Danh mục
Số lượt truy cập
6,281,956

Đào Nam Hòa - VIẾT CHO NGÀY FATHER'S DAY

Thursday, June 16, 201112:00 AM(View: 93170)
Đào Nam Hòa - VIẾT CHO NGÀY FATHER'S DAY



Viết Cho Ngày Father's Day


happy_father_day-content


Quái lạ, chỉ đọc 10 phút là hoa cả mắt, lảo đảo (giống như viêm thần kinh tiền đình...) vậy mà ngồi viết cả giờ lại thấy... không sao cả, là sao trời?

Nhiều người điếc hoàn toàn mà vẫn sáng tác nhạc hay, còn tôi… đọc thì ít mà viết thì nhiều! Chỉ lúc này thôi nhá, lúc trước có biết viết gì đâu, còn sau này ra sao chưa biết!

Viết đến đây tôi quên mất cái đề tài vừa nghĩ cho ngày Father's Day, hay mình bệnh Alzheime chăng, không 100%, vì nếu Azlheime làm sao viết đúng chính tả chữ đó. Thôi thì đụng đâu viết đó, cứ tưởng tưọng như trên bàn đại tiệc, đụng gì là quất vô bụng thôi.

Tôi nghĩ đến ba tôi mà thương ổng quá chừng, ngoài 80 mà phải sống cô đơn mặc dù không đói nghèo. Về già cái người ta sợ nhất là cô đơn và đói nghèo.

Những tháng ngày cuối của ông cụ, ông ở một mình trong Trại dưỡng lão, việc duy nhất có ý nghĩa với ông là trông chờ con cháu vào thăm dù vài ba phút, lúc đó tôi thương ông không bằng bây giờ! Không hiểu sao lúc này tôi can đảm và nghị lực vô bờ... bến. Tôi có thể nói tất cả những gì mà ngày trước không nói hay không dám nói và nói với tất cả lòng thành.

Năm ngoái đám giỗ ông cụ, tôi làm 1 bài thơ dài, khuya quá, lúi húi sao quên không save vào máy, ngày hôm sau không làm sao viết lại được, chỉ còn nhớ mang máng:

Rồi mỗi chiều khi muôn chim về tổ
Ba nặn dần từng giờ phút ngược trôi
Những phút giây thật xa xỉ vô cùng
Khi sự sống lét leo đèn dầu cạn…



Chiều Đông khóc dâng hương Ba Mẹ
Cũng là con khóc để cho con
Sao kiếp trần gian Bèo - Bọt- Khổ
Ngàn năm mây trắng vẫn còn bay
 
Kính dâng Ba Mẹ và xin lỗi Ba Mẹ, ai con cũng có thể viết cho họ đ
ược, viết thư tình, viết công văn, viết thơ tán gái, viết... tùm lum, mà chả mấy khi viết được giòng nào cho Ba Mẹ. Ngày giỗ cũng chỉ vài câu thơ ngắn là cùng. Bây giờ con cũng có con, nó cũng đâu có viết được câu nào cho con, mặc dù có khi hai cha con nói chuyện hay tranh luận rất lâu...

Tới đây nếu bạn thấy đủ cho ngày Father's Day, xin cứ dừng lại, còn tôi xin phép gõ chút xíu nữa...

Mẹ tôi cũng ngoài 80, mới mất. Tôi không biết ông bà có cảm thấy mình có 1 cái thật quý, quý vô cùng mà không biết.

Tới năm tôi 40 tuổi, lần đầu tiên tôi biết thế nào là... bệnh. Buổi sáng hôm ấy, đang ăn sáng cùng vài người bạn trong cơ quan, tự nhiên tôi cảm thấy đau bên hạ sườn phải, mỗi lúc một tăng dần, vào làm tới 10 giờ chịu hết nổi, một đồng nghiệp gái vạch áo rồi cạo gió cho tôi, và cho uống 2 viên Paracetamon, nhưng chả nhằm nhò gì. Tới 11 giờ, đau quá, tôi phải nhờ người chở vào Bệnh viện phòng cấp cứu, nằm ở Phòng cấp cứu mấy tiếng thấy có ai nói năng gì đâu, tôi đau muốn ngất. Mãi đầu giờ chiều, Bác Sĩ và Y Tá mới làm việc, bà Bác Sĩ đến hỏi vài câu, đau ra sao, có sốt không, đau bao lâu rồi… rồi vạch mắt tôi ra và nói:
- Mắt và da không thấy vàng.
Rồi bà cho Y Tá đẩy tôi vào phòng siêu âm. Cầm cái cây có cái đầu to đùng, bà rà đi rà lại rồi phán:
- Viêm túi mật.
Tôi hỏi:
- Viêm túi mật mà sao em thấy đau dữ quá, có phải ung thư không chị?
Bà hỏi lại tôi:
- Tôi là Bác Sĩ hay em là Bác Sĩ?

Sau đó tôi được chích thuốc giảm đau. Một chút thì cơn đau giảm nhiều. Bà cho toa ra ngoài mua uống 3 ngày, rồi cho tôi xuất viện. Sau này, qua Mỹ tôi mới thấy nước Việt Nam mình nghèo thiệt! Ở Mỹ ít nhất với bệnh vậy cũng phải thử máu và rất nhiều xét nghiệm khác...

Sau lần vào bệnh viện đó, tôi mới cảm nhận được cái mà trước kia mình có mà không bao giờ để ý, mà thứ đó lại vô cùng quý giá: SỨC KHOẺ.

Tôi còn nhớ, những năm tôi khoảng 20 tới... 35, tôi có thể làm việc chỉ trừ lúc ngủ, có thể ngồi học hằng tháng dưới ngọn đèn nhỏ, cho tới khi gà gáy mới biết là sáng; có thể một mình tháo nguyên 100% chiếc xe Honda, rồi đem cái máy ra tiệm ép “dên”, rồi về lắp lại trong ngày; có thể 1 mình leo lên nóc nhà gác 2 tầng cao hơn 7 mét, nạy mấy tấm tôn lủng, rồi 1 mình dùng dây kéo mấy tấm tôn mới lên lợp lại, việc này ít nhất là 2 người mới có thể làm được.

Nãy giờ bạn đọc có thể thắc mắc tại sao làm những việc vậy không có anh em bà con giúp sao, tôi chỉ nói gọn, chứ nói đủ thì cả trăm trang nữa... là sau 30.4.75, nhà tôi mười hai anh em, tản đi mỗi người một phương kiếm sống. Sau khi tất cả tài sản lớn nhỏ trong nhà đã bán sạch chỉ còn 4 bức tường và mái tôn, chỉ một mình tôi ở lại căn nhà đó mà thôi.

Mười lăm năm sau, tôi đã thành triệu phú, không nổ 1 chút xíu nào, mua được nhà lầu, xe hơi riêng và cưới vợ sau 11 năm... hẹn hò.

Trở lại, chứ không thì tôi lại lan man sang không biết bao chuyện khác,...

Tôi nghĩ có những người cả đời chả bao giờ biết bệnh tật là gì, cứ từ từ khô dần rồi... rụng như chiếc lá. Như vậy cũng... hơi chán vì họ không biết mình đang sở hữu cái quý giá nhất, người ta chỉ biết mình có sau khi đã mất!

Thằng bạn tôi nó cự liền:
- Vậy chiếc Lexus đậu ngoài kia mày thấy có không?
- Bây giờ mày đang hỏi câu đó thì tao cảm thấy có, chứ đi làm về, đậu xe ngoài, vào nhà là tao không cần nhớ là mình đang có cái xe.

Thằng bạn tôi lâu lắm mới thấy nó khôi hài một câu:
- Chắc thỉnh thoảng tao phải hỏi mày xem mày có... vợ chưa?

Cái này thì không phải thằng bạn tôi hỏi nữa, mà tôi... tự hỏi tôi, vậy khi mình biết mình bệnh thì còn cái gì khác để quý ngoài sức khoẻ?
Có chứ, cái quý là biết mình còn đi lại, ăn uống, và… gõ computer .

Giả sử, nếu chỉ nằm một chỗ thì lấy gì quý. Vẫn có chứ, vẫn còn biết đang sống ngay cả khi hấp hối vẫn biết sẽ có người đưa mình ra ngoài bãi vắng mà ở đó "chỉ có loài chim thôi " (lời trong bài “Cho Một Người Nằm Xuống”của TCS)


Ông Du Tử Lê viết bài "Khi Tôi Chết Hãy Đem Tôi Ra Biển", (mấy chục năm rồi mà ổng vẫn còn... chưa chết, cứ viết tiếp) tôi chắc rằng chả có ai sẽ thủy táng ổng cả, ổng viết cho bạn đọc... buồn chơi thôi và đó cũng là niềm vui của ông.

Tôi thì không mộng ảo gì cao xa, chỉ gõ vài ba chữ rồi post lên cho bạn đọc, buồn vui gì cũng được, nhưng cái mà tôi vui nhất, không giống như Ông Du Tử Lê, vì hồi ổng làm thơ viết sách, lo thấy mẹ, lo đem đi giao nhà xuất bản in ấn, lo lời lỗ... chứ còn tôi thì có viết 100 tác phẩm cũng chẳng phải lo mất xu nào.

Đào Nam Hòa

CHS NQ BH, Khóa 11

Sunday, October 24, 2021(View: 134)
Sau hai năm gián đoạn vì đại dịch COVID-19, một nhóm CHS Ngô Quyền niên khóa 1986 - 1987 đã tổ chức Họp mặt vào ba ngày October 08/09/10 năm 2021 tại Arizona.
Saturday, September 4, 2021(View: 975)
Con đường này đã gắn liền với tuổi thơ của tôi. Đường Trịnh Hoài Đức (THĐ) không dài lắm, độ chừng 2 km, bắt đầu từ Công trường Sông Phố và kết thúc ở bùng binh Biên Hùng.
Wednesday, September 1, 2021(View: 567)
Yêu nhau trọn vẹn sắt son Xuân đi đông đến vẫn còn bên nhau Anh xin nguyện ước một câu Đôi ta vẫn mãi bên nhau suốt đời
Friday, August 27, 2021(View: 732)
Bước chân buồn lặng lẽ trôi Hắt hiu một bóng, luân hồi phù vân Câu kinh nhật tụng vọng âm Một người ở lại thế trần quạnh hiu.
Monday, August 16, 2021(View: 803)
một nén hương thắp cho người bạn thời thơ ấu, vào ngày giỗ đầu. tháng 8, năm 2021.
Saturday, August 14, 2021(View: 672)
Thương ai tóc rối tơi bời Tình ơi một kiếp rong chơi ta bà Lạy người yên nghỉ nơi xa Sợi buồn ta giữ trăng tà nhớ ai.
Saturday, August 14, 2021(View: 632)
Mùa VU LAN Nhìn màu hoa nhớ MẸ Nhớ cả TRÁI RỪNG đã trôi vào cổ tích nhớ thương.
Saturday, August 14, 2021(View: 628)
Chiều nay em đã đi rồi Bên bờ bến vắng bồi hồi nhớ nhung Triều dâng ngọn sóng ngập ngừng Chờ em quay lại nơi từng bên nhau
Sunday, August 8, 2021(View: 630)
Phận con chữ hiếu chưa tròn Chưa ngày chăm sóc, mỏi mòn cách xa Cho con cúi lạy xin tha Một lời sám hối xót xa cõi lòng
Saturday, August 7, 2021(View: 605)
Gửi dấu yêu vào dạt dào gió lộng Tơi tả bay khăn áo lụa xuân thì Làm lạc mất hình ra xa khỏi bóng Gần cuối đời nước mắt vẫn tràn mi.
Sunday, August 1, 2021(View: 751)
Có lúc tưởng mình chỉ là cái bóng Yêu nồng nàn lại chẳng thể gần nhau Anh... Lặn lội phương xa nhiều lận đận Em... Ẩn mình vào ốc nhỏ long đong.
Wednesday, July 28, 2021(View: 845)
Những cánh chim ẩn mình đã tung bay vào nắng sớm, cây cỏ sau vườn chổi dậy những mầm xanh…
Monday, July 26, 2021(View: 892)
. Chú dừng chổi và chợt hỏi mình ên: -Ông nội ơi! bài vở ở trường có phải là tạp niệm không ông nội?
Monday, July 26, 2021(View: 766)
Theo em ướt dấu trăng mờ Loanh quanh thấy bóng dại khờ trong nhau. Nợ em một nửa lời chào Để dành mai mốt biết đau với người.
Monday, July 26, 2021(View: 937)
Còn tôi. Già rồi bất lực. Một chút quà Như cát giữa biển khơi
Monday, July 26, 2021(View: 746)
Thế mà em vội bước sang sông Pháo nổ vu qui tắt lửa lòng Thời gian qua mãi nào trở lại Niệm khúc cho ai buổi tàn đông
Friday, July 23, 2021(View: 845)
Dấu chân vừa bước qua in dấu Bụi thời gian đã phủ mất rồi Nhìn quẩn quanh những điều tốt xấu Chỉ thấy toàn mờ mịt mây trôi.
Thursday, July 15, 2021(View: 891)
Chương Trình Nhạc Tình Chọn Lọc với chủ đề "Mùa Phượng Vỹ" do Như Hương và bạn hữu tổ chức tại Herndon, Virginia ngày Chủ Nhật July 4th - 2021
Wednesday, July 14, 2021(View: 977)
Người yêu ấy có phải là tôi không? Chỉ có anh trả lời được. Tiếc thay anh đã chết không thể trả lời.
Saturday, July 10, 2021(View: 891)
Giờ... Xa biền biệt phương nào Hương hoa bưởi vẫn dạt dào... Người ơi. Bài thơ mực tím mồng tơi. Nồng nàn giữ mãi nghìn lời nhớ thương.
Saturday, July 10, 2021(View: 745)
GPS định vị trong chừng mực Khi trật đường em đã vội kêu lên Không quay đầu bão tố sẽ kề bên Con đường ấy một mình anh riêng lối.
Friday, July 9, 2021(View: 775)
Cuộc tình sao quá mong manh Còn đây màu mực tuổi xanh hẹn thề Bên giòng sông vắng chiều quê Chỉ còn anh đứng triền đê đợi chờ
Monday, July 5, 2021(View: 867)
Chị lúc nào cũng nhớ em, cám ơn em đã cho chị nhiều niềm vui trong những mùa tranh giải. Hãy yên bình trong thế giới của em nghe Phúc.
Saturday, July 3, 2021(View: 1101)
Quỳ lạy Chúa... Con là người ngoại đạo Nhưng trong con Thiên Chúa rất dạt dào Cầu xin Chúa giúp con bình tâm lại Vì lòng con luôn sóng cuộn dâng trào.
Monday, June 28, 2021(View: 1459)
Ta về hỏi lại đồng môn Bao nhiêu người cũ mất còn biết không? Sĩ phu còn nợ non sông Hồn quê thổn thức nỗi lòng chia xa
Sunday, June 27, 2021(View: 1231)
Tôi đã làm một chuyến đi chơi xa bằng xe van kéo dài 16 ngày. tổng cộng 6.600 miles (10.560 km).
Sunday, June 27, 2021(View: 1140)
Nửa trăm năm vẫn chưa hề gặp lại Quên nhiều điều nhưng vẫn nhớ dòng sông Bến xưa giờ lá rũ buồn tê tái Tiễn tình xưa vào nỗi nhớ chùng lòng.
Friday, June 25, 2021(View: 1020)
46 năm đã trở thành quá khứ Mà thời gian vẫn chưa đủ chôn vùi Xác chúng mình tro rải biển anh ơi! Hồn theo gió cùng trăng soi đầu núi.