Danh mục
Số lượt truy cập
5,138,140

Thêm - KHI CHA TÔI KHÓC

14 Tháng Sáu 201212:00 SA(Xem: 131897)
Thêm - KHI CHA TÔI KHÓC


Khi Cha tôi khóc

 

anh_mat_cha-large-content


Cha tôi ngồi đó, trong buổi chiều nắng mờ nhạt. Cái bàn như được che phủ dưới tàn của cây vú sửa. Ông lặng lẽ ngồi chống càm mắt nhìn ra một khoảng không thật xa. Đôi mắt ông thật buồn. Đôi lông mày cau lại, nhăn nhúm . Thỉnh thoảng ông thở dài, rồi ngữa người ra sau thành ghế.

 Tôi núp bên hòn non bộ nhìn ông. Tôi nghe như tim mình ngừng đập. Tay tôi run lên vì tôi sợ. Tôi chưa thấy bao giờ ba tôi ngồi lặng lẽ đơn độc như vậy. Tôi như thấy được sự đau khổ thất vọng tận cùng của ba tôi. Ông là một người cha nghiêm khắc. Ông chưa bao giờ lộ cho chúng tôi thấy sự đi xuống của ông. Lúc nào ông cũng oai vệ, đường hoàng và thể hiện một con người quả cảm, từng trải và che chở mọi người.

Nhưng hôm nay ông ngồi đây, lặng lẽ trong buổi hoàng hôn. Cái áo thun ba lỗ và cái quần short hàng ngày trông ông trẻ trung năng động, mà sao hôm nay tôi thấy nó rộng thùng thình, tội nghiệp làm sao. Ba tôi bỗng ngẩng đầu lên với tay cầm ly rượu và kê lên môi uống cạn. Ba tôi uống rượu? Một việc hy hữu chưa từng xãy ra trong gia đình tôi. Tôi lại thấy ông rót tiếp và uống cạn. Dưới ánh sáng buổi chiều vàng nhạt tôi bắt gặp hai dòng nước mắt ông lăn dài. Những giọt nước mắt ông cố kìm hãm mà bây giờ rơi xuống, lặng lẽ ,chậm chạp. Đôi gò má ông và đôi môi ông rung lên nhè nhẹ. Ba tôi đã khóc! Tôi sợ quá, tôi thương ba tôi quá! Tôi muốn đi tới ôm lấy ông mà hai chân tôi ríu lại. Ba ơí!

Đó là hình ảnh của ba tôi những năm lâu lắm rồi. Những giọt nước mắt của ông rơi xuống thầm lặng và đau khổ. Những giọt nước mắt đó đã đi vào tâm trí của tôi không bao giờ phai mờ.

Ba tôi thất học từ nhỏ vì ông nội tôi mất sớm. Ông bỏ học để phụ bà nội tôi lo cho chú tôi còn nhỏ. Năm 15 tuổi ông theo người dì bỏ xứ vào nam lập nghiệp. Rời xa làng An Nhơn nghèo khổ. Ông có lời thề “Chỉ về làng khi đã giàu có” . Một thân côi cút nơi xứ người, ba tôi vất vả, gian lao làm đủ mọi nghề để kiếm sống. Dành dụm tiền gữi về giúp mẹ cất nhà cửa khang trang và nuôi em ăn học . Ông bảo má tôi về quê rước bà nội tôi vào Nam phụng dưỡng. Nhà cửa , đất đai để lại cho chú Út của tôi. Ba tôi vì nghèo khổ không được học hành đến nơi đến chốn. Cho nên tâm niệm đời ông là phải cho con ăn học thành tài. Ông thường nói với chúng tôi-“Cái gì ba cho mấy con cũng sẽ hết. chỉ có chữ nghĩa và kiến thức sẽ tồn tại và nuôi sống các con”. Do vậy, ba tôi quyết cho các anh tôi ăn học. Ông kỳ vọng các con sẽ làm nở mày nở mặt ông. Thế nhưng anh tôi không có duyên với thi cữ. Mấy lần thi đều rớt. Năm đó anh tôi từ thành phố trở về sau kỳ thi Tú tài. Cả nhà ra đón anh với ánh mắt và nụ cười dò hỏi. Anh nhìn qua một lượt và tuyên bố “Con đậu rồi”. Thế là ba tôi kêu má tôi bắt gà làm thịt tổ chức một bữa liên hoan. Sau tiệc, ông dẫn cả nhà đi xem cải lương. Một việc mà ông chưa bao giờ làm. Tin anh tôi thi đậu lan nhanh cả xóm làng. Gặp ai cũng chúc mừng ba tôi vì trong thời buổi đó, dân quê thường thất học. Anh tôi vội vã lên thành phố và khi báo đăng chính thức danh sách học sinh thi đậu thì không hề có tên anh . Ba tôi như bị hụt hẫng, đau đớn như con chim bị trúng đạn. Bao nhiêu uy tín bị chôn vùi. Ông nghiến răng, nuốt giận vào lòng khi bị con mình lường gạt. Ông lặng lẽ như một chiếc bóng đi về không nói một lời. Và buổi chiều hôm ấy ba tôi đã lặng lẽ ngồi khóc một mình.

 Anh tôi trốn biệt trên thành phố không dám về nhà. Không phải anh cả gan dám lường gạt ba tôi. Nhưng trước đôi mắt đầy hy vọng của cả nhà anh không thể nói mình thi rớt. Anh biết lỗi của mình và anh cũng biết mình vô duyên với bằng cấp, nhưng không dám xin ba tôi bỏ học. Bẳng hơn tuần lễ âm thầm suy nghĩ ba tôi quyết định lên thành phố đem anh tôi về. Tìm việc cho anh làm và kiếm vợ cho anh.

Câu chuyện đã xưa lắm rồi. Cả ba tôi và anh tôi đều đã mất. Nhưng mỗi khi nhớ về ba tôi. Tôi lại nhớ những giọt nước mắt của cha già.

Phải rồi! người đàn ông cương nghị đó thà chết chứ không rơi nước mắt. Ba tôi thường nói với các anh và em trai tôi. –“Làm đàn ông không thể khóc. Khóc là để cho đàn bà con gái”. Thế nhưng người có thể làm vỡ nát trái tim người đàn ông duy nhất chỉ có con cái. Con cái đối với cha mẹ là bảo vật. Bảo vật thì rất quý. Mà đã quý thì ta hết sức gìn giữ và yêu thương, đem cất dấu vào trái tim nồng nàn và yếu đuối. Ba tôi cũng không thoát khỏi sự huyền vi của tạo hoá, nên người đã một lần âm thầm rơi lệ vì con.

Ba ơi! Mùa lễ Father’s Day lại về. Nhìn hình ba trên bàn thờ. Con lại nhớ những giọt nước mắt ngày xưa. Làm cha mẹ không ai không một lần rơi nước mắt vì con cái. Giọt nước mắt ngày xưa của ba dội vào trái tim con đau đáu cho đến bây giờ. Chúng con xin lỗi đã nhiều lần làm ba không vui, nhiều lần làm ba trằn trọc, suy tư cả đêm. Đã nhiều lần ba nhìn lên bầu trời đầy hỏa châu mà lo cho con, cho rễ đang bôn ba ngoài chiến trận. Thương ba nhiều lắm, ba ơi! Ba là cây cổ thụ cho chúng con nương náu, bám víu .

 Ba ơi! Tháng 6 lại về. Mùa bóng đá Âu châu đã khai mạc, con vô vàn nhớ ba trong chiếc áo trọng tài ngày nào. Hãy theo dõi các trận đấu nghe ba. Hôm qua Đức đã thắng lớn rồi đó. Ba mê nhất là Đức, còn con lại thích lối đá của Ý. Hai cha con hai lập luận nhưng cùng một giao điểm là mình cùng mê bóng đá.

Ba ơi! Vui lên đi ba, cùng con la lớn. Sút… … Vô…

Con gái của ba.

Thêm

 

 

20 Tháng Mười Một 2018(Xem: 354)
Cám ơn mái trường thân yêu Ngô Quyền đã cho chúng tôi đến học và kết chặt mối dây liên kết bạn bè. Kính chúc các Thầy Cô và các bạn một ngày lễ Tạ Ơn Vui Vẻ, An Lành và thật Hạnh Phúc
13 Tháng Mười 2018(Xem: 682)
Sáng nay thức dây nghe tiếng chim ca. Lại tưởng như mình ở tại quê nhà Bình minh reo vang, thanh bình êm ả Thương quá một thời. Kỷ niệm đã qua.
12 Tháng Mười 2018(Xem: 1501)
Nay, hoa bằng lăng tím rợp trời, giữa mùa nắng hạ, Đường làng quê, ong bướm lựơn lao xao. Vẫn nhớ ngày xưa, khi mùa hè sang nắng đỗ, Có ai về thăm người cũ, Quê hương?!
06 Tháng Mười 2018(Xem: 667)
Chênh chếch... trăng mờ trên đỉnh vắng Âm thầm... bóng nhỏ giữa đồi hoang Đàn ai khéo gợi hồn thơ dậy Nhớ thức cùng em... dẫu nguyệt tàn !!!
05 Tháng Mười 2018(Xem: 584)
Chú thật là thương, thương ông nội vô cùng. Chú không còn thấy nhớ nhà mà lại thích được ở đây cùng ông nội hàng ngày tụng kinh lễ Phật.
04 Tháng Mười 2018(Xem: 677)
Chào mặt trời ngủ yên. Chào cuộc đời rất hiền. Chào bầy chim về tổ Ta ngồi lại tập... thiền
04 Tháng Mười 2018(Xem: 1640)
Có ai động lòng bước qua đường? Dù chỉ cảm xúc tỏ tình thương. Một chút đau buồn trong tâm trí, Để còn XÓT XA cho QUÊ HƯƠNG!
28 Tháng Chín 2018(Xem: 664)
Thế là sau mấy ngày suy nghĩ, ba chú đồng ý đem con lên chùa làm thị giả cho ông nội. Chú Thảo rời gia đình từ lúc đó.
28 Tháng Chín 2018(Xem: 588)
Nhỏ yêu ơi! Nhớ em chất ngất. Nước mắt nhớ thương mằn mặn Biển ngàn thu.
28 Tháng Chín 2018(Xem: 1446)
Thu nhớ, Thu mong, của vạn lòng, Bao giờ Thu hết nỗi hoài mong. Cho hồn Thu vơi sầu tê tái Thu ấm bao lòng, có được không?
22 Tháng Chín 2018(Xem: 644)
Xin trân trọng giới thiệu tập thơ "NGUỒN THẬT" của tác giả Phong Châu. Một chàng rể khóa 5 của Ngô Quyền chúng ta.
21 Tháng Chín 2018(Xem: 870)
Đêm vắng lạnh, chỉ một mình mình viết Những vần thơ gửi đến kẻ miền xa Như ngày xưa anh đi lính xa nhà Giờ thật sự vợ lính thành góa phụ
20 Tháng Chín 2018(Xem: 1517)
Thoáng phút giây, rồi... không nhung nhớ, Gác sau lưng, vứt bỏ những ưu phiền . Quê Mẹ qua rồi bao nỗi đau thương, THANH BÌNH đến: an vui hạnh phúc.
15 Tháng Chín 2018(Xem: 695)
. Văn hóa VN mới sẽ bắt đầu lại từ những đứa bé học những hình vuông, hình tròn, hình tam giác hôm nay sao? Thật là đau lòng cho chữ Việt.
14 Tháng Chín 2018(Xem: 734)
Tử biệt, sinh ly Đau thương tê dại. Cầu nguyện người ra đi Chúc lành người ở lại. Một nén tâm hương. Tưởng niệm. Ngậm ngùi. God Bless America.
14 Tháng Chín 2018(Xem: 1581)
Đà Lạt, cao nguyên của ngàn thông, Trăm hoa tô điểm đẹp muôn lòng. Sáng, chiều bảng lảng màu sương phủ, Lòng nào du khách chẳng hoài mong.
07 Tháng Chín 2018(Xem: 1498)
Rằm tháng 8 anh buông tay thanh thản. Trung thu này em làm lễ giỗ đầu. Ba lần Trung Thu bao kỷ niệm khắc sâu. Để nhớ mãi người đi không trở lại.
07 Tháng Chín 2018(Xem: 1570)
THANH BÌNH- Trăng khuyết lại đầy, Rồng mây gặp hội NON SÔNG thái bình. NƯỚC NON hết cảnh điêu linh, NHÂN DÂN an lạc SƠN HÀ vinh quang.
01 Tháng Chín 2018(Xem: 760)
Thằng bé con. Đập con heo đất Vào ngày cúng Phật. Thắng hội Vu Lan. Ngày Lễ huy hoàng Tạ ơn Cha Mẹ... Nhưng thật quý báo. Tâm thành kính dâng. Tâm hồn trong ngần. Trái tim thánh thiện
26 Tháng Tám 2018(Xem: 915)
Rồi cũng sẽ có một ngày, vào lễ Vu Lan, con cháu sẽ quỳ xuống như ta bây giờ mà cầu nguyện cho ta. Lúc ấy trong tâm tưởng chúng, tất cả những gì tốt hay xấu mà ta đã làm sẽ hiện
25 Tháng Tám 2018(Xem: 1005)
Hoa dâng má là mai vàng trước cổng Là ngọc Lan thơm ngát quyện mùi hương Là hoa cà phê trắng xóa ở khắp vườn Là vạn thọ rực rỡ vào dịp Tết.
24 Tháng Tám 2018(Xem: 1148)
Cánh Phượng xưa đã khô trong trang vở Nhưng trong tôi thương nhớ vẫn còn nguyên Giữa sân trường một mình tôi lặng lẽ Nhặt cho mình cánh hoa Phượng vừa rơi.
04 Tháng Tám 2018(Xem: 948)
Những nốt nhạc vui đã vang lên trong lòng mỗi chúng ta. Hãy hòa lời ca để bản hợp ca NQ bay lên cao, vang rộng và ý nghĩa nhất.
04 Tháng Tám 2018(Xem: 1112)
Em bất chợt, thấy anh trong bức ảnh Ngôi trường xưa và anh đứng một mình. Con nhỏ Hoàn lén chụp một tấm hình "Mần răng mà nói!" Thời giáo sinh nghịch ngợm.
27 Tháng Bảy 2018(Xem: 1104)
Về với NQ nghen thầy. Về để nắm tay thầy Hoài xiết thật chặt để nhớ về NQ . Cái thuở ban sơ trường mới thành lập, còn ở tạm, dạy nhờ.
27 Tháng Bảy 2018(Xem: 1275)
Và như thế, thiên nhiên luôn thách đố Trốn nắng CALI gặp lại nóng ARIZONA Núi tiếp núi, cảnh tuyệt diệu bao la Tôi tận hưởng một mùa hè đáng nhớ
26 Tháng Bảy 2018(Xem: 1340)
Thôn Vĩ đêm nay, ở lại đây, Tìm: “Bến Trăng, nhìn hoa bắp lay”, Chợ Đông Ba, mai mình ra sớm, Sông Hương mơ màng, HUẾ MỘNG MƠ.
21 Tháng Bảy 2018(Xem: 1461)
Cuộc đời gió thoảng, mây bay Tri ân trân trọng cô thầy hôm nay. Bụi phấn theo gió tung bay Lời thầy dạy dỗ giữ hoài trong tim.