký rất đỗi nhẹ nhàng. Các cô cậu bé trung học đệ nhất cấp trí óc còn tinh khôi, khắc ghi lời dạy của cụ Nguyễn Đình Chiểu và lời giảng của Cô, mang theo suốt đời người. Học trò con gái nhìn Cô như một cô tiên bước ra từ huyền thoại. Học trò con trai thực tế hơn, lo cho cô từng cái vé xe đò ở bến xe Việt Nam hay đưa Cô đi thăm những công trình kiến trúc có màu sắc quốc tế ở Las Vegas khi Cô qua du lịch ở Mỹ…

Hơn mười năm gắn bó với học trò trường Ngô Quyền, cô Kiều Tiên chuyển về Sài Gòn tiếp tục dạy học cho đến lúc nghỉ hưu.

Bước qua hàng thất thập từ lâu, nhưng trông cô Kiều Tiên vẫn trẻ so với tuổi đời cô đã trãi. Cô sống lạc quan, yêu thiên nhiên và thường đi du lịch. Cô thường nhắc đến học trò xưa bằng tấm lòng bao dung của người chị cả. Và những học trò xưa, hoài ấn tượng về cô Phạm Kiều Tiên có vẻ đẹp dịu dàng của một… cô Tiên.

MGTT số 31 xin dành cho những tâm tình cùa các Chs NQ khóa 13: Phùng Thị Ngọc Dung, Diệp Hoàng Mai, và Trần Thị Bich Thủy với Cô Phạm Kiều Tiên.


 

LỜI TẠ LỖI …


co_kt_va_dung_phung-large-content

Cô Kiều Tiên và Phùng Thị Ngọc Dung

Tôi… hết hồn, khi cô Phạm Kiều Tiên nhắc đến Hà Thu Vân:

- Cô có dạy lớp của Vân, em gái của Hà Thu Thủy. Thủy hay làm thơ trên web Ngô Quyền đấy, em biết không?

Thôi chết tôi rồi! Nếu cô dạy Hà Thu Vân ở bậc trung học đệ nhất cấp, thì nhất định cô có dạy tôi rồi. Vây mà, tôi không nhớ mình từng học với cô. Tôi ngượng chín người, và gần như lặng yên suốt buổi đến thăm cô.

Tôi hỏi mấy đứa bạn học cùng lớp, đứa nào cũng… mang máng nhớ. Cho đến lúc xem được… tư liệu cổ của Bích Thủy còn lưu trữ, là Thành tích biểu năm đệ Thất 3 của nhỏ, tôi mới chắc chắn cô Phạm Kiều Tiên dạy chúng tôi môn Sử Địa lúc chúng tôi vừa mới vào trường.

Dẫu biết cô không bao giờ trách cứ lứa học trò nhỏ mà hay quên – cũng như tôi bây giờ, không bao giờ buồn lòng vì đám học trò của tôi quên cô giáo – nhưng bất chợt được nghe lại câu chào: “Con chào cô… hiệu trưởng” là tôi cảm thấy ấm áp trong lòng. Vì vậy, tôi lại càng tự trách mình sao quá… tệ! Cô giáo Kiều Tiên của tôi dễ thương như thế này, tôi… đành quên được vậy sao?

Nhìn cô say sưa nhắc những kỹ niệm đầu đời dạy học của cô, với những học trò nhỏ trường Ngô Quyền của cô mấy mươi năm trước, tôi cảm thấy thương cô giáo cũ của mình hơn bao giờ hết. Cô quyến luyến khi tiễn học trò xưa ra cổng, và học trò xưa cũng bịn rịn không muốn rời xa cô.

Viết những dòng này, tôi muốn gửi đến cô giáo Kiều Tiên của tôi lời tạ lỗi. Cô ơi! Em cũng chọn nghề giáo, và gắn bó với học trò nhỏ cho đến tuổi nghỉ hưu. Em cảm nhận nhiều hơn các bạn, niềm hạnh phúc của nghề khi được học trò cũ của mình nhớ đến và thương yêu.

Hôm em gặp lại cô sau 44 năm xa cách, em ngượng quá nên chưa dám thú nhận “tội” em dám… quên cô giáo dạy Sử Địa của em năm lớp đệ thất. Nhưng sau lời tạ lỗi này, em muốn nói với cô rằng: ”Em thương cô nhiều lắm, cô Tiên ơi!...”


Tháng giêng, năm 2013

Phùng Thị Ngọc Dung

(CHS. NQ khóa 13)

 



 Học trò Ngô Quyền ngày xưa hay lắm!...


co_ktien__co_mtam_va_hocsinh-large

Cô Kiều Tiên, cô Minh Tâm và học sinh


Cô Phạm Kiều Tiên nói về học trò xưa như thế, khi cô kể chúng tôi nghe những kỷ niệm mười năm miệt mài trên bục giảng trường trung học Ngô Quyền Biên Hòa ...

Như bao giáo sư xa nhà khác, Kiều Tiên được nhà trường xếp giờ dạy cả hai buổi sáng chiều, để cô không phải đi lại nhiều ngày trong tuần. Cô và các giáo sư đồng nghiệp, thường dùng bữa trưa ở các quán cơm quanh trường. Nhưng khổ nỗi, chủ quán nào cũng là phụ huynh học sinh, nên không chủ quán nào tính tiền bữa ăn của thầy cô giáo. Quá ngại ngần, cô Kiều Tiên và các nữ giáo sư thuê nhà ở gần trường để nghỉ ngơi. Buổi trưa các cô dùng cơm với thức ăn nấu sẵn mang theo. Hôm nào mệt quá, các cô … ngậm ngùi dùng mì gói.

Sau liên hoan tất niên Tết Kỷ Dậu 1968, học trò khiêng đến trường biếu cô Kiều Tiên một giỏ trái cây nặng lặc lè. Dáng người nhỏ nhắn, áo dài tinh tươm, làm sao cô “ khuân” nổi giỏ trái cây? Xúc động lắm, nhưng cô nhẹ nhàng từ chối: “Cô cảm ơn ba mẹ các em, nhưng cô không thể nào mang về Sài Gòn được…” Đám học trò nhao nhao: “ Để tụi em khiêng ra bến xe đò cho cô…” Thế là cô giáo đi trước, ba bốn đứa học trò khiêng giỏ trái cây lúp xúp theo sau. Ngang qua văn phòng hiệu trưởng, Thầy Bảo thấy vậy trêu cô: “ Này này, cô nhận … hối lộ phải không?...” Đó là một kỷ niệm dễ thương đầu đời dạy học, mà vị nữ giáo sư trẻ tuổi Phạm Kiều Tiên thời đó nhớ hoài.

Một chuyện vui khác, cô Kiều Tiên kể: “Hồi đó hễ thầy cô bước lên chiếc xe lam nào, là y như rằng chiếc xe đó… ế luôn” Có lần cô lên xe lam để đến bến xe đò Liên Hiệp, bác tài chờ hoài chờ hoài không trò nào dám lên xe. Bác đổ quạu, bèn… đổ thừa tại cô. Thế là cô phải “gọi từng em từng em, chúng nó mới rụt rè rón rén bước lên …” Cô Kiều Tiên bồi hồi nhớ lại: “ Học trò hồi xưa tôn trọng thầy cô giáo lắm! Lúc đó cô còn trẻ, nhưng học trò lúc nào cũng một thưa hai dạ rất lễ phép đối với cô …”

Sau năm 75 vé xe đò trở nên khan hiếm, nhất là những ngày cuối tuần. Lần đó thầy cô đứng quanh quầy vé, ngao ngán nhìn đám đông người chen chúc tranh giành. Bỗng từ phía văn phòng ban điều hành, một thanh niên chạy ra nhận là học trò của cô, và gửi biếu Thầy Cô mấy cái vé xe đò về Sài Gòn. Cô gửi tiền, anh học trò không nhận. Cô kiên quyết: “Em không nhận, cô đi bộ…” Từ đó mỗi cuối tuần, anh học trò Ngô Quyền luôn túc trực sẵn để mua vé xe đò giúp thầy cô.

Và cuối cùng là ký ức xưa về một đứa học trò, mà cô luôn xúc động mỗi bận nhớ đến em … Tốt nghiệp Khoa Văn Sư Phạm Sài Gòn, nhưng vừa về trường Ngô Quyền nhận lớp, cô Phạm Kiều Tiên đã được thầy Giám học Hoàng Đôn Trịnh xếp giờ dạy … Sử. Cô ngại ngần từ chối, nhưng Thầy Trịnh cho biết trường đang thiếu giáo sư dạy môn Sử, nên đề nghị cô Kiều Tiên đảm nhiệm một thời gian. Cô đã đầu tư khá nhiều công sức, chăm chút bài soạn giảng đầu tiên môn học… tréo ngoe này. Lần đầu đứng trước lớp học toàn nam sinh, vị nữ giáo sư trẻ tuổi đời lẫn tuổi nghề khá lúng túng. Đúng lúc đó, một nam sinh cao to bước lên bục vừa lau bảng, vừa nói khẽ với cô: “Cô đừng lo, em giữ trật tự lớp cho cô dạy…” Đó là trưởng lớp tên Ngô Thanh Quang. Cô cho biết: “Quang có phong cách chững chạc, rất có uy với các bạn trong lớp. Em luôn luôn chu đáo, lễ phép với thầy cô. Thi đậu Tú Tài, Quang ghi danh học Luật. Đang học năm thứ nhất, Quang bị bệnh và qua đời…”

Hôm nay, khi gặp lại những học trò xưa của ngôi trường xưa mình từng giảng dạy, cô Phạm Kiều Tiên bồi hồi nhớ lại: “Học trò Ngô Quyền ngày xưa hay lắm!...”


diep_h_mai-content

Tháng 10/2012

Diệp Hoàng Mai



CÔ GIÁO ĐẸP CỦA TÔI


co6_kieu_tien-_bich_thuy_thanh_tich_bieu-large

 

Trong bảng Thành tích biểu lớp đệ Thất 3 (niên học 1968 – 1969) của tôi, vẫn còn lưu bút tích lời phê và chữ ký của cô Phạm Kiều Tiên. Thú thiệt, tôi không thể nhớ cô dạy tôi bài học Sử nào năm đệ Thất đâu. Nhưng trong ký ức học trò của tôi hơn bốn mươi năm trước, cô Kiều Tiên của tôi… đẹp lắm!

Tôi từng mê mẩn mái tóc bồng một bên chải úp, một bên chải ngược của cô Kiều Tiên. Trong những giấc mơ trẻ con của mình, tôi nhiều lần mơ mình… mau mau lớn, chỉ để được dịp tôi chải mái tóc bồng giống y hệt mái tóc của cô Tiên. Cũng hấp dẫn tôi không kém mái tóc bồng thời đó, là những tà áo dài hoa rất đẹp của cô Kiều Tiên.

Mãi đến bốn mươi bốn năm sau, tôi mới có dịp gặp lại cô Phạm Kiều Tiên. Trong Đêm tri ân thầy cô giáo cũ ở Sài Gòn, tôi chỉ đủ thời gian chào hỏi cô tôi. Lẫn lộn trong đám học trò già quá đông đêm hôm đó, tôi đoan chắc cô Kiều Tiên không thể nào nhớ đến tôi đâu. Ngày xưa cũng vậy, và bây giờ thì… vẫn vậy. Các anh chị vây quanh cô chào hỏi, rộn ràng nói nói cười cười. Tôi bản tính ngại ngùng, chỉ chiêm ngưỡng cô tôi từ phía xa xa.

Cô Phạm Kiều Tiên bây giờ đẫy đà hơn xưa chút xíu, nhưng cô vẫn đẹp với nụ cười tươi và… mái tóc bồng. Cho đến tận bây giờ, cô Kiều Tiên vẫn chưa hề biết, cô từng là “thần tượng” của cô học trò nhỏ hơn bốn mươi năm về trước…

Cũng có thể nhờ mê cô giáo đẹp, mà cô học trò nhỏ ngày xưa trở nên chịu khó học hành. Bây giờ nhìn lại bút phê “Chăm ngoan – Khá ngoan” của cô Phạm Kiều Tiên dành cho cô học trò lớp đệ Thất 3 ngày nào, lòng tôi lại nao nao nhớ “ cô giáo đẹp của tôi” với tà áo hoa và mái tóc bồng.

co_kt-tran_thi_bich_thuy-large-content

Tháng 12/2012

Trần Thị Bích Thủy

Đệ Thất 3 ( NK 1968 – 1969)

Saturday, September 4, 2021(View: 633)
Con đường này đã gắn liền với tuổi thơ của tôi. Đường Trịnh Hoài Đức (THĐ) không dài lắm, độ chừng 2 km, bắt đầu từ Công trường Sông Phố và kết thúc ở bùng binh Biên Hùng.
Wednesday, September 1, 2021(View: 287)
Yêu nhau trọn vẹn sắt son Xuân đi đông đến vẫn còn bên nhau Anh xin nguyện ước một câu Đôi ta vẫn mãi bên nhau suốt đời
Friday, August 27, 2021(View: 411)
Bước chân buồn lặng lẽ trôi Hắt hiu một bóng, luân hồi phù vân Câu kinh nhật tụng vọng âm Một người ở lại thế trần quạnh hiu.
Monday, August 16, 2021(View: 518)
một nén hương thắp cho người bạn thời thơ ấu, vào ngày giỗ đầu. tháng 8, năm 2021.
Saturday, August 14, 2021(View: 417)
Thương ai tóc rối tơi bời Tình ơi một kiếp rong chơi ta bà Lạy người yên nghỉ nơi xa Sợi buồn ta giữ trăng tà nhớ ai.
Saturday, August 14, 2021(View: 397)
Mùa VU LAN Nhìn màu hoa nhớ MẸ Nhớ cả TRÁI RỪNG đã trôi vào cổ tích nhớ thương.
Saturday, August 14, 2021(View: 388)
Chiều nay em đã đi rồi Bên bờ bến vắng bồi hồi nhớ nhung Triều dâng ngọn sóng ngập ngừng Chờ em quay lại nơi từng bên nhau
Sunday, August 8, 2021(View: 414)
Phận con chữ hiếu chưa tròn Chưa ngày chăm sóc, mỏi mòn cách xa Cho con cúi lạy xin tha Một lời sám hối xót xa cõi lòng
Saturday, August 7, 2021(View: 402)
Gửi dấu yêu vào dạt dào gió lộng Tơi tả bay khăn áo lụa xuân thì Làm lạc mất hình ra xa khỏi bóng Gần cuối đời nước mắt vẫn tràn mi.
Sunday, August 1, 2021(View: 536)
Có lúc tưởng mình chỉ là cái bóng Yêu nồng nàn lại chẳng thể gần nhau Anh... Lặn lội phương xa nhiều lận đận Em... Ẩn mình vào ốc nhỏ long đong.
Wednesday, July 28, 2021(View: 626)
Những cánh chim ẩn mình đã tung bay vào nắng sớm, cây cỏ sau vườn chổi dậy những mầm xanh…
Monday, July 26, 2021(View: 680)
. Chú dừng chổi và chợt hỏi mình ên: -Ông nội ơi! bài vở ở trường có phải là tạp niệm không ông nội?
Monday, July 26, 2021(View: 528)
Theo em ướt dấu trăng mờ Loanh quanh thấy bóng dại khờ trong nhau. Nợ em một nửa lời chào Để dành mai mốt biết đau với người.
Monday, July 26, 2021(View: 687)
Còn tôi. Già rồi bất lực. Một chút quà Như cát giữa biển khơi
Monday, July 26, 2021(View: 548)
Thế mà em vội bước sang sông Pháo nổ vu qui tắt lửa lòng Thời gian qua mãi nào trở lại Niệm khúc cho ai buổi tàn đông
Friday, July 23, 2021(View: 618)
Dấu chân vừa bước qua in dấu Bụi thời gian đã phủ mất rồi Nhìn quẩn quanh những điều tốt xấu Chỉ thấy toàn mờ mịt mây trôi.
Thursday, July 15, 2021(View: 604)
Chương Trình Nhạc Tình Chọn Lọc với chủ đề "Mùa Phượng Vỹ" do Như Hương và bạn hữu tổ chức tại Herndon, Virginia ngày Chủ Nhật July 4th - 2021
Wednesday, July 14, 2021(View: 766)
Người yêu ấy có phải là tôi không? Chỉ có anh trả lời được. Tiếc thay anh đã chết không thể trả lời.
Saturday, July 10, 2021(View: 665)
Giờ... Xa biền biệt phương nào Hương hoa bưởi vẫn dạt dào... Người ơi. Bài thơ mực tím mồng tơi. Nồng nàn giữ mãi nghìn lời nhớ thương.
Saturday, July 10, 2021(View: 532)
GPS định vị trong chừng mực Khi trật đường em đã vội kêu lên Không quay đầu bão tố sẽ kề bên Con đường ấy một mình anh riêng lối.
Friday, July 9, 2021(View: 596)
Cuộc tình sao quá mong manh Còn đây màu mực tuổi xanh hẹn thề Bên giòng sông vắng chiều quê Chỉ còn anh đứng triền đê đợi chờ
Monday, July 5, 2021(View: 662)
Chị lúc nào cũng nhớ em, cám ơn em đã cho chị nhiều niềm vui trong những mùa tranh giải. Hãy yên bình trong thế giới của em nghe Phúc.
Saturday, July 3, 2021(View: 859)
Quỳ lạy Chúa... Con là người ngoại đạo Nhưng trong con Thiên Chúa rất dạt dào Cầu xin Chúa giúp con bình tâm lại Vì lòng con luôn sóng cuộn dâng trào.
Monday, June 28, 2021(View: 1197)
Ta về hỏi lại đồng môn Bao nhiêu người cũ mất còn biết không? Sĩ phu còn nợ non sông Hồn quê thổn thức nỗi lòng chia xa
Sunday, June 27, 2021(View: 955)
Tôi đã làm một chuyến đi chơi xa bằng xe van kéo dài 16 ngày. tổng cộng 6.600 miles (10.560 km).
Sunday, June 27, 2021(View: 881)
Nửa trăm năm vẫn chưa hề gặp lại Quên nhiều điều nhưng vẫn nhớ dòng sông Bến xưa giờ lá rũ buồn tê tái Tiễn tình xưa vào nỗi nhớ chùng lòng.
Friday, June 25, 2021(View: 712)
46 năm đã trở thành quá khứ Mà thời gian vẫn chưa đủ chôn vùi Xác chúng mình tro rải biển anh ơi! Hồn theo gió cùng trăng soi đầu núi.
Thursday, June 24, 2021(View: 711)
Bóng dáng nhân từ Cha vẫn đó Hình dung hiền thục Mẹ còn đâu Nhớ thương há chỉ Ngày Từ Phụ Đau xót tàn canh ngấn lệ sầu