Danh mục
Số lượt truy cập
4,912,951

Quang Trần - HOÀI NIỆM

06 Tháng Giêng 201212:00 SA(Xem: 134414)
Quang Trần - HOÀI NIỆM

 

 

HOÀI NIỆM 

(Tưởng nhớ và nguyện cầu hương hồn anh Trần Văn Vinh, siêu thoát nơi cõi Vĩnh Hằng)

cau_nguyen-content


 Khi em ngồi đây viết những dòng chữ này, thì bên quê nhà những người thân trong gia đình, bạn bè thân hữu , làng xóm láng giềng… đang tin đưa linh cửu và hương hồn anh về cõi vĩnh hằng. Còn em, xa cách anh những nửa vòng trái đất, trong giờ phút này thì nước mắt cũng muốn trào ra, cố lắng đọng vào lòng để ghi lại cho anh, cho em những gì sâu lắng mà mai này và mãi mãi về sau, anh và em không bao giờ còn gặp nhau nữa.

 Tất cả mọi người trong gia đình, kể cả em bên này trong gần một tháng qua đã tiên liệu ngày anh sẽ mãi mãi vĩnh biệt cõi trần, song mọi người cố gắng dấu anh tất cả, kể cả Bu-Bá là người cha, người mẹ đã sinh thành và dưng dục anh và những người con trong gia đình. Tuy tuổi đã cao cũng chạy đi chạy về để lo cho anh, anh Hai trên Sài gòn chạy tìm từng loại thuốc, sắc từng chén thuốc Nam mang về tận Biên Hòa cho anh uống, những đứa em dù bận bịu công ăn-việc làm và gia đình riệng cũng tranh thủ từng lúc một, để qua lại ở bên anh trong từng giây phút, vợ con anh cũng lo lắng trong từng thời khắc… Du trong ai cũng biết chắc rằng anh không thể qua khỏi nhưng mọi người vẫn cầu nguyện cho anh để tìm xem trong những khonh khắc còn lại của anh có điều kỳ diệu sẽ xãy ra, để anh hồi sinh và trở về với mọi người.

 Cách gần một tuần nay, từ bên này em điện thoại về, em đã thật mừng khi em nghe được giọng nói của anh, nghe anh nói đã uống được sửa, ăn được vài muỗng cơm. Em còn hỏi anh, thích ăn gì để em dặn mấy đứa nhỏ nấu hoăc mua để anh ăn. Lúc đó, em vừa ngờ vực sự tỉnh trở lại của anh nhưng trong lòng em vẫn thầm cầu nguyện điều kỳ diệu sẽ xuất hiện, để anh vượt qua đim dừng cuối của một kiếp con người. Nhưng không phải vậy, chỉ hai ngày sau em lại nhận được điện bên nhà báo qua… Anh đã ra đi và mãi mãi anh em mình không còn gặp lại nhau, để những chuyến về thăm nhà sau này của em sẽ không còn gặp lại anh nữa.

 Ngày xưa, trong gia đình mình, nhìn vào ai cũng khen anh cao ráo, đẹp trai nhất trong nhà, lại còn học giỏi và chơi thể thao cũng hay. Tuy gia cảnh của mình có khó khăn từ thuở anh em mình còn niên thiếu, nhưng anh cũng không nề hà mặc cảm, không chút tự ti…, vừa đi học vừa phụ trông coi sạp báo, chiều về, chạy ra đại lý lấy báo dù phải ngồi ngay ở lề đường để gấp những tờ báo cho nhanh, mong cho sạp báo mình có trước để bán được nhiều hơn nơi khác. Mặc dù trên con đường ấy tấp nập người qua lại.

 Thời còn học ở Ngô Quyền, ngoài chuyện học hành chăm chỉ, là tấm gương học tập gia đình và trong bạn bè. Anh còn là tay đánh bóng chuyền cừ khôi của trường. Những năm đệ nhị cấp, anh còn khoác áo đội tuyn của trường (có anh M, anh Thất…) tranh giải khối trung học của tĩnh, nào đánh với các đội của Trường Minh Tân, Khiết Tâm, Dĩ an… thì trường mình đều giành chiến thắng, mà trong đó có đóng góp của anh. Sân bóng chuyền trường mình nằm kế bên cột cờ, ba cạnh thì có khán đài cổ vủ là các dãy lầu bao bọc, nên khi những cú đập ghi đim của anh, của bạn bè anh trong đội, thì chung quanh vang lên tiếng vỗ tay hoan hô náo nhiệt. Mà anh ơi, giờ phút này trong lòng đất lạnh, anh có còn nghe được những tràng pháo tay đó nữa không anh …?

 Sau năm 1975, điều kiện gia đình mình sa sút. Anh phải bỏ học ở Sài gòn để về nhà phụ giúp gia đình. Em nào quên được thời điễm đó, cứ khoảng 4-5 giờ sáng là anh và em phải thức dậy lo chuẫn bị lên đường, cột vào chiếc xe đạp thồ con rựa thật bén, treo vào tay lái những lon cơm và ít đồ mặn, cái can chứa nước bằng nhựa để dành uống cả ngày … thế là trong khi thành phố còn đang yên giấc, trong khoảng không tỉnh lặng… chỉ có hai anh em đạp xe hì hục lên tận Trảng bom sao cho thật sơm để đở mệt khi nắng lên… Tranh thủ thời gian, là phát rừng làm rẩy, bàn tay học trò ngày nào giờ phải cầm rựa, cầm búa để hạ cây, mà có cây còn bự hơn cả hai anh em mình. Buổi trưa tranh thủ ăn vội vàng mấy miếng cơm đã nguội mà đồ ăn thì cũng chẳng có đầy đủ gì… rồi tranh thủ chặt gom củi, chất lên xe đạp, chằng chéo ràng buộc sao cho chắc chắn để lại vượt từ Trảng bom về lại Biên hòa, mỗi lần lên dốc Tân Bắc rồi dốc Bùi chu, anh dừng lại đẩy cho xe em lên trước, rồi anh quay lại mới đẩy xe mình lên sau… Cả hai anh em đều ráng mang về thật nhiều củi để bán lấy tiền trang trải trong gia đình, không một tiếng thở than, không một lời phiền muộn. Rồi cũng phát xong được mẫu rẫy, anh lại cùng Bu cất nhà và ở hẳn trên Trảng bom làm rẩy. Còn em ở lại Biên Hòa học cho hết năm cuối. Và cũng chính đây là dấu ngoặc của cuộc đời anh.

 Đến tn bây giờ, em vẫn còn tự hỏi mình mà không trả lời được, cuộc đời tuy gập gềnh thuở ban đầu, nhưng trong anh vẫn có nhiều thứ mà có lẽ nhiều người ao ước mà không có được. Một mái ấm gia đình- anh có. Một cuộc sống chưa thể gọi là cao vọng nhưng đầy đủ- anh cũng có được, con cháu ngoan ngoản, giỏi giang- anh cũng có được … đứng ngay chổ mình đang đứng thì anh đã có tất cả, đủ để hài lòng và vui vẻ với những gì mình đang có trong tay…

 Vậy mà anh không ôm gi nó, anh không níu chặt cuộc đời mình lại như những ngày nào mình cột chặt những bó cũi... anh không tận hưởng niềm hạnh phúc trào dâng như ngày xưa anh nghe những tràng pháo tay cổ vũ những pha đánh bóng đẹp của anh thời còn đi học… tại sao anh lại buông tay thả trôi tất cả những gì mà chung quanh anh mọi người cố kéo anh lại. Dù biết rằng trong anh, trong em và trong tất cả mọi người, không ai có thể thắng được số phận đã an bài cho một kiếp người, kiến nghiệp, tạo nghiệp và trả nghiệp là luân hồi, là trong vô thường như lời Phật dạy, nhưng tại sao Anh không ráng chờ em về thăm nhà, để hai anh em hàn huyên, tâm sự rồi anh hãy đi… để em không trách và muộn phiền về anh.

 Tại sao và tại sao anh đánh mất d dàng quá trong cuộc đời mình, mà bây giờ anh có thanh thản không anh? anh đã nhẹ lòng về với cát bụi mà chung quanh anh mọi người luôn nhớ và nuối tiếc cho anh nhiều lắm.

 Anh ơi, em không thể nào viết thêm được nữa , những dòng nước mắt cứ muốn trào ra thôi anh à, em muốn gào thét lên để trả anh về lại … nhưng nào có được. Anh đã đi và mãi mãi không về lại rồi, bên nhà chắc hẵn giờ phút này, Bu-Bá, anh chị em trong nhà và mọi người thân của anh đang khóc lịm vì anh. Còn em bên này, gia mùa đông tuyết giá thứ mười trên đất lạ, em nghe buốt lạnh trong hồn, từ đáy sâu thẳm trong lòng em… giờ này , em đã mất anh.

  VĨNH BIỆT ANH, YÊN GIẤC NGÀN THU… ANH CỦA EM: VINH ƠI! VINH ƠI! VINH ƠI…   


Quang Trần

(Canada, viết lúc 4 PM ngày 5 tháng 1 năm 2012, tức lúc 5 AM giờ VN, ngày thứ sáu, 06 tháng 01 năm 2012)

 

 

22 Tháng Chín 2018(Xem: 37)
Buổi ra mắt tập thơ ''Nguồn Thật" của tác giả Phong Châu - phu quân của Chs K 5 Phạm Thị Xoàn vào ngày 06 tháng 10, 2018 tại Nam CA
17 Tháng Sáu 2018(Xem: 1271)
Nhìn Về Quê Hương: Một số tài liệu & tin tức về sự phản kháng Luật Đặc Khu99. Xin đúc kết lại sau đây để chuyển những thông tin cần thiết
19 Tháng Mười Một 2017(Xem: 1061)
Xin quí vị và các bạn cùng chúng tôi nhiệt tình ủng hộ ứng cử viên Tài Đỗ vào chức vụ nghị viên của thành phố Westminster Council 2018.
19 Tháng Giêng 2017(Xem: 3948)
Dù ai buôn bán đâu đâu, Mười hai tháng tới, nhớ về Hui Ton. Dù ai buôn bán trăm nghề, Mười hai tháng hai, rủ nhau mà về.
15 Tháng Giêng 2017(Xem: 1967)
Xin cám ơn các bạn đã đến thắp nhang tiễn biệt bạn bè lần cuối, cũng như thạnh tình của bè bạn phương xa. Đời người, ai không khỏi lìa xa cảnh ngộ nầy.
17 Tháng Mười Hai 2016(Xem: 3114)
Kính Chúc Quý Thầy Cô và Thân Hữu Một Mùa Giáng Sinh An Lành, Hạnh Phúc