Danh mục
Số lượt truy cập
6,013,128

Hà Thu Thủy - THEO CHIẾC LÁ VÀNG

24 Tháng Mười Một 201212:00 SA(Xem: 16233)
Hà Thu Thủy - THEO CHIẾC LÁ VÀNG

THEO CHIẾC LÁ VÀNG

 

 22__htthuy-2-content

 Không thể ngờ trong thành phố mà lại có khoảng không gian khoáng đãng và bát ngát xanh đến nao lòng thế này. Tôi đi trên đường đê lộng gió. Hai bên bờ đê là những ruộng rau dấp cá xanh rờn. Mùi thơm nồng dậy lên theo từng cơn gió. Cỏ may ghim đầy hai ống quần và vạt áo dài. Căn nhà màu trắng lung linh giàn hoa các đằng nở tím ngát ở cuối đường đê hiện ra đẹp như tranh vẽ. Đứng trước cổng ngõ khép hờ, tôi cảm thấy bâng khuâng, nao nao một điều gì đó không rõ ràng. Theo lời chỉ dẫn của mấy đứa học trò trong xóm thì tôi đã tìm đến đúng nhà của Thiên Di - cô bé học trò lớp một nhỏ xíu của tôi.

 Ngay từ buổi học đầu tiên tôi đã chú ý tới bé vì mái tóc tơ mềm óng ả đen huyền đổ trên lưng áo trắng. Đôi mắt, tròn to và buồn thăm thẳm. Tôi ngạc nhiên vì không thấy phụ huynh đưa bé tới lớp như những học sinh khác. Bé đến và về một mình lẻ loi cô độc. Trong cái dáng nhỏ ấy tôi nhìn thấy sự chịu đựng và gan góc. Bé có giọng nói to và rõ ràng nên được cử làm lớp trưởng. Xem lý lịch của Thiên Di tôi không thấy tên mẹ chỉ có tên cha là Phạm Thiên. Ngày xưa đi học tôi có người bạn thân có tên như thế. Mẹ của Thiên là ca sĩ nổi tiếng thời ấy và bố Thiên là một thương gia giàu có thế lực. Sau những biến động chắc gì Thiên còn ở lại quê hương để làm cha của Thiên Di tội nghiệp này. Tuy nhiên càng nhìn Thiên Di tôi càng tìm thấy nhiều nét quen thuộc.

 

 Tự nhủ sẽ đến thăm nhà bé để xem bố bé có phải là Phạm Thiên ngày xưa không mà cứ lần lữa mãi chưa có dịp nào. Địa chỉ nhà bé lại rất mơ hồ. Tôi cũng ngại vì mỗi lần hỏi đến bố mẹ,Thiên Di đều không muốn trả lời. Sáng nay, lúc trống tan trường Thiên Di đến gần và trao cho tôi một gói quà, bé nói mạch lạc: “Nhân ngày 20-11 con tặng cô món quà”. Đưa hết học trò ra về tôi trở vào lớp học, cầm gói quà tự nhiên tôi thấy bồi hồi. Sau lần giấy trang kim là quyển sổ tự đóng tuyệt đẹp. Lật sổ ra trang đầu tiên là tranh vẽ rừng thu vàng xao xác lá rơi và bóng áo dài trắng đơn độc xa xa .Trang tiếp theo là một chiếc lá ép khô thơm nồng nàn bên trên lá ghi nắn nót “Phạm Thiên-Tháng 11-BH”. Kỷ niệm nằm yên trong vùng ký ức nhớ của tôi bỗng dưng ngấm ngầm chuyển động…

 

 Ngày xưa ban nhạc “Lá Thu Vàng” của chúng tôi gồm Thiên, Hào, hai chị em sinh đôi Ái Khanh, Ái Quỳnh và tôi. Hoàn cảnh gia đình tôi không được thuận tiện như các bạn nhưng thấy tôi hát hay và đam mê văn nghệ, các anh chị trong nhà cũng tạo điều kiện cho tôi đi sinh hoạt cùng ban nhạc. Mấy năm trời dưới mái trường NQ, chúng tôi thường đi tập đi hát với nhau.

 Phạm Thiên – nhóm trưởng – đàn hát hay, học giỏi. Phạm Thiên với những tình khúc học trò làm lao đao tim rất nhiều bạn gái trong trường. Đến khi ban nhạc có chiều hướng thành chuyên nghiệp thì ba tôi ngăn cản, tôi thi vào Sư Phạm. Ban nhạc còn lại bốn chiếc lá vàng không học đại học mà chọn kiếp cầm ca. Nhờ thế lực của ba Thiên, ban nhạc hoạt động rất mạnh và có nhiều tiếng tăm. Đi hát ở đâu Thiên cũng hái một chiếc lá vàng ghi tên cùng địa danh lưu diễn lên lá và gửi về cho tôi. Những chiếc lá đầy dần trong hộp đến khi tôi ra trường.

 Nhiệm sở của tôi là huyện lỵ nghèo nàn đìu hiu. Thiên và ban nhạc tổ chức “Đêm nhạc chia xa” để tiễn tôi đi làm cô giáo. Thiên tặng tôi album “Mùa thu tựu trường”. Đêm nằm ở nhà trọ mở băng nhạc nghe tôi nhớ đến nao lòng trường xưa lớp cũ và đám bạn thân yêu. Trong tiếng guitar thùng giản đơn giọng Thiên trầm ấm như lời tâm sự “Hoa huỳnh đàn đợi thu về mới nở. Khi cổng trường rộng mở đón chân khua. Những bàn tay đan tìm nhau hớn hở. Mưa chiều thu bay lất phất thẹn thùa”…Thiên muốn gửi gấm gì mà giọng hát như lời nhắn nhủ ngọt ngào “Ta vẫn chờ em dưới gốc sim già đó. Để hái cho người một đóa đẫm tương tư. Đêm nguyệt cầm ta gọi em trong gió. Sáng linh lan hồn ta khóc bao giờ”

 

 Tôi lạc mất Thiên từ đó. Khi xa nhau biền biệt rồi tôi mới biết mình yêu Thiên. Tôi ngu ngơ không nắm bắt mà chỉ biết nuối tiếc khi tình yêu bay xa. Tôi dần lãng quên mối tình học trò trong trách nhiệm của người đưa đò. Ở huyện lỵ xa xôi đó buổi sáng tôi dạy học trò học chữ, buổi chiều chúng dạy cô giáo chăn trâu, nhổ đậu phộng. Tôi lang thang khắp nương rẫy đồng bãi cùng đám học trò bé bỏng nghèo khổ của tôi. Khi huyện lỵ chuyển mình lớn dậy, giàu lên và rạng ngời ánh điện thì tôi được chuyển về gần nhà.

 

 Trở về đường cũ nhiều lần để xem gia đình Thiên còn ở đấy không nhưng chẳng thấy. Nghe nói cả nhà Thiên đã ra nước ngoài mà sao bây giờ tôi lại có bé Thiên Di và chiều nay lại lang thang theo chiếc lá vàng khô đến nơi này để nghe bao kỷ niệm như đợt sóng dội về buồn vui lẫn lộn. Tôi đứng ở cổng nhìn về cuối đường đê... Ở đó Thiên đang chỉ huy cho bạn hàng chất từng bó rau dấp cá to lên xe tải, mùi rau dàn trải bâng khuâng theo gió. Bên phải nhà Thiên những liếp vạn thọ nở hoa vàng óng. Phía sau là bạt ngàn mía, mía thanh dịu màu mật ong mềm ngọt ngày còn bé tôi vẫn thích ăn… Không thể ngờ được chàng ca sĩ lãng tử ngày xưa mà bây giờ lại trở thành một trại chủ thế này.

 

 Tôi bước vào sân nhà và đứng dưới gốc ngọc lan thơm ngát. Những đóa hoa thon thon trắng ngần hình tháp bút thấp thoáng trong hoàng hôn lãng đãng. Dưới gốc bàng xòe tán rộng chiếc băng đá gọi mời tôi ngồi xuống. Cuối thu bàng đã vàng lá và rụng gần hết, lác đác đã có vài lộc non xinh nõn trên đầu cành. Tôi nhớ một câu hát trong bài “Trở lại đường xưa” của Thiên “Ta trở về lá mùa thu đã tím. Đập quả bàng già hai đứa cắn vào nhân”. Thiên ơi!Thiên ơi! Bao nhiêu mùa thu lạc mất nhau là bấy nhiêu mùa nhung nhớ. Cảm ơn cô học trò nhỏ Thiên Di. Cảm ơn chiếc lá khô thơm nồng đã dẫn tôi trở về ngày xưa êm ả cùng những kỷ niệm đẹp với người bạn trai thân thiết.

 

 Bà vú của Thiên Di đưa tôi vào nhà. Tôi sửng sờ nhìn lên bức tranh thật to treo choáng cả bức tường. Đó là bến sông quen thuộc của nhà Thiên. Trên bờ sông là cây sa kê tỏa rợp dáng lá đẹp tuyệt vời. Ngồi trên cầu là cô bé với hai bím tóc nơ hồng đang thả nhành thạch thảo trôi theo sóng. Thuở còn làm thơ búp bê tôi đã viết bài thơ “Nhắn với dòng sông”. Khi bài thơ đăng báo Thiên đã phổ nhạc. Nghe bài hát tôi mới thấy bài thơ dễ thương quá. Không ngờ “Nhắn với dòng sông” lại trở thành bất tử trên bức tranh này. “Em hát cho dòng sông nghe. Em ru dòng sông ngủ. Và dòng sông mang hộ em sang bên nớ một nhành thạch thảo. Nhớ reo lên khi người ta bên nớ cầm cành hoa đưa lên mũi nhìn sang bên ni âu yếm mỉm cười.” 

 

 Trong lấp lánh sao trời, trên đường đê lộng gió Thiên kể cho tôi nghe bao nhiêu điều mà rất nhiều năm nay tôi vẫn lặng lẽ đi tìm. Tôi ngỡ ngàng đến thảng thốt khi biết Thiên Di là con của Ái Quỳnh. Vì một lý do nào đó chắc là nan giải lắm Quỳnh bảo vú Tâm bế Thiên Di lúc mới một tháng tuổi tới ở nhờ nhà Thiên ít hôm. Ít hôm đó kéo dài đến sáu năm. Không thấy Quỳnh trở lại đón con Thiên phải đi làm khai sanh và nuôi bé đến bây giờ. Thì ra những nét quen thuộc tôi nhìn thấy từ Thiên Di là của Quỳnh. Tôi nhìn lên trời tìm vì sao tăm tối của tôi. Hình như vì sao ấy đêm nay đã thôi cô độc bởi nó sáng hơn và đang lấp lánh cùng dãy Ngân Hà.

 

 Bây giờ không phải là tháng 7 nên chẳng có mưa ngâu để cho cuộc trùng phùng Ngưu Lang Chức Nữ thêm ngọt ngào. Tôi sẽ nhớ mãi hoàng hôn hôm nay và bỗng nhớ đến mấy câu thơ Thiên viết ở cuối quyển sổ tay “Đêm 19 thân tình. Mời cô tới nhà em. Gom lá vàng đốt lên ngàn ánh lửa. Nhuộm má hồng cô giáo nhỏ xinh xinh. Ở một ngày ăn cơm canh rau má. Ngọt hương đồng ngọt tình nghĩa trao nhau. Cơm gạo mới còn thơm lừng hương rạ. Nấu nồi gang chụm bã mía ngạt ngào.” Những khốn khó của cuộc sống đời thường đã chia xa chúng tôi một chặng dài. Ngày tương phùng trong hương đồng cỏ nội dẫu có muộn màng cũng đầy ắp thương yêu. Giọng Thiên hát vẫn trầm ấm như xưa “Ta vẫn chờ em trên bao la đồi nương, trong mênh mông chiều sương…” Chúng tôi đã đi qua bao đường đê tôi không biết được, chỉ thấy gió càng lúc càng lộng và sao đêm thêm nhấp nháy. Những đường đê quanh co rồi cũng hết. Khoảng không gian khoáng đãng khép lại trong màn đêm. Đường về nhà tôi lung linh ánh đèn cao áp. Đã lâu tôi không hát, tự dưng bây giờ bỗng mềm môi ngân lên “Chia tay anh chia tay hoàng hôn. Gửi lại cho anh trái tim thắp lửa. Gửi lại cho anh một nửa vầng trăng.”

 

 HÀ THU THỦY

19 Tháng Chín 2020(Xem: 193)
Nguyện cầu cho sân si con người dịu lại, thấy được sự vô thường của cuộc sống. Nguyện cầu cho lửa mau tàn, cho người dân trở về nhà sinh sống bình an. Nam Mô Cứu Khổ Cứu Nạn Quan Thế Âm Bồ Tát.
19 Tháng Chín 2020(Xem: 119)
Từ biệt Portland về Cali Hai nơi cháy lớn ở và đi Tàn tro mắt đỏ tôi xoa mãi. Tháng chín năm nay thật ai bi.
12 Tháng Chín 2020(Xem: 284)
Viết vài dòng này để tạ tội với dì tôi đã một thời mù đôi mắt vì tình lụy và nhất là tạ tội với ông Nghị Nguyễn Bá Kỳ vì tôi đã hiểu lầm ông. Hắt hơi là tình hận chứ không phải muốn hù dọa, khoe danh.
05 Tháng Chín 2020(Xem: 432)
..Mỗi người sống chết an bài? Tin buồn loan tới Anh Hoài đã đi Một tuần Vĩnh biệt chia ly Thanh Hoài, Tường Cát viết chi, nói gì? Sinh hữu hạn, tử vô kỳ? Bạn hiền thân ái sầu vì mất Anh.
05 Tháng Chín 2020(Xem: 314)
Gió Thu nhè nhẹ vẫy tay chào Nàng Thu xinh đẹp đã bước vào Lá đỏ nghiêng mình soi dòng nước Trăng vàng lộng lẫy giữa ngàn sao
05 Tháng Chín 2020(Xem: 250)
Xuân đi, Xuân tới bao lần, Nhớ mùa Xuân cũ tần ngần ngóng trông Đất Trời, Biển rộng mênh mông? Niềm vui, hy vọng sẽ không phai mờ.?
04 Tháng Chín 2020(Xem: 324)
Bây giờ Tháng Chín Mùa Thu Trăng treo đỉnh núi vọng mù tóc bay Biển đời gió đọng mưa lay Cầu mong được phút giây này bình yên...
29 Tháng Tám 2020(Xem: 400)
. Các Tăng Ni dù không được tập trung cầu nguyện như những mùa Vu Lan trước, nhưng năm nay bà Tâm tin tưởng Thầy, Sư Cô và các vị Sư sẽ trì chú tụng kinh nhiều hơn ở mỗi đêm.
27 Tháng Tám 2020(Xem: 375)
Cám ơn cháu cho ta giác ngộ Một lạy thôi rực rỡ hào quang Cử chỉ khiêm cung bát ngát sen vàng Ta học Phật, học từ đứa bé.
26 Tháng Tám 2020(Xem: 419)
Rất muốn ngắm biển đêm bằng đôi mắt Tìm những điều ẩn ý dưới hoang mang Và muốn thấy giữa vô cùng tịch mịch Trăng lạc đường vì gió mãi lang thang.
23 Tháng Tám 2020(Xem: 557)
Buổi tưởng niệm kết thúc qua phần tri ơn của gia đình “Chúng con vô cùng tri ơn quý Thầy Cô và quý anh chị cựu học sinh Ngô Quyền đã mang đến cho ba chúng con một cuộc đời, một cuộc sống đầy ý nghĩa”.
22 Tháng Tám 2020(Xem: 462)
Chiếc ghế trang trọng dành cho Thầy vẫn luôn nằm trong lòng mỗi người học sinh Ngô Quyền xa xứ. Chúng con xin hứa sẽ làm tốt để xứng đáng với sự dạy dỗ và thương yêu của Thầy.
22 Tháng Tám 2020(Xem: 486)
Khủng khiếp ngoài trời lửa bốc nhanh Cali hỏa hoạn đã tung hoành Mây đen chế ngự vùng trời rộng Lửa cháy tràn lan khắp núi xanh
14 Tháng Tám 2020(Xem: 615)
Ta đã mệt nhoài bao năm tháng Buông tay rủ sạch, ta rút lui. Ta nghe văng vẳng những hồi chuông. Tiếng mõ ngân nga vọng vô thường Khoan thai ta bước vào vô tận Một kiếp phù du chẳng vấn vương.
12 Tháng Tám 2020(Xem: 499)
Tai nghe chim hót ngất ngây. Hồ Thu in bóng rừng cây muôn mầu. Vui lên xin chớ u sầu! Hẹn ngày tái ngộ bắt đầu thu sang ? Viễn du thế giới thênh thang . Ngày Xưa Thân Ái kiên gan đợi chờ...
09 Tháng Tám 2020(Xem: 677)
Con tạ ơn Thầy Cô đã cho chúng con qua sông yên bình, cho chúng con có căn bản đạo đức và kiến thức làm người hữu dụng. Ở nơi xa không thể về đốt hương tưởng niệm. Con xin kính gửi đến Thầy cô tất cả lòng kính yêu trân trọng nhất.
04 Tháng Tám 2020(Xem: 716)
Nhà báo Hà Tường Cát, cựu tổng thư ký nhật báo Người Việt, qua đời lúc 7 giờ 30 phút sáng Thứ Hai, 3 Tháng Tám, tại bệnh viện Fountain Valley, California, thọ 80 tuổi, vì bệnh già.
02 Tháng Tám 2020(Xem: 760)
Cũng như hết mùa hè mùa Thu sẽ đến. Cháu tôi không được đến trường nhưng vẫn được học online. Những đóa hoa của vườn hồng Portland cũng sẽ héo tàn, nhưng những nụ hoa mới sẽ mọc lên, thay thế và rực rỡ vào mùa Xuân tới.
02 Tháng Tám 2020(Xem: 545)
Anh ghé lại chiều thu vàng vọt Nho cuối mùa, anh lỡ cuộc tình Chẳng thể nào hò hẹn ba sinh Thôi cứ thế, em mãi là 18.
27 Tháng Bảy 2020(Xem: 639)
Mục đích là hướng dẫn về tai biến mạch máu não, cung cấp những tin tức về nghiên cứu và điều trị,và những chương trình sẽ làm trong cộng đồng.
27 Tháng Bảy 2020(Xem: 830)
Ngày sinh nhật này có ý nghĩa lớn lao đối với em. Em sẽ dành cho chồng em những gì lãng mạn nhất để chuộc lỗi lầm..Đương nhiên em sẽ giấu kín như bưng chuyện ngày hôm qua, một ngày vô vị nhất trong cuộc đời em. Tất cả điều tồi tệ xảy ra vì em đã quá GHEN.
25 Tháng Bảy 2020(Xem: 685)
Sáng nay nhìn bạn mừng sum họp Tôi bỗng thấy đời như giấc mơ Những gương mặt ấy thời con gái. Rưng rưng xúc động thuở dại khờ.
25 Tháng Bảy 2020(Xem: 705)
Tình Ta chân chất đậm đà Dù cho xa cách lòng già nhớ thương. Mặc dù Đại dịch nhiễu nhương. Ngày xưa thân ái như đương trở về.
18 Tháng Bảy 2020(Xem: 822)
Lucy đã từ giã chúng tôi để trở về nơi nó bắt đầu. Mạng sống của sanh linh đều đến rồi đi. Tôi rồi cũng sẽ ra đi như nó.Tôi không biết nó từ đâu đến, nhưng nó đã chấm dứt cuộc đời ở tại nơi này, trong tình thương của đại gia đình chúng tôi.
17 Tháng Sáu 2020(Xem: 1031)
*Xin bấm vào phần Youtube bên dưới để thưởng thức: LỜI TÂM SỰ CÙNG CHA – Thơ Ngọc Quý- Phổ nhạc: Đăng Phương Hòa âm: Quang Đạt - Kim Ngân trình bày
07 Tháng Sáu 2020(Xem: 1096)
Con sẽ bay theo gió Và rơi xuống gốc cây Ủ mục theo ngày tháng Thêm đất màu nơi này Một mầm non lại nhú Những chiếc lá tái sinh Cây cội nguồn Đất Mẹ Bao thế hệ giữ gìn.
07 Tháng Sáu 2020(Xem: 1130)
Xin đừng đập phá. Xin đừng mang theo gạch đá, búa và gậy gộc để đập phá cửa kiếng. Khi một tiếng bụp vang lên. Những tấm kiếng rả ra và gục xuống rệu rạo. Có khác gì một thây người bị thương quỵ xuống.
30 Tháng Năm 2020(Xem: 1235)
Chúc mừng cháu hôm nay thành tựu Tốt nghiệp học sinh giỏi của trường Hết hè này cháu phải lên đường Sống tự lập đời sinh viên Đại học.