Danh mục
Số lượt truy cập
1,000,000

Tô Đăng Khoa - PHẠM CHÁNH KHÁNH - NƠI HỘI HỌA LÀ ĐIỂM HỘI TỤ VÔ NGÔN CHO CÁI MUỐN ĐƯỢC NHÌN THẤY

Tuesday, December 16, 20259:51 PM(View: 931)
Tô Đăng Khoa - PHẠM CHÁNH KHÁNH - NƠI HỘI HỌA LÀ ĐIỂM HỘI TỤ VÔ NGÔN CHO CÁI MUỐN ĐƯỢC NHÌN THẤY

        
PHẠM CHÁNH KHÁNH -
NƠI HỘI HỌA LÀ ĐIỂM HỘI TỤ VÔ NGÔN CHO CÁI MUỐN ĐƯỢC NHÌN THẤY   


Tô Đăng Khoa.



Tranh không nói thay họa sĩ — tranh chính là phần mà họa sĩ chưa kịp nói. Và chính sự im lặng ấy lại chạm sâu hơn bất kỳ tuyên ngôn nào. Tranh của Phan Chánh Khánh là như thế. Nó không kể gì cụ thể, không dựng lên biểu tượng rõ ràng, cũng chẳng gợi ra một câu chuyện dễ nắm bắt. Vậy mà khi đứng trước nó, ta lại khựng lại. Như thể có một điều gì đó rất mỏng, nhẹ như lụa , mà thật gần, thật mát, vừa lướt qua tâm trí.

Phan Chánh Khánh không thiết lập một cú va chạm thị giác,  không chế tác mỹ học có chủ ý, ông chỉ phơi bài một trạng thái. Một sự lặng lẽ đang hé mở. Không rõ đó là ánh sáng cuối ngày hay là ký ức đang tan. Không rõ ta đang nhìn một tòa tháp, một phế tích, hay chỉ là một phần giấc mơ của chính mình chưa từng thành hình.

Bức tranh không có trung tâm, cũng chẳng có rìa. Mọi thứ trôi, trượt một cách chậm rãi trong nhịp thở chậm của màu lam, màu tím. Những lớp sơn dày mỏng chồng lên nhau như ký ức chồng lên ký ức, không rõ cái nào là thật, cái nào chỉ là dư vang. Có lúc, tưởng như một hình thể nào đó đang thành hình — rồi tan đi. Có lúc, tưởng như sắp chạm vào điều gì rõ ràng — thì nó lùi lại, nhường chỗ cho khoảng trống. Và lạ thay, chính những khoảng trống ấy mới là nơi ta cảm thấy mình thật sự đang hiện diện.

Giữa những mảng trắng xám, tím nhạt, mờ như sương ấy, bức tranh bắt đầu thở. Một nhịp thở nhẹ, không vội. Một điều gì đó trong trẻo, không bị thúc ép phải thành hình. Không khí ấy giống như buổi sớm, khi mọi thứ còn im lặng, nhưng ánh sáng đã lấp lánh ngoài cửa. Trong cái sáng mơ hồ ấy, ta bắt đầu cảm được sự có mặt của một điều gì — không gọi được tên, nhưng không thể phủ nhận.

Phan Chánh Khánh không vẽ để khẳng định thực thể. Ông không dựng tranh như một khoảng trống đang mở. Ở đó, hình ảnh không bị ép buộc, mà tự tìm đường hiện ra tùy theo tâm thức người thưởng ngoạn. Người họa sĩ không còn là kẻ tạo hình, mà như một người ngồi yên — lắng nghe, giữ thinh lặng, để cái gì đó muốn xuất hiện được cất tiếng theo phong cách của riêng nó. Những lớp màu ông để lại không để gây xúc động. Chúng như tiếng vọng trầm lặng của một điều chưa từng được nói, nhưng vẫn âm ỉ ở đó, rất lâu rồi.

Khi ta đứng trước tác phẩm này, điều được chạm đến không phải là mắt, mà là một phần nào đó trong tim — nơi vẫn thường im lặng trước những điều không thể diễn giải. Ta không bị ép phải hiểu. Không bị dẫn dắt vào một cảm xúc cụ thể. Chỉ đơn giản là được cho phép có mặt, như chính ta, với tất cả những gì còn đang mơ hồ bên trong. Và chính trong cái mơ hồ đó, điều sâu nhất lại hiện ra — như một dấu hiệu của sự sống.

Tranh trở thành nơi tâm ta an trú. Nó trở thành túp liều dạkhai, nơi những điều mong manh, chưa thành lời, có thể ngưng lại.

Một chốn cho cảm giác chưa rõ, cho hình ảnh chưa từng được gọi tên, có thể trồi lên — vừa đủ để thấy, nhưng chưa đủ để định nghĩa. Nó không cố gắng soi rọi. Nó chỉ mở một khoảng không để ta cùng thở với nó. Và trong nhịp thở ấy, có lẽ, ta đang nhìn thấy lại chính mình — phiên bản chưa bị mài mòn bởi diễn giải, chưa bị đánh mất bởi nhịp sống quá nhanh.

Trong thế giới nơi hình ảnh tràn ngập, nơi thị giác bị bầm/dập bởi náo ngữ ngữ tiếp thị, bởi phóng đại, cực đoan, tranh của Phan Chánh Khánh giống như một nốt lặng giữ nhịp cho đời sống. Không phô trương, không tìm cách nổi bật, không cố hơn ai cả. Nó chỉ đứng đó, âm thầm, bền bỉ — như một người bạn không hỏi han gì, chỉ ngồi cạnh, và bằng chính sự lặng im ấy, khiến ta cảm thấy được thấu hiểu.

Đó không chỉ là hội họa. Đó là một cách sống. Một cách có mặt cho nhau. Một điểm hội tụ vô ngôn của cái luôn muốn được nhìn thấy, nhưng ít ai chịu dừng lại đủ lâu để nhìn.

 

Phan Chanh Khanh

Saturday, January 3, 2026(View: 483)
O Kha sống một mình trong căn nhà ở lưng chừng Đồi Gió Hú được bao bọc bởi rừng thông xanh lộng gió. Thực ra đó chỉ là một cái chòi lớn chứ chẳng phải là một ngôi nhà như tên gọi.
Sunday, December 28, 2025(View: 424)
Ngày 28/12/2025, Brigitte Bardot qua đời tại nhà riêng ở miền Nam nước Pháp, hưởng thọ 91 tuổi.
Sunday, December 28, 2025(View: 754)
Bạn cứ sống lương thiện, cứ âm thầm trao đi cho đời những điều tốt đẹp, rồi đến một lúc nào đó, cuộc đời sẽ mỉm cười với bạn. Và khi ấy, bạn sẽ hiểu: “Cho đi” không bao giờ là mất,
Friday, December 26, 2025(View: 704)
với quá nhiều sai sót về phương diện tổ chức, SEA Games 33 ở Thái Lan sẽ đi vào lịch sử như một cuộc tranh đua tồi tệ nhất cùa giải nầy.
Thursday, December 25, 2025(View: 962)
trước năm 1975, ở miền Nam ta có những nhạc sĩ tài ba sáng tác nhiều bản nhạc Giáng Sinh không chỉ làm người ta nôn nức đón chào ngày Chúa Sinh
Tuesday, December 23, 2025(View: 1031)
Ra khỏi hầm tàu điện ngầm. Thương Thương nghe có tiếng thổi kèn harmonica. Thương thương hát theo nho nhỏ bài hát quen thuộc
Tuesday, December 23, 2025(View: 760)
Tôi chưa bao giờ thấy một đóa sim nhưng vẫn mường tượng đó như một vết bầm đọng máu tím tái. Những vết bầm trên người nhà thơ bất khuất Hữu Loan!
Thursday, December 18, 2025(View: 1059)
Xóm Mới đêm Noel năm nay vẫn lung linh với đèn hoa như muôn thuở, từng góc phố, từng xóm đạo vẫn tràn đầy hồng ân Giáng Sinh, tiếp tục ghi vào tâm tưởng người dân những dấu ấn khó quên
Tuesday, December 16, 2025(View: 986)
Viết ngắn đôi dòng để nhớ lại mùa Giáng sinh 49 năm trước, mùa Giáng sinh của mối tình đầu,.
Tuesday, December 16, 2025(View: 1240)
Chỉ cần một bữa cơm sum họp, là cả một trời ký ức và yêu thương bỗng ùa về, lấp đầy khoảng trống của những năm tháng dài dằng dặc xa quê.
Sunday, December 7, 2025(View: 1330)
Tôi thấy tình bạn quý hơn tình yêu vì tình bạn có khả năng làm hồi sinh một cơn hôn mê và làm phục sinh một cuộc đời tưởng rằng không còn tái tạo được nữa.”
Sunday, December 7, 2025(View: 1574)
Tôi đưa con gái về Việt Nam như món quà tặng con sau khi tốt nghiệp và muốn con tìm về cội nguồn.
Saturday, December 6, 2025(View: 1209)
Năm nay – 2025 xảy ra bão lụt trên toàn cả nước mà chẳng thấy có anh hề nào, chị ca sĩ nào, thím hoa hậu nào dám đứng ra quyên tiền cứu trợ.
Saturday, December 6, 2025(View: 1442)
Đôi khi, giúp đỡ một người không chỉ là cho họ thứ họ cần. Mà là cách bạn trao nó cho họ.
Saturday, December 6, 2025(View: 1484)
Mỗi trang sách của tôi là một hoài niệm quá khứ Và N. xuất hiện như một nạn nhân mà suốt cuộc tôi là một ám ảnh không nguôi.
Saturday, December 6, 2025(View: 1203)
Từ thời tổng thống Ronald Reagan trở về sau việc tha tào cho các em gà được coi như là một truyền thống hằng năm mà các tổng thống có nghĩa vụ phải thi hành nghiêm chỉnh.
Wednesday, November 26, 2025(View: 1640)
Năm 1941 Quốc Hội Mỹ đã đồng thuận và chọn ngày Thứ Năm của tuần lễ thứ 4 trong tháng 11 sẽ là Ngày Tạ Ơn trên toàn quốc.
Tuesday, November 25, 2025(View: 1572)
Tất cả họ đã cho tôi niềm an vui trong chuyến bay này, dù chỉ là những điều bình thường...
Saturday, November 22, 2025(View: 1629)
Không ai đã ở trên đất Mỹ mà không biết ngày Lễ Tạ Ơn – Thanksgiving Day mang ý nghĩa mừng được mùa thu hoạch và cảm tạ Chúa ban cho cuộc sống no đủ,
Thursday, November 20, 2025(View: 2155)
Bút pháp Hoàng Xuân Sơn trong Hơi Thu giống một “Càn Khôn Đại Nã Di Tâm Pháp” của Kim Dung: người làm thơ không tấn cũng không thoái;...